Thái Cổ Thần Vương - Chương 557 : Kết cục bi thảm
Đế Vũ càng nhìn càng ưng ý, hai mỹ nhân như vậy, nếu huynh trưởng hắn thích, y sẽ tặng một người cho huynh trưởng. Tuy rằng tu hành Võ Đạo là điều tối trọng yếu, nhưng mỹ nữ cũng không thể thiếu, có như vậy cuộc đời mới thêm phần ý vị.
Đế Vũ vốn được vạn ngàn sủng ái tập trung vào một thân, y là kẻ không sợ trời không sợ đất, ngay cả ở Tiên Võ Thành này cũng chẳng hề kiềm chế. Bởi vậy, khi thấy Vân Mộng Di, y mới dám trêu ghẹo, nhưng không ngờ đối phương lại dám vũ nhục y, thật là muốn chết mà. Vậy thì chỉ có thể cướp người. Mạc Khuynh Thành này vô cùng xinh đẹp, Đế Vũ đương nhiên biết đối phương có thể cũng xuất thân phi phàm, nhưng y chẳng hề quan tâm, vì Đế thị gia tộc thân là một trong bảy đại gia tộc của Hoàng Cực Thánh Vực, người mà họ e sợ vốn dĩ đã ít.
Cho dù đắc tội với các nhân vật Thánh tử Thánh nữ thì cũng chẳng hề quan tâm. Huynh trưởng hắn là Đế Thí, lại có mấy Thánh tử Thánh nữ nào có thể sánh bằng? Huống hồ bản thân y cũng chẳng hề xem trọng những Thánh tử Thánh nữ kia. Thiên phú của y vốn cũng không kém huynh trưởng Đế Thí là bao, sớm muộn gì cũng sẽ là thiên kiêu trấn áp một thời đại, chẳng qua hiện giờ hào quang tạm thời bị huynh trưởng y che lấp mà thôi.
Thế nhưng bên kia, Tần Vấn Thiên vừa mới cùng các huynh đệ hội ngộ, trong lòng vốn đang vô cùng cao hứng. Nhưng một câu nói của Đế Vũ lại khiến sự hăng hái của hắn triệt để tan biến. Ánh mắt hắn xoay chuyển, nhìn vào mắt Đế Vũ, toát ra một tia hàn mang. Trong khoảnh khắc, trong mắt hắn lại tràn ngập sát cơ đáng sợ. Tia sát cơ này trong nháy mắt bao phủ Đế Vũ, khiến y nhướng mày, lúc này mới nhìn kỹ Tần Vấn Thiên đứng cạnh Mạc Khuynh Thành.
"Ngươi còn muốn giết ta." Đế Vũ thần sắc lạnh lẽo, ngạo nghễ nói: "Thật nực cười, một kẻ như ngươi nào xứng với vị tiên tử này. Một tiên tử xinh đẹp như vậy bị ngươi vấy bẩn thật đáng tiếc, sau này ta sẽ chăm sóc thật tốt vị tiên tử này."
Trên người Mạc Khuynh Thành cũng tràn ngập hàn ý. Đế Vũ y biết rõ mình đang nói gì, đây là đang cố ý chọc giận bọn họ. Hàn quang trong mắt Tần Vấn Thiên càng thêm mãnh liệt, chỉ thấy hắn bước chân ra, trong tay xuất hiện một thanh trường thương. Thanh trường thương này chẳng qua là một kiện phàm binh, không có khí tức quá mạnh mẽ.
Phàm Nhạc thấy Tần Vấn Thiên bước tới, lập tức nhường đường. Nhìn sát ý trong mắt Tần Vấn Thiên, trong lòng hắn run rẩy. Hắn vô cùng hiểu rõ sự điên cuồng của Tần Vấn Thiên. Năm đó ở Đại Hạ, Tần Vấn Thiên vì Mạc Khuynh Thành mà rút kiếm chém mười vạn dặm, huyết tế Yêu Kiếm bổ tan Đan Vương Điện bằng một kiếm, hoàn toàn là sự liều mạng điên cuồng. Mạc Khuynh Thành chính là nghịch lân của hắn, tiểu tử đối diện kia tám chín phần mười phải xong đời rồi, thế mà hắn lại vẫn còn cười cợt được.
