Thái Cổ Long Tượng Quyết - Chương 746: Miểu sát!
"Hình Thiên chiến ý! Quả nhiên cường đại!"
Cảm thụ được chiến ý cường đại tản ra trong thân thể, trên mặt Lâm Phong nở một nụ cười tươi.
Lần này đốn ngộ.
Tự mình có được cơ duyên lớn lao.
Vậy mà lĩnh ngộ được "Hình Thiên chiến ý".
Hình Thiên chiến ý cùng chiến đấu chi thế mà Lâm Phong lĩnh ngộ trước đó.
Nghiêm ngặt mà nói.
Đều thuộc về một loại "Bá khí".
Cái gọi là bá khí!
Là khi người kia không sử dụng bất kỳ thủ đoạn nào, chỉ phóng xuất ra khí phách của mình.
Liền đủ để khiến vô số người tan tác.
Chỉ là hiện tại.
Lâm Phong mặc dù lĩnh ngộ được thế cùng Hình Thiên chiến ý.
Nhưng còn kém xa mới có thể đem "Thế" cùng "Hình Thiên chiến ý" tăng lên tới trình độ bá khí.
"Tiểu tử này thật sự là may mắn a, xem ra là có thu hoạch khổng lồ".
Rất nhiều người đều tràn ngập hâm mộ nhìn về phía Lâm Phong.
Muốn có được thu hoạch ở nơi này.
Cũng không phải là một chuyện dễ dàng.
Cần phải có ngộ tính cường đại.
Đương nhiên còn cần một chút vận khí.
Lâm Phong thu liễm khí tức.
Hắn tiếp tục quan sát bích họa.
Hy vọng còn có thể có thu hoạch.
Những người còn lại cũng nhanh chóng lĩnh ngộ sự huyền diệu của bích họa.
Bởi vì có hai tu sĩ liên tiếp tiến vào trạng thái đốn ngộ, thu được lợi ích khổng lồ.
Điều này đã kích thích sâu sắc những tu sĩ còn lại.
"Vị huynh đệ kia xưng hô như thế nào?"
Một đạo thanh âm cởi mở truyền đến.
Lâm Phong nhìn lại.
Phát hiện người này chính là tu sĩ trẻ tuổi đã ngộ hiểu trước đó.
Người này thật không đơn giản, tế luyện Cự Linh Thần phân thân.
"Lâm Phong!"
"Mục Châu"!
Hai người riêng phần mình giới thiệu về tên của mình.
Mục Châu vừa cười vừa nói, "Huynh đài tu vi phi phàm, ra khỏi vực sâu này, hướng đông bắc mà đi, khu vực đó có rất nhiều cơ duyên, đến lúc đó huynh đài có thể đến đó liều một phen".
Lâm Phong hơi sững sờ.
Hắn không ngờ Mục Châu lại nói với mình những tin tức này.
Hiển nhiên, những tin tức này rất có thể là trưởng bối của Mục Châu nói cho hắn.
Mục Châu lại làm một việc tốt, nói với mình.
"Đa tạ!"
Lâm Phong ôm quyền.
"Ha ha, Lâm huynh khách khí, vậy ta không quấy rầy Lâm huynh lĩnh hội bích họa ở đây nữa, xin cáo từ trước".
Mục Châu ôm quyền.
"Mục huynh đi thong thả".
Lâm Phong cũng ôm quyền.
Mục Châu rời đi.
Khóe miệng Lâm Phong lộ ra một tia tiếu dung như có như không.
Đây chính là thế giới của người tu luyện.
Thực lực cường đại.
Liền sẽ có rất nhiều người đến kết giao.
Nếu thực lực nhỏ yếu.
Ai sẽ quan tâm?
Giống như Mục Châu, trong cung điện có nhiều người như vậy, vì sao lại đơn độc kết giao với mình?
Chính là vì Mục Châu thấy được tiềm lực to lớn trên người mình.
Vật họp theo loài, người chia theo nhóm.
