Thái Cổ Long Tượng Quyết - Chương 5027 : Bị đánh lén
"Xem ra danh tiếng của ngươi thật sự là rất lớn!"
Lâm Phong ghé tai nói nhỏ.
Sở dĩ hắn nói như vậy là bởi vì dọc theo con đường này người đông nghìn nghịt, mà những người này, hiển nhiên đều đến xem Phương Viện.
Bất quá Lâm Phong từ trong ánh mắt của những người kia cảm nhận được vô số ánh mắt hằn học.
Hoặc là ánh mắt ước ao ghen tị, hiển nhiên những người kia đều bởi vì Lâm Phong cùng Phương Viện đi quá gần.
Bởi vậy sinh ra địch ý với Lâm Phong.
Lâm Phong nói Phương Viện nhân khí vượng, tự nhiên không phải là không có đạo lý.
Phương Viện đáp lời, "Đó là đương nhiên, ta thế nhưng là nữ thần cấp bậc, người theo đuổi, thích ta, thầm mến ta tự nhiên rất nhiều".
Lời này của Phương Viện cũng không sai, nàng xác thực được xưng tụng là nhân vật cấp nữ thần, dáng người, tướng mạo, thiên phú, tu vi, đều cực kỳ hiếm thấy, cho dù so với Thập đại tiên tử bên ngoài, cũng không kém bao nhiêu.
Cho nên, tự nhiên có vô số người thích nàng.
"Viện, người này là ai?".
Lúc này một đám người đi tới, công tử áo gấm cầm đầu nhìn về phía Lâm Phong với ánh mắt hết sức âm trầm.
Lâm Phong trước đó nghe Phương Viện nói nàng có rất nhiều người theo đuổi, mà những người kia khiến nàng phiền muộn không thôi.
Người này trước mắt, hẳn là một trong số những người theo đuổi Phương Viện.
"Chẳng lẽ ngươi không nhìn ra sao? Hắn là nam nhân của ta".
Phương Viện thản nhiên nói, sau đó tựa đầu lên vai Lâm Phong, một bộ dáng vẻ mười phần ân ái.
"Ta không tin!". Công tử áo gấm cười lạnh nói, "Trước đây không lâu, ngươi còn đang đuổi giết hắn, trong nháy mắt, các ngươi liền thành người yêu? Chuyện này vô luận thế nào cũng không ai tin được!".
"Ngươi không tin? Sự thật thắng hùng biện".
Lâm Phong nói.
"Viện, tại sao ngươi lại để hắn làm người yêu của ngươi? Không phải là vì cự tuyệt sự theo đuổi của ta nên mới nghĩ ra cách này sao?", công tử áo gấm nói.
"Trương Tử Thần, ngươi quá tự cho là đúng, người theo đuổi ta rất nhiều, ta cũng không cần thiết vì các ngươi theo đuổi, sau đó tìm một người giả mạo người yêu của ta". Phương Viện có chút không nhịn được nói.
Trương Tử Thần nói, "Phương Viện, nói ra những lời này, chính ngươi cũng không tin phải không?".
"Ngươi không phải muốn chứng minh chúng ta không có quan hệ gì sao? Ta hiện tại liền chứng minh cho ngươi xem, để ngươi biết, chúng ta thật sự là quan hệ người yêu".
Phương Viện lạnh lùng nói.
Sau một khắc, nàng trực tiếp chủ động hôn lên môi Lâm Phong.
"Ông trời ơi, mọi người nhìn kìa, bọn họ vậy mà lại hôn nhau".
"Bọn họ lại là tình nhân thật sự".
"Chuyện này sao có thể! Nữ thần của ta ơi, cứ như vậy mà luân hãm".
"Tiểu tử kia đến cùng là ai vậy? Trước đó không phải bị Phương Viện truy sát sao? Sao chỉ chớp mắt đã cùng Phương Viện tốt rồi?".
"Cái gì mà nữ thần, nữ thần cái rắm gì, cuối cùng còn không phải muốn trở thành đồ chơi của đàn ông".
"Đừng ăn không được nho thì chê nho chua, mỗi người đều có quyền tự do theo đuổi tình yêu, các ngươi không thể vì bản thân không theo kịp Phương Viện, liền nói những lời châm chọc Phương Viện như vậy".
...
Nhìn thấy Lâm Phong cùng Phương Viện hôn nhau.
Chung quanh lập tức náo loạn.
Tất cả mọi người đều xôn xao bàn tán, quả thực không thể tin vào mắt mình.
Người nói gì cũng có, tự nhiên không thể thiếu những tu sĩ ác ngôn tương hướng.
"Hiện tại tin chưa?".
Rời môi.
Phương Viện nhìn về phía Trương Tử Thần, lạnh lùng nói.
Lâm Phong thì cười khổ đứng một bên.
Lại bị đại mỹ nhân Phương Viện này đánh lén.
Hơn nữa còn là bị đánh lén trước mặt nhiều người như vậy.