"Thiên Cương ngũ trọng cảnh." Đế Vũ nhìn Tần Vấn Thiên đến gần, các cường giả phía sau Đế Vũ muốn bước lên phía trước, thì thấy Đế Vũ vươn tay ngăn bọn họ lại, mở miệng nói: "Các ngươi cứ đứng xem là được. Huynh trưởng ta có thể vượt hai cảnh giới giết người dễ dàng, ta cũng giống vậy có thể làm được. Hôm nay hãy để máu của kẻ này chứng kiến hành trình Tiên Võ Giới của ta."
Bước chân của mọi người phía sau dừng lại, cũng không ra tay. Tiểu thiếu gia của bọn họ tuy rằng điên cuồng ngang ngược, nhưng thực lực và thiên phú quả thực đều cực cao. Chiến đấu với người Thiên Cương ngũ trọng cảnh giới không có áp lực quá lớn, mặc dù không địch lại cũng có thể toàn thân trở ra, huống hồ còn có bọn họ ở đây.
"Ngươi chết không bằng sống." Đế Vũ nhìn Tần Vấn Thiên từng bước tiến vào, vẫn cuồng vọng nói. Tiếng nói của y chói tai, khiến những người xung quanh cảm thán quả không hổ là tiểu tổ tông Đế gia, thật đúng là không kiêng nể gì, ngay cả ở Tiên Võ Thành này cũng như vậy.
Phía sau Đế Vũ có hư ảnh hung cầm, tràn ngập quang mang màu xanh biếc, rực rỡ khôn sánh, lại toát ra ngập trời hung lệ chi khí, giống như một con quái vật, đăm đăm nhìn Tần Vấn Thiên đang bước tới.
Tần Vấn Thiên từng bước tiến tới, trong nháy mắt khoảng cách đến Đế Vũ cũng chỉ còn một trăm mét. Khoảng cách như vậy, hắn chỉ trong nháy mắt là có thể đến nơi.
"Ngươi muốn chết." Tần Vấn Thiên phun ra một tiếng hàn âm. Ánh sao bùng phát, Đấu Chuyển Tinh Di, thân ảnh của hắn trong khoảnh khắc biến mất, chỉ lưu lại tàn ảnh ánh sao. Mọi người chỉ thấy ở cuối tàn ảnh, trường thương của Tần Vấn Thiên thẳng tắp đâm về phía Đế Vũ.
Thương vừa ra khỏi tay, Đế Vũ liền cảm thấy mắt mình không nhìn thấy gì, trước mắt là một mảnh không gian huyết sắc, vô tận huyết quang lao tới phía y, muốn đoạt mạng y.
"Không tốt!" Các cường giả phía sau Đế Vũ thần sắc kinh hãi. Một thương này tốc độ quá nhanh, nhanh đến mức khiến bọn họ cảm thấy sợ hãi, tiếng la của bọn họ thậm chí không kịp thoát ra, thương đã tiếp cận đầu Đế Vũ. Uy lực của trường thương tốc độ như vậy thì không thể nghi ngờ, tiểu thiếu gia căn bản không kịp né tránh.
Một thương này, có thể đoạt mạng người.
"Cứu ta!" Đế Vũ cũng phát ra một tiếng gào thét. Quang mang màu xanh biếc trong nháy mắt bao phủ toàn thân y, thân thể y bỗng nhiên bật lên, lại giống như một con cự điểu màu xanh, trong khoảnh khắc bay vút lên không, dường như muốn trong nháy mắt bay thật xa, tốc độ lại cũng nhanh đến cực hạn.
"Bành..." Một tiếng vang nhỏ truyền ra, thân thể cự điểu màu xanh ngừng lại giữa hư không, lập tức bị chấn bay ra ngoài. Chỉ thấy Đế Vũ phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt, công kích chấn động xuyên qua cơ thể dường như muốn chấn vỡ toàn bộ ngũ tạng lục phủ của y.
Thế nhưng trong mắt Đế Vũ lại hiện lên vẻ đại hỉ. Suýt chút nữa, chỉ thiếu một chút là y đã xong đời rồi. May mắn Thanh Bằng chi thuật nhanh như chớp, để y tránh khỏi vận mệnh một thương xuyên yết hầu.
