(Đã dịch) Tại Tu Tiên Giới Chơi Game Online - Chương 511: Nuôi cá
Bạch Hạ không thèm để mắt đến những kẻ bá đạo vừa xông vào suối nước nóng này. Kẻ gần Bạch Hạ nhất liền cách không điểm một ngón tay, một luồng thanh quang từ đầu ngón tay bắn thẳng đến giữa trán Bạch Hạ.
Đây là một môn tiên pháp thượng thừa tên là "Thất Hồng Chỉ", cộng thêm lúc ra chiêu hắn còn dẫn động linh khí trường thương cực phẩm trong tay, một chỉ này uy lực quả thực không thể xem thường. Ngay cả tu sĩ Tụ Hải Cảnh gặp phải cũng phải bị thương. Mà hắn nhắm thẳng vào mi tâm Bạch Hạ, sát ý lộ rõ mồn một.
"Sách." Tính tình Bạch Hạ tuy tốt, nhưng với điều kiện là đừng ai có ác ý với hắn. Nếu là lỡ tay vô ý, dù ngươi lỡ tát hắn một cái, có lẽ hắn cũng sẽ không so đo, nhưng nếu là cố ý, dù chỉ mắng hắn một câu thì hắn cũng sẽ lấy mạng người đó.
Kẻ đang đứng trước mặt này hiển nhiên đã phạm vào điều kiêng kỵ của Bạch Hạ, trắng trợn bộc lộ sát ý đối với hắn. Bạch Hạ đối với loại người này đương nhiên sẽ không khách khí, chỉ tùy ý búng một ngón tay, chẳng cần tiên pháp gì cao siêu, chỉ đơn thuần dùng tiên linh lực áp chế mà thôi.
Oanh! Dù vậy, Tụ Hải Cảnh đối đầu Vạn Thọ cảnh đơn giản chỉ là châu chấu đá xe. Thanh quang lập tức tan nát, còn tên toan giết Bạch Hạ kia cũng trực tiếp bị nổ tung đầu.
"Khốn kiếp! Ngươi muốn chết!" Mấy kẻ khác nhìn thấy đồng bạn bị giết, lập tức giận tím mặt, nhao nhao lao về phía Bạch Hạ tấn công.
Bọn chúng hiển nhiên biết một môn hợp kích chi thuật, mấy tên Tụ Hải Cảnh ngũ tinh hợp lực một đòn lại có thể sánh ngang với Tụ Hải Cảnh cửu tinh, cũng thật đáng gờm. Chỉ tiếc, đòn công kích này ngay cả da của Bạch Hạ cũng không phá nổi.
"Hừ!" Bạch Hạ trực tiếp hừ lạnh một tiếng, trong khoảnh khắc, nội tạng những kẻ này đã bạo liệt, thất khiếu chảy máu mà chết. Ngay cả chút năng lực phản kháng cũng chẳng có.
"Thật là xúi quẩy, tắm rửa thôi mà cũng gặp phải chuyện thế này," Bạch Hạ lại tức giận đạp nhẹ vào cô gái vẫn còn trong nước, "Tại cô mà tâm trạng tốt đẹp ban đầu của ta bị phá hỏng hết cả."
Hắn cho rằng mình vừa mới xuyên không tới, phần lớn ký ức vẫn còn lưu lại từ trước khi xuyên không, nên việc giết người hắn vẫn chưa thích nghi lắm, thành ra cũng thấy hơi khó chịu. Ngoại trừ lần cứu Ngôn Vô Nguyệt và giết Tình Sử của Đế Thính Vệ ra, về cơ bản hắn hầu như chưa từng ra tay giết người.
Thế nhưng mấy tên này vừa xông vào đã muốn lấy mạng hắn, bộc lộ ra ác ý trần trụi, hắn tự nhiên không có khả năng lưu thủ. Nhưng cuối cùng vẫn là giết người, tâm trạng vui vẻ ban đầu của hắn đương nhiên cũng bị phá hỏng.
Bạch Hạ cho rằng tất cả đều là tại cô gái kia mà ra, việc này vốn dĩ chẳng liên quan gì đến hắn, đơn thuần là nằm trong suối nước nóng cũng bị vạ lây. Cô gái này chẳng khác nào một hồng nhan họa thủy.
