Thái Cổ Thần Vương - Chương 519 : Giải kiếm
Bức họa trên vách núi hiện ra ngay trước mắt Tần Vấn Thiên, vô cùng sống động, biến hóa vạn nghìn. Trong đó, dường như có Đại Bằng lướt bay trên vòm trời, như tia chớp, xuyên qua bầu trời, tốc độ kinh người.
Khoảnh khắc này, trên cao, một luồng kiếm quang rải xuống, kinh diễm đất trời.
Đại Bằng thuận gió, nhưng vẫn không nhanh hơn kiếm kia. Kiếm rơi xuống, Đại Bằng bất động.
"Bức họa này, là chém Bằng!" Tần Vấn Thiên trong lòng kinh hãi, không ngờ rằng chỉ mới bước đầu tiên đã có bức họa trên vách núi kinh người như vậy. Kiếm thần diệu kia, tuy chỉ có một kiếm, nhưng dường như chứa đựng vạn nghìn biến hóa, chính là một Đại Đạo kiếm thuật, có uy năng vô tận. Nếu có thể tu luyện thành công, có khả năng chém Đại Bằng.
Kiếm khí trên người Tần Vấn Thiên lấp lánh, hắn không ngừng vung kiếm, nhưng tốc độ của hắn quá chậm. Dù trước đây hắn cho là đã rất nhanh, nhưng giờ đây trước mặt vách núi, Tần Vấn Thiên lại cảm thấy tốc độ của mình chẳng khác nào kiến hôi.
Chậm, chậm đến cực điểm.
Tần Vấn Thiên sinh ra một loại ảo giác, hắn vĩnh viễn không thể chém ra một kiếm hoa mỹ như vậy.
"Không đúng!" Con đường cổ xưa dẫn tới nhà tranh, bước đầu tiên đã có vách núi xuất hiện. Có lẽ nơi đây, ẩn chứa ý giải kiếm, bằng không, sau khi Lý Hàn U vừa chém ra một kiếm kia, làm sao có thể tiến lên một bước? Tất phải lĩnh hội một kiếm mới có thể tiến lên. Nàng có thể đi được chín bước, ta há lại không thể vượt qua một bước?
Tần Vấn Thiên thầm nghĩ trong lòng. Dù Lâm Soái không nói thẳng cho hắn biết, nhưng hắn đã hiểu rõ, con đường dẫn tới nhà tranh, chính là con đường giải kiếm.
Hơn nữa, con đường này là do Trượng Kiếm Tông chủ đời đầu lưu lại, giải kiếm của Tông chủ đời đầu há lại dễ dàng? Hắn sao có thể không kiên trì?
"Bức họa này bất phàm, khí thế ngất trời, thực lực của ta trước bức họa này căn bản không đáng kể, cần phải tạo mộng." Tần Vấn Thiên thầm nghĩ trong lòng, lập tức nhắm mắt lại, bình tĩnh trở lại.
Vận chuyển công pháp tu hành, sau một lát, Tần Vấn Thiên bước vào mộng cảnh. Trong hư không, Sơn Hà Đồ như cũ, chính là thứ mà từ rất sớm trước đây hắn đã đoạt được trong Hắc Ám Sâm Lâm ở Sở Quốc. Theo sự cường đại của hắn, hắn càng phát hiện bức họa này phi phàm.
Khoảnh khắc này, bức họa này cấu tạo nên mộng cảnh sơn hà. Tần Vấn Thiên ngạo nghễ đứng trên mây, trước mặt hắn, một đầu Đại Bằng lướt bay trên bầu trời, lướt qua bên cạnh, dường như sấm sét, nhanh đến mức mắt thường không thể nắm bắt.
Nhưng trong mộng cảnh, hắn cũng không phải người phàm tục. Hắn đứng trên không trung, nhìn Đại Bằng lướt bay trên bầu trời, một luồng kiếm quang từ trên trời giáng xuống, trực tiếp chém vào thân Đại Bằng, trong khoảnh khắc, Đại Bằng bất động.
"Không thể nhìn thấu." Tần Vấn Thiên bình tâm tĩnh khí, để cảnh tượng này không ngừng lặp lại, không ngừng tìm hiểu một kiếm kinh thiên này.