Trường thương chỉ công kích vào ngực y, tuy rằng khiến y bị thương do chấn động, nhưng mạng đã giữ được.
"Thần binh!" Trong mắt Tần Vấn Thiên hiện lên một tia phong mang. Hắn biết rõ uy lực của một kích này của mình, nếu đánh trúng đối phương, Đế Vũ Thiên Cương tam trọng cảnh, cho dù phòng ngự có ngập trời cũng tất bị trường thương xuyên thấu chấn vỡ ngũ tạng lục phủ. Nhưng vừa rồi trường thương lại bị chặn lại, đối phương khoác trên người một kiện Thần binh áo giáp vô cùng mạnh mẽ, chống đỡ được một thương này.
"Ta muốn ngươi sống không bằng chết!" Đế Vũ nổi giận gầm lên một tiếng, lộ ra hung quang. Y bị trường thương của Tần Vấn Thiên đẩy lui, vừa lúc những cường giả khác nhao nhao chạy tới, không dám lại có chút nào lơ là.
"Điên rồi, người này là ai, hắn lại dám thật sự giết Đế Vũ sao?" Ánh mắt đám người đằng xa đọng lại. Đây chính là Đế Vũ, tiểu tổ tông của Đế gia, một trong bảy đại gia tộc, một trong Đế thị song kiêu, đệ đệ ruột của Đế Thí. Nếu người này tru sát đối phương, có lẽ Đế thị sẽ không tiếc bất cứ giá nào để giết hắn.
"Một thương vừa rồi, suýt chút nữa đã giết chết Đế Vũ, đây tuyệt không phải trò đùa. Người này thực lực rất lợi hại." Trong lòng mọi người chấn động. Còn Phàm Nhạc và những người khác thì mắt sáng rực, gã này quả không hổ là biến thái. Bọn họ sau khi đi ra từ Đại Hạ Hoàng Lăng, thế nhưng còn đã trải qua rất nhiều ma luyện, thậm chí bước chân vào tuyệt địa của Đại Hạ Hoàng Triều, ở nơi đó đã trải qua một hồi đại tai nạn, đương nhiên cũng là đại tạo hóa. Hơn nữa nhờ truyền thừa trong Hoàng Lăng, thực lực mỗi cá nhân đều tăng cường rất nhiều, nhưng có lẽ vẫn có chênh lệch với Tần Vấn Thiên. Một thương mà hắn tung ra kia, liền đủ khiến người ta kinh diễm.
Đế Vũ thổ một búng máu, nhìn chòng chọc vào Tần Vấn Thiên. Nếu không phải Thần binh phòng ngự vừa rồi đã giúp y hóa giải phần lớn lực lượng, một kích này cho dù không xuyên thấu thân thể y cũng muốn đánh chết y sống sờ sờ. Vừa rồi y còn lớn tiếng nói muốn chiến thắng Tần Vấn Thiên, sự tương phản như vậy, sao có thể khiến y không nổi sát niệm ngập trời được.
"Hiện tại ta đổi ý rồi, chờ giết chết các ngươi xong, ta muốn hung hăng chà đạp hai nữ nhân này, chà đạp đến chết." Đế Vũ nhìn chằm chằm Mạc Khuynh Thành và Vân Mộng Di, ánh mắt lộ ra ác độc hàn quang.
Tần Vấn Thiên tâm niệm vừa động, trường thương biến mất, Xích Ma Kích xuất hiện trong lòng bàn tay hắn. Máu trong cơ thể hắn gào thét, trong tròng mắt bắn ra quang mang yêu dị đáng sợ. Ánh sao bùng phát, thân ảnh hắn lại một lần nữa biến mất, nơi mi tâm dường như có chùm sáng đáng sợ bạo kích mà ra, lao thẳng vào não hải Đế Vũ. Đầu Đế Vũ trong nháy mắt bị một mảnh Mộng Ma Chi Cảnh chiếm cứ, y giận dữ hét lên: "Giết hắn, giết hắn!"
Các cường giả bên cạnh Đế Vũ không nghĩ tới Tần Vấn Thiên điên cuồng đến thế, lại vẫn muốn xông lên giết Đế Vũ. Chỉ thấy trên người bọn họ đều bộc phát ra khí tức đáng sợ, trong khoảnh khắc, tất cả công kích đều đánh về phía Tần Vấn Thiên, muốn ngăn cản một kích giết Đế Vũ này của hắn.
