Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tại Hạ Là Hệ Thống - Chương 46: Một Kiếm

Cao Lãng đau khổ, hắn biết quả nhiên sẽ xảy ra chuyện này. Hít một hơi thật sâu, làm ngơ trước đôi mắt đe dọa của Ngô Đồng, Cao Lãng nói:

"Ta không có ý định thi vào Thanh Hoa học viện."

Ngô Đồng im lặng, hắn quay sang nhìn Cao Ngọc, sắc mặt Cao Ngọc tái mét. Cao Lãng vào trong này là nhờ có ngọc bội của nàng.

Cao Ngọc lại quay sang nhìn Cao An An, An An là người đã dẫn Cao Lãng đi vào.

Thế nhưng An An vẫn đang ngơ ngác, nàng vẫn chưa hoàn toàn định thần sau câu nói của Cao Lãng.

Tâm trạng của cả ba người đối với Cao Lãng lúc này, vô cùng phức tạp.

Cuối cùng, Ngô Đồng khẽ ho, phá vỡ khoảng thời gian kỳ lạ này.

"Ngươi không vào Thanh Hoa học viện, vậy ngươi vào đây làm gì? Đến để chê cười người học viện sao?" Ngô Đồng hỏi, hắn càng nói, cơn giận trong lòng càng dâng cao.

Cao Lãng xấu hổ đáp: "Ta đến là để xem…"

"Dừng!"

Ngô Đồng quát lạnh, giơ tay ra hiệu: "Ta nói thế không phải để nghe lý do của ngươi. Ta nói để có cớ ra tay với ngươi."

Nghe lời Ngô Đồng nói, Cao Lãng cười khổ. Được rồi, ngài mạnh hơn ta, ngài nói gì cũng đúng.

Hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh, Ngô Đồng nhìn chằm chằm vào Cao Lãng. Ngô Đồng muốn biết, là ai đã cho hắn cái gan để hắn làm như vậy?

Tất nhiên lá gan đó là Tử Văn cho. Tử Văn cảm thấy, Ngô Đồng là người của Thanh Hoa học viện, hắn sẽ ra tay với Cao Lãng, nhưng ngại thân phận nên Ngô Đồng sẽ không giết Cao Lãng, cùng lắm là phế bỏ hắn thôi.

Thực lực Ngô Đồng mạnh hơn Cao Lãng một đại cảnh giới. Ra tay với Cao Lãng, Ngô Đồng đã tự hạ thấp thân phận của mình.

Trước mặt mọi người như vậy, giết Cao Lãng, học viện chưa đủ mất mặt hay sao? Nếu học viện không mất mặt, Ngô Đồng còn ngại gì thể diện nữa.

Mọi chuyện không có gì là tuyệt đối, Ngô Đồng có thể vì quá tức giận mà ra tay giết Cao Lãng.

Tử Văn đang đánh cược, hắn cược Ngô Đồng vì thân phận mà không giết Cao Lãng. Cao Lãng cũng đang đánh cược như vậy.

Tất cả, vì nhiệm vụ. Huống chi, Cao Lãng cũng không hẳn là không có lợi lộc gì, hắn sẽ được trải nghiệm trực tiếp thực lực của Linh Đan Cảnh, điều này rất tốt cho việc tăng tiến thực lực đột phá của hắn sau này. Mặc dù lợi ích này, quá ít ỏi so với những điều bất lợi.

Ngô Đồng im lặng nhìn Cao Lãng rất lâu, hắn suy tính rất nhiều, sau cùng khẽ thở phào một hơi rồi đứng dậy.

Đôi khi Ngô Đồng rất muốn mình bớt thông minh đi một chút, như vậy hắn sẽ ít suy tính nhiều hơn. Ngô Đồng sẽ không giết Cao Lãng, nhưng chắc chắn phải ra tay, vì thể diện của học viện.

