Thái Cổ Thần Vương - Chương 102: Công Dương Hoằng
Tần Vấn Thiên bước ra khỏi Hoàng Gia Học Viện, phía sau hắn, tiểu hỗn đản chậm rãi theo sau. Xung quanh Tần Vấn Thiên, có không ít bóng người, người gần hắn nhất là khách khanh Lục Phong của Thần Binh Các. Vốn đã là người của Thần Binh Các, tự nhiên cảm thấy có chút thân cận.
"Lục Phong tiền bối, lão giả vừa nãy là thân phận thế nào vậy?" Tần Vấn Thiên hơi tò mò hỏi.
Lão giả kia thoạt nhìn vô cùng bình thường, thế nhưng ông ta lại chỉ dùng một lời hứa, liền mang đi bức Thần Văn họa quyển mà vô số người muốn tranh giành. Vào lúc đó, thậm chí không một ai dám tranh với ông ta. Chốn dị thường này, Tần Vấn Thiên tự nhiên đã nhận ra.
"Ta đang định nói cho ngươi chuyện này. Quân Lâm Yến, ngươi hẳn phải biết chứ?" Lục Phong hướng về phía Tần Vấn Thiên nói.
"Vâng, đó là sự kiện long trọng nhất Sở Quốc mỗi dịp cuối năm." Tần Vấn Thiên gật đầu đáp.
"Không sai, tại Sở Quốc, Quân Lâm Yến là một thịnh yến vô cùng quan trọng. Tại Quân Lâm Yến, mọi thiên phú của các thanh niên đều bộc lộ rõ ràng, có thể thấy được rất rõ. Và mỗi năm, người đứng đầu bảng Quân Lâm Yến đều sẽ có tương lai huy hoàng, phần lớn bọn họ đều rời khỏi mảnh đất Sở Quốc này."
Lục Phong chậm rãi nói: "Lão giả kia tên là Công Dương Hoằng, người trẻ tuổi bây giờ có lẽ rất ít nghe đến tên ông ta, thế nhưng hơn ba mươi năm về trước, ông ta từng là một đời thanh niên tuấn kiệt. Nếu như ta không nhớ lầm, vị trí thủ tịch bảng Quân Lâm Yến ba mươi năm trước đây chính là do Công Dương Hoằng đoạt được."
Trong lòng Tần Vấn Thiên khẽ động, người đoạt vị trí thủ tịch bảng Quân Lâm Yến, hơn nữa, lại là một nhân vật của hơn ba mươi năm về trước.
"Vì sao lại trông già nua như vậy?" Tần Vấn Thiên nghi hoặc hỏi. Người tu luyện thường có Tinh khí thần cường thịnh, khí huyết dồi dào, nên ai nấy đều trông rất trẻ trung. Công Dương Hoằng tuổi chưa quá lục tuần, lẽ ra chỉ khoảng trung niên mà thôi, thế nhưng lại có vẻ hơi già nua rồi.
"Chuyện này không ai biết. Công Dương Hoằng là một nhân vật có chút truyền kỳ. Năm đó ông ta giành được ngôi vị đứng đầu Quân Lâm Yến, Cửu Huyền Cung từng muốn chiêu mộ ông ta làm đệ tử." Lục Phong nói đến đây liền liếc nhìn tả hữu, rồi thấp giọng nói: "Thế nhưng Công Dương Hoằng lại là người ưa tự do tự tại, không đáp ứng, sau khi đạt được vị trí đứng đầu Quân Lâm Yến liền trực tiếp rời khỏi Sở Quốc."
"Chuyện này vốn nên dừng lại ở đó. Người rời khỏi Sở Quốc thì rất ít khi có tin tức truyền về. Nhưng mấy năm trước đây, Công Dương Hoằng lại trở về Sở Quốc. Hơn nữa, thời niên thiếu chưa từng tiếp xúc Luyện khí, ấy vậy mà sau khi trở về lại có tạo nghệ phi phàm về Thần Văn. Ông ta chỉ xuất thủ khắc họa Thần Văn ba lần, hợp tác cùng người khác Luyện khí, ba lần luyện chế ra Thần Binh đều là Thần Binh Tam giai đỉnh phong."
"Sự tình này trước kia đã gây ra một phen oanh động không nhỏ, Công Dương Hoằng trên người cũng có vài phần sắc thái truyền kỳ. Hiện giờ ông ta không những có thành tựu phi phàm về Thần Văn, mà bản thân thực lực, tuy chưa từng biểu lộ trước mặt người khác, nhưng tuyệt đối là thâm bất khả trắc."
