Thái Cổ Long Tượng Quyết - Chương 5375: Vạn Phệ Thiên
Dù hận đến nghiến răng, U Minh Quỷ Mỗ vẫn trốn thoát.
Vậy nên.
Giờ muốn tìm U Minh Quỷ Mỗ gây sự chỉ là vọng tưởng.
Tham Ăn đạo nhân ngồi phịch xuống đất, nói: "Không đi, ta đói rồi, mau chuẩn bị cho Đạo gia ta đồ ăn thức uống ngon lành".
"Đương nhiên không thành vấn đề".
Lâm Phong đáp.
Hắn rất tự tin vào tài nghệ nấu nướng của mình.
Nếu ngay cả Tham Ăn đạo nhân cũng không làm vừa lòng.
Thì uổng công lăn lộn bấy lâu.
Trong không gian thời gian của Lâm Phong có phong tồn đủ loại thịt cực phẩm.
Như thịt rồng, thịt hươu, thịt hổ, đều là loại thịt tuyệt hảo.
Ngoài ra, các loại vật liệu cũng vô cùng đầy đủ.
Về phần r��ợu ngon.
Lâm Phong cũng trữ không ít.
Đến lúc đó bảo Thao Thiết lấy rượu ngon ra cho Tham Ăn đạo nhân là được.
"Hiện tại đạo trưởng muốn dùng gì?". Lâm Phong hỏi.
"Vậy thì thịt nướng đi! Tuy thịt nướng nhìn đơn giản, nhưng lại khảo nghiệm tay nghề nhất", Tham Ăn đạo nhân híp mắt nói.
Hiển nhiên, gã này đích thị là một tay sành ăn.
Lâm Phong nói: "Đạo trưởng chờ một lát, sẽ xong ngay thôi".
"Ừ". Tham Ăn đạo nhân gật đầu, lập tức nhắm mắt dưỡng thần.
Trước đó, hắn đại chiến một trận với U Minh Quỷ Mỗ, tiêu hao rất lớn.
Vừa hay thừa cơ hội này khôi phục một chút.
Lâm Phong bắt đầu chuẩn bị thịt.
Rồi tìm chút củi khô từ không gian thời gian, chất thành đống lửa.
Ngày thường.
Đêm hôm khuya khoắt nướng thịt ngoài trời chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Bởi làm vậy.
Không biết sẽ hấp dẫn bao nhiêu sinh linh đáng sợ, khủng bố đâu.
Nhưng lần này lại khác.
Có Thao Thiết ở đây.
Huống chi còn có Tham Ăn đạo nhân thâm bất khả trắc.
Nếu có sinh linh nào đến gây sự, quả thực là tự tìm đường chết.
Chẳng bao lâu, thịt nướng đã xong.
Thịt nướng vàng óng ánh, tỏa mùi thơm ngào ngạt.
Lâm Phong đưa rượu ngon đã chuẩn bị cho Thao Thiết.
Bọn họ bưng thịt nướng và rượu ngon đến bên Tham Ăn đạo nhân.
Tham Ăn đạo nhân mở mắt.
Chóp mũi khẽ động đậy.
Rồi mắt sáng rỡ.
Mùi thịt nướng.
Thật quá thơm.
Dù Tham Ăn đạo nhân đã nếm qua vô số mỹ thực, nhưng chỉ ngửi mùi thịt thôi mà đã thấy hấp dẫn đến vậy.
Tuyệt đối là có một không hai.
Tham Ăn đạo nhân vồ lấy một miếng thịt nướng, há miệng ăn ngấu nghiến.
"Ngon, thật sự quá ngon".
Tham Ăn đạo nhân không khỏi hưng phấn kêu lên, với một kẻ sành ăn, hạnh phúc lớn nhất là được thưởng thức một bữa tiệc mỹ vị.
Như Tham Ăn đạo nhân lúc này.
Ăn đến miệng đầy dầu mỡ.
Hắn cầm lấy vò rượu Thao Thiết đưa.
Ực ực tu.
"Rượu ngon, thật sự là rượu ngon".
Tham Ăn đạo nhân uống mấy ngụm rượu ngon xong thì toe toét cười.
Rượu ngon thịt nướng.
Tham Ăn đạo nhân chỉ thích mỗi món này.
Ai cũng có sở thích riêng, như Lâm Phong thích gái đ��p, như Vô Lượng đạo sĩ thích đào mộ cổ tu sĩ.
Thật ra, nghe nói đạo hiệu của Tham Ăn đạo nhân vốn không phải vậy.
Chỉ vì Tham Ăn đạo nhân quá thích ăn.
Nên sau này người ta mới gọi hắn là Tham Ăn đạo nhân.
Dần dà.
Cái tên Tham Ăn đạo nhân lan truyền rộng rãi.
Ngược lại, đạo hiệu ban đầu của Tham Ăn đạo nhân chẳng ai còn nhớ.
Tham Ăn đạo nhân ăn siêu cấp giỏi.
