Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tại Hạ Là Hệ Thống - Chương 79: Kinh Đông Vực

Ba vị đại trưởng lão vô cùng bối rối, độc này kinh khủng đến vậy, không một ai dám chắc liệu mình có bị nhiễm độc nếu chẳng may chạm vào. Bởi thế, không ai dám lại gần Ngô Duy Khánh, chỉ đứng từ xa hoang mang nhìn thảm trạng của hắn, không biết phải làm sao.

"Phụ thân, sao người không đi bắt bọn chúng? Con bị lừa, con muốn những kẻ đó phải hối hận vì dám lừa gạt con!"

Ngô Thanh từ không xa tiến đến, giọng nói đầy vẻ bất mãn. Hắn vừa được giải cứu, tâm trạng từ hoảng loạn đã dần bình tĩnh trở lại. Khi biết mình đã an toàn, Ngô Thanh lập tức chuyển sang giận dữ, nung nấu ý định trả thù. Không những không có mỹ nữ mang về nhà, hắn còn bị kẻ mà mình vẫn tin tưởng bắt làm con tin. Tâm trạng hắn chuyển biến nhanh chóng, chẳng khác nào ba giây lên thiên đường, bốn giây rơi địa ngục.

Hộc…

Ngô Duy Khánh nhìn thấy nhi tử mình, liền hộc ra một ngụm máu, hai mắt tối sầm lại. Chẳng rõ là do trúng độc mà ngất đi, hay là tức giận vì Ngô Thanh mà ngất.

"Gia chủ…!"

"Gia chủ…!"

"Người đâu…!"

Ba vị trưởng lão Ngô gia hét lớn, không kịp nghĩ nhiều, vội vã đỡ lấy Ngô Duy Khánh. Họ sai đám hộ vệ Ngô gia mau chóng tới, mang cáng khiêng Gia chủ vào trong.

Ngô Thanh đứng chôn chân tại chỗ, ấp úng nhìn mọi người hoảng loạn, trong lòng dâng lên chút lo âu.

"Đệ đệ, ngươi thật là…" Ngô Minh cười khổ.

"Câm miệng!" Ngô Thanh hét lớn, hằn học nhìn Ngô Minh.

Ngô Minh ngơ ngác, hắn đã làm gì mà Ngô Thanh lại tức giận đến vậy? Người nên tức giận phải là hắn mới đúng chứ.

Chung Gia.

Đoàn người thoát hiểm an toàn khỏi Ngô gia, ngoại trừ hơi thở có chút gấp gáp, không một ai bị thương vong trong lúc chạy trốn. Chung Phong bận kiểm tra số lượng hộ vệ còn sống sót của Chung gia. Còn Chung Linh thì dẫn Cao Lãng, Vân Hi và đệ đệ nàng là Chung Bảo đi nghỉ ngơi. Dù sao đêm nay mọi người đều đã rất vất vả, mọi chuyện cần bàn bạc cứ để đến hôm sau.

"Đa tạ, vất vả các ngươi rồi. Nghỉ ngơi sớm đi." Đưa Cao Lãng và Vân Hi về phòng nghỉ, Chung Linh không vào phòng, chỉ đứng ngoài cửa nói. Giọng nàng vô cùng lạnh nhạt, thế nhưng những ai quen biết Chung Linh đều hiểu, tính cách nàng vốn là như vậy, không phải cố ý.

"Chung Linh cô nương cũng sớm đi nghỉ ngơi. Đừng quên lần thi đua này, là hai chúng ta thắng đó nha." Vân Hi mỉm cười, không quên nhắc nhở Chung Linh.

"Phải." Chung Linh nhẹ giọng đáp, liền quay người rời đi.

Thấy thái độ lạnh nhạt của nàng, Vân Hi bất đắc dĩ lắc đầu.

"Đại ca, ta đi nghỉ ngơi trước, ngày mai gặp lại ngươi." Chung Bảo tươi cười vẫy tay với Cao Lãng, rồi chạy theo sau Chung Linh.

Chung Linh vừa rời đi, căn phòng lại trở nên yên tĩnh.

"Thế nào, sao ngươi còn không ra ngoài? Đây là phòng của ta." Cao Lãng nhìn Vân Hi ngồi yên tĩnh trong phòng, không có ý định di chuyển, liền nhíu mày nói.

"Lãng đệ, ngươi đừng vội, thì ra ta muốn hỏi bình độc dược ngươi đưa cho Chung Phong gia chủ ấy, liệu còn không? Có thể cho ta vài bình được không?" Vân Hi mỉm cười nói, vẻ mặt thân thiết rạng rỡ.

"Không có, hết rồi." Cao Lãng nhếch miệng cười lạnh, ngươi nghĩ bình độc dược đấy là hàng vỉa hè chắc?