"Bành..." Ánh sao tái hiện, Tần Vấn Thiên lại hóa thành tàn ảnh, bay về hướng không trung.
"Cẩn thận phía trên!" Một vị cường giả gầm thét nói, thì thấy Xích Ma Kích từ trên không lao xuống, muốn đâm vào đầu Đế Vũ.
"Cút!" Một người lao về phía Tần Vấn Thiên, dường như có một đạo bảo quang xuất hiện, đạo bảo quang này biến hóa thành hung cầm, lao về phía thân thể Tần Vấn Thiên, muốn chộp lấy.
"Ong!" Xích Ma Kích xuất thủ. Trong khoảnh khắc này, Xích Ma Kích trong tay hắn dường như biến mất, biến mất giữa hư không, vô thanh vô tức. Nhưng đạo bảo quang hung cầm kia lại trực tiếp nát bấy. Thân thể của cường giả Thiên Cương lục trọng đỉnh phong đang che ở phía trước Tần Vấn Thiên trực tiếp bị xuyên thấu, máu tươi bay tung tóe. Một cỗ lực lượng kinh khủng xuyên qua vị trí trái tim của hắn, đó chính là một thanh Phương Thiên Họa Kích.
"Không..." Người này gào thét một tiếng.
"Tiểu thiếu gia, trốn mau!" Có người gầm thét. Xích Ma Kích xuyên qua thân thể người kia, vẫn tiếp tục đâm về phía Đế Vũ phía dưới hắn. Cường giả kia chỉ còn hơi thở cuối cùng, lộ ra vẻ dữ tợn, hắn dùng toàn bộ lực lượng lao ra, kéo theo Xích Ma Kích đang xuyên thấu thân thể hắn mà thay đổi phương hướng. Nguyệt Nha Nhận của Xích Ma Kích cắt đứt thân thể hắn, khiến hắn thống khổ, nhưng hắn biết mình hẳn phải chết, chết cũng không thể để Tần Vấn Thiên giết Đế Vũ, kẻ này nhất định phải chôn cùng với hắn.
"A..." Một tiếng hét thảm truyền ra, chấn động màng nhĩ của các cường giả đang bảo hộ Đế Vũ. Đó chính là tiếng của Đế Vũ.
Mọi người chỉ thấy trên vai Đế Vũ cắm Xích Ma Kích, trong khoảnh khắc máu me đầm đìa, vô cùng thê thảm.
Hầu như ngay khi đang bị công kích, Đế Vũ lấy ra một cây linh vũ, mang theo quang mang màu xanh đáng sợ. Trong mắt y lộ ra thần sắc điên cuồng, linh vũ hướng hư không vung một cái, lập tức, thân thể kia đang ở giữa y và Tần Vấn Thiên trực tiếp bị cắt đứt. Tần Vấn Thiên ngay khi linh vũ xuất hiện liền cảm nhận được một cỗ khí tức đáng sợ, ánh sao lấp lánh. Khi linh vũ cắt ngang qua, thân thể của hắn biến mất, đồng thời rút Xích Ma Kích ra.
Điên rồi, đây là điên cuồng.
Từng người trong đám đông trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng này. Đế Vũ còn muốn dùng người này thử xem sức chiến đấu của mình, lại căn bản không nghĩ tới người này nào có thể dung túng y vũ nhục thê tử của mình. Ra tay chính là nhắm vào mạng của Đế Vũ, không cần biết ngươi là thân phận gì, trong ánh mắt quả quyết của hắn chỉ lộ ra một chữ, đó chính là "giết".
Giờ khắc này, Đế Vũ có thể nói là cực kỳ thê thảm. Máu tươi từ bờ vai y bắn ra, vai phải trĩu xuống, cánh tay kia rũ rượi, kinh mạch bên trong dường như toàn bộ vỡ nát, từng đợt cảm giác đau nhức truyền đến, khiến Đế Vũ liên tục phát ra mấy tiếng kêu th��m thiết. Y từ nhỏ đến lớn đều là thiên chi kiêu tử, chúng tinh phủng nguyệt, bao giờ từng thê thảm đến thế này!
Nội dung truyện được chuyển ngữ độc quyền bởi truyen.free.