Mục Châu kết giao người, tất nhiên là người mà hắn công nhận, đồng dạng là thiên tài đỉnh cấp.
Lâm Phong thu hồi ánh mắt, hắn quay người hướng về phía những bức bích họa kia nhìn lại.
Ánh mắt Lâm Phong khóa chặt vào mấy chục bức họa đại chiến trên bích họa.
Đây là quân đoàn Hình Thiên cùng Thái Thượng Thần Triều đang đại chiến.
Mà tại thế giới bích họa bên trong.
Lâm Phong chỉ trải qua đến nơi đây, liền bị chém đứt liên hệ với thế giới bích họa.
Đằng sau rốt cuộc chuyện gì xảy ra, liền không được biết.
"Hình Thiên trong thế giới bích họa, có phải là Hình Thiên trong truyền thuyết kia không?".
Lâm Phong khẽ nhíu mày.
Hắn bỗng nhiên nghĩ đến một truyền thuyết thần thoại.
Thái Cổ có Thiên Đình thống trị Chư Thiên Vạn Giới.
Thiên Đình chi chủ gọi là "Thiên Đế".
Mà dưới trướng Thiên Đế, có một Chiến Thần, gọi là Hình Thiên.
Trong quá trình thống trị dài dằng dặc.
Thiên Đế từ một vị quân chủ nhân từ dần dần trở nên tính cách bạo ngược, lạm sát kẻ vô tội.
Hình Thiên giận, chất vấn Thiên Đế.
Thiên Đế tự giác mất mặt trước mọi người liền muốn trảm Hình Thiên trước mặt chư thần để lập uy.
Nhưng Hình Thiên quá mức cường đại, hắn chạy trốn, đồng thời chỉnh hợp thế lực, phát khởi khiêu chiến chống lại sự thống trị tàn bạo của Thiên Đế.
Hình Thiên cùng Thiên Đế đại chiến tại Cửu Thiên chi đỉnh.
Không địch lại.
Bị Thiên Đế chém mất một cái đầu.
Đương nhiên, những điều này chỉ là truyền thuyết thần thoại.
Có phải là sự thật hay không?
Lâm Phong cũng chưa từng biết được.
Mà sự tình xuất hiện trong thế giới bích họa, có phải là thật hay không, cũng rất khó nói.
Lâm Phong quan sát một phen, phát hiện bích họa phía sau đại chiến trở nên vô cùng mơ hồ.
Rất nhiều nội dung, đã thấy không rõ lắm.
Cho nên đằng sau đến cùng xảy ra chuyện gì, đã không thể nào khảo chứng.
"Khó trách ta bị chém đứt liên hệ với thế giới bích họa, nguyên lai ngay cả bích họa cũng đã thiếu thốn".
Lâm Phong thì thào.
Hắn dự định rời đi.
Cơ duyên đã có được, không cần thiết tiếp tục dừng lại trong tòa cung điện này.
Oanh...
Ngay lúc này, bên ngoài truyền đến khí tức vô cùng kinh khủng.
Ngay sau đó một tu sĩ đi vào đệ cửu trọng cung điện.
Tên tu sĩ này.
Trong ánh mắt, sát ý ngút trời.
"Lãnh Sát Đảo! Lãnh Thiên Thu!"
Có người nhận ra tên tu sĩ này, lập tức kinh hô.
"Hắn làm sao lại tới đây? Xem bộ dáng là đang nổi giận, sát khí thật là đáng sợ".
"Hẳn là ai chọc người này?".
Rất nhiều người nghị luận ầm ĩ.
"Sư huynh, chính là tiểu tử kia!".
Sau lưng Lãnh Thiên Thu, một tu sĩ chỉ về phía Lâm Phong.
Ánh mắt Lãnh Thiên Thu lạnh như băng, nhìn về phía Lâm Phong, trong con ngươi, lóe ra sát ý sâm nhiên.
"Tiểu tử, chính ngươi giết người của Lãnh Sát Đảo ta?".
Trong mắt Lãnh Thiên Thu sát ý như biển.
