(Đã dịch) Ba Tấc Nhân Gian (Tam Thốn Nhân Gian) - Chương 268: Linh Tiên quỳ lạy!
Vừa dứt lời, đám tu sĩ Trúc Cơ đã phát hiện ra vị trí hiện tại, sắc mặt ai nấy đều biến đổi, vội vàng dừng bước, kinh nghi bất định. Tinh Hà Lạc Nhật Tông đã định nghĩa rõ ràng, khu vực này, phàm là tu sĩ dưới Kết Đan tiến vào, hẳn phải chết không nghi ngờ!
Vốn dĩ bọn chúng cũng không đến nỗi lỗ mãng trì độn đến vậy, mãi đến giờ mới nhận ra. Chẳng qua là trước đó một mặt đuổi giết Vương Bảo Nhạc, lại thêm việc đề phòng lẫn nhau, không thể phân tâm. Đồng thời, do Chu Phi nhắc nhở nên bọn chúng đinh ninh rằng Vương Bảo Nhạc đang tìm kiếm mê tung vụ.
Tất cả những điều đó khiến cho bọn chúng giờ phút này mới ý thức được vị trí, rõ ràng đã đến gần cấm khu!
Ngay lập tức, mọi người phía sau dừng bước. Vương Bảo Nhạc thở hổn hển, máu tươi từ áo giáp nơi bụng không ngừng chảy ra, trước mắt đã tối sầm, thậm chí thế giới hắn đang nhìn, dường như cũng bắt đầu xoay tròn, mơ hồ. Hắn vội đỡ lấy một thân cây lớn bên cạnh, nhìn về phía mọi người.
"Đến a! Sao không đuổi theo Vương gia gia của các ngươi nữa đi! ! !" Vương Bảo Nhạc cảm thấy bực mình, dứt khoát vứt mũ giáp xuống, lộ ra khuôn mặt trắng bệch, khóe miệng dính đầy máu tươi. Trong mắt hắn tràn ngập tơ máu, nụ cười có chút dữ tợn, pha lẫn sự bất cần, đồng thời mang theo một vòng sát cơ điên cuồng, nhìn về phía mọi người.
"Không phải các ngươi thèm thuồng pháp binh của gia gia sao? Pháp binh đây này, đến mà lấy đi!" Hai chân Vương Bảo Nhạc như nhũn ra, lời nói vừa buồn cười, vừa mang theo mỉa mai trêu tức. Thế giới trước mắt, theo sự mơ hồ, dường như vì máu tươi vấy bẩn mà ẩn ẩn hiện ra màu đỏ.
"Còn có tên Thiên Tộc đời thứ năm kia, vừa rồi giả chết giỏi lắm. Ngươi cũng ra đi, nấp đằng sau theo dõi nãy giờ, bọn chúng không ai để ý, ngươi tưởng thật là có thể qua mắt được gia gia ngươi chắc!" Vương Bảo Nhạc cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, không chỉ tu vi suy yếu, mà ngay cả sinh cơ vào thời khắc này, cũng đều trôi qua nhanh chóng. Hắn gắng gượng ngẩng đầu, nhìn về phía xa xăm.
Lời hắn vừa dứt, trong đám tu sĩ Tinh Hà Lạc Nhật Tông phía trước, có người giật mình quay đầu lại, nhưng cũng có người không hề bất ngờ, hiển nhiên đã sớm biết.
Thế là, trong ánh mắt của những kẻ quay đầu lại kia, Chu Phi sắc mặt âm lãnh bước ra từ trong rừng, thân ảnh từ trong suốt dần trở nên ngưng thực. Rõ ràng, hắn đã dùng thủ đoạn đánh lén Vương Bảo Nhạc trước đó để ẩn thân.
Mà vết thương trước đó, hắn cũng đã sớm chuẩn bị, nên nhìn như nghiêm trọng, nhưng trên thực tế vẫn có thể gắng gượng. Hắn vốn muốn làm chim sẻ rình sau, đợi mọi người đánh chết Vương Bảo Nhạc, rồi thừa cơ ra tay trong lúc tranh đoạt pháp binh.
"Vương Bảo Nhạc, ngươi đã dầu hết đèn tắt. Giao ra pháp binh, tự sát đi, tin rằng các vị đạo hữu khác cũng sẽ chấp nhận kết quả này." Chu Phi chậm rãi mở miệng, nhưng vẫn cảnh giác quét mắt về phía bốn phía. Thực tế, lúc trước hắn tuy đã nhận ra mình đang ở biên giới cấm khu, nhưng vì lòng tham quá lớn, nên cố tình không nhắc nhở, bản thân lại sớm đã vô cùng cảnh giác.
"Một lũ nhát gan, muốn pháp binh thì tự mình vào mà lấy!"
