(Đã dịch) Tam Giới Hồng Bao Quần - Chương 666 : Chết dập đầu đến cùng (2)
"Vì sao! Vì sao lại thành ra như vậy! Ai cho ta một lời giải thích thỏa đáng!"
Lão yêu bà gào thét trên tầng cao nhất của rạp, mặt mày đen kịt.
Nhìn đi nhìn lại những hình ảnh trên màn, Trang Cửu Khiếu bị tát tới tấp, lão yêu bà cảm giác như những cái tát đó giáng xuống mặt mình.
Thật sự là bực bội muốn chết!
Thứ tám trên Hoa Hạ Chiến Anh Bảng! Thiên tài kiệt xuất nhất của Trang gia! Tưởng chừng sẽ đại thắng, hả hê cho Trang gia!
Ai ngờ đâu, hả hê chưa thấy, ngược lại Trang Cửu Khiếu bị Trần Tiểu Bắc treo lên đánh một trận.
"Những sợi tơ trắng kia chắc chắn có huyền cơ... Cửu Khiếu bị ám toán..."
Sắc mặt Trang Hạo lúc đỏ lúc lục, đầu gần như gục xuống ngực.
Vừa rồi hắn còn tán dương Trang Cửu Khiếu ắt hẳn thành châu báu.
Nằm mơ cũng không ngờ, Trang gia châu báu, rơi vào tay Trần Tiểu Bắc, chẳng khác nào khúc củi mục.
"Trang gia! Giờ không phải lúc nghiên cứu tơ trắng, mau bảo bốn cận vệ kia động thủ đi! Nếu không tính mạng Cửu Khiếu thiếu gia khó bảo toàn!"
Tô lão thái giám vốn trầm ổn như lão Quy nay cũng cuống cuồng thúc giục.
Mặt mo đỏ bừng, thật sự không thể nhịn được nữa.
Vừa rồi chính miệng hắn nói, Trang Cửu Khiếu hoàn toàn có thể đuổi giết Trần Tiểu Bắc, ai ngờ, chớp mắt đã bị tát một cái vô hình.
Đôi má nóng rát, cả đời anh hùng tên tuổi xem như tan tành!
Giờ khắc này, chỉ có một người tâm tình khác biệt, đó là Lam Mộng Thần.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn mịn màng, vẻ thê mỹ và tuyệt vọng đã tan biến, thay vào đó là vẻ ngây ngốc!
Thật không thể tin được, Trần Tiểu Bắc chẳng những không bị đánh chết, ngược lại còn túm tóc Trang Cửu Khiếu treo lên đánh!
Lam Mộng Thần thực sự hoài nghi mình đang mơ chăng?
Nàng quen biết Trần Tiểu Bắc lâu nhất, hoàn toàn không thể nào liên tưởng được cái đại nam hài khí phách ngông cuồng trên màn hình kia với Trần Tiểu Bắc, cậu học sinh nhà quê năm nào!
Sự thay đổi này, quả thực long trời lở đất, rung động đến cực điểm!
Lam Mộng Thần thậm chí có dự cảm, đây còn chưa phải cực hạn của Trần Tiểu Bắc, chỉ cần Trần Tiểu Bắc vượt qua cửa ải hôm nay, nhất định có thể thế không thể đỡ, nhất phi trùng thiên!
"Bốn tên ngu xuẩn các ngươi còn đứng đó làm gì? Mau động thủ đi!"
Lúc này, Trang Hạo quát tháo qua điện thoại, trợn mắt trừng trừng, như muốn phun ra lửa!
...
Bên ngoài rạp dưới lầu.
Bốn tên bảo tiêu cao cấp nhất đều ngây người trước cảnh Trần Tiểu Bắc phản công treo Trang Cửu Khiếu lên đánh.
Nhận được điện thoại của Trang Hạo, bọn họ mới bừng tỉnh, lập tức xông vào phòng.
"Thằng nhãi! Mau thả Cửu Khiếu thiếu gia ra!"
Kẻ cầm đầu là một người đàn ông tóc ngắn.
Hắn nói chuyện khí tức trầm ổn, cho người cảm giác vững như bàn thạch, thần sắc trên trán cương nghị, có thể thấy ngày thường đều do hắn ra lệnh, và hầu như không ai dám phản kháng!
Ba người còn lại xếp thành hàng, cùng người tóc ngắn tạo thành thế góc, ánh mắt gắt gao tập trung vào Trần Tiểu Bắc, đồng thời âm thầm vận chuyển chân khí, chuẩn bị động thủ bất cứ lúc nào!
Rõ ràng, bọn họ ngày thường đều hành động bốn người cùng nhau, phối hợp vô cùng ăn ý!
Một khi động thủ, Trần Tiểu Bắc sẽ đồng thời hứng chịu sự vây công của bốn người!
"Đinh" – Tu vi: Nửa bước Chân Cương, khí lực: 20000, sức chiến đấu: 20000 (5000)!
U Minh Chiến Nhãn quét qua, thực lực của người tóc ngắn liền rõ như ban ngày.
"Đinh" – Tu vi: Nửa bước Chân Cương, khí lực: 20000, sức chiến đấu: 20000 (3000)!
Thực lực của ba người còn lại hoàn toàn giống nhau, đều không phải hạng tầm thường!
Không nghi ngờ gì, nếu bốn người này đồng thời ra tay, Thiên Cơ Tơ Nhện Vòng Tay căn bản không trói được bọn họ, chỉ sợ trong chớp mắt có thể nghiền nát Trần Tiểu Bắc!
