Thái Cổ Long Tượng Quyết - Chương 470: Liên tục ám sát
"Mẹ kiếp, thằng nhãi này rốt cuộc trốn ở đâu?", sau nửa canh giờ, tên tử sĩ tu vi Võ Vương cảnh giới tứ trọng thiên kia gầm lên chửi rủa.
Hắn đã liên tục dùng thần niệm tìm kiếm suốt một canh giờ, cũng không thu hoạch được gì, giờ đã cảm thấy mệt mỏi.
Từ xa vọng lại, tiếng đồng bọn vang lên, "Tiết lão tam, ngươi có thu hoạch gì không?".
"Có cái rắm, thằng nhãi kia tám chín phần mười trốn trong lãnh địa Thú Vương, không chừng đã bị Xích Diễm Sư Tử nuốt chửng rồi".
Tên được gọi là Tiết lão tam bĩu môi đáp.
"Thằng nhãi đó không dễ chết vậy đâu? Nghỉ ngơi một lát, tiếp tục dùng thần niệm tìm kiếm, tuyệt đối không thể để nó chạy thoát". Một giọng khác lại vang lên.
"Biết rồi"! Tiết lão tam đáp lời.
Tên tử sĩ này tựa vào gốc đại thụ ngồi xuống nghỉ ngơi.
Hắn liếc nhìn vào nơi rừng sâu đen kịt, không khỏi nhíu mày, rồi lấy ra một bình rượu, tu ừng ực.
Tu sĩ uống rượu là chuyện thường tình, phần lớn xem rượu như nước lã, bởi rượu ở Thiên Võ đại lục độ cồn rất thấp.
"Cơ hội đến rồi".
Lâm Phong nấp trong bóng tối nãy giờ, đôi mắt chợt sáng lên, đây là lúc Tiết lão tam lơ là nhất. Đây là thời cơ tốt nhất để hắn ám sát Tiết lão tam.
Vút.
Lâm Phong lặng lẽ biến mất.
Ông.
Bỗng nhiên, một đạo hàn quang từ trên trời giáng xuống, nhắm thẳng vào hắn mà đến, Tiết lão tam đang tựa vào cây nghỉ ngơi, vẻ mặt lười biếng lập tức biến sắc.
Khi thấy kẻ vung kiếm đánh tới là ai, hắn lộ vẻ kinh hoàng tột độ.
Chính là kẻ bọn hắn truy sát, vậy mà đã khôi phục, lại còn tránh được thần niệm của bọn hắn, lặng lẽ ẩn nấp tới đây.
Tiết lão tam kinh hãi trong lòng, muốn tránh né, nhưng đã muộn.
Hắn muốn gào to, báo cho những ng��ời còn lại.
Nhưng còn chưa kịp mở miệng.
Tiết lão tam đã cảm thấy đầu đau nhói, hắn không thể thốt nên lời.
"Ta chết như vậy sao?". Ý nghĩ cuối cùng vụt qua trong đầu Tiết lão tam, rồi hắn tắt thở.
"Hô...".
Lâm Phong thở phào một hơi, giết chết Tiết lão tam này thật sự có chút mạo hiểm, nhưng cuối cùng cũng thành công xử lý được tên này.
Vút.
Lâm Phong không dừng lại, nhanh chóng rời đi, hướng tới tên tu sĩ Võ Vương cảnh giới tứ trọng thiên thứ hai.
Tên tu sĩ này cũng đang trong trạng thái nghỉ ngơi, chính là cơ hội tốt để Lâm Phong ám sát.
Vị trí của tên tu sĩ này càng thích hợp cho việc ám sát, bởi hắn đang khoanh chân ngồi trên đỉnh núi cao ngàn mét, bốn phía không có vật gì che chắn.
Lâm Phong thần sắc hờ hững, tên này lại chọn một nơi như vậy, không biết là tự tin vào bản thân, hay là quá coi thường hắn?
Nhưng một nơi như vậy, càng thích hợp để hắn triển khai ám sát.
Tên tử sĩ đang ngồi xếp bằng, hắn đã nghỉ ngơi gần xong, đang định phóng thần niệm ra tìm kiếm.
Nhưng ngay lúc này, hắn cảm thấy một luồng khí tức âm lãnh bao trùm toàn thân.
Dù phản ứng của hắn đã cực kỳ nhanh nhạy.
Ngay khi Lâm Phong phóng thích sát ý, hắn đã cảm nhận được nguy hiểm.
Nhưng hắn đã không kịp phản ứng gì.
Phụt.
Một khắc sau, một thanh trường kiếm xuyên thủng lồng ngực, tên tử sĩ này cũng bị Lâm Phong đâm chết.
"Còn hai người".
Lâm Phong hít sâu một hơi.
Hai người cuối cùng, cũng là hai người mạnh nhất, một người tu vi Võ Vương cảnh giới thất trọng thiên, một người Võ Vương cảnh giới thập trọng thiên.
Muốn chém giết bọn chúng không phải chuyện dễ dàng.
Nhìn thi thể tên tử sĩ, Lâm Phong nghĩ ra một chủ ý tuyệt diệu.
