(Đã dịch) Thần Cấp Hệ Thống - Chương 178: Tam ma (hạ)
Pháp bảo ý nghĩ, Tiêu Diệp tự động bỏ qua.
Hai người một thú ở trong không gian này, đối diện ba cái không gian kết nối cùng nửa đoạn xương ngón tay, cứ thế mà tĩnh lặng. Bọn họ đang chờ đợi, chờ đợi không gian này biến hóa.
Đồng thời cũng quan sát, quan sát không gian này còn có chỗ đặc thù gì, nơi này cùng Mộ Sơn chi biến đến cùng có liên hệ gì?
Trong hoàn cảnh như vậy, Tiêu Diệp cùng Hổ Khiếu bình phục tâm tình, một bên điều chỉnh bản thân, một bên lẳng lặng chờ đợi. Pháp Bảo thì trực tiếp nhắm mắt, ngủ say như chết.
Chính như Pháp Bảo từng nói, hắn đối với tất cả mọi chuyện trong không gian này đều không có hứng thú, nếu có thể, h���n vẫn hy vọng rời đi trước tiên.
Chỉ tiếc bằng sức mạnh của chính mình, hiện tại cũng chỉ có thể ở lại đây.
Không biết trải qua bao lâu, ánh sáng không gian đột nhiên phai nhạt, là nửa đoạn xương ngón tay bắt đầu thu hồi hào quang của mình. Theo ánh sáng nhạt dần, mặt đất dưới chân lại bắt đầu nóng rực lên.
Lúc trước bởi vì yêu lôi, bọn họ thậm chí không chú ý tới nhiệt khí dưới chân biến mất từ khi nào.
Giờ khắc này nhiệt khí xuất hiện lần nữa, mà bốn phía đã là một màu đen kịt, chỉ có hào quang nhỏ yếu lập lòe, nửa đoạn xương ngón tay trôi nổi giữa không trung, phảng phất hòa vào trong bóng tối, khí thế dần dần biến mất.
Sợi dây vô hình bao phủ hai người một thú biến mất không dấu vết, Tiêu Diệp, Hổ Khiếu cùng Pháp Bảo trong nháy mắt khôi phục năng lực hoạt động.
"Mẹ kiếp! Rốt cục có thể chuyển động, có thể nghẹn chết bản Pháp Bảo, xem bản Pháp Bảo hiện tại liền rời khỏi cái địa phương quỷ quái này."
"Không gian, phá cho ta!"
Pháp Bảo khôi phục năng lực hoạt động trước tiên, cũng không phí lời với Tiêu Diệp, trực tiếp vung móng vuốt lên hư không, nỗ lực phá tan không gian này.
Một trảo này ẩn chứa sức mạnh, hoàn toàn có thể mở một vết thương trong không gian này, để Pháp Bảo trốn thoát. Nhưng khi một trảo này hạ xuống, tất cả sức mạnh lại bị không gian hắc ám nuốt chửng, không gây ra nửa điểm phản ứng.
"Tiên sư nó, phá cho ta!"
"Phá! Phá! Phá!"
Pháp Bảo giận dữ, liên tục vung móng vuốt lên hư không, mỗi một trảo sức mạnh đều mạnh hơn trảo trước. Mỗi một trảo đều có thể vồ nát một khối đá tảng nặng ngàn cân, nhưng khi đánh lên hư không, chỉ gây ra một tầng gợn sóng, năng lượng thậm chí không có cơ hội nổ tung, đã bị gợn sóng hóa giải.
Pháp Bảo chỉ có một thân bản lĩnh, tất cả công kích đều phảng phất đánh vào vũng bùn, không có chút tác dụng nào.
Điều này làm cho hắn cực kỳ uất ức, hắn lại liên tục dùng vài loại thủ đoạn, kết quả vẫn tương đồng, rốt cục bất đắc dĩ từ bỏ.
"Cái gì phá không gian, cùng vừa nãy hoàn toàn khác nhau. Chết tiệt xương ngón tay, đến cùng đã làm gì không gian này, muốn ��em bản Pháp Bảo khóa kín ở đây sao?"