"A?" Ngay khi trong lòng Bạch Hạ đang thầm trách cứ cô gái kia, bỗng dưng nhận ra một điểm bất thường.
Vì sao nàng có thể ở dưới nước lâu đến vậy? Nàng không phải đã ngất đi sao? Vì sao không bị sặc nước? Vì sao trên mặt nước không nổi lên một bong bóng nào? Nàng đều không cần hô hấp sao?
Nghĩ tới đây, lòng hiếu kỳ trỗi dậy, Bạch Hạ liền cúi người kéo cô gái lên. Nhìn kỹ, quả nhiên! Quả nhiên có vấn đề!
Cô gái này mặc dù bên ngoài nàng mặc rất kín đáo, không nhìn ra gì, nhưng khi Bạch Hạ vén váy nàng lên, thứ hiện ra lại không phải một đôi chân trắng ngần, mà là một cái đuôi cá đầy vảy!
"Đây là mỹ nhân ngư ư?" Bạch Hạ lần đầu tiên trong đời thấy sinh vật này ngoài đời thật, li���n lập tức dùng Thái Tố Kim Tình cẩn thận quan sát một lượt.
Chân Tiêu, Nhân Tộc, Hải tộc, Dẫn Khí Cảnh 9 tinh Thọ nguyên: 10/ 300 Nhân Tộc, Hải tộc hỗn huyết, có được "Hải hoàng huyết mạch". Hóa ra là một kẻ lai tạp, nhưng tỷ lệ huyết mạch Nhân Tộc chỉ chiếm một phần tư, chẳng trách đặc điểm Hải tộc lại rõ ràng đến thế. Bất quá, 10 tuổi là sao chứ? Trông nàng ta đâu có khác gì một cô gái đôi mươi, chẳng lẽ vì Hải tộc phát dục nhanh hơn Nhân Tộc? Hay là nàng tương đối đặc biệt?
Bạch Hạ vốn định mặc kệ nàng ta, dù sao những kẻ ở đây đều đã chết, chẳng ai biết những người này là do hắn giết. Nhưng khi phát hiện con mỹ nhân ngư này, hắn lập tức nảy ra ý nghĩ khác.
Mỹ nhân ngư ư! Đây chính là sinh vật trong truyền thuyết thần thoại, thử hỏi người đàn ông nào lại không tò mò chứ?
Đương nhiên, đây không phải sự tò mò về giới tính khác, Bạch Hạ dù có vô sỉ đến mấy cũng không đến mức nảy sinh ý nghĩ đen tối với một bé gái 10 tuổi. Trước khi xuyên không, quan hệ với trẻ em dưới 14 tuổi là vi phạm pháp luật, sau khi xuyên không, quy tắc này dù đã bị bãi bỏ, nhưng Bạch Hạ vẫn giữ nguyên quan điểm đó. (Đừng nói là bé gái, Bạch Hạ cũng chưa từng thật sự động đến nàng.)
Hắn bây giờ nghĩ chính là, liệu tiếng hát của mỹ nhân ngư có thật sự hay đến vậy không? Mỹ nhân ngư trong nước có thật sự bơi nhanh đến thế không? Và... mỹ nhân ngư đi vệ sinh bằng cách nào?
Ừm, hắn rất tò mò.
Mặt khác, lúc đầu hắn còn có chút tức giận vì cô gái này vừa tỉnh dậy đã muốn tấn công mình. Bất quá khi biết nàng vẫn chỉ là một bé gái 10 tuổi, Bạch Hạ cũng không còn mấy bận tâm.
(Chắc là bị kẻ thù truy sát đến hoảng loạn rồi, một đứa bé khó tránh khỏi suy nghĩ không được chu toàn, hơn nữa, vừa nãy nàng cũng không có sát ý với mình.) Bạch Hạ tự nhủ, mình là người lớn, không đáng chấp nhặt với một đứa bé gái, làm vậy thật quá mất mặt.
