Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thái Cổ Long Tượng Quyết - Chương 786: Âm linh chi thể

Tên kia cầu cứu nữ đệ tử đã đi tới bên cạnh Lâm Phong, khi nhìn gần mới biết được nữ nhân này thật sự rất đẹp.

Dáng người cao gầy, khuôn mặt tinh xảo tuyệt mỹ.

Nhưng điều khiến người ta ấn tượng sâu sắc nhất vẫn là đôi môi anh đào nhỏ nhắn, hồng nhuận, kiều diễm ướt át.

Được nếm thử hương vị của đôi môi anh đào nhỏ nhắn này, chắc hẳn là điều mà bất kỳ nam nhân nào cũng mong muốn.

Lâm Phong không biết chuyện gì đã xảy ra, mà lại khiến cho đồng môn tương tàn.

"Tiểu tử, cút xa một chút, đừng cản trở chúng ta làm việc".

Một nam tu sĩ đuổi theo, lạnh lùng nói.

Hai người này lại dám truy sát đồng môn trong Tu Du tiểu thế giới, thật sự là gan to bằng trời.

Lâm Phong đoán rằng phía sau bọn họ có người chống lưng, cho nên mới không sợ hãi như vậy.

Đối với loại người này, Lâm Phong chỉ có chán ghét và khinh thường.

Hắn ánh mắt băng lãnh quét về phía hai người, thanh âm hờ hững nói, "Ồ? Muốn ta cút xa một chút? Chỉ bằng câu nói này của ngươi, chuyện hôm nay ta quản chắc, hiện tại quỳ xuống dập đầu xin lỗi ta, ta nể tình đồng môn, bỏ qua cho ngươi, bằng không, ta sẽ đánh gãy một chân của ngươi để trừng phạt cái tội dám càn rỡ trước mặt ta".

Lâm Phong từ trước đến nay cường thế.

Huống chi hôm nay hắn còn có mười năm sinh tử chiến với Hoàng Phủ Thanh Thiên, hắn đã không còn gì phải sợ.

Không cần biết ngươi là ai.

Chân trần còn sợ kẻ đi giày sao?

Dù ngươi là con trai tông chủ, dám đắc chí trước mặt ta, ta cũng dám phế ngươi.

Cùng lắm thì, đi thẳng một mạch.

Thiên hạ rộng lớn, nơi đây không dung ta, tự có nơi dung ta.

Tình đời vốn dĩ là thế, kẻ mạnh thì sống, kẻ yếu thì chết.

Tên mặc áo lam tu sĩ nghe Lâm Phong dám bảo mình dập đầu xin lỗi, mặt liền lộ ra vẻ nhe răng cười.

"Từ đâu ra cái thằng nhãi ranh không biết sống chết? Dám nói chuyện với ông đây như vậy? Có biết ông đây là ai không?".

Lâm Phong bĩu môi, nói, "Ngươi là ai? Nói thử xem".

"Ông đây là người của Quân Tử Phong".

Tên Lam y đệ tử lạnh lùng nói.

Lâm Phong lông mày khẽ nhíu lại.

Quân Tử Phong, hắn tự nhiên đã nghe qua.

Phong chủ Quân Tử Phong tên là Quân Tử Hào.

Người này là một tôn lão tư cách hạch tâm đệ tử.

Mà lại, thân phận của người này không hề đơn giản.

Nghe đồn hắn là huyền tôn của một vị Thái Thượng trưởng lão.

"Ngươi chính là Quân Tử Hào?". Lâm Phong nhàn nhạt nhìn áo lam tu sĩ.

Áo lam tu sĩ khóe miệng giật giật.

Hắn lạnh lùng nói, "Tiểu tử, cố ý trêu chọc ông đây đúng không?".

"Nguyên lai không phải Quân Tử Hào, xem ra chỉ là một con chó của Quân Tử Hào, ngươi chỉ là một con chó mà dám sủa bậy trước mặt ta? Muốn chết à?". Lâm Phong khinh thường nói.

Người này tên là Lý Tiến, là cận vệ bên cạnh Quân Tử Hào, thực lực Âm Dương cảnh giới.

Còn người kia tên là Trương Tào, cũng là hộ vệ bên cạnh Quân Tử Hào, tu vi cũng là Âm Dương cảnh giới.

Lý Tiến vốn chỉ là tán tu, có một lần Lý Tiến kết thù oán với người, đối phương đến trả thù, bắt vợ con già trẻ của Lý Tiến để uy hiếp.