Pháp Bảo liên tục oán giận, nhưng bó tay hết cách.
"Xem ba không gian kia."
Một câu nói của Hổ Khiếu thu hút tầm mắt của Tiêu Diệp cùng Pháp Bảo, bọn họ lập tức nhìn về phía ba không gian kết nối tới đây. Vừa nhìn, mới phát hiện bên trong ba không gian kia mơ hồ có vật gì đó đang hoạt động.
Mà theo thời gian trôi qua, bên trong ba cái không gian đen kịt, càng mơ hồ truyền ra tiếng động, càng ngày càng rõ ràng, truyền vào tai hai người một thú.
Tiếng động hỗn loạn, nghe như tiếng xương cốt cọ xát, lại tựa như tiếng hít thở lớn, mơ hồ còn có tiếng binh khí va chạm không ngừng.
Thượng vàng hạ cám, cái gì cũng có, căn bản không thể phán đoán được gì từ trong âm thanh.
"Có động tĩnh."
Hai người một thú đồng thời cẩn thận lên, bọn họ ngừng thở, phát hiện ánh sáng bên trong ba không gian kia càng ngày càng sáng, đã có thể nhìn thấy bóng dáng mơ hồ.
Biến hóa vẫn còn tiếp tục, Tiêu Diệp đã mở ra linh mục, nhưng đáng tiếc linh mục ở trong không gian này vẫn bị áp chế hoàn toàn, không có nửa điểm tác dụng.
Ánh sáng bên trong ba cái không gian càng ngày càng sáng, trong tầm mắt, rốt cục có thể thấy rõ cảnh tượng bên trong ba không gian, vừa nhìn, hai người một thú hít vào mấy ngụm khí lạnh.
Ba không gian, xem ra chính là ba gian phòng nhỏ, ở trong ba căn phòng nhỏ này, bày ra ba cái huyết quan cỡ lớn.
Huyết quan cao hai trượng, rộng trượng ba, toàn thân đỏ tươi, như máu tươi đúc thành, tỏa ra từng trận khí tức tanh tưởi, chỉ cần nhìn một chút, tâm thần liền có cảm giác bị hút vào huyết quan, lực lượng tinh thần tựa hồ muốn bị đẩy vào địa ngục, chịu hết dày vò.
Bên trong không gian, ngoại trừ huyết quan, không có vật gì khác.
Ba cái huyết quan đều đang rung động dữ dội, huyết quan phía bên phải Tiêu Diệp chấn động lợi hại nhất, tầm mắt lướt qua, nắp quan tài huyết quan kia đang trượt sang bên phải.
Theo huyết quan dời đi, trong không gian nho nhỏ kia, cuốn lên một trận cuồng phong màu máu, một lưỡi dao sắc màu máu đột nhiên từ trong quan tài duỗi ra, tiếp theo phía dưới lưỡi dao sắc màu máu, là một cánh tay, rồi sau đó, một con quái vật toàn thân đ��� như máu, có thân thể nhân loại, hai tay như lưỡi dao, không có năm ngón tay từ trong quan tài đứng lên.
Quái vật cao khoảng một trượng, mặc áo giáp màu đỏ, da dẻ đỏ tươi, phía trên còn có từng cái hoa văn quỷ dị, như kinh mạch khắc trên da, cực kỳ quái dị.
Thân thể quái vật hơi động, áo giáp kề sát thân thể cũng nhúc nhích, bắp thịt cường tráng, thật sự như đá hoa cương, cường tráng cực kỳ.
Ngũ quan quái vật cùng nhân loại không khác chút nào, hai chân cũng tương đồng, chính là đôi tay làm lưỡi dao, nhấp nháy sắc bén, Tiêu Diệp không nghi ngờ chút nào, nếu lưỡi dao sắc này công kích mình, dù cho Liệt Nham Đao ra tay, cũng sẽ bị chém đứt trong nháy mắt.