Lâm Phong thản nhiên nói, "Không sai, là ta! Thực lực không đủ muốn giết ta đoạt bảo, bị ta chém giết, cũng là gieo gió gặt bão".
"Vậy, ngươi bây giờ bị ta chém giết, có phải cũng là gieo gió gặt bão?".
Lãnh Thiên Thu lộ ra vẻ mặt nhe răng cười.
Oanh...
Ngay sau đó, trong cơ thể hắn phát ra một cỗ khí tức hủy thiên diệt địa.
Âm Dương cảnh giới lục trọng thiên!
Rất nhiều người đều khiếp sợ nhìn về phía Lãnh Thiên Thu.
Thực lực thật đáng sợ.
"Tiểu tử kia tựa hồ chỉ là Võ Vương cảnh giới? Lại còn để Lãnh Thiên Thu cao thủ như vậy xuất thủ?".
"Đoán chừng trên người tiểu tử kia có trọng bảo, cho nên để phòng ngừa vạn nhất, Lãnh Thiên Thu mới tự mình động thủ tru sát hắn".
Không ít tu sĩ khe khẽ bàn luận.
Bây giờ đều là ánh mắt thương hại nhìn về phía Lâm Phong.
Theo bọn họ nghĩ, Lâm Phong căn bản không có cách nào chạy thoát khỏi tay Lãnh Thiên Thu.
"Tiểu tử, đi chết đi!".
Lãnh Thiên Thu rất trực tiếp, lao thẳng đến Lâm Phong, một chiêu Cuồng Long Khiếu Thiên Quyền, oanh sát về phía Lâm Phong.
Tất cả mọi người cảm giác được, Lãnh Thiên Thu tựa hồ hóa thành một đầu Cự Long, giương nanh múa vuốt, trong nháy mắt lao thẳng về phía Lâm Phong.
Rất nhiều tu sĩ cảm nhận được khí tức khủng bố phát ra từ Lãnh Thiên Thu đều run rẩy, sắc mặt tái nhợt.
"Ừm? Thực lực thật đúng là không đơn giản, không hổ là Âm Dương cảnh giới lục trọng thiên".
Lâm Phong hơi nhíu mày.
Nếu không có lĩnh ngộ Hình Thiên chiến ý trước đó, đối phó Lãnh Thiên Thu, sẽ vô cùng phiền phức.
Cần phải vận dụng linh trận!
Dùng hết thủ đoạn!
Nhưng bây giờ Lâm Phong lĩnh ngộ Hình Thiên chiến ý.
Chiến lực tăng vọt!
"Oanh".
Lâm Phong vận chuyển Hình Thiên chiến ý!
Trong cơ thể hắn, chiến ý ngút trời.
Khí tức kinh khủng tràn ngập ra, khiến vô số người kinh hãi thất sắc.
Sự tình đáng sợ hơn còn ở phía sau.
Lâm Phong ngay sau đó vận chuyển "Thế".
"Thế" cùng "Hình Thiên chiến ý" điệp gia.
Chiến lực của Lâm Phong, lại lần nữa điên cuồng tăng vọt.
Chiến ý của hắn tăng lên tới cực hạn.
Liệt Thiên!
Lâm Phong khẽ quát một tiếng, một đạo đao mang trảm giết ra ngoài.
Đao mang trong nháy mắt lao thẳng về phía Lãnh Thiên Thu.
Lãnh Thiên Thu cảm nhận được uy lực kinh khủng của đao mang kia sắc mặt đại biến, tranh thủ thời gian tế ra một kiện pháp bảo phòng ngự để ngăn cản.
Nhưng pháp bảo phòng ngự kia đều bị xé nát.
Phốc.
Ngay sau đó, đao mang chém Lãnh Thiên Thu thành hai nửa.
Lãnh Thiên Thu Âm Dương cảnh giới lục trọng thiên.
Bị Lâm Phong!
Một chiêu miểu sát!
Thế giới tu chân luôn ẩn chứa những điều bất ngờ, khó lường. Dịch độc quyền tại truyen.free