Thái Cổ Long Tượng Quyết - Chương 3887: Cản đường
Lâm Phong phát hiện xung quanh đại chiến có một vài khu vực cũng có tu sĩ xuất hiện.
Giờ khắc này, tất cả đều đang quan sát Hoàng Kim Thái Thản cùng Tứ Thủ Hoàng Kim Cự Nhân đại chiến.
Lâm Phong đứng trên đỉnh một cây đại thụ, hướng phía phương hướng đại chiến nhìn ra xa.
Hắn đang tìm kiếm nguyên nhân Hoàng Kim Thái Thản và Tứ Thủ Hoàng Kim Cự Nhân đại chiến.
Nhưng Lâm Phong không phát hiện ra vật gì trân quý.
Hắn không khỏi lẩm bẩm, lẽ nào sự thật không giống như hắn đoán?
Hoàng Kim Thái Thản và Tứ Thủ Hoàng Kim Cự Nhân đại chiến, kỳ thật không phải vì tranh đoạt bảo bối?
Mà là vì nguyên nhân khác?
...
Lâm Phong không để ý tới nguy��n nhân đại chiến của bọn họ là gì.
Lâm Phong vòng qua khu vực này, hướng phía chỗ sâu lao đi.
"Tiểu tử! Chết!"
Trong núi rừng xông ra một tồn tại kinh khủng.
Đây là một đầu Sơn Lâm Cự Quái.
Loại Sơn Lâm Cự Quái này thân thể khổng lồ, lực lượng kinh khủng.
Ngoại hình có chút tương tự nhân loại, nhưng lại vô cùng xấu xí. Sơn Lâm Cự Quái ra tay với Lâm Phong cao chừng trăm mét.
Hắn đưa tay phải ra, trực tiếp điểm về phía Lâm Phong.
Muốn điểm giết Lâm Phong.
Lâm Phong trực tiếp ôm lấy ngón tay to lớn đang điểm tới của Sơn Lâm Cự Quái.
Sau đó.
Ném Sơn Lâm Cự Quái bay ra ngoài.
Phanh phanh phanh...
Vô số cổ thụ bị thân thể khổng lồ của Sơn Lâm Cự Quái đè gãy.
Sơn Lâm Cự Quái từ dưới đất nhảy dựng lên, tiếp tục gầm hét, "Tiểu tử! Chết!"
Lần này, hắn vung hữu quyền, một quyền oanh sát về phía Lâm Phong.
Một quyền này kinh khủng, thế đại lực trầm, uy lực kinh người.
Thật sự là kinh khủng đến cực điểm.
Nhưng Lâm Phong vẫn thản nhiên, đối mặt với một quyền oanh sát tới của Sơn Lâm Cự Quái.
Lâm Phong v���n chuyển gấp sáu lần Long Tượng Chi Dực, hướng phía Sơn Lâm Cự Quái đánh ra một quyền.
Phanh.
Âm thanh va chạm rung chuyển trời đất bỗng nhiên truyền ra.
Lâm Phong và Sơn Lâm Cự Quái hung hăng đụng vào nhau.
Thân thể khổng lồ của Sơn Lâm Cự Quái bị Lâm Phong đánh bay ra ngoài mấy ngàn mét.
Sau đó đụng vào mặt một ngọn núi.
Đỉnh núi này không chịu nổi lực va chạm mạnh mẽ như vậy.
Trực tiếp đứt gãy.
Mà sơn phong sau khi gãy vỡ.
Ầm vang sụp đổ.
...
Lâm Phong nhanh chóng bay về phía Sơn Lâm Cự Quái bị đá vụn đè dưới, hắn từ trên cao nhìn xuống Sơn Lâm Cự Quái, thần sắc hờ hững nói, "Ta hỏi ngươi vài vấn đề, thành thật trả lời ta, nếu không thành thật, lập tức chém ngươi!"
Sơn Lâm Cự Quái đã mở linh thức, vô cùng thông minh, hiện tại không địch lại Lâm Phong.
Tự nhiên không dám phản kháng Lâm Phong.
Nó từ dưới đất bò dậy, nhanh chóng gật đầu to lớn.
"Trên hòn đảo này có Minh Vương Thảo không?". Lâm Phong hỏi.
"Có Minh Vương Thảo, nhưng ta chưa từng gặp, nghe nói Minh Vương Thảo sinh trưởng tại chỗ sâu của hòn đảo, bên trong chín tòa Ma Sơn, ở tòa thứ ba!".
Sơn Lâm Cự Quái nói.
"U Minh Tuyền đâu, ngươi có biết ở đâu không?". Lâm Phong hỏi.
"Nghe nói ở trong tòa Ma Sơn thứ chín, nơi đó là địa phương cực kỳ nguy hiểm, nghe đồn là nơi Minh Vương mai táng, có từ trường cường đại bao phủ, bất kỳ ai tới gần đều sẽ chết không có chỗ chôn thây!".
Sơn Lâm Cự Quái thành thật trả lời.
"Muốn có được U Minh Tuyền khó khăn như vậy, còn có nhiều tu sĩ tới đây mạo hiểm?". Lâm Phong khẽ nhíu mày.
