(Đã dịch) Tại Hạ Là Hệ Thống - Chương 339: Linh Đan Cảnh cửu trọng, đột phá
Bình yên vô sự bước ra từ đống tro tàn, ánh mắt Cao Lãng lộ rõ vẻ buồn bã. Dù có giết hết những kẻ này, hắn cũng chẳng thể nào thay đổi được những chuyện đã xảy ra.
"Đại nhân, tha mạng..." Đám người vây xem hoảng sợ, lập tức quỳ rạp xuống xin tha mạng. Ngay cả Chúc gia lão tổ, kẻ chủ mưu ngày hôm nay, cũng đã bỏ mạng. Nếu vị cường giả này còn chưa hết cơn giận, đám người bọn họ còn không nhanh chóng tỏ thái độ thì đúng là ngu xuẩn.
Tí tách... Từng hạt mưa bất chợt rơi xuống, rồi nhanh chóng biến thành cơn mưa rào xối xả. Thế nhưng không một ai dám nhúc nhích. Cao Lãng chưa hành động, bọn họ cũng không dám làm gì.
"Ta không giống các ngươi..." Cao Lãng lạnh lùng liếc nhìn đám người, khẽ lẩm bẩm: "Con đường của ta là trở nên mạnh hơn. Bất kể kẻ nào, dù là ai, chỉ cần dám cản đường ta, đều chỉ có một kết cục duy nhất."
"Sinh... Tử... Sinh... Tử... Âm và Dương... Quy luật vận hành cân bằng của thế gian này luôn tồn tại hai mặt đối lập. Chỉ cần một bên nhỉnh hơn hay yếu hơn một chút, sự cân bằng sẽ lập tức bị phá vỡ. Đất... Trời... Đất lạnh mang tính âm, nhưng càng đi sâu xuống lòng đất lại càng nóng. Nắng nóng thuộc dương, nhưng nắng nhiều lại sinh ra mưa nhiều, tạo thành mưa lạnh mang tính âm. Trong âm có dương, trong dương có âm. Nhìn sinh không phải sinh, nhìn tử không phải tử..."
"Ha ha ha, ta hiểu... Ha ha ha..." Cao Lãng vốn đang ngẩn ngơ, bỗng nhiên phá lên cười lớn. Tiếng cười điên cuồng của hắn vang vọng trong cơn mưa càng khiến đám người sởn gai ốc.
"Hắn bị làm sao vậy? Chẳng lẽ phát điên rồi?" "Im đi! Ngươi muốn chúng ta cùng chết sao?"
Vù... Vù... Khí thế quanh người Cao Lãng dần dần thay đổi, mười mét xung quanh hắn hóa thành một vùng chân không. Những giọt mưa nặng hạt vừa chạm vào khu vực đó liền bốc hơi nhanh chóng, ngay cả không khí xung quanh cũng dần biến dạng bởi hơi nước.
Cửu trọng Linh Đan Cảnh, đột phá! Tận hưởng chút thoải mái sau khi vừa đột phá, Cao Lãng nhẹ nhàng mở mắt. Cơn mưa vốn đang xối xả lại tiếp tục chạm vào người hắn, thấm ướt đẫm y phục.
Một lão già đứng đối diện Cao Lãng, vẻ mặt cung kính. "Ngươi là ai?" Cao Lãng hỏi. "Bái kiến công tử, tại hạ là Liễu Sinh, lão tổ Liễu gia. Vì nhận thấy linh khí trong thành ba động bất thường nên mới mạo muội tới đây xem xét. Nếu có chỗ nào mạo phạm, xin công tử bỏ qua." Liễu gia lão tổ cúi đầu nói.
Cao Lãng im lặng liếc nhìn, khiến Liễu gia lão tổ trong lòng thấp thỏm, không dám ngẩng đầu. "Liễu gia... là một trong hai gia t���c lớn ở Liệt Dương Thành, giống như Chúc gia sao?" Cao Lãng chậm rãi hỏi. "Phải, thưa công tử." Khí thế trên người Cao Lãng bỗng tỏa ra, khiến Liễu gia lão tổ sợ hãi lùi lại một bước. Nhưng Cao Lãng không hề ra tay, chỉ dùng linh khí ngăn cơn mưa xâm nhập cơ thể, làm khô trang phục trên người mình.
"Ta không cần biết ngươi có âm m��u gì, nhưng Chúc gia lão tổ đã bị ta giết. Từ nay về sau, ta không muốn nhìn thấy bất kỳ người nào của Chúc gia nữa. Ngươi hiểu ý ta không?" "Tại hạ đã hiểu, đại nhân. Chỉ cần là người mang họ Chúc ở Liệt Dương Thành, tại hạ đều sẽ xử lý triệt để." Liễu gia lão tổ chắp tay. Chúc gia và Liễu gia vốn cùng quản lý Liệt Dương Thành. Nay có cơ hội chỉ mình Liễu gia độc quyền, Liễu gia lão tổ nào nỡ bỏ qua? Hắn chỉ đang chờ Cao Lãng cho phép mà thôi.