Lục Phong cảm thán nói, vô cùng tôn sùng Công Dương Hoằng. Nghe vậy, Tần Vấn Thiên dần hiểu rõ. Lời hứa của nhân vật này quả nhiên không hề tầm thường.
Phụ thân của Mục Nhu lập tức để Mục Nhu đáp ứng, sau này nếu Mục phủ có chuyện gì không thể giải quyết được, lời hứa của Công Dương Hoằng liền tương đương với một con đường thông suốt.
"Vấn Thiên, có cơ hội, xác thực có thể đi bái phỏng Công Dương Hoằng, trao đổi tâm đắc về Thần Văn." Lục Phong mỉm cười nói. Hắn dùng hai chữ "trao đổi", hiển nhiên đã đặt Tần Vấn Thiên vào một vị trí đặc biệt cao.
"Công Dương tiền bối ở nơi nào?" Tần Vấn Thiên hỏi.
"Trúc lâm phòng nhỏ." Lục Phong nở nụ cười. Trong Hoàng thành Sở Quốc, chỉ có một nơi gọi là Trúc lâm phòng nhỏ, chính là nơi Công Dương Hoằng ở. Đây cũng không phải bí mật gì, những người biết thân phận Công Dương Hoằng đều rõ ràng, thường xuyên có người đến Trúc lâm phòng nhỏ bái phỏng Công Dương Hoằng, chỉ là rất ít khi có thể gặp được ông ta.
"Có thể dẫn ta đi không?" Tần Vấn Thiên lại cười nói, khiến Lục Phong thần sắc cứng lại: "Ngươi muốn đi ngay bây giờ sao?"
"Một vị tiền bối như vậy, sớm muộn gì cũng phải bái phỏng, chi bằng nhận đường trước." Tần Vấn Thiên cười đáp lại. Lục Phong tự nhiên sẽ không từ chối thỉnh cầu này. Bước ra khỏi Hoàng Gia Học Viện, Tần Vấn Thiên cùng những người xung quanh cáo từ, theo Lục Phong rời khỏi Hoàng Gia Học Viện.
. . .
Thần Văn họa quyển của Tần Vấn Thiên tức thì đã gây ra không ít phong ba trong Hoàng thành, đặc biệt là trong Giới Luyện Khí, dấy lên một cơn sóng lớn.
Mà Luyện Khí Sư, từ trước đến nay đều là đối tượng mà các thế lực trong Hoàng thành muốn lôi kéo. Bởi vậy, sự việc tại Hoàng Gia Học Viện, có vô số ánh mắt đang theo dõi chặt chẽ.
Không ai dự liệu được kết cục cuối cùng lại nằm ngoài mọi dự đoán. Tần Vấn Thiên, một lần nữa tiến gần hơn vào tầm mắt của các đại thế lực.
Lần trước khi thiếu niên đứng trong gió tuyết, Đế Tinh Học Viện cùng Thần Binh Các đứng sau lưng hắn, các đại thế lực đã có vài phần hiếu kỳ đối với Tần Vấn Thiên. Còn lần này, biểu hiện của Tần Vấn Thiên lại một lần nữa gây ra sự quan tâm cực lớn. Đông đảo thế lực bắt đầu nghiêm túc điều tra Tần Vấn Thiên.
Mặc dù lý lịch của Tần Vấn Thiên thoạt nhìn rất đơn giản, thế nhưng, rốt cuộc hắn đã trở thành một Thần Văn thiên tài bằng cách nào?
Trên người Tần Vấn Thiên, liệu có bí mật gì chăng?
Tại M���c phủ, trong một thư án, chỉ thấy một lão ông trước người có một tờ tài liệu, phía trên chú thích một vài dòng văn tự, viết rằng:
"Tần Vấn Thiên, nghĩa tử của Tần Xuyên, gia thế cụ thể không rõ, khi còn nhỏ đã được một quản gia tàn tật đưa đến Tần phủ, sau đó trưởng thành tại Tần phủ; 6 tuổi, phát hiện kinh mạch có vấn đề, không thể tu hành; 13 tuổi, cùng Bạch Thu Tuyết của Bạch gia tự đính hôn; 16 tuổi, Bạch gia từ hôn, Tần Vấn Thiên bắt đầu tu hành, phóng thích Thiên Chùy Tinh Hồn trên Tam Trọng Thiên. . ."
Trên tờ tài liệu đơn giản này, viết không nhiều tin tức, nhưng đại khái đã có thể bao quát nửa đời người của Tần Vấn Thiên, một cuộc đời rất đơn giản, đơn giản đến mức căn bản không có quá nhiều tin tức, mãi đến khi vào Hoàng thành thì tin tức mới có phần đầy đặn hơn.