"Bất quá, các ngươi cứ yên tâm, Vương gia gia ta trước khi chết, nhất định có thể chém được hai ba tên trong các ngươi, xem ai xui xẻo thôi. Còn những kẻ khác, vậy thì phải xem cái cấm khu này có đáng sợ như lời đồn hay không."
Vương Bảo Nhạc khinh miệt liếc nhìn Chu Phi, lại lướt qua mọi người, tay phải chống lên thân cây, mượn lực đột ngột lùi lại, trực tiếp bước vào khu vực có thực vật màu đỏ, tức là bên trong cấm khu mặt sau của mặt trăng!
Ngay khoảnh khắc bước vào nơi đây, hắn dường như nghe thấy một tiếng thở dài, nhưng dưới tình thế mắt đã mờ, hắn không còn tâm trí để ý, gắng gượng bước tiếp.
Mỗi bước chân rơi xuống, toàn thân hắn lại đau nhức kịch liệt kh��n cùng, thế giới càng thêm mơ hồ. Thân thể lạnh giá cùng với sự suy yếu, như thủy triều ập đến, muốn nhấn chìm hắn.
Mà lỗ thủng trên bụng, giờ phút này cũng không thể áp chế được nữa, máu tươi cùng ruột bắt đầu chậm rãi tràn ra. Hắn chỉ có thể dùng tay miễn cưỡng che lại. Áo giáp trên người hắn, giờ phút này đã tổn hại vô số, có chỗ nổ tung, có chỗ lõm vào. Nơi hắn đi qua, máu tươi vương vãi một đường, cùng với thực vật huyết sắc nơi đây chồng lên nhau, tạo thành một cảnh tượng thảm thiết.
Phía sau hắn, đám tu sĩ Trúc Cơ ai nấy đều trầm mặc. Bọn chúng nhìn Vương Bảo Nhạc, sắc mặt đều âm trầm. Vương Bảo Nhạc quá khó đối phó, vượt quá sức tưởng tượng của bọn chúng. Dù bọn chúng có kiêng kỵ lẫn nhau, lại mang những tâm tư riêng, không thể đồng tâm hiệp lực, nhưng ở một mức độ nào đó, vẫn có thể thấy được sự phi phàm của Vương Bảo Nhạc.
Dù sao, bọn chúng tự hỏi, nếu đổi lại là mình, có lẽ không làm được tốt hơn, thậm chí có lẽ đã sớm ném pháp binh đi, mong đổi lấy cơ hội sống sót.
Nhưng bọn chúng thừa biết, nếu Vương Bảo Nhạc thật sự ném pháp binh, một mặt bọn chúng sẽ tranh đoạt, mặt khác, tốc độ đánh chết Vương Bảo Nhạc của bọn chúng cũng sẽ nhanh hơn rất nhiều, và căn bản sẽ không có chuyện buông tha.
Dù sao, trong phần thưởng mà trưởng lão giao phó, không hề đề cập đến pháp binh. Muốn đạt được phần thưởng, cách duy nhất là đánh chết Vương Bảo Nhạc.
Cho nên, cái đầu của Vương Bảo Nhạc, tuy không đáng giá bằng pháp binh, nhưng cũng đủ khiến bọn chúng để tâm rồi.
Nhưng cho đến tận giờ, Vương Bảo Nhạc vẫn không ném ra pháp binh, điều này khiến bọn chúng trầm mặc, đồng thời cũng biết rằng đối phương đã nhìn ra mánh khóe. Trong tình thế sinh tử nguy nan, vẫn nhìn thấu được bản chất sự việc, điểm này khiến bọn chúng càng thêm kiêng kỵ.
"Kẻ này nếu tiến vào Tinh Hà Lạc Nhật Tông chúng ta, e rằng sẽ còn cường hãn hơn bây giờ!" Đây là nhận định chung trong lòng của các tu sĩ Trúc Cơ Tinh Hà Lạc Nhật Tông sau khi trải qua cuộc đuổi giết này.
Chỉ là dù vậy, bọn chúng vẫn không cam lòng. Dù phía trước là cấm khu, nh��ng tận mắt thấy Vương Bảo Nhạc đi vào, tận mắt thấy pháp binh nằm trong tay hắn, dù là Chu Phi hay những người khác, cũng không nhịn được mà thở dốc, giãy giụa một hồi, trong mắt chậm rãi lộ ra vẻ tàn nhẫn và ý định đánh cược.
Nhưng khi mọi người đang muốn đánh cược một phen, bỗng nhiên, xung quanh vang lên những tiếng nức nở nghẹn ngào, sâu kín quanh quẩn. Thanh âm này mang theo bi ai, lại mang theo quỷ dị. Cùng với tiếng quanh quẩn, xung quanh xuất hiện một lớp sương mù mỏng.