"Được rồi, nếu ngươi đã không vào học viện, vậy ta sẽ không hỏi ngươi nữa." Ngô Đồng cười nhẹ, giọng nói bình thản, nhưng ai cũng nhận ra sự tức giận giấu sâu trong lòng hắn, có thể bộc phát bất cứ lúc nào.

"Như vậy, chúng ta tính toán chuyện vừa nãy đi." Ngô Đồng híp mắt lại, liếc sang tên thiếu niên khi nãy bị Cao Lãng đánh ngất xỉu: "Việc ngươi đánh ngất xỉu người của Thanh Hoa học viện, ngươi tính sao đây?"

"Vậy ngài muốn tính thế nào?" Cao Lãng lễ phép hỏi, thân người hơi căng thẳng. Khí thế của Linh Đan Cảnh đang đè ép lên hắn.

"Vào học viện, trở thành người của học viện, mọi chuyện coi như không có gì xảy ra." Ngô Đồng nhẹ giọng nói, hắn vẫn có chút không nỡ bỏ lỡ mất một tên thiên tài.

"Chuyện đó là không thể nào. Đại sư, ngài cho ta lựa chọn khác đi." Cao Lãng lắc đầu.

"Như vậy chỉ còn một lựa chọn." Khí thế của Ngô Đồng hoàn toàn bộc phát ra, đè ép lên người Cao Lãng, cao giọng nói: "Chịu được một đòn của ta, sau đó mọi chuyện kết thúc, sống hay chết ta sẽ mặc kệ."

"Được." Chịu toàn bộ khí thế đè lên người, Cao Lãng vẫn không hề lùi bước, hai chân đứng vững, sống lưng thẳng tắp đáp lời.

Nếu ai đứng sau lưng Cao Lãng đều sẽ thấy, hắn vì chịu đựng khí thế của Ngô Đồng từ nãy giờ mà lưng áo ướt đẫm.

Nghe được Cao Lãng đáp ứng Ngô Đồng, tất cả mọi người xung quanh nhìn hắn, trong mắt đều có kính nể.

Không phải thiếu niên Linh Hải Cảnh nào cũng có dũng khí chấp nhận đối đầu với cường giả Linh Đan Cảnh, mặc dù chỉ là một đòn.

Dù Cao Lãng có phải là học viên của Thanh Hoa học viện hay không, nhưng sự dũng cảm ngày hôm nay cũng khiến mọi người nể phục.

Mặc dù cái giá của sự dũng cảm ấy là phải nằm liệt giường, nhưng chính vì thế mọi người mới kính nể, không phải sao?

Mọi người nhớ lại toàn bộ hành vi của Cao Lãng kể từ khi bước chân vào sân thi tuyển tới nay. Những hành động gây thù chuốc oán như thế này, không phải ai cũng dám làm.

Cao Ngọc trải nghiệm mọi việc xảy ra từ nãy giờ, cũng khiến nàng có chút sửng sốt. Một lát sau, thở dài ra một hơi, nàng với Cao Lãng vốn dĩ không mấy hòa thuận, nên nàng cũng không thể giúp được gì. Nhưng cùng là người Cao gia, thế nên trong lòng cũng có chút xót xa. Theo bản năng, nàng quay sang nhìn Cao An An.

Cao An An hiện tại, gương mặt nàng ủ dột hẳn đi. Khi nghe được lời Cao Lãng, nàng ngẩng đầu lên nhìn hắn. Mặc dù từ nãy giờ nàng không để ý đến mọi chuyện xung quanh, nhưng vẫn đủ để An An nhận ra Ngô Đồng chuẩn bị ra tay với Cao Lãng.

Hai bàn tay nắm chặt lại, trong lòng khẩn trương thầm lo lắng cho Cao Lãng. Nhìn thấy khuôn mặt hắn lại nhớ tới lời nói ban nãy, tâm tình nàng lại chuyển sang rã rời.

Nghe được lời nói của Cao Lãng, Ngô Đồng bước ra giữa sân, Cao Lãng cũng đi theo.

Đi đến giữa sân rồi dừng lại, cả hai người đều đứng đối diện nhau, cách một khoảng vừa đủ để giao chiến.