Chỉ thấy lão giả nhấc bút lên, tại cuối tài liệu thêm vào một hàng chữ, viết: "Thiên tài Thần Văn, có thể tự sáng tạo Thần Văn Tam giai, ngộ tính, cấp độ yêu nghiệt."
Viết xong hàng chữ này, lão giả đặt bút xuống, chỉ thấy ngoài cửa một vị quản gia đang đứng đó.
"Chuyện gì?" Lão giả thấp giọng hỏi.
"Tiểu thư Mục Nhu đã trở về." Quản gia thấp giọng nói.
Lão giả ngẩng đầu, nhìn quản gia, thấp giọng hỏi: "Hôm qua là sinh nhật Mục Nhu đúng không?"
"Đúng vậy." Quản gia gật đầu.
"Hãy chuẩn bị gia yến." Lão giả bình tĩnh nói: "Quy mô vừa phải, Mục phủ cùng nhau chúc mừng, nhưng nhất định phải có ấm áp tình nhà."
"Vâng." Quản gia gật đầu, lập tức khom người lui ra, bắt đầu đi vào chuẩn bị.
. . .
Tại Âu phủ, trong một căn phòng tương tự cũng có một bóng người đứng trước thư án, nhìn tài liệu trước mắt, ánh mắt lộ ra vẻ suy tư.
Đây là một người trung niên, thoạt nhìn hiền lành lịch sự, giống như một vị thư sinh bình thường.
Tên trên tài liệu tương tự cũng là Tần Vấn Thiên. Từng có lúc, hắn không hề để tâm đến cái tên này, dù hắn vẫn mong chủ nhân cái tên ấy sớm ngày chết đi.
Một thiếu niên bước ra từ Thiên Ung Thành, tuy có thiên phú bất phàm, nhưng hắn như trước vẫn có lý do tin tưởng rằng, có Âu Thần, Yến Vũ Hàn và những người khác ở Đế Tinh Học Viện, hẳn rất dễ dàng khiến thiên tài chưa trưởng thành này biến mất.
Thế nhưng, vị thiên tài này trưởng thành hình như quá nhanh, nhanh đến mức trong thời gian cực ngắn đã gây ra sự coi trọng của Đế Tinh Học Viện, mà bây giờ, càng là được ý chí của Đế Tinh Học Viện bảo vệ.
Giờ đây, muốn diệt trừ thiếu niên này, dường như đã không còn dễ dàng như vậy.
"Khiến người ta giết chết hắn, có bao nhiêu phần trăm chắc chắn?" Trung niên thấp giọng nói.
"Mười phần chắc chắn." Phía sau hắn, một bóng người đứng đó, bình tĩnh đáp lại, dường như chỉ cần trung niên gật đầu, hắn liền dám cam đoan, Tần Vấn Thiên sẽ trở thành người chết.
"Xác suất bị Đế Tinh Học Viện điều tra ra là bao nhiêu?" Trung niên hỏi lại.
"Trực tiếp ám sát thì có chín phần có thể bị phát giác." Người nọ lần thứ hai đáp lại một tiếng, vẫn là chính xác như vậy.
"Như vậy, hãy cắt giảm xác suất này xuống dưới một phần rồi hãy ra tay. Đương nhiên, nếu như có thể mượn tay người khác để làm, thì tốt nhất." Trung niên nhàn nhạt nói một tiếng. Chín phần, đây là muốn chết, hắn chắc chắn sẽ không làm chuyện mạo hiểm như vậy.
Nếu không phải vì Tần Vấn Thiên trưởng thành quá nhanh, hắn thậm chí sẽ không nghĩ đến việc này. Diệp gia, lẽ ra phải sốt ruột hơn hắn mới phải.
"Được." Người phía sau đáp lại một tiếng.
"Nếu như mượn đao, tuyệt đối không thể để bị tra ra đến người chúng ta, dù chỉ một tia khả năng cũng không thể có." Trung niên dường như nghĩ tới điều gì, lần thứ hai nói một tiếng.
Ý chí của Đế Tinh Học Viện, không một ai nguyện ý xúc phạm, dù là Hoàng gia, đôi khi cũng phải dành cho Đế Tinh Học Viện đủ mặt mũi, Âu gia của hắn, đương nhiên vẫn chưa đủ phân lượng.
Hắn tin tưởng, chỉ cần là hắn phân phó, người phía sau sẽ làm được tốt. Qua nhiều năm như vậy, mỗi việc hắn làm đều tốt.
Quân Lâm Yến, cũng sắp đến rồi, hy vọng Thần nhi lần này có thể đạt được thành tích tốt.
Bản dịch này được Tàng Thư Viện độc quyền cung cấp.