(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 1994:
Ba người Lâm Phương đứng quan sát từ xa, liền cười khẩy.
Lăng Hàn dù có nghịch thiên đến mấy thì sao chứ, hôm nay ngươi chắc chắn phải chết!
Hai cường giả của thế lực Tiên Vương đã ra tay, đảm bảo Phó Yến cũng chẳng dám hó hé nửa lời, thử hỏi một tên Tam Trảm như ngươi làm sao có thể sống sót dưới tay cường giả Tiên Phủ Cảnh?
Tuyệt đối không thể nào, chết chắc rồi.
Phó Yến hít thở dồn dập, mãi một lúc sau mới bình tĩnh lại, nói:
– Tử Hà huynh, chẳng lẽ kẻ này đắc tội quý gia?
Tử Hà Cực nghe xong, vẻ mặt càng thêm lạnh băng so với lúc trước.
Hắn khẳng định phải báo thù. Người thừa kế của gia tộc bị kẻ khác giết, hơn nữa kẻ giết người lại chỉ là Trảm Trần Cảnh, hắn không muốn nói trước mặt nhiều người, thật quá mất mặt!
Người thừa kế Tiên Vương đại giáo bị một tên vô danh tiểu tốt chém giết, vậy mặt mũi Tử Hà gia còn biết để vào đâu?
– Ít nói nhảm, ngươi cút ngay!
Tử Hà Cực đã hết kiên nhẫn, hắn không những có thực lực vượt trội, lại còn xuất thân từ Tiên Vương gia tộc, hoàn toàn không cần phải nể mặt Phó Yến, thế mà gia hỏa này lại còn dám giở trò trước mặt hắn.
Phó Yến run rẩy cả chân, đương nhiên hắn biết rõ Tử Hà Cực đến từ thế lực Tiên Vương, là một tồn tại mà hắn phải ngước nhìn, nhưng mà... hắn lại nhìn về phía nữ kỵ sĩ Côn Bằng Cung. Nữ kỵ sĩ này lúc trước chỉ dùng một chiêu đã đánh bay chín cường giả Phó gia, cảnh tượng đó vẫn hiện rõ mồn một trước mắt hắn.
Hắn khẽ cắn môi, nói:
– Tử Hà huynh, nếu không có ân oán gì lớn, tiểu tử này có chỗ nào đắc tội, Phó gia ta nguyện ý bồi thường thay.
Hắn nghĩ đến đây, thầm oán Lăng Hàn quá mức gây chuyện, nhưng nếu chỉ là vô ý đắc tội truyền nhân thế lực Tiên Vương, Phó gia hắn vẫn có thể hóa giải được.
– Ha ha ha ha ha...
Tử Hà Cực ngửa mặt lên trời cười to, nhưng trên mặt hắn không chút vẻ vui mừng nào.
Thật đúng là trò cười chết người, giết người thừa kế Tiên Vương gia tộc, một tiểu thế lực tam tinh lại dám lên tiếng nguyện ý bồi thường, ngươi bồi thường bằng cách nào? Lấy cái gì mà bồi?
Ngươi có biết gia tộc bồi dưỡng một người thừa kế Trảm Trần Cảnh cần tốn bao nhiêu tài nguyên không, thậm chí có thể khiến thế lực tam tinh của ngươi phá sản đấy.
– Tốt, nếu ngươi đã nói như vậy, bổn tọa sẽ nói cho ngươi biết!
Ánh mắt Tử Hà Cực bắn ra hàn quang.
– Ác tử này giết người thừa kế gia tộc của ta, Tử Hà Băng Vân!
Ầm! Phó Yến cảm giác trời đất quay cuồng, cho dù hắn là cường giả Tiên Phủ thì thế nào, lúc này hắn cũng không khỏi sợ hãi tột độ.
Tại sao tiểu tử này có thể còn sống tới bây giờ?
Phó Yến khóc không ra nước mắt, hắn vốn định nịnh bợ Côn Bằng Cung, giờ thì hay rồi, không những không nịnh bợ được, ngược lại còn tự tát vào mặt Tử Hà gia một cái.
Muốn chết cũng không nên làm như vậy.
Thôi không chơi nữa, lão tử không chơi!
Phó Yến vội vàng nói:
– Thì ra kẻ này tội ác tày trời, lão phu đây cũng bị hắn lừa bịp. Tử Hà huynh, mời cứ tự nhiên!
Hắn cũng là một nhân vật, trở mặt nhanh hơn lật sách.
Mọi người khinh thường nhìn hắn, không phải vừa rồi ngươi còn oai phong lẫm liệt lắm sao, sao giờ lại sợ sệt thế này?
– À, may mắn là ngươi đã nói như vậy, bằng không ngươi đã sớm biến thành một cái xác chết rồi.
Lúc này, trên bầu trời có một luồng lôi quang rơi xuống. Đó là một người đàn ông vạm vỡ, toàn thân bao phủ bởi những tia chớp sáng rực đan thành ký hiệu đại đạo, khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng kinh hãi lạnh mình.