Mọi người xung quanh tự giác giãn ra xa, đứng ở khoảng cách cho là an toàn, đề phòng linh lực văng tới.

Nhìn thấy Ngô Đồng phía đối diện mình, Cao Lãng thở dài. Lần này sẽ là cuộc chiến khó khăn nhất của hắn từ trước tới nay.

Mỉm cười với Ngô Đồng, Cao Lãng nói: "Xin mời, đại sư hạ thủ lưu tình."

Ngô Đồng cười lạnh, ngươi đã làm ta mất mặt, còn muốn ta nương tay sao? Nghĩ đơn giản quá rồi đấy.

Bàn tay khẽ động, thanh trường kiếm đeo bên hông ngay lập tức được Ngô Đồng rút ra. Chỉ thẳng về phía Cao Lãng: "Rút vũ khí ra."

"Được."

Cao Lãng gật đầu, giới chỉ trên tay lóe sáng, một thanh kiếm xuất hiện trong tay Cao Lãng.

Khuôn mặt dần nghiêm túc, khí thế dần dần đạt đến đỉnh điểm. Mặc dù không tin mình có thể toàn vẹn, nhưng khí thế thì tuyệt đối không thể thua kém.

Công kích của một vị Linh Đan Cảnh, bất luận tốc độ, lực lượng hay kinh nghiệm chiến đấu, đều hơn xa hắn. Cho nên giờ phút này, hắn phải dồn toàn bộ tinh thần chăm chú phân tích từng cử động dù là nhỏ nhất trên người Ngô Đồng, từ đó phán đoán phương thức công kích tiếp theo.

Thản nhiên liếc nhìn Cao Lãng toàn thân cảnh giác, Ngô Đồng nhàn nhạt cười, tay cầm kiếm khẽ tụ lực, bổ thẳng về phía Cao Lãng.

Linh khí hội tụ trên thanh trường kiếm, lướt qua không trung khiến không khí như ngưng đọng lại.

Nhìn thấy Ngô Đồng tay vẫn siết chặt kiếm, chuẩn bị bổ ra thêm một nhát nữa, Cao Lãng trong lòng trầm xuống, khẽ thở dài.

Một kiếm này, hắn phải đỡ. Nếu hắn không đỡ mà tránh né, Ngô Đồng sẽ chém ra nhát tiếp theo.

Sắc mặt ngưng trọng, bàn chân nặng nề bước một bước. Linh khí tập trung toàn bộ vào thanh kiếm, một kiếm chém ra, đỡ lấy nhát chém của Ngô Đồng.

Luồng linh khí tạo thành nhát kiếm của Ngô Đồng va chạm với thanh kiếm của Cao Lãng. Không có âm thanh lớn xảy ra, nhát kiếm chỉ khựng lại trong giây lát, rồi cắt đứt thanh kiếm của Cao Lãng và chém thẳng vào người hắn. Máu tươi văng ra.

Cao Lãng bị đẩy lùi vài bước, sau cùng không đứng vững mà ngã xuống đất, vệt máu văng tung tóe. Thanh kiếm gãy của hắn cũng nằm lăn lóc cách đó không xa.

"Cao Lãng ca ca." Nhìn thấy Cao Lãng ngã xuống, đôi mắt vô hồn của Cao An An chợt lóe lên thần sắc, kinh hô rồi lao đến chỗ Cao Lãng.

Cao Ngọc đứng bên ngoài, ánh mắt phức tạp, dù sao Cao Lãng cũng là do nàng dẫn vào đây.

Cao Lãng thở dốc, vì thanh kiếm của hắn đã đỡ phần lớn nhát kiếm đó, nên vết thương mặc dù thê thảm, nhưng chỉ là vết thương ngoài da mà thôi.

Nhìn thấy Cao An An quan tâm đến hắn, Cao Lãng trong lòng ấm áp, đồng thời cũng thấy xấu hổ. Hắn đã phụ lòng nàng rồi.