"Không. Ta nói người Chúc gia, bao gồm cả hạ nhân, tỳ nữ... những người bình thường... Ngươi nghe hiểu không?" Cánh tay Liễu gia lão tổ khẽ run rẩy: "Vâng... Đại nhân." Nếu tính cả số người đó, vậy ít nhất số nhân mạng mà Liễu gia phải giết cũng lên tới hơn mười ngàn người. Với hai gia tộc đứng đầu Liệt Dương Thành như bọn họ, số lượng hạ nhân, gia đinh là không thể đếm xuể.
'Người này, tuyệt đối không thể chọc vào.' Liễu gia lão tổ thầm nghĩ. Cao Lãng rời đi trong đêm mưa lớn. Để lại Liễu gia lão tổ với cảm xúc hỗn loạn. Những người Liễu gia thì hưng phấn khát máu như bầy sói đói, còn người Chúc gia thì mặt mày trắng bệch như tro tàn... Đêm nay, chắc chắn sẽ có rất nhiều kẻ phải ngã xuống.
***
Diệu Nham Vực. Đổng gia.
"Đổng Kì huynh, đã lâu không gặp." Nhìn thấy người ra đón mình, Cao Lãng vui vẻ nói. "Cao Lãng đệ, đã lâu không gặp. Năm đó ta thấy đệ bất phàm, đã biết tương lai đệ sẽ vượt qua ta. Thật không ngờ, ngày ấy lại đến nhanh như vậy." Đổng Kì cảm khái nói. Năm xưa Cao Lãng gặp bọn họ, hắn mới chỉ là Linh Đan Cảnh nhất trọng, trong khi Đổng Kì đã là Linh Đan Cảnh bát trọng. Vậy mà giờ đây, cả hai đều đã đạt tới Linh Đan Cảnh cửu trọng. Trong lòng Đổng Kì lúc này, tự thấy tốc độ tu luyện của mình thật sự là phế vật. Hai người khách sáo đôi ba câu, Đổng Kì liền dẫn Cao Lãng vào một tòa lầu các trang nhã. Bước lên lầu ba, đứng trước một căn phòng, Đổng Kì dừng bước.
"Được ngươi thông báo trước, người đệ cần tìm đang ở bên trong." "Đa tạ Đổng Kì huynh. Bao giờ rảnh rỗi, hai ta cùng ngồi đàm đạo." Cao Lãng chắp tay. "Haizz... Thôi bỏ đi, đệ cứ mau giải quyết vấn đề của mình trước đã. Thật không ngờ Tam tiểu thư Triệu gia lại sinh sống ngay cạnh khu vực Đổng gia mà chúng ta lại không hề hay biết." Đổng Kì lắc đầu, xong lại nhếch miệng. "Tuy tin tức giữa hai đại lục không quá linh thông, nhưng e rằng Triệu gia bên kia đang loạn hết cả rồi." "Ha ha... Đúng vậy." Cao Lãng cười khổ. "Ta có thể nhắc nhở đệ trước: sau khi tìm được và đưa nàng về đây, kẻ đối nghịch với ta cũng sẽ biết tin tức này. Chuyện Tam tiểu thư Triệu gia đang ở đây chẳng mấy chốc sẽ lan truyền ra thôi." Đổng Kì cảnh giác dặn dò, rồi xoay người rời đi.
"..." Cạch... Cao Lãng lấy lại bình tĩnh, cẩn thận bước vào trong phòng. Khi một lần nữa nhìn thấy nàng, Cao Lãng không khỏi lộ vẻ kinh ngạc. Triệu Cơ không còn che giấu dung nhan như trước kia nữa. Nàng lúc này tựa như một đóa hoa tuyệt đẹp đang tỏa ra ánh sáng hồng rực rỡ, cảnh vật bên ngoài cửa sổ dường như cũng đang tôn lên vẻ đẹp của nàng. Vẻ đẹp ấy khiến người ta ngẩn ngơ chỉ trong một khoảnh khắc.
Tiếng đàn từ một góc phòng truyền đ��n. Lúc này, Cao Lãng mới chú ý đến người thứ hai trong phòng: một nữ tử đang gảy đàn. "Đã lâu không gặp rồi. Ngươi không có ý định vào đây ngồi thưởng trà cùng ta sao?" Triệu Cơ hỏi. "Ha ha, ta chỉ là có chút kinh ngạc thôi. Thật không ngờ nữ tử ta gặp năm đó, giờ lại có dáng vẻ như vậy." Cao Lãng mỉm cười, tiến vào phòng, ngồi xuống đối diện Triệu Cơ. "Vậy ta của hiện tại, hay ta của khi đó, ngươi thích người nào hơn?" Triệu Cơ thoải mái pha trà, tiếp tục trò chuyện. "Ngươi không định hỏi vì sao người Đổng gia tìm được ta? Cũng không hỏi lý do vì sao ta lại ở đây sao?" Cao Lãng kinh ngạc. "Ta cần phải hỏi lý do sao? Dù sao thì ngươi cũng sẽ nói cho ta biết thôi." "Ngươi chắc chắn ta sẽ nói sao?" "Phải." Cao Lãng khẽ im lặng... Hắn vốn nghĩ Triệu Cơ sẽ có thái độ cứng rắn và quả quyết như trước kia, thậm chí đã chuẩn bị sẵn những lời lẽ đối đáp. Nhưng lần này nàng lại không theo lẽ thường. Có lẽ Triệu Cơ bây giờ đã buông bỏ hết mọi thứ, áp lực trên người nàng đã biến mất.
