(Đã dịch) Tại Hạ Là Hệ Thống - Chương 346: Bạo Phong Chi Tinh
Tinh…
Nhiệm vụ liên hoàn được phát động.
Ngay sau khi hoàn thành nhiệm vụ trước, nhiệm vụ sau sẽ tự động mở khóa.
Nhiệm vụ đang bị khóa. Được ăn cả, ngã về không.
Một dòng thông báo vang lên trong đầu Cao Lãng khiến hắn hơi giật mình.
“Tử Văn, là ngươi sao? Ngươi có thể nghe ta nói không?” Cao Lãng khẽ thầm hỏi.
Tinh…
“Ngươi mau chóng hoàn thành công việc của mình ở trong đó rồi cút ra đây. Ta có việc cho ngươi làm.” Ký tên, Tử Văn.
Dòng thông báo thứ hai vang lên khiến Cao Lãng đứng hình. Hắn thở dài, lắc đầu.
Xem ra Tử Văn có vẻ đang rất sốt ruột. Hơn nữa, hắn cũng không thể đi vào trong này, nếu không đã không dùng hình thức thông báo để giao tiếp như thế.
…
Ngày hôm sau.
Đoàn quân theo chân Hạ tướng quân trở về kinh thành. Hàng ngàn tướng lĩnh đã ở bên ngoài vây đón bọn họ.
“Hạ tướng quân, chúc mừng ngài giành được thắng lợi. Ta theo mệnh lệnh của bệ hạ để chào đón ngài cùng đoàn quân trở về.”
Đứng giữa đám đông chào đón, một lão già đầu đội mũ quan, kính cẩn hành lễ, giọng nói vang vọng, đầy uy lực.
Hạ tướng quân vội vã bước nhanh lên trước, đích thân nhảy xuống khỏi lưng Yêu thú, cẩn thận đỡ lấy lão già kia.
“Dư đại nhân, ngài chức quan và cảnh giới đều cao hơn ta. Không cần đa lễ như vậy.”
“So với những việc các ngươi vất vả bảo vệ hoàng triều bên ngoài, những việc nhỏ nhặt này không đáng là bao.” Dư đại nhân ngẩng đầu cười nói.
“Vì một hoàng triều hưng thịnh…”
“Vì một hoàng triều hưng thịnh…”
Phía sau Hạ tướng quân, ngay khi Cao Lãng nhìn thấy gương mặt Dư đại nhân, cả người hắn như bị sét đánh, kinh ngạc đến sững sờ trợn tròn mắt.
Hắn không thể nào nhầm được.
Dù cho gương mặt này có trẻ hơn, cảnh giới cũng chỉ đang là Nguyên Anh Cảnh cửu trọng.
Nhưng vị Dư đại nhân này. Chắc chắn là Tống Đế Vương đại nhân…
Cao Lãng huých nhẹ người bên cạnh mình, cẩn thận dò hỏi:
“Ngươi biết thân phận vị Dư đại nhân kia sao?”
“Tất nhiên là biết. Tên thật là Dư Cảnh Du, chức vụ là Hàm Ngoại Giao của Thiên Ngọc Hoàng Triều chúng ta. Việc đón tiếp các vị tướng quân như chúng ta đều do Dư đại nhân một tay sắp xếp.” Tên tướng lĩnh bên cạnh đáp lại.
Cao Lãng gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, liền hỏi tiếp:
“Chúng ta thắng trận trở về, chẳng lẽ không được diện kiến Hoàng đế bệ hạ sao?”
“Hoàng đế bệ hạ ư? Người là cường giả Hoá Thần Cảnh. Thân phận chúng ta đâu thể diện kiến ngài? Cũng chỉ có Hạ tướng quân mới được phép gặp mặt mà thôi.” Tên lính đó nhếch mép cười khẩy.
…
Bên kia Dư đại nhân và Hạ t��ớng quân đều đã trò chuyện vui vẻ, đi cách xa đám binh lính một đoạn đường.
Đám quan hộ tống phía sau Dư đại nhân tiến về phía chỗ Cao Lãng, tùy theo thân phận mà đón tiếp từng người.
“Các vị, công lao mọi người dâng hiến cho Thiên Ngọc Hoàng Triều đều được Hoàng đế bệ hạ công nhận. Mời theo chúng ta đi nhận công lao mà các vị xứng đáng.”
“Tốt…”
Cao Lãng cùng tám vị tướng lĩnh có cùng cảnh giới theo chân quan hộ tống, tách khỏi đoàn quân đi vào một khu học viện.
Đi sâu vào bên trong một tòa lầu các xa hoa. Chín vị tướng lĩnh bước vào căn phòng cổ kính, tỏ vẻ cung kính. Bên trong căn phòng, những bồ đoàn được sắp đặt ngăn nắp, hiển nhiên đây là một căn phòng dạy học.
Trung tâm căn phòng, ngồi trên bồ đoàn là một vị lão sư đang yên tĩnh tu luyện.
