Thái Cổ Long Tượng Quyết - Chương 5570: Trở về Thiên Nữ cung
Sau khi rời khỏi Vạn Cổ Ma Quật, Lâm Phong tìm một sơn động ẩn nấp.
Hắn triệu Mộc Nhã Thi từ không gian thời gian ra, thấy nàng sắc mặt tái nhợt, Lâm Phong không khỏi lo lắng.
Nhưng rồi Lâm Phong nhận thấy, sắc mặt Mộc Nhã Thi dường như đang dần hồi phục, so với lúc mới thấy nàng đã tốt hơn nhiều.
Điều này khiến Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm, rồi chờ đợi xem Mộc Nhã Thi có thể tự tỉnh lại hay không.
Nếu không thể tự tỉnh, đến lúc đó hắn sẽ thử giúp nàng tỉnh lại.
Thời gian trôi qua.
Hôm sau, hàng mi dài của Mộc Nhã Thi khẽ động, lúc này Lâm Phong vừa vặn tu luyện xong.
Thân thể hắn đã hoàn toàn hồi phục như ban đầu, Lâm Phong nhìn về ph��a Mộc Nhã Thi, thấy mắt nàng có chút lay động.
Thấy cảnh này, Lâm Phong lộ vẻ kinh hỉ.
Khoảng một khắc sau, Mộc Nhã Thi rốt cục mở mắt, và thấy ngay một khuôn mặt quen thuộc.
"Lâm Phong, là ngươi?". Thấy Lâm Phong, Mộc Nhã Thi vô cùng mừng rỡ.
Nàng là người thông minh, biết mình đã thoát khỏi nguy khốn, lại thấy Lâm Phong ở đây, nên đoán rằng hắn đã cứu nàng.
Trong lòng nàng tràn ngập cảm kích đối với Lâm Phong.
Lâm Phong cười nói: "Ở đây thấy ta, có kinh hỉ không? Có bất ngờ không?".
Mộc Nhã Thi quả thật có chút bất ngờ. Nàng nói: "Ta vốn tưởng mình hẳn phải chết không nghi ngờ, không ngờ lại được công tử giải cứu, công tử làm sao biết ta bị vây ở Vạn Cổ Ma Quật?".
"Ta đương nhiên là vì ngày đêm tưởng nhớ tiên tử, luôn tìm hiểu tung tích của nàng, mới biết tiên tử bị vây ở Vạn Cổ Ma Quật, nên đã vào đó giải cứu tiên tử". Lâm Phong vừa cười vừa nói.
Mộc Nhã Thi dù chưa từng có kinh nghiệm tình cảm nam nữ, nghe Lâm Phong nói thẳng thắn như vậy, không khỏi cảm thấy mặt nóng bừng, khuôn mặt tuyệt mỹ thêm chút đỏ ���ng, vẻ e lệ của nàng thật khiến người ta mê mẩn.
Trước đây, Lâm Phong và Mộc Nhã Thi tuy quen biết, nhưng không quá thân mật. Lâm Phong và sư muội Hứa Ý Hàm của Mộc Nhã Thi lại có chút mập mờ. Nay Mộc Nhã Thi gặp đại biến ở tông môn, nghĩ đến vô số người chết thảm, nàng vẫn còn rất đau lòng. Lâm Phong lại mạo hiểm lớn cứu nàng, khiến nàng cảm động khôn nguôi. Bởi vậy, ánh mắt Mộc Nhã Thi nhìn Lâm Phong đã khác trước rất nhiều.
"Công tử có biết tông môn ta thế nào không?", Mộc Nhã Thi hỏi.
Nhắc đến chuyện này, Lâm Phong thở dài một tiếng, nói: "Thiên Nữ Cung đã hủy diệt, người trốn thoát sợ là rất ít".
Nghe Lâm Phong nói vậy, Mộc Nhã Thi buồn bã rơi lệ.
Dù tuyệt đại phong hoa, người vẫn có tình cảm, Mộc Nhã Thi không thể chấp nhận những chuyện này.
Nhưng thế giới này thật quá tàn khốc.
Rất nhiều sự tình, không phải người trong cuộc có thể khống chế.
Lâm Phong biết Mộc Nhã Thi và Hứa Ý Hàm có quan hệ rất tốt, dù chỉ là sư tỷ muội, nhưng thân thiết như chị em ruột. Lâm Phong liền nói: "Hứa Ý Hàm cô nương vận khí kh��ng tệ, nàng đã trốn thoát thành công, đến Tội Vực và được ta sắp xếp ở đó".
