Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tại Hạ Là Hệ Thống - Chương 97: Bị tập kích

Ngày thứ sáu, tại Khúc Dao Lĩnh.

Một đội năm người run rẩy nhìn về phía đối diện. Trước mặt họ là hơn hai trăm người đang bao vây lấy.

"Không được qua đây! Các ngươi muốn làm gì?" Đội trưởng hét lớn, cảnh giác nhìn đám người, trong lòng vô cùng hoảng sợ.

Đây rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra? Mọi người không phải đều bận rộn săn yêu thú sao? Tại sao lại có thể tụ tập đông như vậy?

"Tiểu tử, khôn hồn thì giao nộp số yêu hạch mà các ngươi thu được cho bọn ta. Kẻo phải chịu khổ nhục."

Mao Sơn, kẻ dẫn đầu đám người, quát lớn với vẻ ngông nghênh tột độ.

Có hơn hai trăm người chống lưng, hắn giờ phút này có thể không sợ bất cứ ai.

"Các ngươi sao có thể cướp trắng trợn như thế?" Người đội trưởng bị bao vây tức giận nói, thế nhưng hắn chỉ dám nói suông chứ không dám xông lên.

Trong ánh mắt hắn tràn đầy e ngại. Đối phương đông như vậy, bên hắn chỉ có năm người, tuyệt đối không thể đánh lại.

Chỉ dám nói suông giả bộ phản đối.

"Không cần nói nhiều, ta chỉ muốn hỏi ngươi, giao hay không giao?" Mao Sơn mất kiên nhẫn phẩy tay.

"Ta giao." Thấy đối phương chuẩn bị xông lên, người đội trưởng lập tức khuất phục. Người đông như vậy, chạy cũng không thoát, hắn căn bản không còn lựa chọn nào khác.

"Giao thì giao luôn đi, còn lằng nhằng gì nữa." Mao Sơn hừ lạnh một tiếng, giật lấy số yêu hạch trên tay hắn, ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén nói:

"Cho ngươi hai lựa chọn: Một là gia nhập cùng bọn ta, đi cướp yêu hạch, ta sẽ trả cho ngươi một phần số đó. Hai là biến đi, nếu để bọn ta gặp lại, thì tốt nhất trong túi ngươi vẫn còn yêu hạch."

Mao Sơn vừa nói, vừa giơ túi yêu hạch trên tay lên, như để đội đối phương lựa chọn.

"Ta đi theo các ngươi." Người đội trưởng không cần suy nghĩ nhiều, lập tức đưa ra quyết định.

Gia nhập vào đội ngũ đó, ít nhất còn có thể giữ lại một phần yêu hạch. Thời gian còn lại, có thể theo bọn chúng đi cướp của các đội khác để bù đắp.

Còn nếu không gia nhập, không những bị cướp sạch số yêu hạch trong túi, mà tương lai không may gặp lại, sẽ lại bị cướp lần nữa.

Huống chi thời gian kết thúc cuộc thi chỉ còn một ngày nữa, hắn không tin rằng trong một ngày, đội của hắn sẽ kiếm đủ số yêu hạch để qua vòng thi.

"Lựa chọn đúng đắn đấy." Mao Sơn nhẹ gật đầu, chia một phần mười số yêu hạch trả lại cho đội bên kia, số còn lại thu vào trong túi.

"Đa tạ." Cầm lại số yêu hạch trên tay, người đội trưởng nhẹ giọng nói.

Chợt cả người hắn khẽ sững lại, cảm thấy trong lòng thật quái lạ. Mình bị hắn cướp, cuối cùng lại phải cảm ơn hắn.

Cứ thế, đoàn người hơn hai trăm tên tiếp tục tiến bước, gặp người cướp người, gặp thú cướp thú, một đường càn quét, không gì cản nổi.

Bên trong Khúc Dao Lĩnh, gà bay chó chạy.

Do đoàn người quá đông, kết hợp với khí thế rầm rộ, tin tức nhanh chóng lan tỏa đến toàn bộ thí sinh đang dự thi ở đây.

Tất cả các đội ngũ, dù mạnh hay yếu, dù đang bận rộn hay nhàn rỗi, chỉ cần cảm nhận được khí thế của đoàn người đang đến gần, lập tức quay đầu bỏ chạy.

Tuy nhiên, vẫn có một số đội ngũ xui xẻo không chạy kịp. Họ sẽ phải đối mặt với một trong hai lựa chọn.

Gia nhập hoặc không gia nhập.

