Thái Cổ Long Tượng Quyết - Chương 1070: Táng ma chi địa
Mái tóc dài màu bạc, vẻ đẹp lạnh lùng như băng sương, gương mặt xinh đẹp tuyệt trần, dáng người cao gầy, nữ nhân này thanh lãnh mỹ lệ tựa như tiên tử Nguyệt Cung.
Nhưng khí chất lãnh diễm như băng kia, khiến người ta khó lòng tới gần.
Tuyết Nữ nhất tộc tràn đầy thần bí, ngoại trừ mấy chủng tộc giao hảo cùng Tuyết Nữ nhất tộc, người ngoài biết rất ít về họ.
Huống chi là lui tới cùng Tuyết Nữ nhất tộc.
Chủng tộc này, luôn luôn lạnh lùng như vậy, cự tuyệt người ngoài ngàn dặm.
"Đây chẳng phải là Thiên Tuyết Phi sao?".
Trong núi rừng truyền ra tiếng thì thầm, chính là Lâm Phong nghe được tiếng đánh nhau nên ẩn núp tới.
Dung nhan tuyệt thế của Thiên Tuyết Phi khiến Lâm Phong hơi kinh ngạc, nữ nhân này quả thực đẹp đến nghẹt thở.
Nhưng hiển nhiên, đối mặt với bốn đại cường giả vây công, tình huống của Thiên Tuyết Phi bây giờ có chút tồi tệ.
Lâm Phong không nóng lòng xuất thủ, bốn đại cường giả liên thủ, Thiên Tuyết Phi lại bị trọng thương, chiến lực giảm mạnh, tùy tiện xông lên, cũng không cứu được nàng.
Bởi vì bằng hữu của bằng hữu là bằng hữu, địch nhân của bằng hữu là địch nhân.
Cho nên, Lâm Phong dự định ra tay giúp Thiên Tuyết Phi, đương nhiên tiền đề là hắn có thể tìm được cơ hội, nếu không tìm được cơ hội, Thiên Tuyết Phi tự cầu phúc đi, dù là giúp người, cũng phải trong tình huống bản thân an toàn không bị đe dọa, nếu an toàn của mình đã bị đe dọa, mà vẫn cố chấp giúp người khác thì chính là tự tìm đường chết.
Công kích của bốn đại cường giả càng thêm hung mãnh, Thiên Tuyết Phi trong vòng vây của họ giống như một chiếc thuyền con giữa biển rộng, tùy thời có thể bị nhấn chìm.
Ầm!
Thiên Tuyết Phi lần thứ hai bị đánh bay ra ngoài, thân thể bay xa vài trăm thước, lần này thương thế tựa hồ còn nặng hơn trước, thân thể không khống chế được rơi xuống đất.
"Thiên Tuyết Phi này đã không còn sức đánh trả, là Thánh Nữ của Tuyết Nữ nhất tộc, trên người nàng chắc chắn có không ít bảo bối, ba vị, bảo bối trên người Thiên Tuyết Phi ta không cần, ta muốn người này, nữ nhân của Tuyết Nữ nhất tộc, ta còn chưa từng hưởng dụng qua".
Mặc Lãnh ha ha cười lớn nói.
"Không thành vấn đề...". Ba người còn lại gật đầu, hiển nhiên bọn họ không hứng thú với nữ nhân.
Sau khi bốn đại cường giả đạt thành nhất trí, liền nhanh chóng bay về phía Thiên Tuyết Phi.
Bá.
Bỗng nhiên, ngay lúc này, hư không khẽ run lên, Lâm Phong đạp chân mà ra, ôm lấy eo thon mềm mại của Thiên Tuyết Phi, thân thể mềm mại vào lòng, một trận hương thơm cơ thể mê người bay vào mũi.
"Thả ta ra...". Thiên Tuyết Phi cắn đôi môi tái nhợt, một chưởng đánh về phía Lâm Phong, Lâm Phong bắt lấy bàn tay mềm mại không có bao nhiêu khí lực của nàng, nói: "Ta là Lâm Phong hộ tống tiểu công chúa đến địa phận Đại Bằng Vương tộc".
Nghe được lời giải thích này, địch ý của Thiên Tuyết Phi mới tan đi.
Lâm Phong ôm thân hình xinh đẹp của Thiên Tuyết Phi, tay phải nắm chặt, nói: "Đắc tội rồi, mong cô nương thứ lỗi!".
Gương mặt tái nhợt của Thiên Tuyết Phi thêm một vòng hồng nhuận, cúi đầu không dám nhìn Lâm Phong, mặc cho hắn ôm eo thon của mình.
"Lâm Phong! Lại là ngươi...". Nhìn thấy Lâm Phong, trong con ngươi của Mặc Lãnh lập tức bùng nổ sát ý.
"Chậc chậc, hóa ra là Mặc đạo hữu, đã lâu không gặp, gần đây khỏe chứ?". Lâm Phong phất phất tay với Mặc Lãnh.
Bộ dạng và giọng điệu của Lâm Phong, nhìn thế nào cũng giống như đang chế giễu Mặc Lãnh, đâu có ý tứ bằng hữu gặp nhau hỏi thăm?
Mặc Lãnh cười dữ tợn nói: "Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi xông vào, đã hôm nay ngươi tự tìm đường chết, vậy chúng ta sẽ tiễn ngươi lên đường".
Không chỉ Mặc Lãnh sát ý ngập trời với Lâm Phong, tu sĩ đeo mặt nạ cũng vậy.
Nếu không phải Lâm Phong, tiểu công chúa yêu tộc sớm đã bị bọn họ bắt đi, đâu còn có chuyện sau đó?
