(Đã dịch) Thái Cổ Đan Tôn - Chương 641: Tinh nhi nha đầu
"Kỳ thực, ngài hoàn toàn không cần ngăn cản chúng ta tranh đấu, nếu Đoạn Hỏa Lưu kia mắt không thấy ai, bức người quá đáng, ta có năm phần nắm chắc chém hắn!"
Tần Hạo vừa nói vừa xòe năm ngón tay, chỉ là tình huống thực tế, hắn có đến tám phần thắng.
Nói vậy, là vì không muốn làm mất mặt vị Đại trưởng lão Nội Các, nên mới cố ý nói là năm phần.
Dù sao Đoạn Hỏa Lưu cũng là đệ tử Nội Các, từng được thập đại trưởng lão dạy dỗ.
Đại trưởng lão nghe vậy, nhíu chặt mày, gật gù nói: "Cuồng vọng!"
Tần Hạo cái gì cũng tốt, vô luận tư chất, chiến đấu hay nhân phẩm, duy chỉ có một điểm không tốt, giọng điệu quá ngông cuồng.
Năm phần nắm chắc đánh chết đệ tử Nội Các?
Có lẽ tình huống thực tế, ngươi một phần cũng không có. Người trẻ tuổi a, sĩ diện, nên mới nói quá lên thành năm phần.
Đương nhiên, đó chỉ là ý nghĩ trong lòng Đại trưởng lão.
"Tin hay không là tùy ngài!"
Tần Hạo không muốn giải thích, ngược lại, đi tới trước mặt Tề Tiểu Qua: "Trận chiến này, hiểu hết chứ?"
"Ân!"
Tề Tiểu Qua trịnh trọng gật đầu, trong mắt khó nén vẻ vui sướng.
Hắn hiểu lời Tần Hạo có hai tầng ý nghĩa, một là thể hiện tu vi hiện tại của bản thân. Điểm thứ hai, cũng là quan trọng nhất, để Tề Tiểu Qua cảm nhận được áp lực từ Nội Các.
Nếu không nhanh chóng nâng cao thực lực, một khi Tần Hạo cần, Tề Tiểu Qua khó có thể giúp đỡ.
"Yên tâm đi đại ca, ta sẽ không kéo chân sau của huynh, trong vòng một tháng, ta nhất định phải đạt tới Thiên Thánh cảnh!"
Tề Tiểu Qua vỗ ngực đảm bảo.
"Còn có ta, còn có ta, Tần Hạo ca ca, Tiểu Lê sẽ không làm huynh mất mặt!"
Nạp Lan Lê vẻ mặt sùng bái nhìn Tần Hạo, đôi mắt to chớp động, ngoài vẻ đáng yêu ngọt ngào, còn lộ ra quyết tâm.
"Ta cũng vậy!"
Nạp Lan Thù bình tĩnh nói.
"Hừ, lại một đám tiểu bối cuồng vọng, đều bị Tần Hạo làm hư cả rồi!"
Đại trưởng lão ở xa cười nhạt, đúng là gần mực thì đen, đám hậu bối của Tần Hạo, đều một giuộc cả.
"Vậy các ngươi cứ ở trong viện an tâm tu luyện, ta còn có việc khác, cần phải rời đi một chuyến, chậm thì nửa tháng, tối đa một tháng!"
Khích lệ mọi người xong, Tần Hạo nhìn về phía Đại trưởng lão: "Đại trưởng lão, ngài hứa một vạn Địa Tinh Thạch, sẽ không nuốt lời chứ?"
"Yên tâm, đã hứa thì nhất định sẽ trả đủ, bất quá, ngươi chắc chắn không ở lại sao?"
Đại trưởng lão nghi hoặc hỏi.
Theo ý ông, Tần Hạo ở lại Nội Viện, có thể tiếp thu đặc huấn của thập đại trưởng lão, bọn họ mười lão già có thể lén lút chỉ bảo. Chỉ là mỗi tháng Tần Hạo lĩnh bổng lộc, sẽ theo tiêu chuẩn của đệ tử Nội Viện.
Dù vậy, đối với Tần Hạo mà nói, cũng là một ân huệ lớn.
"Không được, một tháng sau, ta sẽ đích thân lên Nội Các, tiếp nhận khiêu chiến của Đoạn Hỏa Lưu và Dạ Vô Ngân!"
Nói xong, Tần Hạo phóng người lên, hóa thành một đạo cầu vồng bay ra khỏi Xích Dương võ viện.
Tu luyện một năm trong Nội Viện rồi mới lên Nội Các? Thật nực cười, với Tần Hạo, một tháng là đủ rồi.
Mục tiêu hàng đầu bây giờ là tìm Hải Lão Tứ, bảo hắn tìm kiếm một gốc Tục Kinh thảo khắp Tây Lương, giải quyết vấn đề kinh mạch của tiền bối Trầm.
Thứ hai, Tần Hạo cần phải lấy lại Tịnh U thủy.
Tịnh U thủy là chí bảo duy nhất cứu Tần Vân, trên đời ngoài Tịnh U thủy ra, không tìm được cách thứ hai để hóa giải Thạch Hóa Nham.
Tin rằng giống như lúc thu phục Hồng Liên hỏa, khi thu hồi Tịnh U thủy, Tần Hạo nhất định sẽ nhận được một trận tạo hóa không nhỏ.