Cố gắng gượng dậy, hít sâu một hơi, Cao Lãng run rẩy chắp tay với Ngô Đồng: "Đa tạ đại sư đã không giết."

Thấy Cao Lãng còn cử động được, Ngô Đồng nhíu mày, nhát kiếm vừa rồi, vẫn chưa đủ mạnh mẽ sao.

Nhưng lời đã hứa, Cao Lãng chỉ đỡ một kiếm của hắn, thì chỉ là đỡ một kiếm. Ngô Đồng cũng không thể nuốt lời được. Nếu khi nãy Cao Lãng tránh né, thì không tính là đỡ một kiếm.

Nhìn thật sâu Cao Lãng, Ngô Đồng cười nhạt: "Tiểu tử ngươi quả nhiên có chút bản lĩnh."

"Là ta may mắn, nếu đại sư sử dụng toàn lực, ta e là khó giữ được mạng." Cao Lãng cười nói. Trong lòng thì chửi thầm, hắn bây giờ chỉ muốn nhanh chóng về chữa thương, không có thời gian đứng đây lảm nhảm với Ngô Đồng.

"Nếu đối phó với ngươi mà còn phải sử dụng toàn lực, thì ta cũng chẳng xứng là người của Thanh Hoa học viện." Ngô Đồng nhẹ giọng nói, trong lòng vui vẻ.

Học viện muốn thể diện, hắn đã đòi lại được rồi. Thuận tiện, còn có thể phô diễn thực lực trước mặt các tân sinh nữa, lần này ra tay không hề lỗ.

Cứ nhìn những khuôn mặt sùng bái của đám tân sinh, nhìn hắn bây giờ là biết.

"Nếu xong rồi, ngươi có thể đi." Ngô Đồng mỉm cười, phẩy tay đuổi Cao Lãng.

Nghe vậy, Cao Lãng trong lòng thở dài một hơi, như được đại xá, khập khiễng quay lưng rời đi. Hắn không dám ở lại, sợ Ngô Đồng đổi ý.

Vừa đi, hắn vừa lấy ít thuốc chữa thương cấp thấp trong giới chỉ không gian, sơ cứu qua loa một lượt. Đề phòng mất máu quá nhiều mà không lết nổi về phòng, lúc đó hắn có mà khóc không thành tiếng.

Cao An An đứng ngẩn người nhìn Cao Lãng tập tễnh rời đi. Từ nãy đến giờ, Cao Lãng ca ca cũng không thèm liếc mắt đến nàng, thậm chí cũng không để ý tới nàng.

Trong lòng An An cảm thấy vô cùng tủi thân, nàng đã làm sai chuyện gì chứ. Cao Ngọc chậm rãi đi đến, vỗ vỗ bả vai An An, nhẹ giọng an ủi:

"Nam nhân thật chẳng có ai tốt cả."

"Đúng vậy, nam nhân thật chẳng có ai tốt hết." Cao An An âm thầm gật đầu. Ánh mắt nàng lóe lên tia hận thù: "Ta Cao An An, cả đời này sẽ không tin vào nam nhân nữa."

Đáng thương Cao Lãng, vì muốn nhanh chóng dứt bỏ Cao An An, để nàng thà đau một lần còn hơn đau âm ỉ. Hắn vô tình khiến nam nhân của Đông đại lục sau này, chỉ cần nghe đến cái tên Cao An An, cũng phải run rẩy không ngớt.

Đôi mắt hằn lên sự hận thù, lướt qua Ngô Đồng rồi biến mất. Tất cả chuyện này, đều tại hắn.

Ngô Đồng nhìn về Cao An An, trong lòng hắn lặng đi. Lần này thì gay rồi, hai tên tiểu thiên tài, một tên thì bỏ đi, một tên thì ghi thù hắn.

Ngô Đồng thở dài một hơi. Hắn có làm gì sai đâu chứ.

Bản quyền dịch thuật này thuộc về truyen.free, nguồn cảm hứng bất tận cho những câu chuyện huyền ảo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free