Tu sĩ đeo mặt nạ hận không thể ăn tươi nuốt sống Lâm Phong.
Hoàng Phủ Vô Cực là tộc thúc của Hoàng Phủ Thanh Thiên, hắn đã từng thấy chân dung của Lâm Phong, bây giờ nhìn thấy Lâm Phong cũng sát ý nghiêm nghị.
Lâm Phong hiện tại cùng Hoàng Phủ Thanh Thiên, cùng Vũ Hóa Tiên Triều của bọn họ sớm đã không đội trời chung.
Về phần Thắng Ngục Thiên, tuy rằng bề ngoài ân oán với Lâm Phong không sâu, nhưng thực chất bên trong, ban đầu ở thế giới bậc thang ba mươi ba tầng trời, ba kiện bảo bối bị Lâm Phong, Thiên Sơn Mỗ Mỗ, Nữ Đế liên thủ cướp đi, Thắng Ngục Thiên luôn ghi hận Lâm Phong, Thiên Sơn Mỗ Mỗ và Nữ Đế trong lòng, chỉ là không có cơ hội giết ba người mà thôi.
Bây giờ gặp được cơ hội ngàn năm có một này, Thắng Ngục Thiên cũng triệt để trở mặt với Lâm Phong, hắn cười nhạt nói: "Lâm Phong, vận khí của ngươi vẫn luôn rất tốt, nhưng hôm nay, vận may của ngươi có lẽ đã đến hồi kết".
Bốn đại cường giả nhanh chóng đuổi theo, Lâm Phong thần sắc đạm mạc nói: "Có phải vận may đã hết hay không, còn phải xem bốn người các ngươi có đuổi kịp ta hay không đã!".
Hắn thi triển hư không xuyên toa, nhanh chóng rời đi.
"Đại Hư Không Thuật?". Thắng Ngục Thiên, Mặc Lãnh, Hoàng Phủ Vô Cực vô cùng kinh ngạc, ánh mắt đồng loạt nhìn về phía tu sĩ đeo mặt nạ.
Bởi vì Đại Hư Không Thuật, là thần thông mà Công Tôn Vô Hư nắm giữ.
Mà tu sĩ đeo mặt nạ cũng xuất thân từ Thượng Thiên Môn, thân phận tương đối thần bí, bọn họ thậm chí phát hiện, Công Tôn Vô Hư đối với tu sĩ đeo mặt nạ vô cùng kiêng kỵ, Thắng Ngục Thiên mấy người suy đoán thân phận của tu sĩ đeo mặt nạ tuyệt đối không đơn giản.
"Không phải Đại Hư Không Thuật, nhưng xác thực có một vài điểm tương tự, tiểu tử này chạy không thoát, khí tức của hắn đã bị ta khóa chặt, chúng ta đuổi!".
Lời vừa dứt, tu sĩ đeo mặt nạ vung tay phải, một chiếc thuyền nhỏ bay ra.
"Đây là Hư Không Thuyền, có thể xuyên qua trong hư không, tiểu tử kia tuyệt đối không thoát được".
Tu sĩ đeo mặt nạ dẫn đầu tiến vào Hư Không Thuyền, ngay sau đó Thắng Ngục Thiên, Mặc Lãnh, Hoàng Phủ Vô Cực cũng tiến vào bên trong.
Lâm Phong từ hư không ngoài ba mươi dặm bước ra, tuyệt học hư không xuyên toa này, hắn hiện tại nhiều nhất chỉ có thể xuyên toa ba mươi dặm, dù sao thời gian tu luyện của Lâm Phong còn ngắn ngủi.
Hắn vừa mới đi ra chưa bao lâu, tu sĩ đeo mặt nạ bọn người khống chế Hư Không Thuyền liền xông ra.
"Tiểu tử, ngươi trốn không thoát!". Tiếng cười lạnh từ Hư Không Thuyền truyền ra.
Sắc mặt Lâm Phong đột nhiên biến đổi, hắn ôm thân thể mềm mại của Thiên Tuyết Phi tiếp tục thi triển hư không xuyên toa bỏ chạy, nhưng liên tục thi triển năm lần, đều không thoát khỏi Hư Không Thuyền.
Năng lực cường đại của hư không xuyên toa, tiêu hao pháp lực tự nhiên cũng rất lớn, liên tục năm lần khiến Lâm Phong có chút không chịu nổi.
Hắn lấy ra bích diệp thạch luyện hóa, pháp lực khôi phục, mà lúc này, Hư Không Thuyền đã sắp đuổi kịp.
"Thi triển hư không xuyên toa ít nhất cũng phải mười lần trở lên mới có thể đến yêu tộc tộc địa, nhưng trong khoảng thời gian này đối phương chắc chắn sẽ đuổi kịp ta". Lâm Phong thần sắc âm trầm, bỗng nhiên, hắn nhìn về phía sâu trong sơn lâm, chỉ thấy sâu trong sơn lâm là một mảnh sơn lâm u ám đen kịt, tản ra khí tức băng lãnh.
"Vị trí Thiên Yêu Ma Uyên, nghe đồn đó là một nơi táng ma, cấm chế vô số, một khi cường giả tiến vào, cửu tử nhất sinh". Thiên Tuyết Phi sắc mặt tái nhợt nói.
Nghe được lời này của Thiên Tuyết Phi, ánh mắt Lâm Phong đột nhiên sáng lên, hắn xông vào trong rừng rậm u ám, biến mất không thấy bóng dáng.
Vận mệnh trêu ngươi, liệu Lâm Phong có thể thoát khỏi kiếp nạn này? Dịch độc quyền tại truyen.free