Dần dần, Tần Vấn Thiên thấy được những biến hóa khác biệt. Kiếm này tựa như gió. Đại Bằng tốc độ có nhanh hơn nữa, cũng không thể thoát khỏi gió. Gió không chỗ nào không có, Đại Bằng dù bay lượn thế nào, đều phải nương gió, kiếm này ẩn trong gió.
"Ta chưa từng lĩnh ngộ Phong Chi Ý Chí, có thể giải kiếm được không?" Tần Vấn Thiên lẩm bẩm nói nhỏ. Hắn cũng vung kiếm, nhưng hiểu rõ là một chuyện, còn thật sự làm được lại là chuyện không thể, huống chi, hắn không hiểu gió.
"Trượng Kiếm Tông không thể nào có tất cả đệ tử đều chuyên nhất một loại ý chí, con đường giải kiếm, chỉ ở sự lĩnh ngộ." Tần Vấn Thiên nhắm mắt lại, rời khỏi mộng cảnh, nhìn về phía vách núi phía trước. Hắn vươn tay, dường như chạm tới vách núi, trong đầu niệm tưởng câu thông với bức họa trên vách núi. Trong khoảnh khắc, một luồng kiếm mang kinh người phóng lên trời, như gió lạnh gào thét, xé rách đất trời.
Vách núi tiêu tán, Tần Vấn Thiên lộ ra nụ cười nhạt. Bước chân của hắn tiến về phía trước, hắn thấy được mặt vách núi thứ hai, bức họa thứ hai.
Hắn thấy một Tôn Cự Nhân, Cự Nhân này đội trời đạp đất. Một cước đạp nát ngọn núi, một bước xẻ nát sông ngòi, một cái tát đánh ra, trời cũng muốn nứt.
Cảnh tượng này chấn động lòng người. Khi Cự Nhân này lao đi, trên bầu trời có kiếm hạ xuống. Kiếm này chính là Cự Kiếm, trực tiếp đánh vào đầu lâu khổng lồ của Cự Nhân. Kiếm tốc độ không nhanh, nhưng trong một khoảnh khắc, thân thể cao lớn vô song của Cự Nhân tan rã, hóa thành từng khối đá khổng lồ, biến thành một dãy núi.
"Kiếm này chứa đựng lực lượng, đâu chỉ vạn cân." Tần Vấn Thiên nội tâm kinh hãi. Hắn nhắm mắt lại, một lần nữa trong mộng cảnh cảm thụ cảnh tượng uyên thâm hùng vĩ kia, từng lần một thể ngộ uy lực của Cự Kiếm.
"Nếu là thương, cũng tương tự, đó là lực lượng đại địa." Tần Vấn Thiên nói nhỏ, lập tức một lần nữa đặt bàn tay lên vách núi, lại có một luồng kiếm mang xuất hiện, hắn lại bước thêm một bước.
Trên ngọn núi phía sau, mọi người nhìn Tần Vấn Thiên bước ra hai bước, không ít người lộ vẻ ngạc nhiên.
"Sư đệ quả nhiên lợi hại, đã lĩnh hội được hai kiếm." Lâm Soái nhìn về phía Tần Vấn Thiên, cất tiếng khen ngợi.
"Mới hai kiếm mà thôi, năm đó sư huynh chẳng phải cũng dễ dàng lĩnh hội bảy kiếm sao, bảy kiếm này không khó." Diệp Lăng Sương thản nhiên nói. Lâm Soái cười nói: "Nhưng tốc độ giải kiếm của ta còn không bằng Tần sư đệ, các ngươi nói, hôm nay Tần sư đệ có thể giải được mấy kiếm?"
"Nhìn tốc độ này, ngộ tính của hắn cũng không yếu, có lẽ có thể như những đệ tử có ngộ tính mạnh mẽ kia, một lần giải đư���c bảy kiếm. Nhưng từ kiếm thứ bảy trở đi, bất kỳ một kiếm nào cũng đều không dễ dàng như vậy." Diệp Lăng Sương mở miệng nói, bên cạnh Lưu Vân cũng khẽ gật đầu: "Ban đầu Lý Hàn U này một lần lĩnh hội bảy kiếm, sau đó kiếm thứ tám dùng ròng rã ba ngày, kiếm thứ chín dù đã giải được, nghe nói nàng đã dùng bảy ngày để giải kiếm này."