Không phải mê tung vụ, mà là sương mù mỏng màu trắng. Trong sương mù này, dần dần xuất hiện từng đạo thân ảnh mơ hồ, đó là một đám Nguyệt Linh...
Không phải ba năm con, không phải hơn mười con, mà là một đám...
Hơn nữa, giữa không trung trong sương mù, xuất hiện Dạ Tiên... Tương tự, không phải ba năm con, mà là... Một đám! !
Sự xuất hiện của chúng, vô thanh vô tức, như những thị vệ thủ hộ cấm địa này, từ trong sương mù bước ra, tràn ngập trong khu vực màu đỏ phía trước. Sương mù cũng bao phủ lấy thân ảnh Vương Bảo Nhạc, khiến mọi người không nhìn rõ. Ai nấy đều cảm thấy trong đầu như có tiếng sét nổ vang, không chút do dự, kể cả Chu Phi, tất cả đều cấp tốc rút lui, kinh hãi đến cực điểm.
Dù không cam lòng, giờ phút này bọn chúng cũng mất hết tâm trí, ai nấy đều liều mạng toàn lực, cấp tốc đào tẩu. Cũng may đám Nguyệt Linh và Dạ Tiên kia, dường như chỉ thủ hộ phiến cấm khu này, nên không đuổi theo ra, khiến mọi người mới thoát khỏi nguy hiểm.
Quay đầu lại, nhìn về phía cấm khu, mọi người trầm mặc, cuối cùng riêng phần mình thở dài, mang theo tiếc nuối tản ra. Có người rời đi, nhưng cũng có người lựa chọn chờ đợi ở gần đây, xem có cơ hội nào sau khi sương mù tan đi, vào lấy xác Vương Bảo Nhạc hay không.
Về phần khả năng Vương Bảo Nhạc còn sống, bọn chúng đã không cân nhắc nữa, bởi vì trong mắt mọi người, Vương Bảo Nhạc bị sương mù bao phủ, bị một đám Dạ Tiên và Nguyệt Linh vây quanh, hẳn phải chết không thể nghi ngờ!
Nhưng hết lần này đến lần khác, giờ phút này Vương Bảo Nhạc, không hề tử vong! !
Ngay khi đám sương mù nổi lên, bao phủ lấy hắn, Vương Bảo Nhạc quay đầu l��i, xuyên thấu qua sương mù, nhìn những kẻ đuổi giết mình đến đây, nhếch miệng cười cười. Khi quay đầu lại, ý thức của hắn mơ hồ, thân thể đã dầu hết đèn tắt, đi đứng không còn tri giác. Ngay khi hắn sắp ngã xuống, chiếc mặt nạ màu đen từ trên người hắn bay ra, lơ lửng trên đỉnh đầu hắn.
Vương Bảo Nhạc đã mất đi ý thức, không nhìn thấy, từ mặt nạ màu đen tràn ra ánh sáng nhu hòa. Ánh sáng này dần dần chiết xạ, xuất hiện một thân ảnh hư ảo bên cạnh hắn.
Đó là một nữ tử, tóc dài bồng bềnh, một thân áo trắng, phong hoa tuyệt đại.
Nàng đỡ lấy Vương Bảo Nhạc, dù thân thể nàng hư ảo, nhưng dường như có một cỗ lực lượng kỳ dị, khiến nàng có thể nâng đỡ thân thể Vương Bảo Nhạc, không để hắn ngã xuống, mà vịn hắn bước tiếp.
Trên đoạn đường này, bước trên sương mù, đi về phía sâu trong cấm khu. Trên đường, Nguyệt Linh dần dần tăng lên, số lượng Dạ Tiên cũng ngày càng nhiều. Đến cuối cùng, dưới sự tràn ngập của sương mù, sâu trong cấm khu này, số lượng Nguyệt Linh và Dạ Tiên nhiều đến mức, nếu liên bang chứng kiến, nhất định sẽ kinh hoàng vô cùng, vượt xa thống kê của bọn họ!
Nhưng quỷ dị chính là, vô số Nguyệt Linh và Dạ Tiên này, đều tự động tản ra sau khi gặp nàng, nhường ra một con đường...
Thậm chí, cảnh tượng này, như thể là vương giả trở về. Những Nguyệt Linh và Dạ Tiên kia, chẳng những tránh ra, mà còn... Quỳ lạy hai bên! !
Chứng kiến Vương Bảo Nhạc mất đi ý thức được tiểu tỷ tỷ kia nâng đỡ, dần dần tiến vào nơi sâu nhất của sương mù, tiến vào một nơi mà trước nay chưa từng có ai đến, nơi đó, có một cái Thiên Khanh cực lớn!
Bản dịch được trao quyền phát hành duy nhất tại truyen.free.