Thái Cổ Long Tượng Quyết - Chương 5595: Công thành
Bấy giờ, toàn bộ Bất Tử giới đều dồn ánh mắt về Tội Vực, dõi theo nhất cử nhất động.
Vô số thế lực phái thám tử xâm nhập Tội Vực, dò la tin tức về trận đại chiến sắp tới. Những thế lực lưu vong hải ngoại cũng ráo riết tập kết binh mã. Nếu Tội Vực giành thắng lợi, đám tu sĩ hải ngoại kia ắt sẽ phản công, thậm chí có kẻ dám xông thẳng vào Thiên Đình, đâm sau lưng Thiên Đế một nhát. Khả năng này hoàn toàn có thể xảy ra.
Lâm Phong cũng đã hay tin đại quân Thiên Đình đã tiến vào Tội Vực. Lập tức, hắn tập hợp binh mã, chuẩn bị nghênh chiến.
Ầm ầm!
Ầm ầm!
Ầm ầm!
Ngày hôm ấy, tiếng vang chấn động trời đất vọng khắp không gian. Từ xa, một mảng đen kịt kéo đến.
Nhìn kỹ lại, toàn là tu sĩ, lít nha lít nhít, không biết bao nhiêu mà kể, tụ tập một chỗ.
Nhanh chóng tiến về hướng Tội Vực.
Thấy quân tu sĩ kia, sắc mặt Lâm Phong khẽ biến. Quân số đông đảo, ước chừng gấp ba bốn lần quân Tội Vực. Ưu thế duy nhất của Tội Vực chỉ là dĩ dật đãi lao.
Quân Thiên Đình nhanh chóng áp sát.
Chín đầu Tà Long to lớn kéo theo một cỗ thần xa bay tới. Đó chính là xe của Thiên Đế. Thiên Đế ngồi trong xe, còn Lâm Phong đứng trên cổng thành, lạnh lùng nhìn về phía quân Thiên Đình.
"Lâm Phong, thật không ngờ, năm xưa ngươi chỉ là con sâu kiến nhỏ bé, nay lại có thể khuấy đảo phong vân trong Bất Tử giới. Ngay cả con ta, Đế Vô Đạo, cũng bị ngươi giết chết. Nhưng hôm nay, hết thảy nên chấm dứt. Trẫm sẽ đích thân bắt ngươi, rồi dùng ngươi dụ phụ thân ngươi, Lâm Bại Thiên, ra mặt. Đến lúc đó, cả tộc các ngươi sẽ bị diệt vong!"
Thanh âm băng lãnh từ trong xe vọng ra, chính là giọng của Thiên Đế.
"Thiên Đế, ngươi thật tự tin quá mức. Ngươi còn chưa ngưng tụ thành công Tam Thập Tam Trọng Thiên, mà dám nói hủy diệt ta? Thật nực cười!" Lâm Phong cười lạnh đáp trả.
"Trẫm không cần dùng đến sức mạnh Tam Thập Tam Trọng Thiên cũng có thể chém giết ngươi."
Thiên Đế khinh miệt nói.
"Vậy chúng ta hãy chờ xem." Lâm Phong lạnh lùng đáp.
"Công thành!"
Thanh âm băng lãnh của Thiên Đế vang lên.
Lời vừa dứt, vô số tu sĩ nhanh chóng tấn công Tội Đô. Họ muốn phá tan thành trì. Đại quân Tội Vực đã tập kết đầy đủ, nhưng chưa nhận được lệnh, nên vẫn chưa xông ra quyết chiến với quân Thiên Đình.
Lâm Phong nhìn Mộng Băng Yên bên cạnh, nói: "Mộng tiên tử, hãy để Khôi Lỗi Sư tiến hành đợt tấn công đầu tiên."
Mộng Băng Yên gật đầu, lập tức truyền lệnh. Rất nhanh, từ trong Tội Đô bay ra từng chiếc cổ xa. Những cổ xa này đều hướng về phía quân Thiên Đình. Trong quân Thiên Đình vang lên tiếng quát lạnh: "Mau phá hủy những cổ xa đó!"
Vô số đòn tấn công ồ ạt nhắm vào cổ xa.
Nhưng những cổ xa này vô cùng đặc biệt. Chúng đều là cổ xa do Khôi Lỗi Sư rèn đúc, sở hữu lực phòng ngự cực mạnh. Khi công kích của đối phương ập đến, căn bản không thể phá hủy cổ xa, trái lại còn bị hóa giải.
Thấy cảnh này, Lâm Phong không khỏi lộ vẻ kinh ngạc. Những Khôi Lỗi Sư mà Mộng Băng Yên mang đến quả thật phi phàm, thủ đoạn thật đáng sợ.