Nhưng ngay trong tình thế như vậy, Trần Tiểu Bắc lại chẳng hề sợ hãi.
"Bốp" một tiếng, lại tát mạnh vào mặt Trang Cửu Khiếu.
Trần Tiểu Bắc lúc này mới không thèm để ý mà hỏi: "Ngươi bảo ta thả người thì ta phải thả người? Ngươi tưởng ngươi là ai?"
Ánh mắt người tóc ngắn ngưng tụ, lạnh giọng nói: "Nếu không thả người, ngươi sẽ chết rất thảm!"
"Ha ha, nói hay lắm, cứ như ta thả hắn ra thì các ngươi sẽ bỏ qua vậy?"
Trần Tiểu Bắc bóp chặt cổ họng Trang Cửu Khiếu, cười lạnh nói: "Dù sao các ngươi cũng muốn đấu đá đến chết với ta, ta giết hắn trước, rồi từ từ chơi với các ngươi!"
"Ách... Đừng... Đừng giết ta... Cầu ngươi... Ta van cầu ngươi..." Trang Cửu Khiếu toàn thân run rẩy, suýt chút nữa tè ra quần.
Nghe ý của Trần Tiểu Bắc, hoàn toàn không có ý định dùng Trang Cửu Khiếu làm con tin.
Phảng phất có mười phần lực lượng, có thể cùng Trang gia đấu đá đến cùng.
"Đừng! Ngàn vạn lần đừng giết Cửu Khiếu thiếu gia!"
Thấy Trần Tiểu Bắc không hề sợ hãi, người tóc ngắn tại chỗ kinh hãi, mất kiên nhẫn nói: "Các hạ đừng manh động, chúng ta hảo hảo thương lượng!"
"Thương lượng? Ngươi không xứng!" Trần Tiểu Bắc lắc đầu, nói: "Ta cho ngươi ba phút, gọi người có thể quyết định đến đây! Quá một giây, ta cho tên phế vật này đi nhặt xác!"
"Không... Không muốn... Ta cầu ngươi đừng mà..." Trang Cửu Khiếu thể xác và tinh thần đều run rẩy, sợ hãi đến tận xương tủy.
"Được!"
Người tóc ngắn nhíu chặt mày, hoàn toàn không đoán được Trần Tiểu Bắc sâu cạn, chỉ có thể gật đầu đáp ứng: "Ngươi chờ một lát, ta lập tức đi mời người!"
Nói xong, hắn liền chạy lên lầu.
Ba người còn lại tiếp tục chằm chằm vào Trần Tiểu Bắc, nhưng không dám có chút hành động khiêu khích, sợ chọc giận Trần Tiểu Bắc, khiến Trang Cửu Khiếu mất mạng!
Trần Tiểu Bắc vẻ mặt không sao cả, vểnh chân bắt chéo ngồi trở lại ghế.
Để Trang Cửu Khiếu quỳ bên cạnh mình, như một con chó vậy.
...
Phòng trên tầng cao nhất.
Người tóc ngắn lập tức chạy vào, hỏi thẳng: "Trang gia, việc này phải làm sao bây giờ?"
Mấy người trên lầu cũng đã thấy hết mọi chuyện vừa rồi, giờ phút này cũng đang đau đầu!
"Quá kỳ quái!"
Trang Hạo cau mày, kinh ngạc nói: "Theo lý mà nói, thằng nhãi kia phải dùng Cửu Khiếu làm con tin, đổi lấy cơ hội thoát thân mới đúng! Sao còn dám công khai ngồi ở đó? Chẳng lẽ nó không hề sợ Trang gia chúng ta?"
Nghe vậy, Lam Mộng Thần cũng cảm thấy rất nghi hoặc, Trần Tiểu Bắc rõ ràng có thể đi, vì sao lại ở lại?
"Sau lưng thằng nhãi kia, nhất định có chỗ dựa cực lớn! Nếu không có chỗ dựa, nó tuyệt đối không dám hung hăng càn quấy như vậy!" Tô lão thái giám trầm giọng nói.
"Chỗ dựa? Chỗ dựa kiểu gì mà khiến nó không coi Trang gia ta ra gì?" Lão yêu bà sắc mặt âm trầm, tức giận nghiến răng nghiến lợi!
"Nếu nó xuất thân từ một cổ phái ẩn thế nào đó, thì có lực lượng bỏ qua chúng ta!" Tô lão thái giám nói nhỏ.
"Cổ phái ẩn thế? Hắn là người tu hành ẩn thế?"
Sắc mặt lão yêu bà và Trang Hạo đồng thời biến đổi, kinh hãi, bực bội, còn mang theo một chút sợ hãi.
Phải biết rằng, Trang gia là một gia tộc hàng đầu Hoa Hạ, không chỉ nội tình hùng hậu, mà còn chạm đến đỉnh cao quyền lực trong thiên hạ.
Chỉ có những cổ phái ẩn thế thần bí khó lư��ng kia mới có thể khiến bọn họ cảm thấy sợ hãi!
"Hai vị đừng hoảng sợ, bạn của lão nô là một vị trưởng lão của cổ phái ẩn thế, chỉ cần có ông ta ở đây, tình thế sẽ không mất kiểm soát!"
Tô lão thái giám nói: "Chúng ta xuống trước ổn định thằng nhãi kia, đợi bạn của lão nô đến, rồi hảo hảo thu thập nó!"
Dịch độc quyền tại truyen.free, những nơi khác đều là ăn cắp.