"Đáng tiếc." Vân Hi lắc đầu thở dài: "Này Lãng đệ, ngươi sao lại hoang phí đến thế? Nếu sau này gặp tình huống tương tự, ngươi phải làm sao đây?"

Cao Lãng im lặng không nói gì, ánh mắt chỉ bình tĩnh nhìn Vân Hi. Khi đó hắn không muốn bị cường giả Linh Đan Cảnh truy sát. Huống hồ, Ngô gia hắn tạm thời chưa thể diệt được, cũng phải khiến chúng khốn đốn, tạm thời không thể gây khó dễ cho Cao Lãng. Từ trước tới nay, địch nhân ngoài sáng không bao giờ đáng sợ, đáng sợ chính là những kẻ trong bóng tối, sẵn sàng chờ cơ hội cho ngươi một đao.

Ngô gia đêm nay mất mặt đến vậy, sau này chắc chắn sẽ tìm đến Cao Lãng trả thù. Nhưng hiện tại Ngô Duy Khánh bị trúng độc, sống chết chưa hay, Ngô gia bận lo cho tính mạng Gia chủ mình, đâu có thì giờ để ý đến Cao Lãng. Đợi đến khi Ngô gia hồi phục, lúc đó Cao Lãng đã có thực lực để diệt Ngô gia, cũng không cần phải dùng âm mưu thế này.

"Ngươi xong chưa? Xong rồi thì mời ra ngoài. Ta cần phải nghỉ ngơi." Cao Lãng lạnh nhạt nói.

"Biết rồi." Vân Hi nói với vẻ mất hứng, đứng dậy bước chậm ra bên ngoài, đi đến cửa phòng, hắn quay người lại, nhẹ giọng nói:

"Lãng đệ. Nghỉ ngơi tốt."

"Ngươi cũng thế." Cao Lãng nhẹ gật đầu, chậm chạp đóng cửa phòng lại.

Hoàn thành nhiệm vụ. Nhận được 400 điểm năng lượng.

Hiện tại Cao Lãng có 2245 điểm năng lượng.

"Nhiệm vụ lần này ngươi làm không tệ." Tử Văn vui vẻ nhận xét.

"Tử Văn, ngươi liệu có thể giao cho ta thêm nhiều nhiệm vụ nữa không, ta cảm giác số lượng nhiệm vụ quá ít rồi. Muốn tích được điểm năng lượng, sẽ mất rất lâu đó."

Cao Lãng than vãn, hắn cảm thấy mỗi lần làm xong nhiệm vụ là lại đi đắc tội người ta. Nếu cứ thế làm càng nhiều nhiệm vụ, chẳng phải số người đắc tội càng lớn sao? Điểm năng lượng thì lại quá ít, không đủ để đối phó với số cường giả mà Cao Lãng đã đắc tội. Đặc biệt là lần này chuẩn bị đi đến Linh Hoàng Tông, Cao Lãng cảm thấy nguy cơ cận kề, e rằng chưa kịp lớn mạnh đã bị tiêu diệt. Vì vậy, Cao Lãng cần đẩy nhanh tốc độ phát triển của hắn. Mà người có thể giúp hắn phát triển nhanh nhất bây giờ, là Tử Văn.

"Ta cũng biết thế, vậy nên khi ngươi đột phá Linh Đan Cảnh, hệ thống sẽ mở thêm mục chức năng mới." Tử Văn bình tĩnh nói.

"Chức năng mới?" Cao Lãng hơi ngạc nhiên.

Lần trước hệ thống cho hắn chức năng, chính là Lò luyện đan, có thể luyện chế đan dược. Không biết lần này, chức năng mới mà Tử Văn nói đến là gì? Cao Lãng tràn đầy tò mò.

"Phải. Chức năng mới lần này, là Phòng Giao Dịch. Ngươi có thể trao đổi đan d��ợc, công pháp… hoặc tài nguyên ngươi thu thập được, để đổi thành điểm năng lượng." Tử Văn vui vẻ nói.

Nghe được lời nói của Tử Văn, Cao Lãng hai mắt sáng bừng, như vậy sau này hắn chỉ việc thu thập tài nguyên bên ngoài, có thể dễ dàng thu thập nhiều điểm năng lượng hơn. Đối với chức năng mới mà Tử Văn nói, hắn tràn đầy mong chờ, đồng thời quyết tâm nhanh chóng tu luyện, sớm ngày đột phá Linh Đan Cảnh.