Nghe tin Hứa Ý Hàm, sắc mặt trắng bệch của Mộc Nhã Thi cuối cùng cũng có chút huyết sắc. Nàng hỏi: "Ngoài Hứa sư muội ra, còn ai khác không?".
Lâm Phong nói: "Có lẽ có, có thể đã phá vây từ nơi khác".
Mộc Nhã Thi biết Lâm Phong đang an ủi mình, trong lòng nàng dù bi thương khôn nguôi, nhưng vẫn tự nhủ phải tỉnh táo.
Chỉ có tỉnh táo, trở nên mạnh mẽ hơn, mới có cơ hội báo thù rửa hận.
Nếu không, vĩnh viễn không có cơ hội báo thù rửa hận.
Lâm Phong đi cùng Mộc Nhã Thi đến tổ địa Thiên Nữ Cung.
Nơi đây vốn tiên khí lượn lờ, ráng lành phun ra, là thánh địa tu luyện uy danh hiển hách.
Vô số người mơ ước được gia nhập Thiên Nữ Cung.
Nhưng giờ đây, chỉ mới bao lâu, nơi này đã biến thành một nơi âm khí u ám, tử khí lượn lờ.
Thật kinh khủng, bất kỳ ai đến đây đều sẽ cảm thấy lạnh sống lưng.
Đến nơi này, Mộc Nhã Thi lại rơi lệ. Dù nàng tự nhủ phải kiên cường, nhưng khi thấy tông môn mình từ nhỏ đến lớn đã tan hoang như vậy, nghĩ đến thân nhân, đồng môn, sư trưởng đều thảm chết ở đây, lòng nàng bi thống khôn nguôi.
"Ô ô ô ô".
Mộc Nhã Thi ngồi xổm trên phế tích khóc nức nở, vai nàng run rẩy kịch liệt, nỗi bi thương trong lòng khó mà diễn tả.
Lúc này, từ xa bay tới khoảng trăm tu sĩ.
Những tu sĩ này vây Lâm Phong và Mộc Nhã Thi lại.
Có người cười lạnh nói: "Đế Vô Đạo đại nhân quả nhiên thần cơ diệu toán, hắn liệu định tất nhiên có dư nghiệt Thiên Nữ Cung quay lại, hôm nay quả nhiên có hai kẻ tới".
Lâm Phong cười lạnh, thì ra là người của Đế Vô Đạo, đều là một đám đáng chết. Lâm Phong định ra tay giết bọn chúng, nhưng Mộc Nhã Thi nói: "Lâm công tử, hãy giao những người này cho ta".
Mộc Nhã Thi cần phát tiết hận thù trong lòng, nếu không nàng cảm thấy mình sẽ phát điên mất.
Lâm Phong gật đầu, không can thiệp, Mộc Nhã Thi đứng dậy, xông về phía đám người.
"Cô nương này mà lại xinh đẹp như vậy, các huynh đệ, giết luôn thì tiếc quá, chi bằng bắt lấy nàng, chúng ta hảo hảo thoải mái một chút, đợi thoải mái rồi giết cũng không muộn".
Có tu sĩ nói.
"Ha ha ha ha, đề nghị này không tệ, dạng cực phẩm nữ nhân này, trước kia chúng ta còn không dám nghĩ tới". Tiếp đó có người phụ họa.
Thật là một đám đầu óc mê muội, lúc này Mộc Nhã Thi xông vào đám người.
Những tu sĩ kia vốn định bắt Mộc Nhã Thi, nhưng rất nhanh họ nhận ra ý nghĩ của mình ngu xuẩn đến mức nào.
Mộc Nhã Thi quả thực như một vị nữ Thánh Nhân chuyển thế, thật đáng sợ, giết vào đám người như vào chỗ không người.
Rất nhiều tu sĩ bị giết.
"Mộc Nhã Thi, nàng là Mộc Nhã Thi". Lúc này, có người nhận ra Mộc Nhã Thi, lập tức hoảng sợ kêu lên.
Dù Mộc Nhã Thi không phải đối thủ của Đế Vô Đạo, nhưng giết bọn chúng thì dễ như trở bàn tay.
Thù sâu như biển, hận chất như non. Dịch độc quyền tại truyen.free