"Ngươi bây giờ có lẽ mới thực sự sống cho chính bản thân mình." Cao Lãng mỉm cười, nhẹ nhấp một chén trà trên tay. Triệu Cơ khẽ mỉm cười: "Không còn gánh nặng gia tộc, cũng không còn những kẻ ngoài mặt niềm nở nhưng trong lòng dấu gươm nói chuyện với ta. Cuộc sống của ta hiện tại vô cùng thoải mái." Cao Lãng quay sang nhìn nữ tử đang đánh đàn: "Nàng là ai?" "Là một thị nữ trung thành của ta, tên là La Lợi."
"La Lợi, tên hay lắm." Cao Lãng gật đầu. "La Lợi, vậy bây giờ ngươi có thể đi mời chủ nhân thật sự của mình ra nói chuyện với ta được không?"
"..." Tiếng đàn bỗng dưng im bặt. Giọng nói của người gảy đàn khẽ vọng ra: "Ngươi phát hiện ra bằng cách nào?" "Tuy dung mạo rất giống, nhưng ta vẫn khó tin chỉ trong vài năm mà khí chất của một người có thể thay đổi nhiều đến thế. Đặc biệt là với người tu luyện, việc thay đổi càng khó hơn, vì nó còn liên quan đến công pháp tu luyện." Cao Lãng tự tin đáp lại. "Chỉ với vài lý do đó, mà ngươi đã cho rằng người đang nói chuyện với mình không phải là ta sao?" "Xem ra ngươi muốn một câu trả lời khác." Cao Lãng lắc đầu: "Nếu người đối diện không sử dụng tinh thần lực đối phó với ta, có lẽ ta cũng không nhận ra nhanh đến thế." Cao Lãng được hệ thống trao cho thiên phú "Bảo hộ linh hồn", đối với tinh thần lực công kích hắn vô cùng mẫn cảm, dù cho nó rất nhỏ bé, khó phát hiện. "Chủ nhân, ta không có làm thế! Là do chiếc mặt nạ người đưa tự phát động!" Người ngồi đối diện Cao Lãng vội kêu lên, đồng thời tháo chiếc mặt nạ trên mặt. Dung mạo biến đổi, hóa thành một nữ tử khác với vẻ mặt non nớt hơn. Cao Lãng liếc mắt, nhận ra chiếc mặt nạ trên tay nàng chính là Mặt Nạ Phượng Hoàng mà hắn đã đưa cho Triệu Cơ. Một vật phẩm Thiên giai, có khả năng hoán đổi dung mạo. Người gảy đàn đứng dậy, để lộ gương mặt xinh đẹp của nàng. Gương mặt giống hệt Triệu Cơ ban nãy, nhưng khí chất lại kiêu ngạo hơn, bao hàm vẻ trí tuệ.
Ting... Tìm thấy Triệu Cơ, hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến 1. Nhận 5000 điểm năng lượng. Vật phẩm Địa giai: Vô Tự Quan Ấn.
"..." Cao Lãng khẽ mỉm cười. Giờ có thông báo, hắn mới thật sự xác nhận được ai là người thật. "Như lần trước ta đã nói, bây giờ, ta đã có thể tự tin cho ngươi xem dung mạo của mình." Triệu Cơ bình tĩnh mỉm cười. La Lợi đứng dậy cung kính trao trả chiếc mặt nạ cho Triệu Cơ, đồng thời lùi lại phía sau nhường chỗ, rồi đứng một bên pha trà. "Có Mặt Nạ Phượng Hoàng trong tay, dù là cường giả Hóa Thần Cảnh cũng khó mà phát hiện ra thật giả. Xem ra lần này ta tìm được ngươi, là do ngươi cố ý để lộ." Cao Lãng cảm khái. "Phải. Bởi ta biết, ngươi sẽ đi tìm ta." Triệu Cơ gật đầu: "Lần này gặp mặt, ngươi có ý định dẫn ta trở về Đông đại lục sao?" "Ngươi ở đây sống rất tốt, cớ gì phải trở về?" Cao Lãng cười nhạt: "Với tính cách của ngươi, nếu muốn về, ngươi đã sớm về rồi, cần gì phải chờ đến lúc ta tìm thấy ngươi?" "Xem ra ngươi rất hiểu rõ ta, Cao Lãng... Vậy ngươi có biết, nếu ngươi bảo ta về, ta cũng sẽ về không?"
--- Tất cả những bản chuyển ngữ này đều thuộc sở hữu của truyen.free, được tạo nên từ trí óc và tâm huyết.