Tạo hóa này đủ để trong thời gian ngắn, thu hẹp đáng kể khoảng cách với đệ tử Nội Các. Cho dù không đột phá được Vương cấp, tối thiểu cũng có thể đạt tới Thiên Thánh đỉnh phong, đó là dự cảm của Tần Hạo.
Còn Tề Tiểu Qua bọn họ?
Cứ ở lại Nội Viện an tâm tu luyện là được.
Sau ba trận chém giết, đánh bại ba người đứng đầu Nội Viện, không ai có thể uy hiếp Tề Tiểu Qua và Nạp Lan Lê nữa.
Đương nhiên, theo trình độ hiện tại của Tề Tiểu Qua, sau khi Tần Hạo rời đi, có lẽ không bao lâu, hắn sẽ trở thành đệ nhất nhân Nội Viện.
Tần Hạo cần làm, là vì huynh đệ diệt trừ chướng ngại.
"Thời gian một tháng, tiếp nhận ước chiến của Dạ Vô Ngân?"
Ngẩng đầu nhìn Tần Hạo bay đi, Lâm Phong ngây ngốc thốt ra, nếu lời này không phải từ miệng Tần Hạo nói ra, thì người nói chắc chắn là kẻ điên.
"Đại ca thật là thâm bất khả trắc, luôn tràn đầy sức mạnh thần bí vô tận, khiến người ta vĩnh viễn không đoán ra!"
Tề Tiểu Qua liếm môi, lại bắt đầu công việc sùng bái.
Bốp!
Nạp Lan Lê vung tay nhỏ, đánh vào đầu Tề Tiểu Qua, chống tay lên eo, hừ nói: "Vậy ngươi còn không mau tu luyện, Tần Hạo ca ca vừa đi, sau này ai bảo vệ ta?"
Nói xong, khì khì một tiếng, che miệng cười khẽ.
"Hắc hắc hắc..."
Tề Tiểu Qua cũng ngây ngốc gãi đầu, trong lòng có một cổ chiến ý dạt dào, hắn phát thệ, sau này Nạp Lan Lê không cần đại ca bảo vệ nữa, hắn sẽ trở thành người bảo vệ kiên định nhất của Nạp Lan Lê.
"Nhìn cái gì? Các ngươi đám vương bát con nghé, còn không mau tiếp tục tranh tài cho lão phu?"
Hành động của Tề Tiểu Qua và Nạp Lan Lê, không nghi ngờ gì là rải thức ăn cho chó vào mặt đám đệ tử Nội Viện, khiến mọi người hâm mộ, Đại trưởng lão thấy vậy, nhanh chóng quát mắng mọi người.
"Vậy tiếp theo, Bạch Lãng, Hác Hựu Đa, Hác Hựu Cường, chúng ta lên đài đấu vui đùa một chút đi, đồng dạng, các ngươi cũng chỉ có một cơ hội ra tay, hoặc là, ba người cùng lên đi!"
Tề Tiểu Qua xoa xoa nắm đấm, mang theo nụ cười xấu xa nhìn chằm chằm ba người đang trốn trong đám đông.
Ba tên này, lúc ở cửa thứ nhất đã vô sỉ đánh lén, giờ là lúc để bọn chúng trả lại.
"A... Không!"
"Ta cự tuyệt!"
"Ta chịu thua!"
"Chúng ta thừa nhận sư huynh Qua là người thứ hai của Nội Viện!"
Ba tên hề nhanh chóng quỳ xuống đất cầu xin tha thứ.
Theo tác phong của Tần Hạo, vừa lên đài, ra tay là chết.
Với tư cách là huynh đệ của Tần Hạo, Tề Tiểu Qua luôn cố gắng bắt chước, ba người kia nào dám đáp lời.
Trong lúc nhất thời, ba tên nhát gan này, khiến mọi người cười nhạo.
"Ha ha ha, Tiểu Qua sư đệ, để ta Hàn Man tới thử sức với ngươi!"
"Nội Viện đâu chỉ có Đoạn Thủy Lưu và Nham Đại Sơn, ta Phương Tiến Xương, hạng tư trên bảng Thiên, muốn đấu với ngươi một trận!"
"Còn có ta Thiết Long!"
"Bỉ nhân Đàm Dũng, chỉ cầu được đánh một trận!"
Xoạt!
Trong đám đông, mấy người đứng ra, mỗi người tràn đầy chiến ý nhìn chằm chằm Tề Tiểu Qua. Trong phút chốc, một trận đấu võ toàn trường lại lần nữa mở màn.
Chỉ là lần này nhân vật chính, đổi thành Tề Tiểu Qua.
"Ai, chín tầng Thánh thạch kia, đến bao giờ mới rơi xuống đây?"
Lâm Phong còn chưa tham gia khảo thí cửa thứ nhất, yếu ớt thở dài, ngẩng đầu nhìn về phía chân trời mờ mịt. Nhưng trên bầu trời, nửa bóng dáng Thánh thạch cũng không có. Nếu theo ánh mắt Lâm Phong nhìn lên, ở độ cao mấy trăm vạn dặm, thực chất chỉ là một đống mảnh vụn rơi xuống, chín tầng Thánh thạch bao gồm đài cao, đã tàn phá không còn hình dạng, theo tốc độ rơi của chúng, tính theo thời gian, chưa đến hai canh giờ, sẽ rơi xuống trước mặt các trưởng lão.
...
"Nội Các, Dạ Vô Ngân!" Rời khỏi Xích Dương võ viện, Tần Hạo một đường bay thẳng về Lạc Thủy Hoàng Thành.
Dịch độc quyền tại truyen.free