Dần dần, thời gian trôi dần đến tối, lại một đêm nữa phải ngủ lại trong Khúc Dao Lĩnh.

Đoàn người hơn hai trăm tên dựng trại nghỉ ngơi. Với số lượng đông đảo thế này, căn bản không phải sợ bất kỳ yêu thú nào.

Vì nơi đây tập trung hơi người nồng đậm, yêu thú chỉ cần đi qua, đều tự động né tránh.

Duy chỉ có yêu thú cấp ba, có lẽ sẽ không sợ đoàn người.

Thế nhưng đoàn người lại cắm trại ở vòng ngoài Khúc Dao Lĩnh, căn bản không có khả năng gặp được yêu thú cấp ba. Xác suất gặp được chúng thấp đến mức, chẳng khác nào tìm thấy một con hạc lạc giữa bầy gà.

Xác suất quá nhỏ.

"Lão đại. Đây là số yêu hạch thu thập được của ngày hôm nay." Bên trong lều trại lớn nhất, Mao Sơn với vẻ mặt nịnh nọt, dâng lên số yêu hạch hắn cướp được, đưa cho Cao Lãng.

Sau khi kiểm kê qua số yêu hạch, Cao Lãng nhận lấy phần thuộc về mình. Đưa trả lại cho Mao Sơn, lạnh nhạt nói:

"Cầm lấy, đem đi phân chia cho các huynh đệ."

"Phải, lão đại."

Mao Sơn cười vui vẻ đáp ứng một câu, liền vội vàng chạy ra bên ngoài.

Bình tĩnh nhìn Mao Sơn chạy ra ngoài, Cao Lãng vẫn giữ vẻ bình thản, đẩy số yêu hạch trên bàn sang cho Chung Linh.

Do số lượng người càng ngày càng đông, Cao Lãng khó có thể kiểm soát được hết, hắn liền thay đổi cách phân chia yêu hạch.

Tất cả số yêu hạch cướp được trong ngày: ba phần thuộc về đội Cao Lãng, một phần cho đội Sở Tiêu và Mao Sơn, sáu phần còn lại chia cho các đội gia nhập sau.

Đừng tưởng sáu phần có vẻ nhiều, thế nhưng chia cho hơn hai trăm người, số lượng yêu hạch có thể nói là vô cùng ít ỏi.

Các đội gia nhập vào đoàn người của Cao Lãng, thường là những đội yếu, không có khả năng săn yêu thú, kiếm yêu hạch.

Thế nên số yêu hạch ít ỏi này, vẫn khiến các đội đó cảm thấy thỏa mãn.

Việc phân chia sáu phần này do Mao Sơn và Sở Tiêu định đoạt, Cao Lãng không hề quan tâm.

Hắn biết có nhiều đội bên trong đoàn người thèm khát thêm yêu hạch, đôi khi xảy ra tranh chấp với nhau.

Vậy thì có làm sao chứ, sau tối nay, tức là sang ngày thứ bảy, vòng thứ hai sẽ kết thúc, đồng nghĩa với việc đoàn người sẽ tự động tan rã.

Mục đích ban đầu của Cao Lãng là dựa vào số lượng người, để dễ dàng thu thập thêm yêu hạch, còn đoàn người có đoàn kết hay không? Có thể phát triển lâu dài hay không?

Cao Lãng mặc kệ.

"Chúng ta đã thu thập đủ rồi, giờ thì thực hiện kế hoạch tiếp theo thôi."

Bình tĩnh ngồi trong lều, Cao Lãng quay sang Chung Linh và Vân Hi ngồi cạnh hắn, nhẹ giọng nói.

"Được."

Bên ngoài lều trại, trái ngược hoàn toàn với ánh lửa lập lòe cùng những tiếng cười ồn ào phát ra từ bên trong.

Là những bóng người ẩn núp sau những tán cây. Theo thời gian, bóng người càng ngày càng nhiều, dần dần di chuyển về phía lều trại, ẩn chứa sát ý nhàn nhạt.

Ngồi ở bên ngoài khu lều trại, một đội năm người đang ngồi ăn uống với nhau, một thiếu niên đang cười nói vui vẻ cùng đồng đội, chợt có cảm giác liền nhìn ra bên ngoài.

Bên ngoài khu lều trại, xuất hiện hai tên thiếu niên, dáng người thấp bé, trên mặt nhô ra hai chiếc răng chuột, bước chậm rãi tiến về phía đám người.

Một cặp song sinh.

