(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 2003:
Người ta ra giá trên trời, tiền phải thanh toán tại chỗ, Lăng Hàn muốn ra giá cao hơn cũng không có cách nào thay đổi. Cho dù có một bộ Tiên Vương pháp hay một đạo thiên địa bổn nguyên thì sao chứ, hắn làm sao mà lấy ra được?
Lăng Hàn mỉm cười nói: – Yêu cầu thấp nhất mà cũng không đạt được ư? Haizz, thôi vậy, ta nên tìm người khác hỏi thử một chút.
Hắn thu lại mọi thứ trên mặt đất, tiện tay cầm một khối thịt nướng rồi phất phất tay, nghênh ngang rời đi.
Nếu đã không muốn ăn đồ của đối phương, lại bị kéo vào vũng nước đục, hắn mới chẳng thèm dính líu đến mấy chuyện báo thù này.
Chẳng lẽ Lỗ Tiên Minh nhất định là người tốt sao?
Nhìn bóng lưng hắn dần biến mất, Lỗ Tiên Minh và các thủ hạ dưới trướng mới thở phào nhẹ nhõm. Dù sao Lăng Hàn quá cường đại, có hắn ở đây cứ thấy như có tảng đá đè nặng trong lòng.
– Thiếu chủ, người này quá kiêu ngạo, chờ chúng ta quay về, có lẽ nên mời vài người…
Một tên thủ hạ ra hiệu cắt cổ.
Lỗ Tiên Minh dùng ánh mắt uy nghiêm nhìn hắn, nói: – Bất kể thế nào, hắn đã cứu ta, cứu chúng ta một mạng, há có thể lấy oán trả ơn? Các ngươi cho rằng tính mạng của ta thua kém những thứ đồ đó sao?
– Không dám!
Bảy tên hộ vệ lập tức sợ hãi quỳ xuống đất.
Lỗ Tiên Minh thu hồi ánh mắt, lấy lại vẻ tự tin và thong dong. Anh ta thầm nhủ: "Mong rằng ngày sau gặp lại, hắn sẽ không còn như vậy." Rồi dứt khoát ra lệnh: – Đi!
Hắn phất phất tay, sắc mặt vô cùng ngưng trọng.
Tuy lòng hắn vốn nhân hậu, nhưng sau lần bị tập kích này đã khiến hắn thay đổi suy nghĩ.
Cuộc tranh giành vị trí người thừa kế, nhất định phải là ngươi chết ta sống!
Hắn không thể nương tay, nếu không chính hắn sẽ phải bỏ mạng.
…
Lăng Hàn rất thoải mái. Tuy có vài rắc rối đeo bám, nhưng hắn cũng thu về một đống tinh thạch và thần thiết, coi như chuyến này có lời.
Hắn hát vu vơ một khúc, nhưng rồi đột nhiên cảm thấy bất an, như có một nỗi lo lắng đè nặng trong lòng.
– Cạc cạc, tiểu oa nhi!
Trong tiếng cười quái dị, bên cạnh hắn xuất hiện một lão già. Ông ta thực sự rất già, khoảng bảy tám mươi tuổi, đầu tóc bạc trắng, bộ dạng nửa sống nửa chết.
Lăng Hàn không dám cho rằng đối phương suy yếu, hắn có cảm giác lão già này còn cường đại hơn Quản thống lĩnh nhiều.
Quản thống lĩnh đã là cường giả Ngũ Bí, hơn nữa còn xuất thân từ thế lực Tiên Vương Cửu Trọng, vậy lão già này là… Thăng Nguyên Cảnh!
– Tiền bối có gì chỉ giáo?
Lăng Hàn không thể thoát được, khí tức của đối phương đã hoàn toàn khóa chặt hắn. Chỉ cần hắn động ý niệm bỏ chạy, đối phương sẽ ra tay không lưu tình. Cho dù trốn vào Hắc Tháp cũng không thể né tránh.
Thăng Nguyên Cảnh quá cường đại, chính là tồn tại mạnh nhất dưới Tiên Vương!
Lão già cười ha hả, vỗ vai Lăng Hàn nói: – Tiểu oa nhi, tâm tính thật sự trầm ổn. Người bình thường bị bổn tọa dọa sợ đến mức này, đoán chừng nếu không chạy nổi thì cũng đứng trơ ra mà run lẩy bẩy.
– Ha ha, tiền bối quá lời!
Lăng Hàn nhíu mày, bởi vì khi lão già vỗ vào vai hắn, cũng tiện tay gieo một thứ không rõ ràng vào người hắn.
Tuyệt đối không phải đồ tốt.
Lão già thu tay lại, nói: – Thứ ta vừa gieo vào người ngươi gọi là Hắc Sát Chú, là tuyệt kỹ độc môn của bổn tọa. Không có bổn tọa tự tay giải trừ, cho dù hàng trăm cường giả Thăng Nguyên Cảnh ra tay cũng vô dụng.
Hắn chỉ khẽ nhấp nháy ngón tay, Lăng Hàn biến sắc, chỉ cảm thấy trái tim co rút lại như bị thứ gì đó trói buộc, khiến hắn khó chịu khôn tả.