Lâm Phong nướng xong cả một con cự hổ dài trăm mét.
Tham Ăn đạo nhân đã ăn no nê.
Phải biết.
Tham Ăn đạo nhân còn uống cả trăm vò rượu ngon.
Thật ra, Tham Ăn đạo nhân biết hết, những vò rượu ngon đó đều là Lâm Phong đưa cho Thao Thiết.
Tham Ăn đạo nhân thấy hết nhưng không nói gì.
Chủ yếu vì thịt nướng của Lâm Phong quá hợp khẩu vị.
Nên Tham Ăn đạo nhân không so đo chuyện khác.
Nếu thịt nướng của Lâm Phong không hợp khẩu vị.
Lâm Phong đoán chừng.
Tham Ăn đạo nhân đã ra tay xử lý hắn và Thao Thiết rồi.
Tà đạo vốn chẳng giảng đạo lý.
"Không tệ không tệ, trình độ của tiểu tử ngươi quả thực rất cao, ngươi tên gì?".
Tham Ăn đạo nhân no nê xong nhìn Lâm Phong hỏi.
"Vãn bối Lâm Phong".
Lâm Phong đáp.
"Lâm Phong? Tốt, ta nhớ tên ngươi rồi", Tham Ăn đạo nhân nói.
Lâm Phong mừng thầm, xem ra lần này mình thật là nhân họa đắc phúc.
Không những không chết dưới tay U Minh Quỷ Mỗ, còn kết giao được với Tham Ăn đạo nhân.
Dù không biết Tham Ăn đạo nhân là hạng người gì, Lâm Phong chỉ cần biết Tham Ăn đạo nhân đủ mạnh là được.
Ngoài ra, lần này Lâm Phong có ân với Thao Thiết, nên có khả năng lớn thu phục Thao Thiết.
Đến lúc đó bên cạnh coi như có một tồn tại trâu bò.
Lâm Phong nhìn Tham Ăn đạo nhân nói: "Đạo trưởng, vãn bối còn nhiều sở trường trù nghệ chưa trổ, hay là đạo trưởng theo vãn bối về Võng Dương Thành, đến lúc đó vãn bối có thể liên tục mấy tháng làm các món ngon khác nhau cho đạo trưởng, đảm bảo đạo trưởng ăn thư thái".
Nghe Lâm Phong nói vậy, Tham Ăn đạo nhân suýt chút nữa chảy cả nước miếng.
Trước sự dụ hoặc của đồ ăn ngon, Tham Ăn đạo nhân thật sự không có sức chống cự lớn.
Nhưng.
Tham Ăn đạo nhân cuối cùng vẫn kìm nén được trái tim đang rục rịch.
Hắn nói: "Ta còn có việc quan trọng phải xử lý, nên giờ không thể theo ngươi về được".
"Nhưng chúng ta còn nhiều thời gian, đợi lần sau gặp mặt, nhất định phải ăn liền mấy tháng mỹ thực".
Nghe vậy.
Lâm Phong có chút tiếc nuối, nếu dùng mỹ thực trói được tồn tại kinh khủng này bên cạnh.
Đến lúc đó thì quá trâu bò.
Cường giả Thánh cảnh mà đến gây phiền toái, cũng chỉ có đường chết.
Đáng tiếc, Tham Ăn đạo nhân muốn đi.
Lâm Phong nói: "Vãn bối mong chờ lần sau tái ngộ cùng tiền bối".
"Ừ". Tham Ăn đạo nhân gật đầu, lập tức xuyên qua hư không, biến mất không thấy bóng dáng.
Lâm Phong lập tức nhìn Thao Thiết, hỏi: "Còn chưa biết ngươi xưng hô thế nào?".
Tồn tại mạnh mẽ như Thao Thiết, tất nhiên có tên, nên Lâm Phong mới hỏi vậy.
Thao Thiết đáp: "Ta tên Vạn Phệ Thiên".
Lâm Phong nói: "Tên ngươi ngưu bức đấy, dám gọi Phệ Thiên, không sợ bị thiên đạo phản phệ à?".
Lâm Phong nói vậy vì đặt tên rất quan trọng.
Ví dụ, trong lịch sử nếu xuất hiện nhân vật nghịch thiên, như ai đó t��n "Độc Cô Cầu Bại".
Người sau không thể tùy tiện lấy tên này.
Vì rất có thể gặp họa.
Không được trùng tên với nhân vật vĩ đại là một điểm, còn một điểm cực kỳ quan trọng.
Đặt tên không được quá lớn, như Phệ Thiên, Liệt Thiên, Tề Thiên, Phá Thiên, hoặc mang chữ long đều không phải tên hay.
Đặt tên nhỏ thôi thì tốt nhất, như nhiều người tên cúng cơm là Cẩu Đản, Nhị Nha, ngược lại dễ nuôi sống.
Thế gian vạn vật đều có quy luật riêng, không ai có thể thoát khỏi nó. Dịch độc quyền tại truyen.free