Nhưng Lý Tiến không hề quay đầu lại mà bỏ đi, hiển nhiên Lý Tiến là người có tâm tính bạc bẽo.

Chỉ lo giữ mạng mình, đâu thèm thân nhân sống chết?

Chuyện này bị Quân Tử Hào thấy được, Quân Tử Hào rất thưởng thức loại người không vì mình trời tru đất diệt như Lý Tiến.

Bởi vì theo Quân Tử Hào, người có tính tình như vậy, tâm ngoan thủ lạt, mới là người làm nên đại sự.

Cho nên hắn thu Lý Tiến làm nô bộc.

Sau khi gia nhập Thanh Vân Tông, Lý Tiến có được lượng lớn tài nguyên tu luyện, tu vi cũng đột phá đến Âm Dương cảnh giới.

Mặc dù Lý Tiến đích thật là một con chó của Quân Tử Hào.

Nhưng hắn tuyệt đối không cho phép người khác nói như vậy về mình.

Sắc mặt Lý Tiến lập tức trở nên âm trầm vô cùng, hắn lạnh lùng nhìn Lâm Phong, nghiến răng nói, "Tiểu tử, dám sỉ nhục ta, quả thực là không biết sống chết, lát nữa ta sẽ khiến ngươi quỳ xuống cầu xin tha thứ".

Vừa dứt lời, Lý Tiến nhảy ra, công về phía Lâm Phong.

Lâm Phong là hạch tâm đệ tử.

Còn hắn, Lý Tiến, chỉ là hộ vệ của Quân Tử Hào.

Địa vị chênh lệch một trời một vực.

Vậy mà dám tấn công Lâm Phong.

Có thể thấy được sự vô pháp vô thiên đến mức nào?

"Ta đến giúp ngươi".

Trương Tào cũng lạnh giọng quát.

Hắn biết tu vi của Lâm Phong không yếu, nên cùng nhau vây công Lâm Phong.

Hai người một trái một phải.

"Vạn thú bôn đằng".

"Liệt hỏa cuồn cuộn".

Hai người, một trái một phải, triển khai thế công hung mãnh và cuồng bạo về phía Lâm Phong.

Công kích của bọn chúng cuồng mãnh bá đạo.

Một người ngưng tụ ra hư ảnh vạn thú chạy trốn, nghiền ép về phía Lâm Phong.

Một người thì hóa thành ngọn lửa hừng hực thôn phệ tới.

"Sư huynh cẩn thận...".

Nữ tu sĩ kia mặt đầy vẻ lo lắng.

Nàng biết hai người này lợi hại đến mức nào.

Lâm Phong còn trẻ như vậy.

Lấy một địch hai.

Sao có thể thắng được?

"Quỳ xuống".

Đối mặt với công kích của hai người, Lâm Phong quát lạnh một tiếng, "Thế" cường đại phát tán ra, trấn áp về phía hai người.

Trong nháy mắt.

Tất cả thế công đều tan thành mây khói.

Mà hai người như gặp phải Lôi Kích.

Lảo đảo!

Toàn bộ quỳ xuống đất.

Răng rắc răng rắc.

Xương cốt không biết gãy bao nhiêu cái.

Sắc mặt trắng bệch.

Đến giờ phút này, bọn chúng mới biết Lâm Phong kinh khủng đến mức nào.

Nữ tu sĩ phía sau càng là môi đỏ khẽ nhếch, tràn đầy vẻ không dám tin nhìn mọi chuyện xảy ra trước mắt.

Lý Tiến, Trương Tào thế nhưng là tu vi Âm Dương cảnh giới tứ trọng thiên.

Vậy mà bị vị "Sư huynh" trước mắt quát lớn một tiếng trấn áp.

Vị sư huynh này rốt cục mạnh đến mức nào?

"Cút đi".

Lâm Phong cười lạnh thành tiếng, tay phải vung lên.

Hai người trực tiếp bị quét bay ra ngoài.

Răng rắc răng rắc.

Âm thanh xương cốt gãy một lần nữa vang lên.

Hai cánh tay vốn còn chưa gãy cũng bị bẻ gãy.

Lý Tiến và Trương Tào kêu rên liên hồi.

Trong Tu Du tiểu thế giới có rất nhiều quy tắc, tranh đấu thì được, nhưng không được giết người, nếu không sẽ bị xử phạt.

Nếu ở bên ngoài, hai người này dám mạo phạm Lâm Phong, sớm đã thành người chết.