Thật sự là..., người như vẻ ngoài, một đại mỹ nhân cuồng dã, làm việc tự nhiên là bất chấp hậu quả.
Sắc mặt Trương Tử Thần vô cùng khó coi, hắn lạnh lùng nhìn về phía Lâm Phong, nói, "Tiểu tử, ngươi là c��i thá gì? Cũng xứng là tình nhân của Viện, ta muốn khiêu chiến ngươi, kẻ bại phải rút lui từ nay về sau".
Lâm Phong im lặng nói, "Ta mới không đáp ứng ngươi đâu".
"Ngươi là tên hèn nhát! Ngay cả dũng khí đánh với ta một trận cũng không có sao? Viện, ngươi thấy rõ phẩm chất của tên này chưa? Hắn ngay cả dũng khí đánh với ta một trận cũng không có, sau này gặp nguy hiểm, ngươi còn trông cậy vào hắn bảo vệ ngươi hay sao?".
Trương Tử Thần sắc mặt âm trầm nói.
Lâm Phong thản nhiên nói, "Ta không muốn tranh đấu với ngươi không phải vì ta sợ ngươi, mà là vì, hiện tại Viện là nữ nhân của ta, cho nên ta không cần thiết phải tranh đấu với ngươi, nếu ngươi rảnh rỗi, có thể mua miếng đậu hũ mà đâm đầu vào chơi".
Nghe Lâm Phong nói vậy, Phương Viện lập tức bật cười.
Rất nhiều người cũng không khỏi bật cười.
Lời của Lâm Phong, hiển nhiên là đang nhạo báng Trương Tử Thần.
"Trương Tử Thần thế nhưng là con trai của Phó thành chủ, tiểu tử kia không biết thân phận của Trương Tử Thần, bây giờ bị Trương Tử Thần ghen ghét, sẽ không có k��t cục tốt đẹp đâu, mọi người cứ chờ mà xem".
Có tu sĩ nhỏ giọng nói.
Kỳ thật Di Vong Chi Thành, cũng không phải một nhà độc đại.
Ma Sa tộc ở Di Vong Chi Thành chia làm ngũ đại thế lực.
Trong đó thế lực cường đại nhất là gia tộc của Phương Viện, bọn họ luôn đảm nhiệm vị trí thành chủ Di Vong Chi Thành.
Bốn gia tộc còn lại, thực lực cũng thập phần cường đại.
Mà Trương gia của Trương Tử Thần, là một trong tứ đại gia tộc.
Một thế lực cường đại không ai dám khinh thường.
Trong mắt nhiều người, Lâm Phong đối với Di Vong Chi Thành chỉ là một kẻ ngoại lai, cho dù Lâm Phong thủ đoạn phi phàm, nhưng liệu có thể chống lại các thế lực đỉnh cấp của Di Vong Chi Thành sao?
Hiển nhiên là không thể.
Bởi vậy mọi người đều hứng thú theo dõi xem tranh chấp và xung đột này cuối cùng sẽ kết thúc như thế nào.
"Tiểu tử, không dám ra đánh với ta một trận thì cứ nói là không dám, tìm nhiều lý do như vậy làm gì? Chỉ có kẻ hèn nhát mới tìm lý do cho bản thân".
Trương Tử Thần hờ hững nhìn Lâm Phong.
Trương Tử Thần này cũng không phải nhân vật đơn giản, tu đạo ba mươi sáu vạn năm, dù không tính là "tu sĩ thế hệ trẻ".
Nhưng lại được coi là "tu sĩ thế hệ thanh niên".
Thời gian tu luyện của hắn dài như vậy, tu vi tự nhiên cực kỳ phi phàm.
Hắn biết tu vi của Lâm Phong không yếu, nhưng còn phải xem so với ai.
So với hắn, còn kém xa.
Lâm Phong cũng không bị Trương Tử Thần chọc giận.
Tâm tính của Lâm Phong, cũng không dễ bị Trương Tử Thần chọc giận như vậy.
Hắn nhàn nhạt liếc nhìn Trương Tử Thần, sau đó nói, "Tùy ngươi nói thế nào cũng được, dù sao ta không có hứng thú đại chiến với ngươi".
"Trương Tử Thần, mau tránh ra, đừng cản đường".
Phương Viện tức giận nói.
Sắc mặt Trương Tử Thần vô cùng âm trầm, bị Phương Viện răn dạy như vậy, khiến hắn cảm thấy rất mất mặt.
Nhưng hắn không dám nổi giận với Phương Viện, một là vì thân phận của Phương Viện tôn quý hơn hắn, hai là vì thực lực của Phương Viện còn mạnh hơn hắn.
Hắn tự nhiên không dám trút giận lên người Phương Viện.
Trương Tử Thần nhường đường, sau đó nói, "Viện, ngươi phải cẩn thận tên tiểu bạch kiểm này, người đẹp mã thường không đáng tin".
Vận mệnh trêu ngươi, liệu ai lường trước được chữ ngờ. Dịch độc quyền tại truyen.free