Tử Văn vui vẻ gật đầu, Cao Lãng cứ giữ thái độ mong chờ như vậy là tốt nhất. Còn chức năng mới quy đổi như thế nào, hiện tại cũng chỉ có Tử Văn biết. Nhưng Tử Văn sẽ không nói, hắn muốn Cao Lãng tự trải nghiệm. Giống như quá trình nạp thẻ vậy, dân nạp bao giờ cũng "vip" hơn dân cày. Điều này cũng sẽ giúp kích thích sự hứng thú cho Cao Lãng, mang đến sự mới lạ, tránh trường hợp làm nhiệm vụ đơn độc mà cảm thấy nhàm chán.

Cao Lãng vui vẻ đi ngủ, tâm tình hắn hơi kích động, thế nên phải một lúc lâu sau, hắn mới chìm vào giấc ngủ.

....

Ngày hôm sau, Cao Lãng cùng Vân Hi chào tạm biệt Chung Phong gia chủ, tiếp tục đi đến Linh Hoàng Tông. Đồng hành cùng hai thiếu niên lần này, có thêm cả Chung Linh đi cùng.

Chung Phong đích thân tiễn biệt, đưa mắt nhìn ba người rời đi Liên Giao Thành. Đứng yên lặng nhìn ba người dần đi xa, Chung Phong trong lòng cảm khái. Khi lần đầu nhìn thấy Cao Lãng, Chung Phong đã khẽ giật mình, Cao Lãng rất giống với người đó hồi trẻ. Chính là người đó phạm vào điều cấm kỵ, nên Chung Phong nhẫn nhịn không dám nói. Tầm mắt hướng lên bầu trời, Chung Phong không kìm được thở dài một hơi.

Hắn nhìn thấy tên đệ tử Linh Hoàng Tông bị Cao Lãng bắt tại Ngô gia đêm qua cũng đã ra khỏi thành, hiển nhiên là quay về để báo cáo việc nhiệm vụ thất bại. Nếu Cao Lãng thật sự là nhi tử của người đó, vậy Linh Hoàng Tông lần này, sẽ vô cùng náo nhiệt lắm đây. Cũng chẳng biết, có bao nhiêu người sẽ nhảy ra ngăn cản Chung gia phát triển? Cao Lãng đi vào Linh Hoàng Tông, người đó liệu có xuất hiện không? Chung Phong nhẹ lắc đầu gạt bỏ suy nghĩ, đi vào bên trong. Dù là việc gì xảy ra, Chung gia cũng không thể bị diệt. Nếu Chung Linh thất bại, vậy Chung Phong sẽ đưa Chung Bảo mai danh ẩn tích, Liên Giao thành cũng sẽ không còn Chung gia.

Kinh Đông Vực.

Đây là một vùng đất đặc biệt, tạo thành một khu vực riêng biệt bao quanh Linh Hoàng Tông. Nơi đây linh khí nồng nặc hơn bên ngoài gấp nhiều lần. Ngay cả tài nguyên, thiên tài địa bảo so với bên ngoài cũng phong phú hơn rất nhiều. Ở phía Đông đại lục có một số Địa Vực đặc biệt, hội tụ linh khí dồi dào hơn các khu vực khác, là nơi tập trung đông đảo cường giả và thế lực lớn. Kinh Đông Vực cũng là một trong số đó.

Ngoài một số Địa Vực ra, phía Đông đại lục thậm chí còn có cả một số cấm địa, những ai bước vào đều khó lòng sống sót trở ra. So với các Địa Vực luôn được mọi người ưa thích, thì các cấm địa luôn ngược lại, hầu như không có thế lực nào lại đi tụ tập ở nơi chết chóc đó cả.

Cao Lãng bình tĩnh ngắm nhìn quang cảnh xung quanh. Nơi đây khí hậu thoải mái, linh khí nồng nặc nhiều gấp đôi ở Chung gia. Vậy không biết ở Linh Hoàng Tông có thêm trận pháp phụ trợ, linh khí còn nhiều đến mức nào? Cao Lãng ngầm cảm thán, đây cũng chính là lý do tại sao các tông môn lớn lại khó bị lật đổ đến thế, có thể tồn tại hàng trăm, hàng ngàn năm. Đơn giản là ngay từ vạch xuất phát, đệ tử của các tông môn này đã đi trước rất nhiều người rồi.

Ba người thong thả vừa đi vừa trải nghiệm cảnh vật xung quanh, thời gian nhập học Linh Hoàng Tông theo lời Vân Hi nói, còn khoảng mười lăm ngày nữa. Khoảng cách hiện tại đến Linh Hoàng Tông cũng không xa lắm, thế nên ba người không vội vàng di chuyển. Ba người đi qua một bình nguyên, nơi những lều trại được dựng lên, theo lời Chung Linh nói, nơi đây là Bình nguyên Kinh Đông Vực, cũng là cửa ngõ dẫn vào Địa Vực này. Bao quanh bên ngoài Địa Vực chính là các bình nguyên, như là ranh giới tự nhiên của Địa Vực đó vậy.

Mọi bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free