(Đã dịch) Tân Bạch Xà Vấn Tiên - Chương 88:
Trong lều vải của Bạch Vũ Quân có thêm một cô bé.
Cô bé ăn mày không biết họ mình là gì, chỉ biết mọi người gọi mình là Tiểu Đậu Đinh. Bạch Vũ Quân lo lắng cô bé rời khỏi đây sẽ gặp chuyện không may, dứt khoát giữ lại làm trợ thủ, bưng trà rót nước, quạt gió. Vì thế, nàng đặc biệt thi triển Thanh Khiết Thuật và tìm quần áo mới giúp cô bé thay đổi.
Theo lời Tiểu Đậu Đinh, tất cả ăn mày trong nội thành đều bị người khác khống chế, đặc biệt là trẻ con. Chúng vất vả cả ngày chỉ được ăn bánh bao thiu lại còn bị đánh mắng.
Đời sống của một cô bé ăn mày càng thêm khó khăn. Nếu không phải Tiểu Đậu Đinh cố ý làm mình đen nhẻm, bẩn thỉu, có lẽ đã sớm gặp phải độc thủ, thậm chí có thể bị bọn đầu sỏ lôi đi làm những chuyện ô uế. Có biết bao nhiêu trẻ con bị đánh gãy tay chân, móc mù hai mắt để biến thành công cụ kiếm tiền. Những bi kịch dọc đường thật ra ai cũng biết, chỉ là không ai tình nguyện xen vào chuyện bao đồng.
Tiểu Đậu Đinh rất khác biệt, cô bé chịu được gian khổ, điều thích nhất là chuyển một chiếc ghế đẩu nhỏ, ngồi ngẩn ngơ phía sau Bạch Vũ Quân.
"Không thông qua, cái kế tiếp."
Bạch Vũ Quân vừa bận rộn vừa ăn, tiện tay đưa cho Tiểu Đậu Đinh đang ngồi phía sau một miếng điểm tâm ngọt.
Lớn lên cùng bọn ăn mày từ nhỏ, Tiểu Đậu Đinh không được học lễ nghi, cũng không biết nói lời cảm ơn. Bạch Vũ Quân không hề bận tâm, cô bé còn nhỏ, sau này từ từ sẽ thay đổi.
"Cứ tự nhiên ăn, không đủ ta lại đi mua."
Nàng bận rộn đến đờ đẫn, nhìn từng đứa trẻ lần lượt đến kiểm tra rồi lại rời đi, ngưỡng cửa tu tiên vốn không dễ vượt qua.
Chớp mắt đã đến trưa.
Từ xa, sáu tên ăn mày lớn tuổi hơn đi tới, đứng từ xa chỉ trỏ về phía Bạch Vũ Quân. Tiểu Đậu Đinh vừa nhìn thấy đã sợ hãi trốn ra sau lưng Bạch Vũ Quân.
Đó là những kẻ cầm đầu băng ăn mày của Tiểu Đậu Đinh.
Khi nghe nói dưới trướng mình có một cô bé ăn mày đen nhẻm được Thuần Dương Tiên Môn tuyển chọn, hơn nữa lại là một nữ nhi, tên cầm đầu lập tức cảm thấy đây là cơ hội không thể bỏ lỡ. Tiên môn có tiền như vậy, nếu nhận lấy cô bé, kiểu gì cũng phải bồi thường cho chúng vài đồng. Ngay sau đó, hắn dẫn theo vài tên tùy tùng trực tiếp đi đến quảng trường tìm Tiểu Đậu Đinh.
Một tên đầu sỏ có mắt sắc nhìn thấy Tiểu Đậu Đinh, năm sáu tên kia liền xông thẳng tới.
Đầu Tiểu Đậu Đinh gần như dán chặt vào người Bạch Vũ Quân, cái đầu nhỏ bé gắt gao túm lấy đạo bào, không dám ngẩng lên.
Tên cầm đầu đó thế mà thật sự dám đến, chẳng lẽ lăn lộn ở đầu đường xó chợ lâu ngày đến nỗi đầu óc cũng không còn minh mẫn? Quanh năm kiêu căng, hung hãn tranh giành đánh đấm khiến hắn quên mất mình là ai.
"Vị tiên tử này, ta đánh mất một đứa nha đầu, không biết tiên tử có thấy nó ở đâu không ạ?" Tên cầm đầu vừa nói vừa liếc nhìn vào trong lều vải, nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé co ro như đà điểu con kia.
"Tiểu Đậu Đinh! Mày làm gì ở đây? Sao còn chưa đi làm?"