Cho dù là một đứa trẻ hư (Hùng hài tử) chọc vào hắn, hắn cũng nghĩ nên tìm người giám hộ của nó để tính sổ mới phải, huống hồ, nàng chưa chắc đã là một đứa trẻ hư.
Thế là Bạch Hạ ôm lấy nàng trở lại gian phòng của mình. Trên đường đi mặc dù gặp không ít người, nhưng chỉ cần Bạch Hạ không muốn để lộ, thì chẳng ai có thể phát giác được họ.
"Uy, tỉnh." Bạch Hạ vỗ vỗ mặt cô bé. Cô bé này lúc trước chỉ là bị Bạch Hạ đánh ngất đi, qua một lúc như vậy cũng nên hồi tỉnh rồi.
"Ngô..." Quả nhiên, chẳng mấy chốc Chân Tiêu liền mơ mơ màng màng tỉnh lại. Bất quá có lẽ vết thương trên trán vẫn còn đau nhức, trên mặt nàng hiện lên vẻ đau khổ.
Lập tức, nàng bật mở mắt, đã hoàn toàn tỉnh táo, nhận ra tình cảnh hiện tại của mình. Đuôi khẽ động đậy, nàng liền nhảy bật khỏi giường, lùi sát vào tường, cảnh giác nhìn quanh.
Khi phát hiện trong phòng chẳng có ai khác ngoài Bạch Hạ, nàng hiển nhiên hết sức kinh ngạc, bất quá cũng không hề buông lỏng cảnh giác chút nào, chằm chằm nhìn Bạch Hạ.
Bạch Hạ thấy dáng vẻ hoang dã của nàng, lập tức cảm thấy buồn cười. Chung quy là huyết mạch Nhân Tộc quá ít, nên tính cách giống con người cũng ít đi.
Hắn bước đến trước mặt Chân Tiêu, nắm lấy cổ nàng xách lên, lực lượng mạnh mẽ ấy khiến Chân Tiêu chẳng có chút sức phản kháng nào.
"A! A! Nha! Thả ta ra!" Chân Tiêu giống một con mèo hoang bị bắt, kêu gào thảm thiết. Cái đuôi phía dưới cũng không ngừng quất vào Bạch Hạ.
Chỉ tiếc, chỉ với chút lực lượng nhỏ bé của nàng, làm sao có thể thoát khỏi sự kiềm chế của Bạch Hạ.
"Biết nói chuyện? Thế thì dễ nói chuyện rồi," Bạch Hạ buông nàng ra, rồi nói với nàng, "Ngươi tự mình nghĩ cho kỹ, nếu ta muốn giết ngươi, bất cứ lúc nào cũng được, sự đề phòng của ngươi chẳng có bất kỳ ý nghĩa nào, hiểu chưa?"
Hắn cũng không biết giao tiếp thế nào với một đứa bé gái 10 tuổi, cho nên lời nói khó tránh khỏi có chút thô lỗ và trực tiếp.
Chân Tiêu mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng lại vô cùng rõ ràng nhận thức được sự chênh lệch giữa mình và Bạch Hạ. Biết mình không thể trốn thoát, nàng liền khoanh tay ôm lấy vai, cuộn đuôi rúc vào trong góc.
Thấy nàng dùng ánh mắt giống như một chú chó con hoang nhìn mình, Bạch Hạ cũng cảm thấy buồn cười.
"Ngươi nghe hiểu lời ta nói chứ? Ngươi nhớ kỹ những kẻ đã truy sát ngươi trước đó chứ? Hiện tại những kẻ đó đều bị ta giết rồi."
Nói xong, hắn cũng liền không để ý tới nàng nữa, thản nhiên đi đến bên bàn ngồi xuống. Tiện tay cầm lấy một quả hoa quả, rung rung về phía Chân Tiêu: "Uy, ngươi có đói bụng không? Có muốn ăn gì không?"
Chân Tiêu thấy hoa quả, thân thể lập tức nhích về phía trước một chút, bất quá rất nhanh liền rụt về.
"A." Bạch Hạ thấy thế, trực tiếp ném hoa quả qua. Nàng tiện tay chụp lấy, do dự một chút về sau vẫn không nhịn được bắt đầu ăn.