“Tiền bối…”
Cao Lãng và tám vị tướng lĩnh đồng thời hành lễ.
Vị lão sư không hề nhúc nhích, tiếng nói như có như không vang lên:
“Tự tìm chỗ ngồi thích hợp cho bản thân, khoanh chân nhắm mắt tu luyện.”
Loạt soạt…
Cao Lãng tìm một vị trí thích hợp cho mình, ngay khi vừa nhắm mắt tu luyện, liền cảm ứng được một luồng tinh thần vô cùng mạnh mẽ.
Bằng vào tinh thần cảm ứng, vị lão sư kia giống như một chủ thể trung tâm kết nối, liên kết chín người với hắn. Từng lời nói tiếp theo in sâu trong tiềm thức:
“Các ngươi đều đã là Linh Đan Cảnh cửu trọng đỉnh phong. Tiếp theo nên nắm rõ tư tưởng của Nguyên Anh Cảnh rồi.”
“Linh Đan Cảnh giả, lấy thân làm hỏa lò, ngưng chân nguyên, định âm dương, chú linh đan.”
“Công pháp thành, linh đan liên tục tôi luyện nhục thân, làm cho tuổi thọ kéo dài.”
“Mà Nguyên Anh Cảnh giả, chính là khai mở linh đan, định thần hồn, hợp thiên địa. Biến hư vô thành thực thể, bước đầu cải biến linh hồn.”
“Trong thân thể nhân loại, linh hồn chính là thứ hư vô mờ mịt nhất. Ngươi biết rằng nó có, nhưng ngươi lại không thể nhìn thấy nó.”
“Bây giờ chính là mở linh đan bên trong cơ thể ngươi ra. Lợi dụng nó, cảm nhận linh hồn của bản thân.”
Cao Lãng nghe theo từng lời vị lão sư kia căn dặn. Hắn cảm ứng kim đan trong cơ thể mình, chậm rãi quán chú linh khí vào bên trong, từng bước nới rộng kim đan ra từng chút một.
Giống như một quả trứng đang được bóc vỏ, từng dòng chất lỏng bên trong linh đan chảy ra ngoài, sau đó bao bọc toàn bộ linh đan. Biến linh đan thành thể lỏng.
“Cảm ứng linh hồn bản thân…”
Một luồng thần hồn kết nối hắn với viên linh đan ấy, theo sự vận chuyển linh khí xung quanh nó. Đang dần dần ngưng tụ thành một hình dạng mới.
Một con yêu thú Hoàng Kim Ngưu.
Sau khi được ngưng tụ thành hình, Hoàng Kim Ngưu gầm lên một tiếng dữ tợn. Những dòng linh khí cấp tốc trả về, sau lưng Cao Lãng, một hư ảnh hình con trâu dữ tợn hiện lên.
Nguyên Anh Cảnh nhất trọng, thành.
Đồng thời cùng lúc ấy, tám vị tướng lĩnh còn lại cũng liên tiếp đột phá. Từng hư ảnh khác biệt hiện lên sau lưng mỗi người, vô cùng đa dạng.
‘Vậy ra đây là cảm giác của Nguyên Anh Cảnh.’
Cao Lãng thầm nghĩ trong lòng đầy phấn khích: ‘Trực tiếp xâm nhập vào trong ý thức người khác, được tận mắt trải qua cảm giác đột phá Nguyên Anh Cảnh. Nếu ta đột phá ở bên ngoài, chắc chắn sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.’
‘Chỉ là một bước từ linh đan ngưng tụ thành hình. Mình nên hóa th��nh hình dạng gì đây?’ Cao Lãng chìm vào suy tư.
Vụt…
Vụt…
Hình ảnh trước mắt Cao Lãng đột nhiên chuyển đổi. Giống như đang xuất hiện nhưng gặp vấn đề, Cao Lãng đột nhiên cảm thấy mình không thể tiếp tục hóa thân vào nhân vật ấy được nữa.
Hắn giống như đang ngồi phía sau xem người khác tua video vậy.
Trong những hình ảnh đó…
Thiên Ngọc Hoàng Triều vô cùng hưng thịnh. Cường giả nhiều như mây trời.
Hoàng đế tổ chức một buổi lễ tế trời, ngài là người được trời lựa chọn. Trong buổi lễ đấy, ngài sử dụng sức mạnh của chín viên ngọc có thuộc tính khác nhau, câu thông thiên địa, tụ tập linh khí gia thân, nâng cấp linh khí toàn thế giới.
Nhưng cũng vào thời khắc cả vị diện được nâng lên một cấp độ…
Ầm…
Cao Lãng phát hiện mình có thể tiếp tục cử động cơ thể mình.
Hình ảnh xung quanh hắn biến đổi.
Đất đai hoang tàn, thành trì rộng lớn bị phá hủy. Thi thể nằm la liệt khắp nơi.
Tất cả đều là một cảm giác vô cùng thê lương.
Xung quanh đều chỉ là thi thể và vũng máu.