Sơn Lâm Cự Quái nói, "Bởi vì U Minh Tuyền cứ một thời gian lại phun trào một lần, nếu nắm chắc cơ hội, có lẽ có thể có được một chút U Minh Tuyền!".
"Tốt! Xem như ngươi còn trung thực! Hôm nay ta tha ngươi! Nhưng ngươi nên mở to mắt ra, không phải ai ngươi cũng có thể đắc tội, cũng không phải ai cũng mang lòng nhân từ như ta!".
Lâm Phong liếc nhìn Sơn Lâm Cự Quái, lập tức phóng lên trời, hướng phía nơi xa bay đi.
Thấy Lâm Phong bay đi, Sơn Lâm Cự Quái thở dài một hơi, lập tức bực tức nói, "Ta tự nhiên là chọn quả hồng mềm mà bóp, ai biết lại đụng ph��i ngươi cái tên giả heo ăn thịt hổ!".
...
Lâm Phong tự nhiên không nghe được tiếng lẩm bẩm của Sơn Lâm Cự Quái, hắn nhanh chóng hướng phía chỗ sâu lao đi.
Không lâu sau, trong núi rừng lướt tới mười mấy tu sĩ, ngăn cản đường đi của Lâm Phong.
Những tu sĩ này có nam có nữ, dường như xuất thân từ thế lực lớn, khí tức thâm trầm cường đại.
Đặc biệt là lão giả cầm đầu, càng thâm bất khả trắc, thấy lão giả kia, lòng Lâm Phong có chút run lên.
Lão giả kia lại là cường giả Đế Chủ cấp bậc.
Mà cảnh giới dường như còn không thấp.
"Vị huynh đài này! Chúng ta là tu sĩ Thánh Chiến Liên Minh! Dự định mời huynh đài đến dò xét một mật địa! Đến lúc đó nếu có cơ duyên, tự nhiên cũng có phần của huynh đài, huynh đài hẳn là không cự tuyệt chứ?".
Một tu sĩ kim y bước ra, nhìn Lâm Phong nói.
Tuy hắn nói như đang thương lượng với Lâm Phong.
Nhưng ngữ khí của hắn không phải giọng thương lượng, mà là một loại ngữ khí không thể nghi ngờ.
Lâm Phong chỉ cần dám nói một chữ "Không", tất nhiên sẽ gặp phải công kích lôi đình vạn qu��n của đối phương.
Lâm Phong tự nhiên không tin bọn họ mời mình tìm kiếm mật địa.
Những người này rõ ràng muốn tìm mấy pháo hôi, để bọn họ dò đường.
Loại chuyện này trong thế giới tu luyện thấy nhiều thành quen.
Đây vốn là thế giới nhược nhục cường thực, cho nên nhiều khi dù biết bị người cưỡng ép làm chuyện có thể mất mạng.
Nhưng.
Cũng không thể cự tuyệt.
Thực lực không đủ, nếu cự tuyệt.
Thì thuần túy là muốn chết.
...
Lâm Phong ngược lại có chút hứng thú với mật địa mà bọn họ nói.
Hắn gật đầu, nói, "Tốt! Ta nguyện ý gia nhập! Cùng chư vị tìm kiếm mật địa!".
"Ha ha ha ha, huynh đài thật là người sảng khoái...".
Tu sĩ kim y vừa cười vừa nói.
Lần lượt có tu sĩ đi qua nơi này đều bị đám người này chặn lại.
Sau đó tu sĩ kim y sẽ nói cho bọn họ biết vì sao chặn đường.
Rất nhiều người sắc mặt đại biến, nhưng vì uy thế của tu sĩ Thánh Chiến Liên Minh.
Không dám phản kháng.
Chỉ có thể đáp ứng.
Nhưng cũng có tu sĩ nghe tu sĩ kim y nói xong liền bỏ chạy.
Những tu sĩ bỏ chạy đều bị tu sĩ kim y dùng một thanh Kim Xà Kiếm đánh giết.
Thấy cảnh này, rất nhiều người câm như hến.
Những tu sĩ này không cầu có được cơ duyên gì, chỉ mong bình an rời đi.
Cuối cùng, những người của Thánh Chiến Liên Minh tìm được hơn hai mươi người dò đường cho bọn họ.
"Chư vị yên tâm! Chúng ta không phải người không giảng đạo lý, có tài cùng nhau phát, có cơ duyên cùng nhau hưởng, Thánh Chiến Liên Minh sẽ không bạc đãi mọi người!".
Tu sĩ kim y nói.
Rất nhiều tu sĩ thần sắc âm trầm, nhưng không dám phản bác tu sĩ kim y.
"Việc này không nên chậm trễ, chúng ta lên đường ngay!".
Tu sĩ kim y nói.
Đám người không dám chần chờ, nhanh chóng đuổi theo nhóm người này.
Sau ba canh giờ, bọn họ tới bên cạnh một vực sâu khổng lồ.
Chỉ thấy trong vực sâu đen kịt một màu, thỉnh thoảng toát ra khí thể màu nâu xám.
Dưới đáy vực sâu dường như ẩn núp sinh linh khủng bố nào đó.
Khi nhìn xuống đáy vực sâu, khiến người ta không khỏi rùng mình.
Dịch độc quyền tại truyen.free, mong các bạn đọc ủng hộ để mình có thêm động lực nhé.