Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thái Cổ Long Tượng Quyết - Chương 1420: Bá khí Lâm Phong

Bất cứ cơ duyên nào, không phải cứ thực lực cường đại là có thể đạt được.

Nếu là cơ duyên, tự nhiên người có duyên mới có thể nắm bắt.

Thực lực mạnh, chỉ là tăng xác suất đạt được loại cơ duyên này mà thôi.

Nhưng không có nghĩa là nhất định có thể có được.

Đó là lý do mỗi khi có chí bảo xuất thế, thần chi bảo tàng lộ diện, hay động phủ cổ tu mở ra, đều có vô số tu sĩ đổ xô đến.

Ví như năm xưa Hoàng Phủ Thanh Thiên có được Thương Thiên bí cảnh, khi ấy tu vi còn rất thấp, vô số cường giả tranh đoạt, nhưng cuối cùng bí cảnh lại rơi vào tay Hoàng Phủ Thanh Thiên mới mười ba tuổi, đó chính là cái gọi là cơ duyên.

Giờ phút này vây công ma liên cũng vậy, vô số thần niệm tu sĩ xâm nhập vào bên trong.

Biết đâu một vị nào đó luyện hóa được ma liên, rồi thôi động nó phá vỡ phong tỏa, trốn thoát, độc chiếm đại cơ duyên này.

Lâm Phong cũng bay tới, thần niệm xâm nhập vào ma liên.

Hắn đang tìm kiếm khí tức của Ma Thánh Thiên Tôn.

Ma liên cửu trọng thế giới, thần niệm Lâm Phong không ngừng xâm nhập vào nội bộ.

"Tiểu tử, là ngươi... ngươi còn chưa chết?". Bỗng nhiên, một tiếng gầm gừ oán độc truyền vào thần niệm Lâm Phong.

Tiếp đó, một cỗ lực lượng kinh khủng lao thẳng tới thần niệm Lâm Phong, muốn hủy diệt nó, sắc mặt Lâm Phong lập tức biến đổi.

Ma Thánh Thiên Tôn!

Quả nhiên chưa chết!

Thần niệm Lâm Phong nhanh chóng lùi lại, truyền âm nói, "Ma Thánh Thiên Tôn, thật trùng hợp, lại gặp ngươi ở đây, nhưng xem ra tình huống của ngươi không tốt lắm, ở Thiên Võ đại lục không thể xử lý ngươi, tại trục xuất đại thế giới, ngươi nhất định phải chết, ma liên này ta muốn cướp đoạt, thần thông của ngươi cũng vậy, ngươi chú định trở thành bàn đạp của ta, ha ha ha ha...".

"Ta muốn mạng ngươi!". Ma Thánh Thiên Tôn tức giận gầm lên.

Lực lượng cường đại nhanh chóng diệt sát thần niệm Lâm Phong, nhưng nó đã nhanh chóng rút lui, tránh được công kích.

Giờ Ma Thánh Thiên Tôn chỉ còn tàn hồn, bản nguyên lực lượng đã tiêu tán.

Hắn căn bản không đủ gây sợ hãi.

Nếu là trước kia, đừng nói hàng ngàn hàng vạn tu sĩ vây công, dù mấy tôn thần vây công, Ma Thánh Thiên Tôn cũng nắm chắc phần thắng.

Nhưng hôm nay tình thế đã thay đổi long trời lở đất.

"Oanh!".

Lâm Phong dậm chân tiến về phía ma liên, ba loại "Thế" chồng chất lên nhau.

Cảm nhận được "Thế" phát ra từ Lâm Phong, nhiều tu sĩ kinh hãi, nhao nhao lùi lại.

"Người này là ai? Mạnh mẽ như vậy?".

Nhiều người sợ hãi nhìn Lâm Phong.

"Là hắn...", Vệ Khinh Doanh hơi kinh ngạc, nàng nhận ra Lâm Phong, trước kia từng đi cùng hắn một đoạn đường, nhưng không mấy để ý.

Trong số mười mấy người kia, Lâm Phong ít nói, cũng không biểu hiện năng lực gì đặc biệt.

Nhưng giờ thấy hắn ra tay, Vệ Khinh Doanh vô cùng chấn kinh, khí tức hắn phát ra thật đáng sợ, không giống thực lực một tu sĩ trẻ tuổi có thể có.

"Người này ẩn tàng thật sâu, nhưng giờ hắn muốn làm gì? Lẽ nào muốn từ tay nhiều cường giả như vậy cưỡng đoạt ma liên?". Vương Nguyên Chi khẽ nhíu mày, hắn cũng nhận ra Lâm Phong.

"Nơi này hàng ngàn hàng vạn cao thủ, Chuẩn Thần cảnh giới cũng có đến chục người, tiểu tử này cưỡng đoạt ma liên, chẳng phải si tâm vọng tưởng?". Đông Phương Xuyên lắc đầu.