Những cổ xa bay vào giữa quân Thiên Đình, từ trong xe bắn ra vô số độc châm màu lục. Những độc châm này vô cùng kinh khủng, một khi trúng phải, lập tức vong mạng.
Dù quân Thiên Đình đều mặc áo giáp, nhưng áo giáp thông thường không thể ngăn cản loại độc châm này. Rất nhiều tu sĩ bị độc châm đâm thủng thân thể, rồi nhanh chóng thối rữa.
Tiên phong của quân Thiên Đình thương vong thảm trọng. Chỉ một đợt tấn công này, quân Thiên Đình đã tổn thất ít nhất mười mấy vạn người.
Đương nhiên, đối với quân Thiên Đình mà nói, tổn thất mười mấy vạn người không phải là quá lớn, nhưng lại gây ra đả kích tinh thần vô cùng lớn.
Sắc mặt Thiên Đế trở nên âm trầm. Đại chiến vừa bắt đầu, sĩ khí đã bị đả kích, hắn đương nhiên vô cùng tức giận.
"Tiếp tục công kích!"
Thanh âm băng lãnh của Thiên Đế ��ột ngột vang lên.
Quân Thiên Đình không hề lùi bước, tiếp tục nhanh chóng tấn công về phía Tội Đô.
Lúc này, đợt tấn công thứ hai bắt đầu. Mặt đất phía ngoài vỡ toác, bên dưới chôn đầy những quả cầu đá khổng lồ.
Những quả cầu đá này vô cùng đặc biệt, bên trong chứa thuốc nổ do Luyện Kim Thuật Sĩ chế tạo. Từng quả cầu đá nhanh chóng bay về phía quân Thiên Đình, rồi nổ tung giữa không trung.
"Oanh!"
Kèm theo những tiếng nổ long trời lở đất, năng lượng hủy diệt càn quét thiên địa. Vô số tu sĩ bị nổ tan xác, chết thảm tại chỗ. Lần này, quân Thiên Đình tổn thất ba bốn mươi vạn người.
Sắc mặt Thiên Đế càng thêm khó coi. Hai đợt tấn công liên tiếp đều thất bại, mà bên họ lại tổn thất nặng nề. Sĩ khí quân Thiên Đình có phần sa sút.
Tuy nhiên, sĩ khí sa sút, nhưng vẫn chưa lung lay gốc rễ.
Quân Thiên Đình tiếp tục tấn công về phía Tội Đô.
Rất nhanh, họ đã đột phá vòng vây, bắt đầu công thành.
Vương Minh Xuyên nhìn Lâm Phong hỏi: "Tiểu Phong, con định làm gì? Cho đại quân xông ra quyết chiến với quân Thiên Đình, hay là chọn biện pháp khác?"
Ban đầu, Lâm Phong định cho đại quân quyết chiến với quân Thiên Đình ở bên ngoài, nhưng khi quân Thiên Đình đến, Lâm Phong phát hiện quân số của họ quá đông. Dù có thể do đường xa mệt mỏi mà thực lực giảm sút.
Nhưng dù sao, quân số vẫn gấp ba bốn lần quân Tội Vực.
Nếu xông ra ngoài, quân Tội Vực sẽ gặp bất lợi lớn. Đó không phải là một lựa chọn sáng suốt. Vì vậy, Lâm Phong quyết định tạm thời cố thủ Tội Vực.
Chờ quân Thiên Đình phá vỡ cấm chế phòng ngự của Tội Vực, rồi sẽ triển khai chiến đấu trên đường phố trong Tội Đô.
Sở dĩ đưa ra lựa chọn này, kỳ thật rất đơn giản, chủ yếu là vì trong Tội Đô giăng đầy các loại trận pháp. Những trận pháp này có thể hỗ trợ quân Tội Vực tấn công quân Thiên Đình.
Hơn nữa, chiến đấu trên đường phố sẽ khiến quân Thiên Đình nhanh chóng phân tán.
Từ đó, chỉ có thể triển khai vô số trận chém giết quy mô nhỏ trong từng ngõ hẻm, đường phố.
Quân Tội Vực vì luôn diễn tập các loại trận pháp, trận hình, nên dù phân tán, họ vẫn có thể thi tri��n những trận pháp này. Thêm vào đó là sự hỗ trợ của trận pháp nội bộ Tội Đô, điều này cực kỳ có lợi cho quân Tội Vực.
Chiến tranh tàn khốc, sinh linh đồ thán, ai sẽ là người chiến thắng cuối cùng? Dịch độc quyền tại truyen.free