"Có thể giải được kiếm thứ chín, ngộ tính của Lý Hàn U rất lợi hại, may ra có cơ hội trong vòng một năm giải được mười bốn kiếm." Lâm Soái liếc nhìn bóng dáng Lý Hàn U, nữ nhân này thiên tư phi phàm, mười bốn kiếm, trong vòng một năm chắc hẳn có thể giải được.
"Đã lĩnh hội kiếm thứ ba, thật nhanh." Khoảnh khắc này, trong mắt Lâm Soái lóe lên một tia sắc bén, chỉ thấy Tần Vấn Thiên không tốn chút sức lực nào đã lĩnh hội được kiếm thứ ba.
"Có lẽ, hôm nay Tần sư đệ không chỉ giải được bảy kiếm cũng nên."
"Khương Hoài, ngươi xem hắn có thể giải được bao nhiêu kiếm?" Diệp Lăng Sương hỏi Khương Hoài dáng người gầy gò. Khương Hoài giải kiếm thế nhưng cũng phi thường lợi hại.
"Không biết, nhưng hắn có thể phá kỷ lục bảy kiếm." Khương Hoài thản nhiên nói. Khi bọn họ nói chuyện, Tần Vấn Thiên đã lĩnh hội kiếm thứ tư, lập tức ánh mắt của rất nhiều người đã bị Tần Vấn Thiên hấp dẫn.
"Thật nhanh, đã là kiếm thứ tư. Kỷ lục bảy kiếm là một canh giờ, nếu tiếp tục như vậy, hắn rất nhanh có thể giải được bảy kiếm." Có người lộ vẻ kinh dị, thanh niên mà Lâm Soái sư huynh mang tới này, dường như bất phàm.
"Năm kiếm, sao mà nhanh vậy!"
Mọi người kinh ngạc, Tần Vấn Thiên đã bước ra năm bước, xuất hiện năm luồng kiếm quang, điều này có nghĩa hắn đã lĩnh hội năm kiếm.
"Lợi hại." Lâm Soái lộ ra một tia sắc bén, có chút kinh hỉ.
"Hai kiếm cuối cùng tương đối khó khăn, e rằng hắn không dễ dàng giải được." Có người mở miệng nói. Ngay khi lời nói của người đó vừa dứt, Tần Vấn Thiên bước ra bước thứ sáu, có nghĩa đã lĩnh hội sáu kiếm.
"Làm sao có thể? Đây là vận khí sao?" Sắc mặt của người vừa nói lời kia phiền muộn, vừa mở miệng dự đoán đã bị vả mặt. Khiến không ít người khinh bỉ nhìn hắn.
"Sắp phá kỷ lục rồi!" Có người mở miệng nói.
"Ta không tin, kiếm này, hắn còn có thể nhanh như vậy giải được." Người vừa rồi lại lần nữa nói. Quả nhiên, lần này Tần Vấn Thiên dừng lại một đoạn thời gian, vẫn đứng đó tìm hiểu.
"Ha ha, quả nhiên không được rồi!" Người kia cười nói, nhìn mọi người bên cạnh, nhưng thấy người bên cạnh nhìn hắn lộ ra thần sắc cổ quái. Sau đó quay đầu nhìn lại, liền thấy một luồng quang mang rực rỡ lấp lánh, Tần Vấn Thiên đã bước ra bước thứ bảy.
Ngay khoảnh khắc hắn bước ra bước thứ bảy, trên người Tần Vấn Thiên bao phủ quang hoa kinh người, rực rỡ chói mắt, dường như khoác thêm một tầng vầng sáng, khiến người ta ngưỡng mộ. Trên không gian đỉnh đầu hắn, lại có âm thanh kiếm rít không ngừng.
"Phá kỷ lục!" Mọi người nhìn Tần Vấn Thiên trên không trung. Trong lòng rung động, không ngờ tới một đệ tử mới lại phá kỷ lục giải bảy kiếm.
Lâm Soái mỉm cười. Khó trách Sư Tổ lại bảo bọn họ đi đón Tần Vấn Thiên về, xem ra Sư Tổ đã nhìn ra người này bất phàm. Cũng không uổng phí bọn họ một phen khổ tâm, tận lực đi đến Huyễn Vương Thành một chuyến.