Quái vật toàn thân đỏ như máu, chỉ có hai mắt hiện ra màu xanh lam quái dị, hắn hơi há miệng máu, tựa hồ vươn vai một cái, sau đó bước ra khỏi huyết quan, đóng nắp quan tài lại, quái vật cứ thế ngồi ngay ngắn trên huyết quan.
Trước người quái vật, không biết từ lúc nào trôi nổi một khối Ma thạch, toàn thân trắng như tuyết, tiết lộ một vẻ chất phác.
Quái vật ngồi xuống, trực tiếp đưa tay khoát lên Ma thạch kia, "Kèn kẹt ca" mài lên.
Âm thanh mài đao, cực kỳ chói tai, cách không gian, rõ ràng truyền vào tai hai người một thú. Nghe âm thanh mài đao này, phảng phất thân ở trong mưa bom bão đạn, lực lượng tinh thần không tự chủ dâng lên cao nhất, khiến người không thể thanh tĩnh lại.
Tiêu Diệp thậm chí hoài nghi, nếu cứ nghe âm thanh mài đao này, mình có thể sẽ vì tinh thần căng thẳng, cuối cùng dẫn đến tinh thần tan vỡ mà chết.
"Ma đầu kia hình như không nhìn thấy chúng ta, cũng không nghe thấy chúng ta nói chuyện." Pháp Bảo đột nhiên nói.
Tiêu Diệp cùng Hổ Khiếu đồng thời gật đầu, bọn họ thấy rõ, từ khi ma đầu kia bước ra khỏi huyết quan, tầm mắt của hắn chưa từng khóa chặt Tiêu Diệp ba người, phảng phất ma đầu chỉ tồn tại trong không gian của mình, không thể nhìn thấy tình huống bên ngoài.
"Xem ra ba không gian kia đều là phân không gian kéo dài ra từ không gian này, bọn họ bị đóng kín hoàn toàn, chúng ta có thể nhìn thấy bọn họ, nghe thấy âm thanh của họ, nhưng họ không nhìn thấy chúng ta, cũng không nghe thấy chúng ta nói chuyện."
Phân tích của Hổ Khiếu chính là suy nghĩ của Tiêu Diệp, cũng chính là giờ khắc này, huyết quan thứ hai phía trước cũng thuận theo mở ra, lại một ma đầu từ trong quan tài bước ra.
Ma đầu này càng quái lạ, thân thể của hắn không cố định, mà vẫn biến hóa. Khi thì biến thành huyết hổ hung mãnh, khi thì hóa thành kền kền bay lượn, khi thì biến thành hầu tử, nhảy nhót tưng bừng.
Đây là một ma đầu không ngừng biến hóa, trên người hắn phảng phất tụ tập huyết mạch vạn thú, có thể tùy ý biến hóa, thay đổi hình thể. Mỗi lần biến đổi, sẽ phát ra tiếng xương cốt ma sát như nổ tung, rất khủng bố.
Đây chính là tiếng xương ma sát Tiêu Diệp mơ hồ nghe được trước đó, nguyên lai đến từ ma đầu này.
"Cái này xem ra sao giống như thông khí? Là nửa đoạn xương ngón tay áp chế ba ma đầu này, đem bọn họ áp chế trong huyết quan, khi xương ngón tay nghỉ ngơi, bọn họ có thể rời khỏi huyết quan thông khí?"
Ngay cả Pháp Bảo cũng nhìn ra quan hệ giữa không gian, huyết quan, quái vật và nửa đoạn xương ngón tay, Tiêu Diệp cùng Hổ Khiếu tự nhiên cũng nhìn ra rõ ràng.
Chính như Pháp Bảo từng nói, nửa đoạn xương ngón tay áp chế ba ma đầu, hay là không thể nói áp chế, phải nói là ba ma đầu sợ nửa đoạn xương ngón tay, ngược lại nửa đoạn xương ngón tay dường như căn bản không để ý đến sự tồn tại của ba ma đầu.
Kèn kẹt ca...
