(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 2042:
Nếu Lăng Hàn biết rõ, nhất định sẽ cực kỳ oan ức, thì hắn có phải là kẻ ác đâu cơ chứ?
Mạc đan đồng đi trước dẫn đường, Lăng Hàn lười nhác theo sau, hắn thu Nữ Hoàng và Thiên Phượng Thần Nữ vào Hắc Tháp. Chỉ sợ vạn nhất, nhỡ đâu Tử Thành đan sư không như những gì hắn nghĩ, mà trực tiếp động thủ thì hắn còn có thể trốn vào Hắc Tháp, nhưng hai cô nàng sẽ làm sao đây?
Nhìn thấy Lăng Hàn cùng Mạc đan đồng đi xa, mọi người không ngừng bàn tán. Lăng Hàn đi chuyến này, Đan Đạo thành từ nay về sau có lẽ sẽ mất đi một thiên tài đan đạo. Không ít người lắc đầu, cảm thấy Lăng Hàn dữ nhiều lành ít. Tuy Lăng Hàn chiếm hết thượng phong khi đọ sức với Mạc đan đồng, nhưng vấn đề cốt lõi không nằm ở Lăng Hàn hay Mạc đan đồng. Chỉ cần Tử Thành đan sư bất mãn Lăng Hàn, thì một thiên tài như vậy sẽ không sống nổi đến ngày mai. Với cái tính ương ngạnh của Lăng Hàn thì đúng là khó nói trước.
Được Mạc đan đồng dẫn dắt, bọn họ nhanh chóng đi tới truyền tống trận. Mạc đan đồng rất có thể diện, cũng không cần tốn tinh thạch nào, truyền tống trận khởi động đưa hai người lên tầng năm. Thực tế, không gian ở tầng thứ năm lại nhỏ hơn bốn tầng trước. Đương nhiên, nhỏ chỉ mang tính tương đối, nhưng diện tích của nó vẫn rộng lớn kinh người. Nơi này có mười bảy ngọn núi, mỗi ngọn núi do một đại nhân vật độc chiếm. Dù có con cháu cũng không thể ở chung, chỉ có thể mang theo vài đan đồng hầu hạ mà thôi. Bởi vậy nơi đây ít dấu chân người, bốn bề tràn ngập sinh khí, cây cối xanh tốt. Mạc đan đồng dẫn Lăng Hàn đi lên ngọn núi thứ bảy, còn về ý nghĩa của thứ tự các ngọn núi, Lăng Hàn cũng không rõ. Trong núi không có lối đi, hai người bay thẳng lên đỉnh núi. Nơi đây không có gió quá mạnh, nhờ vậy, cường giả Trảm Trần Cảnh có thể dễ dàng bay lên đỉnh. Phía trước hiện ra một tiểu trang viên, nó nhỏ bé đến nỗi so với đỉnh núi thì chẳng khác nào hạt muối bỏ bể.
- Vào đi thôi, Tử Thành đại sư đã chờ rất lâu rồi. Mạc đan đồng cười lạnh một tiếng, thầm nghĩ, Lăng Hàn dám làm chậm trễ thời gian của Tử Thành đan sư, chẳng phải là tự tìm đường chết sao? Lăng Hàn khẽ cười, bước vào trang viên. Trong lòng hắn, những suy đoán của mình càng được củng cố. Mạc đan đồng không bước vào, hắn đóng cổng lại rồi canh gác bên ngoài.
Trong trang viên, điều thu hút ánh nhìn nhất chính là luyện đan thất, nơi có trận pháp gia tốc thời gian cực mạnh, nhưng cũng chỉ gấp trăm lần – đây đã là giới hạn của thế lực tứ tinh. Lăng Hàn liếc nhìn vài lần, sau đó mới chú ý đến lão giả đang uống trà trong hoa viên. Lão có mái tóc bạc phơ, chòm râu dài nhưng tinh thần lại vô cùng quắc thước, đặc biệt là đôi mắt sáng ngời, không giận mà uy, toát ra một cảm giác áp bức.
