Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 2096

Cho dù là Lữ Hải Dung cũng không thể trơ mắt nhìn tiếp được. Nàng vung tay lên vỗ một cái, quy tắc Tiên Vương lập tức được nàng vận dụng. Phách Yêu trực tiếp bị tan xương nát thịt thành tro bụi, hóa vào hư vô. Ngay cả một chút cặn bã cũng không còn sót lại.

Nàng cũng không muốn thiếu cung chủ của mình lại bộc lộ sự hung bạo trước mặt mọi người. Thế nên, việc tiêu diệt Phách Yêu cũng là điều đương nhiên.

Phách Yêu này đúng là bị chết oan!

Ngươi nhìn không được thì không cần nhìn nữa. Ngăn cản Hổ Nữu không được, tại sao phải giết chết ta? Ngươi nói ta có oan hay không?

Tất cả mọi người hoảng sợ nhìn Lữ Hải Dung. Đây chính là một vị Tiên Vương. Cho dù chỉ là Tiên Vương nhất giai, ở trước mặt bọn họ vẫn là tồn tại chí cao vô thượng.

Trên thực tế, Tiên Vương ở nơi đâu cũng là vô thượng chí tôn.

- Bái kiến tiền bối!

Các thiên kiêu đều khom lưng hành lễ. Cho dù là Nghiêm Tiên Lộ cũng không ngoại lệ. Đây là tôn trọng phải có đối với cường giả. Nếu không phải bọn họ đều là truyền nhân của các đại giáo Tiên Vương, chỉ khom lưng là không đủ, cần phải quỳ lạy hành lễ.

- Thiếu cung chủ, hiện tại có thể đi về được chưa?

Lữ Hải Dung nhìn về phía Hổ Nữu. Nha đầu kia liều chết liều sống, không phải đi ra tìm Lăng Hàn sao? Hiện tại rốt cuộc đã tìm được người, tâm nguyện đã được đền đáp. Tất nhiên phải quay về rồi.

- Không muốn!

Hổ Nữu như một con gấu ôm chặt lấy Lăng Hàn. Hiện tại nàng thân cao chân dài. Cái ôm chặt như gấu này tức thì vùi đầu Lăng Hàn vào ngực nàng. Nhưng nàng lại hoàn toàn không thèm để ý chút nào.

- Ta phải chơi cùng Lăng Hàn!

Chơi chơi chơi!

Lữ Hải Dung hoàn toàn bất đắc dĩ. Mặc dù thiếu cung chủ này có dấu vết đại đạo do cung chủ đời trước lưu lại, gần như có thể thuận lợi tiến thẳng tới Tiên Vương cửu trọng, nhưng tính cách này... hoàn toàn không có một chút xíu gì của cường giả.

Cũng may đây là Đông Tiên Vực. Trên người các nàng lại mang theo bí bảo, có thể che giấu thiên cơ, đề phòng cường giả thôi diễn, cẩn thận một chút sẽ không có chuyện gì.

Để thiếu cung chủ chơi một chút. Nếu không, thiếu cung chủ này tuyệt đối sẽ làm ra chuyện càng không thể tưởng tượng nổi hơn nữa.

Nghĩ vậy, nàng cũng không nói thêm gì. Dù sao, nàng ẩn mình gần đó để bảo vệ là được.

Mặt khác, nàng còn có một trọng trách. Chính là cẩn thận chú ý Lăng Hàn, để tránh hắn gây tai họa cho tiểu công chúa nhà các nàng.

- Nghiêm huynh, vậy ta xin cáo từ trước. Ta cần trở lại chuẩn bị một chút.

Có người nhìn về phía Nghiêm Tiên Lộ từ biệt.

- Ta cũng vậy!

- Ta cũng vậy!

Thật ra có nhiều người cũng muốn về thế lực của mình trước để chuẩn bị một chút. Dù sao cũng là đi vào một bí cảnh thiên địa. Hơn nữa còn phải tranh hùng với thiên kiêu của Quảng Long Thiên. Mỗi một người đều có thể là đối thủ vô cùng đáng sợ.

Bọn họ lại cung kính hành lễ với Lữ Hải Dung, sau đó mới rời đi.

Lăng Hàn nhìn về phía Huyết Ảnh Lão Ma, một cơn tức giận dâng lên trong lòng.

- Lão gia hỏa, ngươi còn là Thăng Nguyên Cảnh, lại ra tay đánh lén ta. Có kẻ nào vô sỉ giống như ngươi hay sao?

Hắn sải bước tới.

- Ban đầu ta dự định sau khi tiến lên Thăng Nguyên sẽ đánh chết lão gia hỏa không biết xấu hổ nhà ngươi. Chỉ có điều nhìn ngươi cũng không sống nổi tới lúc đó.

Vậy thì tới chiến một trận đi!