...

"Muốn chết!".

Một cường giả Chuẩn Thần cảnh giới lạnh lùng lên tiếng, một chưởng vỗ về phía Lâm Phong.

Đây là cường giả Tam Nhãn tộc, giữa mi tâm sinh con mắt thứ ba, vô cùng yêu dị.

Lâm Phong chợt nhớ tới Nhị Lang thần Dương Tiễn trong thần thoại, cũng ba mắt, không biết vị Thái Cổ cự thần này có phải cường giả Tam Nhãn tộc không?

"Ma liên là của ta!". Lâm Phong hờ hững, một chiêu Ma Đế Cửu Trảm quét về phía đối phương.

Ầm.

Hắn và cường giả Tam Nhãn tộc đối oanh, cường giả kia như gặp phải Lôi Kích, bị đánh bay ra ngoài.

"Oa" một tiếng.

Phun ra một ngụm máu tươi.

"Trời ơi, ��ây là tu vi gì? Một chiêu đánh thổ huyết một tôn Chuẩn Thần cảnh giới?".

Nhiều người kinh hô, không thể tin đây là sự thật.

Thế gian lại có người trẻ tuổi đáng sợ như vậy?

"Hắn là thần thánh phương nào?". Đôi mắt đẹp của Vệ Khinh Doanh sáng lên.

Lâm Phong trẻ tuổi, anh tuấn, thực lực kinh khủng dị thường, tự nhiên dễ dàng thu hút ánh mắt người khác.

Dù nam hay nữ, cuối cùng đều sùng bái cường giả.

Lâm Phong đứng trong hư không, liếc xéo đám cường giả lít nha lít nhít xung quanh, bá khí nghiêm nghị nói, "Ma liên ta muốn, các ngươi có thể rời đi".

"Tiểu bối, càn rỡ!".

Lúc này không ít cường giả gầm thét.

Ma liên là chí bảo, tự nhiên không ai cam tâm nhường ra.

Nếu là một tôn thần đến, nói muốn ma liên.

Mọi người có lẽ sẽ rút lui.

Nhưng Lâm Phong chỉ là một tu sĩ trẻ tuổi.

Một cường giả Chuẩn Thần cảnh giới lớn tiếng nói, "Các ngươi cảm ứng khí tức sinh mệnh của hắn, chỉ mới hai mươi bảy tuổi, dù từ trong bụng mẹ đã tu luyện, thì tu luyện được bao nhiêu năm? Hắn bày ra chiến lực mạnh mẽ như vậy, ta đo��n, nhất định là mượn pháp bảo gì, mọi người đừng sợ, giết hắn, đoạt pháp bảo".

Lời này khiến nhiều người tim đập thình thịch.

Lâm Phong khinh miệt nói, "Chỉ có kẻ vô tri ngu xuẩn, mới cho rằng ta tăng tu vi bằng pháp bảo".

Cường giả Chuẩn Thần cảnh giới kia nghe Lâm Phong trào phúng thì sắc mặt vô cùng âm trầm.

Hắn tiếp tục nói, "Chư vị, tiểu tử này rõ ràng đang hư trương thanh thế, còn chờ gì? Cùng nhau giết hắn".

"Giết a...".

Vô số tu sĩ gầm hét, tế ra đủ loại thần thông, pháp bảo, oanh sát về phía Lâm Phong.

Đương nhiên, cũng có nhiều tu sĩ chọn quan sát.

Bởi vì họ cảm thấy Lâm Phong không đơn giản.

Thế giới tu luyện, thực lực là trên hết, không phải tuổi tác, Lâm Phong vừa rồi đã bày ra sự đáng sợ.

Nếu hắn thật sự mạnh như vậy thì thật đáng sợ, bởi vì hắn mới hai mươi bảy tuổi, tương lai sẽ kinh khủng đến mức nào?

Nên nhiều người chọn quan sát rồi quyết định có nên động thủ hay không.

"Xem ra các ngươi đều muốn chết, tốt... Đã muốn chết, ta sẽ thành toàn".

Lâm Phong hờ hững, tay phải lóe sáng, Đại Hoang chiến thương xuất hiện.

"Quét ngang bát phương!".

Lâm Phong quét thương, thương mang xé nát thiên địa, quét về phía đám người tu luyện.

Hàng ngàn hàng vạn công kích của tu luyện giả đều bị Lâm Phong phá vỡ trong nháy mắt.

Ầm ầm ầm...

Vô số tu sĩ nhục thân nổ tung, tại chỗ hình thần câu diệt.

"Kẻ này hung tàn, mau lui lại...". Thấy Lâm Phong quá mạnh, nhiều người sợ mất mật, nhanh chóng lùi lại. Dịch độc quyền tại truyen.free, hãy đến và ủng hộ chúng tôi để đọc những chương tiếp theo!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free