Ai cũng phải trải qua độ kiếp, không thể nghi ngờ, lôi điện luôn là thứ khiến người ta phải khiếp sợ.
Cường giả Lôi Vân Điện, Tôn Chấn.
Trái tim Phó Yến thắt lại một cái, chẳng lẽ Lăng Hàn cũng đã làm gì Thánh Tử của Lôi Vân Điện sao? A, chẳng lẽ nào... Hắn không dám nghĩ tới điều đó.
Mẹ trứng, tại sao trên đời lại có kẻ có thể gây ra rắc rối lớn đến thế chứ?
Phó gia tuyệt đối không có khả năng gánh nổi việc này.
Hắn cung kính lui về phía sau, dù bị đám người Thiên Triệu Vũ dùng ánh mắt khinh thường nhìn chằm chằm, nhưng hắn chỉ làm như không thấy, bởi vì lúc này không phải lúc để cậy mạnh.
– Lăng Hàn, ngươi thật lớn mật!
Tôn Chấn quát lớn, tiếng quát vang vọng như sấm.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười:
– Nói không sai, ta là người có lá gan rất lớn!
Nghe Lăng Hàn nói vậy, những người ban đầu vẫn còn hoài nghi Lăng Hàn có thật sự giết Tử Hà Băng Vân hay không, thì nay đã không còn nghi ngờ gì nữa.
Mà xem, đối mặt cường giả Tiên Phủ Cảnh mà hắn còn ngang tàng như thế, vậy thì giết một Trảm Trần Cảnh có đáng gì?
Tôn Chấn cũng giật mình, hắn vốn dĩ không có ý tán thưởng Lăng Hàn. Tiểu tử này điên rồi sao? Hắn hừ một tiếng, nói:
– Nếu ngươi đã thừa nhận thì đi chết đi!
– Tôn huynh, nên giao người này cho Tử Hà gia chúng ta!
Tử Hà Cực vươn tay ngăn cản, hắn muốn ngăn Tôn Chấn tiêu diệt Lăng Hàn.
Lăng Hàn chỉ là Tam Trảm đỉnh phong, làm sao có thể chém giết Tử Hà Băng Vân và Lạc Trường Phong?
Trên người tiểu tử này chắc chắn có bí mật. Tử Hà Cực muốn trấn áp giết chết rồi rút thần hồn ra dò xét.
Tôn Chấn cười ha ha, nói:
– Được, ta giết người, thi thể giao cho ngươi mang về.
Tử Hà Cực cũng cười nói:
– Nếu thi thể giao cho ta, vậy thì ta ra tay mới phải.
– Tử Hà huynh, ngươi hơi quá rồi đấy, kẻ này giết Thánh Tử giáo ta, chẳng lẽ ta lại không làm gì sao?
– Để ta ra tay cũng giống như vậy, quan trọng là kết quả thôi.
Hai đại cường giả bắt đầu tranh cãi, đều muốn tự tay đánh chết Lăng Hàn, có như vậy mới có thể rút hồn hắn ra. Bằng không, nếu tin tức rơi vào tay kẻ khác thì khó mà xác định thật giả.
Mọi người nhìn vào mắt nhau, đều giật mình. Những chuyện như thế này không phải chưa từng có ai làm, tự nhiên đều biết rõ hai người này đang đánh chủ ý gì.
Lăng Hàn thở dài, nói:
– Các ngươi thương lượng xong chưa, ta không có nhiều thời gian để chơi đùa với các ngươi đâu.
Đáng tiếc đại Hắc Cẩu chạy trốn quá nhanh, bằng không nếu để nó phát uy một lần, tiêu diệt Tiên Phủ Cảnh quá dễ dàng.
– Tôn huynh, vậy thì cứ dựa vào thủ đoạn của mỗi người vậy.
Tử Hà Cực cũng biết không thể thuyết phục đối phương được nữa, dứt khoát không tốn thêm lời thừa.
– Tốt!
Tôn Chấn gật đầu, tranh chấp của võ giả, cuối cùng vẫn là thực lực quyết định tất cả.
Bọn họ lập tức ra tay, muốn tranh công đầu.
Xoẹt!
Chẳng qua ngay lúc bọn họ sắp ra tay, hai dải lụa từ trên trời rơi xuống, cuốn chặt lấy cổ tay của hai người, lập tức ngăn cản họ hành động.
Lăng Hàn muốn dẫn Nữ Hoàng tiến vào Hắc Tháp, đối mặt với hai cường giả Tiên Phủ Cảnh, hắn không chút may mắn nào, cho dù sử dụng Bất Diệt Thiên Kinh cũng chỉ có kết cục vẫn lạc mà thôi.
Dục hỏa trùng sinh đâu phải là chuyện hay ho gì, mỗi lần dùng là mỗi lần tổn thương.
Lần này là ai đến?
Hắn thấy khó hiểu, phải biết rằng hắn không hề có căn cơ trong Tiên vực, giống như một đứa trẻ mồ côi, chỉ có thể không ngừng tự thân vươn lên.
Bản quyền dịch thuật thuộc về truyen.free, xin đừng sao chép khi chưa có sự cho phép.