Nội tâm Lăng Hàn giận dữ nhưng không dám nói gì, trầm giọng hỏi: – Vãn bối cho rằng mình không hề đắc tội tiền bối, cớ gì tiền bối lại dùng thủ đoạn này với ta?
– Cạc cạc, bổn tọa muốn ngươi đi làm một chuyện. Sợ ngươi không nghe lời, đành phải gieo xuống một chút thủ đoạn để đảm bảo ngươi không quên.
Lão già cười quái dị. Đạt tới độ cao như hắn, tự nhiên sẽ chẳng để tâm thái độ của người khác. Thấy không vừa mắt thì giết luôn.
Đương nhiên, hiện tại hắn muốn Lăng Hàn làm việc, dù nhìn không vừa mắt cũng tạm thời không quan tâm. Đại nhân vật như hắn vẫn phải có chút nhẫn nại.
Nội tâm Lăng Hàn bình tĩnh lại. Nếu như muốn mình làm việc, vậy thì tạm thời mình sẽ an toàn. Hắn hỏi: – Không biết tiền bối muốn ta làm gì?
– Trộm một vật.
Lão già cười nói. – Bổn tọa tên là Huyết Ảnh Ma, nhưng đại đa số người gọi là Huyết Ảnh lão ma. Bổn tọa cũng thích cái tên đó, hắc hắc, đúng là lão ma đầu đây.
Lăng Hàn im lặng. Lão già này không xem đó là điều sỉ nhục, dù có mắng thẳng vào mặt cũng vô ích.
– Trộm cái gì, ở đâu?
Huyết Ảnh lão ma cực kỳ tán thưởng nhìn Lăng Hàn: – Nếu không phải lão phu nhất định phải có được vật đó, thật không đành lòng để ngươi đi mạo hiểm. Có thể tỉnh táo thế này khiến ta nảy sinh ý ái tài.
Hắn hơi dừng lại.
– Dường như trong người tiểu tử này có vật gì đó… Thôi được rồi, chính sự quan trọng hơn!
Lăng Hàn hơi suy nghĩ. Thăng Nguyên Cảnh không thể phát hiện Hắc Tháp, Cửu Thiên Hỏa, nhưng khi chạm vào người hắn lại phát hiện điều bất thường. May mắn lão già này đang lo chuyện trộm đồ, cho nên không nghiên cứu kỹ. Nếu không thì ít nhất cũng có thể phát hiện Cửu Thiên Hỏa và Huyền Âm Mẫu Thủy.
Đây chính là thiên địa bổn nguyên, ngay cả Tiên Vương cũng phải động lòng. Lão già nhất định sẽ không do dự giết hắn để chiếm làm của riêng.
– Bổn tọa muốn ngươi tiến vào Đan Đạo Thành, lấy trộm hai cái Tiên Thiên Đào Phù.
Huyết Ảnh lão ma nói ra yêu cầu.
Lăng Hàn:…
Chuyện này sao mà trùng hợp đến thế.
Hắn muốn Ngũ Trảm, nhất định phải có Tiên Thiên Đào Phù, bằng không thiên kiếp giáng xuống, hắn căn bản không thể thoát thân.
Trùng hợp là lão già này lại muốn hắn đi trộm Tiên Thiên Đào Phù.
Hắn vừa mới gặp Đan Đạo Thánh Tử, hiện tại lão già này lại muốn hắn vào Đan Đạo Thành ăn trộm.
– Đại khái tiền bối đã nhìn ra chuyện vừa rồi?
Lăng Hàn cười hỏi. Có lẽ lão già này không biết mình muốn có được Tiên Thiên Đào Phù, nhưng tất nhiên đã nhìn thấy ba tên sát thủ ám sát Lỗ Tiên Minh.
Huyết Ảnh lão ma tán thưởng càng đậm, nói: – Trẻ con dễ dạy!
Thăng Nguyên Cảnh chỉ phân ba tiểu cảnh giới, theo thứ tự là Tiểu Thành, Đại Thành và Viên Mãn.
Huyết Ảnh lão ma chỉ là Tiểu Thành Cảnh, nhưng hắn đã mắc kẹt ở cảnh giới này không biết bao nhiêu năm tháng, trải qua vô số lần thiên nhân chi ách. Hiện tại thực lực không tiến bộ thêm, thiên nhân chi ách càng ngày càng khó chống đỡ.
Hắn có cảm giác, nếu không đột phá Đại Thành Cảnh, thiên nhân chi ách lần tiếp theo tới sẽ là lúc hắn phải bỏ mạng.
Không thấy người khác đều tiên phong đạo cốt sao? Tại sao tóc của hắn lại bạc trắng và rụng mất hơn nửa? Chính là vì thiên nhân chi ách đã khiến hắn tàn tạ, già yếu. Bằng không năm đó hắn cũng là một mỹ nam tử, có thể làm say đắm hàng vạn thiếu nữ.
Mọi quyền sở hữu với bản dịch tiếng Việt này đều thuộc về truyen.free.