Nắp quan tài huyết quan cuối cùng cũng bắt đầu di chuyển, Tiêu Diệp lập tức chuyển tầm mắt, vừa nhìn, hắn không khỏi sợ hết hồn.
Bởi vì từ trong huyết quan kia, Tiêu Diệp nhìn thấy không phải một ma đầu, hắn chứng kiến hai bóng người, trong đó một đạo có chút giống con ma thú thứ nhất, nhưng hai tay như nhân loại bình thường.
Bóng người này chỉ là da dẻ biến hóa một chút, thể trạng to lớn hóa mà thôi, những nơi khác không có khác biệt rõ ràng so với nhân loại.
Nếu nói hắn cũng là ma đầu, vậy không thể nghi ngờ là bình thường nhất trong ba ma đầu.
Trọng điểm không phải hắn, người dọa Tiêu Diệp nhảy dựng chính là bóng người nhỏ bé bên cạnh ma đầu này, không ai khác, chính là Lam Phong đã từng tổ đội với Tiêu Diệp.
"Hắn sao lại ở đây?"
Con ngươi Tiêu Diệp co rụt lại, trong đầu hiện lên từng màn Lam Phong tiến vào Mộ Sơn, cùng với mỗi câu nói của Lam Phong.
Hắn từng nói đến Mộ Sơn là tìm người, hiện tại lại xuất hiện trong huyết quan kia, xem dáng vẻ ý thức thanh tỉnh, lại không bị thương, hoàn toàn tự nguyện xuất hiện ở đó.
Ma đầu kia cũng không có ý muốn thương tổn hắn, trái lại Lam Phong khá thân cận, chẳng lẽ người Lam Phong muốn tìm, chính là ma đầu bước ra từ huyết quan thứ ba?
Vậy Lam Phong tại sao lại xuất hiện trong huyết quan? Hắn đã vào bằng cách nào? Lại làm sao xuất hiện trong không gian này?
"Người này xem ra là đệ tử Tử Vân Tông, Tiêu huynh, ngươi biết hắn?" Hổ Khiếu cũng cau mày, tràn ngập nghi hoặc.
"Cùng một ngọn núi." Tiêu Diệp trả lời rất đơn giản, không muốn nói thêm về thân phận của Lam Phong.
Hổ Khiếu cũng không truy hỏi, hai người một thú cứ thế quan sát ba ma đầu trong ba không gian, kỳ thực chín mươi chín phần trăm tầm mắt đều rơi vào Lam Phong và ma đầu bình thường nhất kia.
Huyết quan khép lại, ma đầu ngồi ngay ngắn trên huyết quan, Lam Phong quỳ gối trước ngư��i ma đầu.
"Phụ thân."
Hai chữ thốt ra khiến Tiêu Diệp cùng Hổ Khiếu kinh hãi, Pháp Bảo thì lười biếng híp mắt mèo, rất hứng thú.
Trên mặt ma đầu này không có quá nhiều vẻ mặt, hắn tựa hồ đang suy nghĩ, rất lâu sau mới nhớ ra điều gì đó, há miệng phun ra một chữ cực kỳ chất phác: "Phong."
Một chữ đơn giản, như tiếng gọi vắng lặng ngàn năm, tuy rằng không có bao nhiêu cảm tình, lại khiến Lam Phong lệ rơi đầy mặt, cực kỳ đau xót.
"Phụ thân, ngài yên tâm, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, hôm nay hài nhi sẽ mang ngài rời khỏi nơi này. Mấy năm sau, chúng ta phụ tử liên thủ, nhất định sẽ báo thâm cừu đại hận cho ngài. Những kẻ vong ân phụ nghĩa của Đường Môn, toàn bộ đều đáng chết, còn có Tử Vân Tông, ta sớm muộn sẽ khiến nó biến mất khỏi Chính Nguyên Đại Lục!"
Có những bí mật được chôn vùi, chỉ chờ ngày ánh sáng soi rọi. Dịch độc quyền tại truyen.free