Hắn hung hăng quát mắng. Bạch Vũ Quân rõ ràng cảm nhận được bàn tay nhỏ bé đang nắm chặt đạo bào của mình run rẩy.
"Hô cái gì hô!"
Bạch Vũ Quân cực kỳ không hài lòng, đây rõ ràng là sự miệt thị đối với một con rắn. Sau một tiếng quát tháo, chỉ thấy tên cầm đầu kia lập tức thay đổi bộ mặt, nở nụ cười tươi roi rói, vẻ mặt cung kính lễ phép đến lạ. Tốc độ trở mặt nhanh như chớp, quả đúng là đạt đến trình độ lô hỏa thuần thanh.
"Tiên tử bớt giận, đứa nha đầu nhà tôi chạy lung tung, tôi đang đi tìm nó về đây ạ."
Có thể nói lá gan hắn rất lớn, người dám chạy đến trước mặt tu sĩ mà cưỡng từ đoạt lý thật không nhiều. Hắn cũng có thể coi là một nhân tài, hoặc là một kẻ ngu ngốc không có đầu óc, hoặc là một kẻ ỷ vào chỗ dựa vững chắc nên không sợ ai. Bạch Vũ Quân cảm thấy hắn thuộc loại thứ hai.
"Vì sao?"
"Tiểu Đậu Đinh là người của chúng tôi. Tiên tử muốn dẫn nó đi cũng được thôi, nhưng dù sao cũng phải bồi thường cho chúng tôi chút ít. Chúng tôi nuôi nó lâu như vậy, tốn cơm tốn nước, không thể cứ thế mà bỏ qua. Nếu không bồi thường, tôi sẽ phải mang nó về. Việc gì cũng phải có đạo lý, tiên tử nói xem có đúng không?"
"Con không đi... Hắn là người xấu... Con không theo hắn đi..."
May thay, một bàn tay nhẹ nhàng xoa lên đỉnh đầu khiến cô bé an tâm hơn rất nhiều.
"Các ngươi bối cảnh rất cứng? Nói cho ta biết là ai cho các ngươi dũng khí."
"Bối cảnh của ta thế nhưng là a. . ."
Bùm!
Hắn còn chưa nói dứt lời thì cả người đã bay ra ngoài, đùng một tiếng rơi xuống đất. Tiếp đó, Bạch Vũ Quân xuất hiện trước mặt hắn, giơ cao trọng thước giáng một đòn thật mạnh!
Phụt!
Trên mặt đất, chiếc trọng thước màu sẫm cắm xiên xuống đất ngay vị trí đầu của hắn. Đầu hắn tại chỗ nát bươm, thân thể run rẩy hai cái rồi bất động.
Mấy tên tùy tùng của tên cầm đầu kia sợ ngây người, sau đó bị Bạch Vũ Quân dùng một trận quyền cước đánh ngất. Người vây xem có kẻ kinh hoàng, có kẻ hưng phấn, cũng có người ngưỡng mộ. Chẳng qua cũng chỉ là đánh chết vài tên ác bá mà thôi. Nàng quay lại lều vải, xoa đầu cô bé rồi tiếp tục công việc.
"Cái kế tiếp!"
Đoàn người bỗng trở nên im lặng hẳn, những ánh mắt lén lút nhìn trộm cũng trở nên thành thật.
Trong lúc đó, Trưởng lão đến hỏi thăm, Bạch Vũ Quân bẩm báo sự tình như thật. Trưởng lão khen ngợi Bạch Vũ Quân làm rất tốt, căn bản không bận tâm đến chuyện tên ác bá đầu đường đó đã chết. Thi thể hắn cứ thế bị chiếc trọng thước đè bẹp cả ngày.
Nửa tháng bận rộn trôi qua nhanh chóng...
Ngay khi Bạch Vũ Quân cảm thấy mình sắp mệt chết, thành một con rắn tận tụy hết lòng vì Thuần Dương Cung thì những người đến khảo nghiệm cuối cùng cũng tản đi, ai về nhà nấy. Các tông môn khác cũng chiêu mộ đệ tử xong, chuẩn bị lên đường về núi. Trưởng lão tuyên bố vi��c chiêu mộ và kiểm tra đệ tử năm nay đã kết thúc. Tiếp theo sẽ chuẩn bị duyệt lại một lần nữa rồi dẫn các đệ tử mới về Hoa Sơn.
Bạch Vũ Quân tranh thủ ra đại giang tắm rửa.