Thiếu niên thấy hơi kỳ lạ trong lòng, cũng không suy nghĩ nhiều, thấy đối phương tiến về phía mình, hắn đứng dậy cũng bước về phía đối phương, mỉm cười:

"Huynh đệ, ngươi thuộc đội khác phải không? Sang khu vực đội ta, không biết có việc gì không?"

Đoàn người có hơn hai trăm người, trừ những người dẫn đầu ra, thiếu niên sao có thể nhớ hết được, vì thế hắn chỉ có thể nghĩ đối phương cũng nằm trong đoàn người, nhưng thuộc đội ngũ khác, không hề nghĩ rằng đối phương là người bên ngoài.

Cặp song sinh không hề nói chuyện, chỉ im lặng chậm rãi bước đến gần thiếu niên, vô cùng quỷ dị.

"Hai người thuộc đội ngũ nào? Ta chưa thấy hai ngươi bao giờ?" Thấy đối phương không đáp lời, thiếu niên dừng bước, khuôn mặt lộ vẻ cảnh giác.

Thế nhưng cặp song sinh vẫn không hề mở miệng, mà chỉ tiến từng bước về phía thiếu niên, tốc độ càng ngày càng nhanh.

Cảm thấy không khí chợt trở nên khác lạ, đám người trong đội của thiếu niên kia đều dừng nói chuyện, ánh mắt khó hiểu dõi theo cặp song sinh đang dần tiến tới.

"Các ngươi. . ." Hai kẻ kia có gì đó kỳ lạ, trong lòng thiếu niên chợt cảm thấy không ổn, muốn la lớn, nhưng. . .

Xoẹt.

Đầu thiếu niên lìa khỏi cổ, bên cạnh hắn là cặp song sinh với móng vuốt sắc nhọn trên tay vẫn còn đang nhỏ từng giọt máu.

Bịch. . .

Thân hình thiếu niên đổ gục xuống đất, máu tươi tuôn ra từ cổ, đầu hắn lăn lông lốc cách đó không xa.

Ánh mắt cặp song sinh vô cùng băng lãnh, sau khi thân xác thiếu niên ngã xuống, liền ngẩng đầu nhìn về phía đội ngũ, với khuôn mặt dính máu, vô cùng đáng sợ.

"A a a ~ . . ."

"Đứng lại, các ngươi là ai?"

Một thiếu nữ trong đội không nhịn được lập tức hét lên, vẻ mặt kinh hoảng. Đây là lần đầu tiên nàng chứng kiến đồng đội bị giết ngay trước mắt.

Đám người trong đội của thiếu niên đồng thời đứng dậy, lập tức rút vũ khí, cảnh giác nhìn về phía cặp song sinh và đồng loạt hét lớn.

Cặp song sinh không nói chuyện, mà vọt nhanh về phía đám người. Đôi tay mang cặp móng vuốt sắc nhọn, vẫn còn rỉ máu tươi của thiếu niên vừa rồi.

"Giết."

Thấy hành động của đối phương, người đội trưởng đó hét lớn, lập tức giơ vũ khí cùng đồng đội xông lên.

Chỉ là hắn xông lên chạy được ba bước, liền xoay người chạy trốn.

Đằng sau cặp song sinh đó, xuất hiện thêm những bóng người khác, số lượng vô cùng đông đảo.

Trong lều trại, tiếng chém giết vang lên, những người bên trong vẫn còn đang kinh hoảng, thậm chí mơ màng chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Có địch tập kích!"

"Có địch tập kích!"

Âm thanh của từng người vang lên trong lều trại, kèm theo tiếng chém giết, tiếng vũ khí va chạm và ánh lửa cháy rực từ các lều trại.

Ngọn lửa bén sang các lều trại, ngọn lửa lớn nhanh chóng lan rộng, chiếu sáng cả một góc Khúc Dao Lĩnh.

"Chuyện gì thế? Kẻ nào? Kẻ nào dám tập kích. . ."

Mao Sơn từ trong lều trại bước ra, khuôn mặt hoảng hốt, lời nói lộn xộn, chẳng thành câu.

Ban nãy hắn thậm chí vẫn còn đang mơ màng. Yêu hạch trong người hắn rất nhiều, vào cuối ngày mai, Mao Sơn tin rằng dù không đứng thứ nhất, hắn cũng sẽ nằm trong top mười.

Thế mà mộng đẹp của hắn còn chưa kéo dài được bao lâu, âm thanh hò hét cùng tiếng chém giết của đám người đã đánh thức hắn.

Mọi bản dịch của văn bản này đều thuộc sở hữu của truyen.free, mong bạn đọc ủng hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free