Lý Tiến, Trương Tào hai người bò dậy từ dưới đất, ánh mắt oán độc nhìn Lâm Phong một cái rồi nhanh chóng rời đi.

"Đa tạ sư huynh ân cứu mạng".

Nữ tu sĩ vội vàng nói tạ.

"Ừm, hiện tại không sao, ngươi có thể rời đi".

Lâm Phong nói.

Nữ tu sĩ lại lã chã chực khóc nói, "Sư huynh cứu ta đi, nếu sư huynh không cứu ta, vận mệnh của ta nhất định sẽ rất bi thảm".

Lâm Phong nói, "Ngươi đi theo ta".

Nữ tu sĩ mặt lộ vẻ vui mừng, đuổi theo sát Lâm Phong tiến vào động phủ, thấy được linh tuyền to lớn trong động phủ mà thất thần.

Linh tuyền lớn như vậy, nơi đây thật sự là động thiên phúc địa.

Lâm Phong nhìn nữ tu sĩ, hỏi, "Ngươi tên là gì? Là ai? Vì sao bị đuổi giết, nói rõ từng cái".

Nữ tu sĩ nói, "Ta tên là Bạch Oánh, ta là một tán tu".

"Tán tu?".

Lâm Phong nhíu mày, "Ngươi là tán tu sao lại mặc phục sức của Thanh Vân Tông? Làm sao có thể tiến vào Tu Du tiểu thế giới của Thanh Vân Tông? Dù ta là đệ tử tông môn muốn vào Tu Du tiểu thế giới cũng rất khó khăn".

"Là như vậy, trước kia khi lịch luyện ta quen biết một người tên là Quân Tử Hào, người này là huyền tôn của một vị Thái Thượng trưởng lão của Thanh Vân Tông, thời gian trước Quân Tử Hào phái người tới tìm ta, hắn muốn cùng ta làm một vụ giao dịch".

Bạch Oánh nói.

Lâm Phong kinh ngạc hỏi, "Giao dịch gì?".

"Quân Tử Hào nói, hắn cần mười viên Âm Linh Đan, thể chất của ta hết sức đặc thù, chính là Âm Linh Thể, trong cơ thể ta âm linh chi lực cùng một chút linh dược dung hợp, có thể hình thành Âm Linh Đan, Âm Linh Đan có thể rèn luyện linh hồn tinh thuần độ, mà Quân Tử Hào sẽ cho ta ở đây tu luyện trong một năm".

"Sư huynh, ngươi cũng biết, chúng ta những tán tu này thiếu tài nguyên tu luyện, có thể đến thánh địa của Thanh Vân Tông tu hành một năm tự nhiên là tha thiết ước mơ, ta liền đồng ý, sau khi đến Thanh Vân Tông, Quân Tử Hào tìm người giúp ta làm một thân phận đệ tử, sau đó cho ta một khối lệnh bài tiến vào Tu Du tiểu thế giới".

"Sau khi ta đi vào mới biết Quân Tử Hào không phải muốn Âm Linh Đan, mục đích của hắn là ta, hắn muốn có được âm linh chi thể của ta".

"Âm linh chi thể của ta, cùng với Thủy Linh chi thể, Hàn Linh chi thể được gọi là tam đại lô đỉnh thể chất tốt nhất để song tu, Quân Tử Hào muốn cưỡng ép cùng ta phát sinh quan hệ, sau đó mượn âm linh chi thể của ta để đột phá tu vi".

Bạch Oánh nói đến đây, lại lã chã chực khóc.

Lâm Phong cũng hiểu tâm tình của Bạch Oánh lúc này.

Nàng vốn là tán tu.

Tài nguyên tu luyện khó kiếm, vốn tưởng rằng giao dịch với Quân Tử Hào là đôi bên cùng có lợi, ai ngờ đến đây mới biết mình bị lừa.

Bạch Oánh nói, "Quân Tử Hào bây giờ đang chuẩn bị cuối cùng để thải bổ ta, ta liền thừa cơ trốn thoát, hắn phái người đuổi theo ta, sư huynh cứu ta đi, nếu sư huynh không cứu ta, ta nhất định không trốn thoát được, âm linh chi thể của ta rất có ích cho tu vi, ta nguyện ý cùng sư huynh song tu".

Nói đến đây, gương mặt xinh đẹp của nàng đã đỏ ửng như muốn nhỏ ra máu.

Đời người như một ván cờ, đi sai một nước là hối hận cả đời.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free