"Phá kỷ lục thì sao chứ, kiếm thứ tám e rằng hắn không giải được." Có người không phục nói, không ngờ tới một đệ tử lần đầu tiên nhìn thấy lại phá kỷ lục.
"Điều này chưa hẳn đã nói trước được, cũng có thể tiếp tục có trò hay mà xem đây." Cũng có người có chút kính phục, mỉm cười nói. Nơi xa có không ít bóng người lóe lên mà đến, hiển nhiên bị âm thanh kiếm rít kinh động, biết Kiếm Lư có người phá kỷ lục giải kiếm.
"Kiếm thứ tám, tên háo sắc này e rằng không dễ dàng giải được." Diệp Lăng Sương thản nhiên nói, liếc nhìn tiểu tử trong ngực đang mở to hai mắt nhìn Tần Vấn Thiên. Trong lòng nàng thầm mắng, nếu tên háo sắc này và Lưu Vân cũng có thiên phú như vậy, thì đúng là ông trời không có mắt rồi, hết lần này tới lần khác Lâm Soái sư huynh còn có chút coi trọng hắn.
Tần Vấn Thiên đáng thương nào biết danh tiếng của mình đã bị hủy hoại đến mức nào. Khoảnh khắc này hắn lại đến trước một mặt vách núi chứa bức họa khác.
Lần này, vẫn là một con Cửu Thiên Đại Bằng đang bay lượn, vẫn là một kiếm. Chẳng qua kiếm này khác với kiếm thứ nhất. Luồng kiếm quang này hạ xuống, Tần Vấn Thiên dường như thấy được mấy luồng kiếm quang phong chi ý chí xé rách tất thảy, chém xuống, trong khoảnh khắc, con Đại Bằng kia lại bị xé thành nát bấy.
"Điều này sao có thể?" Tần Vấn Thiên nội tâm chấn động, Phong Chi Võ Đạo Ý Chí, làm sao có thể đạt đến trình độ như vậy?
Tần Vấn Thiên chấn kinh. Hắn lại một lần nữa tiến vào mộng cảnh tìm hiểu, khí thế bàng bạc kia trước mặt không ngừng diễn hóa, nhưng hắn phát hiện làm thế nào cũng không thể diễn hóa ra cảnh tượng ở bên ngoài kia. Hắn không biết một kiếm kia làm sao mà sinh ra, rõ ràng là không thể diễn hóa ra được.
"Nhất định có thể tìm ra nguyên nhân." Tần Vấn Thiên tỉ mỉ quan sát một kiếm trên bức họa kia. Kiếm kia theo gió mà rơi xuống, dường như diễn hóa ra mấy luồng lực lượng gió, bao phủ Đại Bằng, kèm theo kiếm chém xuống, Đại Bằng lập tức bị xé thành nát bấy, rất khó phát hiện rốt cuộc là lực lượng gì đã làm được điều đó.
Sắc mặt Tần Vấn Thiên không ngừng biến hóa, rơi vào trầm tư. Trong nháy mắt, một canh giờ đã trôi qua, khiến không ít người nở nụ cười, xem ra Tần Vấn Thiên không giải được một kiếm này.
"Kiếm thứ tám, há lại dễ dàng giải được như vậy." Diệp Lăng Sương thản nhiên nói.
Kiếm thứ tám, rất khó.
"Ta hiểu rồi!" Đúng lúc này, trong đầu Tần Vấn Thiên dường như xẹt qua một tia chớp, sinh ra một tia minh ngộ. Một loại Võ Đạo Ý Chí cùng kiếm dung hợp, đương nhiên không thể làm được, nhưng nếu có một loại Võ Đạo Ý Chí khác thì sao?
"Đây là lực lượng do gió và mưa dung hợp mà sinh ra!" Đôi mắt Tần Vấn Thiên rực rỡ, hắn vươn tay đặt lên vách núi, trong đầu dệt ra một bức họa. Trong khoảnh khắc, mưa gió gào thét, đất trời kinh biến, Tần Vấn Thiên bước ra bước thứ tám. Khoảnh khắc này, người trên ngọn núi đều biến sắc, ánh mắt sắc bén.
Giải kiếm, kiếm thứ tám!
Mọi nỗ lực chuyển ngữ này đều được bảo hộ độc quyền tại truyen.free, mong độc giả đón đọc.