Không biết từ đâu, gần thành Thanh Định quận lan truyền tin đồn trong sông có giao long. Một gã ngư phủ nọ thề son sắt rằng tận mắt thấy quái vật dưới đáy nước, dài mấy chục trượng, một ngụm có thể nuốt chửng một chiếc thuyền.
Nghe vậy, Bạch Vũ Quân thật sự cho rằng nơi mình thường đùa nghịch dưới nước có một con quái vật. Nàng đi tìm hồi lâu nhưng chẳng thấy gì, chợt nhớ ra đây chỉ là phong ba do những kẻ kia nghe đồn sai sự thật mà khuấy động lên. Trở về, nàng giải thích sự tình quái vật với Trưởng lão, từ đó mọi chuyện mới yên ổn.
Cuối tháng.
Bạch Vũ Quân một lần nữa đến Trác gia, chuẩn bị đưa Trác Phong rời đi.
Lại là một nghi thức hoan nghênh long trọng. Lần này, sự chuẩn bị càng chu đáo hơn, rải nước quét đường, cửa lớn treo đầy vải đỏ ăn mừng. Ai nấy quần áo mới tinh, khua chiêng gõ trống, hận không thể cả thành đều trông thấy. Người vây xem có kẻ ngưỡng mộ, có kẻ hùng hổ nhổ hai bãi nước bọt. Hiển nhiên, hình ảnh của Trác gia tại Thanh Định quận cũng không hoàn hảo đến vậy.
"Tiên tử quang lâm, bồng tất sinh huy, xin mời vào ạ!"
Bạch Vũ Quân cũng không khách khí, dù sao đây cũng là lần thứ hai nàng ghé thăm. Nàng thong dong cõng hai thanh vũ khí bước vào đại môn.
Nhìn cả nhà mặt mày hớn hở, không biết còn tưởng rằng đang có đại hỷ sự. Đưa tiễn đứa trẻ lên núi mà phô trương lớn như vậy đủ để thấy đứa bé ấy được Trác gia sủng ái đến nhường nào.
Nàng chậm rãi đi vào phòng khách rồi ngồi xuống. Bên ngoài, rất nhiều người Trác gia đang lén lút nhìn xem vị tu sĩ trong truyền thuyết trông như thế nào.
"Ngày mai tất cả đệ tử mới chiêu mộ sẽ tiến hành duyệt lại. Hôm nay, ta đến để đưa Trác Phong đi."
"Tiên tử chờ."
Đại tộc lão xoay người, sắp xếp người đi gọi tiểu mập mạp kia.
Đúng lúc này, một người mặc vải thô quần áo Trác gia lão bộc đột nhiên xông vào phòng khách...
"Cầu xin tiên tử mau cứu Trác Phong... Bọn họ đang lừa người! Trác Phong thật sự... A a..." Lão bộc kia còn chưa nói dứt lời đã bị người đè lại, bịt miệng rồi cưỡng ép kéo ra ngoài.
Bạch Vũ Quân sững sờ, đây là làm gì vậy?
"Xin lỗi tiên tử, lão bộc già nhà tôi đã phát điên lại chạy ra gây chuyện thị phi. Lão bộc đó ở nhà tôi đã nhiều năm, không nỡ đuổi hắn ra ngoài chịu đói chịu rét. Tiên tử đừng bận tâm, ha ha." Đại tộc lão cười gượng gạo, rồi hung dữ liếc nhìn mấy hậu bối đang đứng ở cổng.
Bạch Vũ Quân nhún vai, không để tâm. Kệ Trác gia ầm ĩ chuyện gì, nàng chỉ cần đưa người đi là được.
Không lâu sau, một tiểu mập mạp đi tới, được mọi người Trác gia vây quanh. Cách ăn mặc sang trọng, vẻ vênh váo có thể cảm nhận được từ rất xa, cằm hắn ngẩng cao, chưa từng hạ xuống. Chẳng có ai mà sau này lên núi trải qua tháng ngày kham khổ lại còn có thể vui vẻ như vậy. Bạch Vũ Quân thầm nghĩ, lên núi rồi hắn nhất định sẽ gầy đi.
"Cháu ta Trác Phong, mau lại đây bái kiến tiên tử!"
Đại tộc lão vui vẻ gọi tiểu mập mạp kia lại. Tiểu mập mạp kia rất vui vẻ, thân thể mập mạp run run chạy đến trước mặt Bạch Vũ Quân, xoay người hành lễ.
"Trác... Phong bái kiến tiên tử."
Hãy luôn ủng hộ những tác phẩm chất lượng cao tại truyen.free, nơi bạn có thể tìm thấy nhiều câu chuyện hấp dẫn.