Khí huyết của Huyết Ảnh Lão Ma đã cực kỳ suy yếu. Chỉ còn có thể sống khoảng trăm năm, thậm chí vài chục năm.

Âm Hồn?

Có thể đánh một trận!

Hiện tại Lăng Hàn tương đương với Dương Hồn. Nhưng Đế giả giống như hắn chẳng lẽ lại không có năng lực chiến đấu vượt cấp sao?

Huyết Ảnh Lão Ma nhìn chằm chằm vào Lăng Hàn, lộ ra vẻ hung tàn.

Có một vị Tiên Vương ở đây, hắn khẳng định không chiếm được tiện nghi. Nhưng bây giờ Lăng Hàn chủ động đưa tới cửa... Vậy đây chính là cơ hội để xoay chuyển cục diện! Hắn có thể bắt lấy Lăng Hàn, lại uy hiếp Tiên Vương giao ra siêu cấp tiên đan gì đó, khôi phục lại nguyên khí, thậm chí còn kiếm lời!

Nhờ đó, hắn lại có thể sống tiếp.

Ý niệm này vừa xuất hiện, dù thế nào cũng không thể kiểm soát được nữa.

Ầm. Một vệt huyết ảnh bung ra. Ở phía sau hắn hình thành một màn sương mù đỏ, không ngừng điên cuồng phun trào, tựa như có sinh mệnh.

Tu vi của hắn quả thực giảm sút. Nhưng Lăng Hàn cũng thật sự ngông cuồng. Hắn lại dám lấy Trảm Trần đấu với Âm Hồn như mình. Phải biết rằng giữa hai bên cách biệt một cảnh giới lớn!

- Tiểu tử, tới đi!

Huyết Ảnh Lão Ma điều khiển huyết ảnh sau lưng. Trên gương mặt trắng bệch thoáng hiện lên những vệt đỏ ửng bất thư���ng.

Bản nguyên của hắn hao tổn rất nhiều. Thật ra hắn có thể kéo dài hơi tàn đã không dễ dàng gì. Trận chiến này, tuyệt đối sẽ khiến thọ nguyên vốn đã ngắn ngủi của hắn càng thêm gần giới hạn.

Nhưng hắn đã coi trận chiến này là hy vọng sống sót cuối cùng. Hắn đánh cược tất cả, tất nhiên không còn để tâm đến nữa.

Bắt Lăng Hàn!

Lăng Hàn cười nhạt, nói:

- Lão gia hỏa, ngươi chỉ có nước bị ta đánh nát mà thôi!

Vèo.

Thân hình hắn lao ra, giáng một quyền tới.

- Không biết tự lượng sức!

Huyết Ảnh Lão Ma ngạo nghễ nói. Tuy cảnh giới của hắn giảm sút, nhưng dù thế nào hắn cũng là cấp bậc Âm Hồn. Dù có bỏ qua một cảnh giới lớn, thì hắn vẫn cao hơn Lăng Hàn hai cảnh giới nhỏ.

Hắn vươn tay phải tựa móng khô, chộp lấy cổ tay phải của Lăng Hàn.

Oong.

Các ngôi sao trong cơ thể Lăng Hàn phát sáng, dẫn động đại đạo, kích phát lực quy tắc. Trên nắm đấm của hắn lập tức hiện ra một phù văn mang phong cách cổ xưa. Trông phần nào giống một đoàn hỏa diễm.

Đây là một ký hiệu đại đạo rút ra từ Cửu Thiên Hỏa, cấp bậc Tiên Vương!

Đáng tiếc chính là, cảnh giới của Lăng Hàn quá thấp. Những ký hiệu đại đạo này cũng không trọn vẹn, không đầy đủ. Tuy mang một cảm giác rách nát, nhưng một khí tức cổ xưa, tôn quý lại mơ hồ dao động, làm chấn động cả cửu thiên.

Sắc mặt của Huyết Ảnh Lão Ma thoáng đổi. Uy lực một đòn này của Lăng Hàn đúng là vượt qua dự liệu của hắn.

Trảm Trần lại có thể mạnh tới như thế được sao?

Chờ một chút!

Hắn chợt nhớ ra một lời đồn đại. Có người nói, có thiên kiêu vô thượng có thể phá tan ràng buộc của thiên địa, sau Tứ Trảm lại chém ra một đao nữa.

Ngũ Trảm lại đối địch với Dương Hồn!

A, gia hỏa kia lại là quái vật trong truyền thuyết.

Đừng trách Huyết Ảnh Lão Ma kiến thức nông cạn. Mặc dù hắn là Thăng Nguyên Cảnh, nhưng luôn cô độc một mình. Phía sau hắn lại không có đại giáo làm hậu thuẫn. Hắn làm sao có thể biết quá nhiều bí ẩn?

Bản biên tập này là một phần tài sản trí tuệ thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free