Hắn tìm trong không gian giới chỉ của tử sĩ một bộ y phục dạ hành, mặc vào, bịt kín mặt.
Hắn nhanh chóng hướng tới tên tử sĩ Võ Vương cảnh giới thất trọng thiên.
Tên tử sĩ Võ Vương cảnh giới thất trọng thiên đang khoanh chân ngồi trước một vách đá, phong kín khả năng bị người đánh lén từ phía sau.
Kẻ này cảnh giác cực cao, thấy Lâm Phong lướt tới, liền đứng lên.
"Đại nhân, ta phát hiện một kiện bảo bối".
Lâm Phong bắt chước giọng Tiết lão tam nói.
Tên cường giả Võ Vương cảnh giới thất trọng thiên hỏi, "Thứ gì? Mà ngươi dám tự ý rời vị trí chạy đến đây?".
Dù trong giọng nói có chút trách cứ, nhưng thấy ánh mắt sáng lên của tên tử sĩ, Lâm Phong biết, hắn đã sinh lòng hứng thú với món bảo bối kia.
"Đại nhân xem sẽ biết".
Lâm Phong đi tới, hiện tại trời nhá nhem tối, Lâm Phong lại mặc y phục dạ hành, thêm vào đó là giọng nói bắt chước Tiết lão tam, nên nhất thời tên tu sĩ Võ Vương cảnh giới thất trọng thiên kia cũng không nhận ra Lâm Phong là giả mạo.
Lâm Phong cúi đầu, đi tới trước mặt tên tu sĩ Võ Vương cảnh giới thất trọng thiên.
"Không, ngươi không phải Tiết lão tam, ngươi là kẻ giả mạo".
Bỗng nhiên, tên tu sĩ Võ Vương cảnh giới thất trọng thiên giận quát một tiếng, giơ tay lên, vung chưởng đánh về phía Lâm Phong.
Ngoài ngàn mét, thủ lĩnh đám tử sĩ cũng nghe thấy động tĩnh bên này, thần sắc hơi đổi.
"Nhất định là thằng nhãi kia xuất hiện".
"Vút...".
Thủ lĩnh tử sĩ nhảy lên, nhanh chóng lướt về phía vị trí của tên tử sĩ Võ Vương cảnh giới thất trọng thiên.
Cùng lúc đó, một kích của tên tu sĩ Võ Vương cảnh giới thất trọng thiên đã ấp ủ thành công.
Nhưng Lâm Phong đã ra tay trước, hắn lập tức tung ra một kích mạnh nhất.
Một đạo đao mang, nối liền trời đất, xé nát sơn hà, trong nháy mắt chém về phía tên tu sĩ Võ Vương cảnh giới thất trọng thiên.
Đây là đao mang ẩn chứa "Đao Linh", uy lực kinh khủng khó tưởng tượng.
Đao mang oanh sát mà đến, tản ra ba động kinh người, trong nháy mắt nhấn chìm tên tu sĩ Võ Vương cảnh giới thất trọng thiên vào trong.
Nếu kẻ này toàn lực tế ra hộ thể cương khí, lại tế ra một kiện pháp bảo phòng ngự, có lẽ còn có thể ngăn cản được một kích này của Lâm Phong.
Nhưng Lâm Phong căn bản không cho hắn đủ thời gian để ứng phó.
Công kích của Lâm Phong, quá đột ngột.
"Không"!
Tên tử sĩ Võ Vương cảnh giới thất trọng thiên phát ra tiếng kêu kinh hãi.
Phụt.
Một khắc sau, hắn trực tiếp bị đạo đao mang chói lọi chém ngang lưng.
"Tiểu tử, ngươi muốn chết".
Tiếng gầm thét truyền đến, thủ lĩnh tử sĩ đã lao tới, nhưng hắn vừa tới, đã thấy cảnh thủ hạ của mình bị Lâm Phong chém giết, nổi giận gầm lên một tiếng, rút trường đao.
Keng...
Trường đao khẽ động, sát khí lan tràn.
Ba mươi sáu đạo đao mang, chém thẳng về phía Lâm Phong.
"Đao pháp thật đáng sợ!".
Lâm Phong lộ vẻ kinh ngạc.
Tu vi của thủ lĩnh tử sĩ này thật sự quá kinh khủng, Lâm Phong cảm nhận được một loại bá khí tiến thẳng không lùi từ ba mươi sáu đạo đao mang mà hắn chém ra, đao pháp, chính là một trong những công kích bá đạo nhất, dùng lực lượng tuyệt đối nghiền ép tất cả.
Lâm Phong tế ra Hắc Long Kiếm, đưa ngang trước người.
Keng keng keng...
Liên tục ba mươi sáu đạo đao mang hung hăng oanh kích lên Hắc Long Kiếm, Lâm Phong bị đánh bay ra ngoài.
Ầm một tiếng, thân thể Lâm Phong va mạnh vào vách núi, cả ngọn núi ầm ầm sụp đổ, vùi Lâm Phong vào trong phế tích. Dịch độc quyền tại truyen.free, hãy đến và ủng hộ chúng tôi.