Tu sĩ Dẫn Khí Cảnh vẫn là cần ăn uống, nhìn bộ dáng của nàng hiển nhiên cuộc sống không hề dễ dàng, ngay cả bữa ăn cũng không được no đủ.
Bạch Hạ dứt khoát liền gọi một bữa tiệc nhỏ trong phòng, nhân viên phục vụ của khách sạn rất nhanh liền đưa tới. Thi thể trong suối nước nóng đều bị hắn đốt rụi hết, tạm thời còn sẽ không bị người phát hiện, cho nên khách sạn vẫn hoạt động bình thường.
Ngay tại khi hắn gọi món xong, quay người liền nhìn thấy Chân Tiêu đã rời khỏi giường, lặng lẽ đi tới khu suối nước nóng tự có của gian phòng. Hắn đang ở một khách sạn siêu sang, một phòng rộng hơn ba trăm mét vuông, lại còn có một khoảng sân riêng với suối nước nóng độc lập.
(Quả nhiên là cá không thể rời bỏ nước mà.) Hắn cũng không hề cản trở mà mặc cho Chân Tiêu chui vào suối nước nóng, dường như chỉ có ở trong nước nàng mới cảm thấy an tâm.
Chỉ là nước suối nước nóng có thể nuôi cá sao? Độ pH không thích hợp chứ?
Bạch Hạ không hiểu nhiều về chuyện đó, nhưng nhìn Chân Tiêu có vẻ không sao cả thì nghĩ hẳn là không có chuyện gì.
Cơm đưa tới về sau, Bạch Hạ liền đem cả bàn ăn kê đến cạnh suối nước nóng, đối Chân Tiêu nói: "Đến, ăn đi."
Chân Tiêu do dự một chút, bất quá cuối cùng vẫn không cưỡng lại được mùi hương món ăn ngon, đưa tay về phía bàn ăn. Gặp Bạch Hạ không có phản đối, nàng chộp lấy một miếng bánh ngọt nhét ngay vào miệng.
"Cứ ăn thoải mái đi, đừng khách khí, đều là của ngươi." Bạch Hạ cũng không sợ nàng nghẹn, một tu sĩ chẳng lẽ lại chết nghẹn được sao?
Bất quá hắn nhìn kỹ một chút, phát hiện cô bé này chỉ ăn toàn đồ chay, mấy món thịt thì nàng chẳng đụng đũa chút nào.
(Chẳng lẽ mỹ nhân ngư đều là người ăn chay? Truyền thuyết các nàng chẳng phải rất thích ăn thịt đàn ông sao?)
Sau một trận càn quét thức ăn như gió cuốn mây tan, Chân Tiêu thỏa mãn ợ một tiếng no nê.
"Ăn no rồi?" "Ừm." Lần này, Chân Tiêu không còn sợ Bạch Hạ nữa, thậm chí còn cười nhẹ gật đầu với hắn.
(Thế này là được thuần hóa rồi à?) Bạch Hạ thử sờ lên đầu của nàng, nàng bé nhỏ kia rất phối hợp đưa đầu qua.
Cái này khiến Bạch Hạ rất là vui vẻ, quả nhiên tuổi còn nhỏ tâm tư cũng đơn thuần. Hắn cảm giác mình tựa như là nhặt được một con chó hoang. Ngay từ đầu nhe nanh giương vuốt, bất quá ném mấy khối thịt đi qua liền lập tức ngoe nguẩy đuôi chạy đến.
Tiện tay lấy khăn lau miệng cho nàng, Bạch Hạ nói với nàng: "Những kẻ truy ngươi là những người nào?"
Chân Tiêu nghe vậy nghĩ nghĩ, sau đó chu môi nói: "Người xấu."
"Người xấu? Xấu đến mức nào?" "Rất xấu rất xấu." "Vậy bọn hắn tại sao phải truy ngươi đây?" "Bọn hắn, muốn, đem Chân Tiêu, nhốt lại, khiêu vũ... Ca hát..." Chân Tiêu hình như không quen nói tiếng người, cứ nói câu nào dài là lại lắp bắp.
Nội dung biên tập này thuộc bản quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.