Bịch… Bịch…
Cao Lãng nhanh chóng chạy, hắn dựa theo những gì đã thấy chạy lên tế đàn khổng lồ trong buổi lễ tế trời ấy.
“Chỉ cần trẫm không chết, cũng tuyệt đối không để các ngươi được như ý.”
Một tiếng thét gầm tuyệt vọng vang động trời xanh.
Cao Lãng hoảng hốt ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Một bóng người nhỏ bé đầu đội long bào, xung quanh linh khí ngưng tụ thành Hoàng Kim Long Hồn.
Hắn đứng trên đầu con Hoàng Kim Long to lớn bao quanh bởi chín viên Cửu Chi Tinh. Tất cả tụ lại thành một nguồn sóng năng lượng hủy diệt bay thẳng lên thiên không.
Bầu trời bên trên đầu hoàng đế… Bị nứt ra.
Một con mắt ẩn chứa đầy sự tham lam đang nhìn xuống thế giới nhỏ bé.
Một tiếng khinh thường vang lên hư ảo:
“Kiến hôi…”
Ầm… Ầm…
Một bàn tay màu đen từ bên trong vết nứt hư không đánh xuống.
Bàn tay đập nát một đòn hủy diệt do hoàng đế tạo ra. Giống như một bàn tay đè bẹp con kiến, đánh nát Hoàng Kim Long Hồn, đánh thẳng vào người hoàng đế cùng Cửu Chi Tinh, khiến họ rơi sâu xuống đại địa.
Rầm… Rầm…
Mặt đất vỡ nứt, một bàn tay này đập nát cả hoàng triều hưng thịnh. Đẩy nó thành phế tích, chôn vùi sâu trong lòng đất. Đất đai nứt vỡ nghiêm trọng, thủy triều từ bên ngoài theo vết nứt mà tràn vào, phá hủy toàn bộ hệ sinh thái nó đi qua.
Ào… Ào…
Trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, Cao Lãng chỉ còn nghe thấy tiếng nổ đinh tai nhức óc cùng với một màu xám trắng.
…
Tinh.
Hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến: Tìm kiếm lịch sử.
Nhận phần thưởng 5000 điểm năng lượng, hai lần quay số may mắn ngẫu nhiên.
Thành công phát động nhiệm vụ mới: Được ăn cả, ngã về không.
Nội dung nhiệm vụ: Trước mặt bạn là một trong Cửu Chi Tinh của vị diện Tam Bảo Châu, Bạo Phong Chi Tinh. Thành công lấy cắp nó, giúp Hệ thống gánh trách nhiệm.
Phần thưởng: Có thể thương lượng.
(-_-;)・・・
Vụt…
“Hộc… Hộc…”
Từ trong thế giới tinh thần tỉnh lại, Cao Lãng liên tục thở dốc, cả người hoang mang như vừa thoát chết trở về.
Nhìn vào cảnh sắc xung quanh, Cao Lãng lẩm bẩm: “Đây là thế giới thực sao?”
“Tử Văn…”
“Hệ thống đây…” Tử Văn lạnh nhạt đáp lại, khiến Cao Lãng nhẹ nhõm thở phào một tiếng.
Xem ra đúng là thế giới thực rồi.
Cao Lãng ngẩng đầu lên nhìn viên ngọc xinh đẹp nằm bên trong trận pháp:
“Vậy ra đây là Bạo Phong Chi Tinh. Lúc đó ta đã thấy viên ngọc này xuất hiện ở nơi đó. Nhưng từ xa nên không cảm nhận được nhiều, nhìn gần mới thấy… Thật nhiều năng lượng.”
“Giúp ngươi gánh trách nhiệm? Năng lượng nhiều như vậy, nếu để cho ta dùng, ta chắc chắn có thể đột phá được Hoá Thần Cảnh.” Nhìn vào nội dung nhiệm vụ, Cao Lãng bất mãn nói lớn.
“Hắc… Hắc… Ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi, suy nghĩ của ngươi thật quá ngây thơ. Năng lượng Phong thuộc tính nhiều như vậy, ngươi nuốt trôi được thật sao? Thứ này căn bản không phù hợp với ngươi đâu.” Tử Văn cười lạnh đáp lại.
“Giá cả có thể thương lượng, vậy ngươi nghĩ có thể cho ta bao nhiêu?” Cao Lãng vuốt cằm suy nghĩ.
“Một triệu điểm năng lượng.” Tử Văn ra giá.
‘Một triệu điểm năng lượng. Mình nghĩ hắn chỉ cho mình hai trăm nghìn điểm đã là nhiều rồi nhưng không ngờ hắn lại hào phóng như thế. Xem ra thứ này có giá trị hơn mình nghĩ. Không được, mình phải nâng giá mới đúng.’ Cao Lãng điên cuồng suy nghĩ.
“Ta muốn gấp mười.”
“Thành giao.”
Cao Lãng: ???
(• ▽ •;)
Tử Văn:
(•‿•)
“Khoan…”
Truyen.free là đơn vị duy nhất sở hữu quyền phát hành bản dịch này.