- Tiểu tử, lá gan của ngươi không nhỏ! Lão nhân này chính là Tử Thành đan sư. Lão nhìn Lăng Hàn, ánh mắt tràn ngập uy thế, không giận mà uy, hoàn toàn không cần kiêng dè điều gì. Một ý niệm của lão có thể chấn động chư thiên vạn cổ, mạnh đến mức không cách nào hình dung nổi. Cường giả Thăng Nguyên Cảnh đã cường đại đến mức đó rồi. Lăng Hàn trong lòng không bình tĩnh chút nào, hắn suy nghĩ rất nhiều, nhưng vẻ mặt vẫn không đổi, thậm chí còn tươi cười nói: - Tiền bối, vãn bối không rõ sự tình. - Bổn tọa ba lần bảy lượt mời ngươi tới, nhưng ngươi lại hết sức chối từ, xem ra cái giá của ngươi còn lớn hơn cả bổn tọa. Tử Thành đan sư tỏ vẻ tức giận, sau lưng hiện lên đại đạo biến hóa, diễn biến thành đủ loại hình thái, tràn ngập uy thế. Lão nhân này còn mạnh hơn cả Huyết Ảnh lão ma. Lăng Hàn nói thầm trong lòng. Dù hắn không thể xác định ai mạnh hơn ai, Lăng Hàn vẫn cảm thấy Tử Thành đan sư còn mạnh hơn nữa. Hắn mỉm cười, nói: - Vãn bối bị oan! - À, ngươi đánh đan đồng của bổn tọa, bây giờ còn nói bị oan? Tử Thành đan sư giận đến bật cười. Lăng Hàn trấn định tự nhiên. Nếu Tử Thành đan sư thực sự muốn trách phạt mình, lão còn cần nói chuyện dài dòng với mình như vậy sao? Đối với một đan sư Tứ tinh, bất kể Lăng Hàn có yêu nghiệt đến đâu cũng chỉ là Trảm Trần mà thôi. Ngay cả một đan sư Nhất tinh cũng khó lọt vào mắt lão, huống hồ là một tên Trảm Trần? Giết chỉ là một ý niệm. Nhưng bây giờ đối phương lại nói nhiều như vậy, hơn nữa Lăng Hàn đã sớm nghi ngờ, giờ đây càng thêm chắc chắn. Hắn nói: - Ta thực sự oan uổng, rất ấm ức, thậm chí còn tức giận! - Ha ha, ngươi càng lúc càng làm càn! Tử Thành đan sư cười lạnh nói một câu. Lăng Hàn không kiêu ngạo không siểm nịnh, tiếp tục nói: - Một đan đồng nhỏ bé lại dám huênh hoang với đan sư, còn có quy củ hay không? Huống hồ những đan sư khác không hề trách cứ một lời, thậm chí cả những đan sư Nhị tinh, Tam tinh cũng im lặng như thể đã thành thói quen, điều này khiến ta cảm thấy không đúng. - À, đây là lý do ngươi đánh đan đồng của bổn tọa sao? Tử Thành đan sư lạnh nhạt nói, trên mặt lộ vẻ cao thâm khó dò. Lăng Hàn nhoẻn miệng cười, nói: - Đúng thế. - Ngươi thật to gan lớn mật, chẳng lẽ không biết câu nói "đánh chó cũng phải nhìn mặt chủ" sao? Tử Thành đan sư lạnh lẽo nói, trên mặt toát ra sát ý đáng sợ như một đại ma vương. Lão vỗ nhẹ lên mặt bàn, rõ ràng không hề có tiếng động, nhưng tâm thần Lăng Hàn lại chấn động mạnh, cảm thấy trời đất rung chuyển. Đây chính là sự cường đại của Thăng Nguyên Cảnh, mọi cử động đều có thể ảnh hưởng đến lòng người. - Nể tình ngươi cũng là một nhân tài, bổn tọa sẽ ban cho ngươi một cơ hội. Tử Thành đan sư hơi ngừng lại một chút. - Ngươi lập tức ra ngoài dập đầu xin lỗi đan đồng của ta, bổn tọa có thể tha cho ngươi một mạng. Lăng Hàn không do dự chút nào, nói: - Sĩ khả sát bất khả nhục, huống hồ ta không sai, cớ gì phải xin lỗi? - Ha ha, bổn tọa đã sống hàng ngàn tỷ năm, hôm nay là lần đầu tiên gặp phải tiểu tử không biết điều như ngươi. Nếu ngươi đã to gan lớn mật không coi ai ra gì, vậy thì hãy mang theo cái uy nghiêm đó mà chết đi. Tử Thành đan sư ra tay, lão tung một chưởng. Oành! Một bàn tay lửa khổng lồ mang theo phù vân đại đạo ập xuống. Với Trảm Trần Cảnh mà nói, đừng nói là đỡ một chưởng này, ngay cả nhìn thấy thôi cũng đủ để sinh ra nỗi sợ hãi vô tận, kẻ nhát gan thậm chí có thể bị dọa đến vỡ mật mà chết. Hơn nữa, một chưởng này được tung ra rất chậm, dường như cố ý để Lăng Hàn chìm trong nỗi sợ hãi vô hạn, rồi sau đó mới đoạt mạng hắn. Lăng Hàn đứng chắp tay sau lưng, thân ảnh thẳng tắp như kiếm. Một chưởng này giáng xuống, hắn không thể trốn vào Hắc Tháp. Lăng Hàn đang tiến hành một canh bạc lớn, cược rằng Tử Thành đan sư sẽ đúng như những gì hắn nhận định. Nếu thua, cái giá phải trả chính là mạng sống của hắn.
Truyen.free giữ quyền đối với bản dịch này, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.