Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tại Hạ Là Hệ Thống - Chương 301: Hai món ăn khác biệt

Ầm...

Đại Tuyết Lang đẩy mạnh cánh cửa vào khu nhà bếp, tạo ra tiếng vang lớn. Hắn bước vội vã vào trong.

"Tuyết Hồ Yêu Vương thích thưởng thức những món ăn được thiết kế tỉ mỉ, đẹp mắt, hoàn toàn khác biệt. Còn Lôi Hùng Yêu Vương lại đặc biệt yêu thích những món có kích thước lớn, nhiều thịt để hắn có thể ăn uống thỏa thích."

Nói xong, Đại Tuyết Lang tiến nhanh về phía một cánh cửa bị đóng băng, đẩy mạnh nó ra.

Đằng sau cánh cửa, rất nhiều loài động vật bị giết thịt được treo trên móc sắt. Điều đặc biệt là chúng đều có kích thước rất lớn và được đông cứng bên trong hầm băng.

Trong số các Yêu Vương, Lôi Hùng Yêu Vương là kẻ có khẩu phần ăn lớn nhất.

Tịnh Hương bước chậm theo sau Đại Tuyết Lang. Sau khi quan sát những gì trong căn phòng, nàng khẽ gật đầu hỏi:

"Vậy còn Ngưu Hương Yêu Vương đại nhân?"

"Ngưu Hương Yêu Vương đại nhân là một kẻ ăn chay, hắn cực kỳ ghét mùi thịt và cực kỳ nhạy cảm với nó. Ngươi tốt nhất đừng để chút mùi thịt nào vương trên người khi lại gần hắn." Đại Tuyết Lang nói tiếp. "Món ăn ưa thích của hắn là nấm."

Tịnh Hương khẽ gật đầu, trầm tư suy ngẫm.

"Ngươi nên cẩn thận, nếu đã muốn trở thành Trù sư như ta. Các vị Yêu Vương sẽ điều tra kỹ lưỡng về ngươi, đặc biệt là món Phở ngươi làm. Với Lôi Hùng Yêu Vương thì không sao, nhưng với Ngưu Hương Yêu Vương thì ta không chắc, nhất là khi ngươi dùng thịt đồng loại của h���n để chế biến." Đại Tuyết Lang nhắc nhở.

"Ta hiểu rõ, đây là thứ ngươi cần. Đa tạ." Tịnh Hương nói, ném cho Đại Tuyết Lang công thức món Phở.

"Được rồi, nhu cầu của ngươi đã xong, bây giờ ngươi có thể rời đi. Đây là nhà bếp của ta." Đại Tuyết Lang đổi sắc mặt, trầm giọng đuổi người.

"Mới giúp được một chút đã vội vàng đuổi người, bảo sao ngươi đến giờ vẫn cô độc." Tịnh Hương khó chịu lẩm bẩm, quay người rời đi.

"Loài lang vốn dĩ cô độc, không có đồng loại." Đại Tuyết Lang sau lưng nàng, kiêu ngạo nói.

Đến khi Tịnh Hương rời khỏi khu nhà bếp, hắn nhìn công thức trên tay mình, rồi liếc nhìn hướng nàng vừa đi, hừ lạnh:

"Thật không biết tôn ti trật tự."

Hàn Vương Cung.

Khu vực Tịnh Hương.

"Nếu Lôi Hùng Yêu Vương đại nhân thích món ăn lớn, vậy hẳn là hắn càng thích những món khổng lồ, không cần quá cầu kỳ. Đây có lẽ là phương án dễ thực hiện nhất." Tịnh Hương suy nghĩ nói.

Nàng hiện tại có 1000 điểm năng lượng, số điểm đủ để nàng mua hai công thức bên trong hệ thống, nhưng đáng tiếc, toàn bộ vật phẩm trong hệ thống đều đang bị khóa, khiến nàng không thể làm được gì.

"Tử Văn, ngươi mau giúp ta một tay!" Tịnh Hương vội hô lên.

"Thôi được rồi, để ta tự đề cử giúp ngươi vậy. Ngươi không cần tự mình chọn." Một giọng nói bất chợt vang lên ngay bên cạnh, khiến Tịnh Hương giật mình.

Nàng nhanh chóng cúi xuống, liền trông thấy bản thể của mình nằm sát bên cạnh.

"Ngươi là ai?" Tịnh Hương hoảng hốt hô lên.

"Ngay cả bản thể của mình ngươi cũng không nhận ra sao?" Tử Văn trong hình dạng mèo trắng lười biếng hỏi.

"Ngươi có thể đi ra bên ngoài?" Tịnh Hương kinh ngạc.

"Đương nhiên... à không, không thể. Ta chỉ dùng hình ảnh được chiếu thẳng vào đầu ngươi, khiến ngươi cảm thấy như ta đang ở bên ngoài thôi, cái hình dạng này chỉ có mình ngươi thấy được." Tử Văn nói.

Cái này giống như một loại ảo giác nhỏ xuất hiện trong tâm trí Tịnh Hương vậy. Tuy nhiên, Tử Văn có thể khống chế ảo giác này, khiến nàng có cảm giác như đang nói chuyện trực tiếp với hắn.

Tử Văn hơi không hài lòng với khả năng này, vì ảo giác này chỉ có tác dụng khi ký chủ đạt đến Hóa Thần Cảnh, đồng thời lại không thể rời xa ký chủ quá hai mét.

Đồng nghĩa với việc hắn không thể sử dụng khả năng này lên người Cao Lãng.

"Lôi Hùng Yêu Vương phàm ăn, nhưng thịt hắn ăn nhiều như vậy rồi. Ta đề cử ngươi nên chuyển sang cho hắn ăn chút hải sản, để hắn nhớ lâu một chút." Tử Văn vừa giương móng vuốt, vừa vuốt râu nói.

"Cho hắn ăn Mực khổng lồ đi. Công thức món ăn là 500 điểm năng lượng, ta cũng đã điều chỉnh nguyên liệu thành phần phù hợp với thế giới này, nên ngươi không cần phải lo tốn thời gian nghiên cứu nữa."

"Còn đối với Ngưu Hương Yêu Vương, cho hắn ăn món Nấm đùi gà kho gừng, đảm bảo hắn phải thay đổi cách nhìn. Giá 200 điểm năng lượng."

"Từ từ đã, Ngưu Hương Yêu Vương chỉ thích ăn chay, còn nữa, sao công thức món ăn của Lôi Hùng Yêu Vương lại tốn kém hơn Ngưu Hương Yêu Vương chứ?" Tịnh Hương vội vàng ngăn lại hỏi.

"Nấm đùi gà kho gừng là món chay, chỉ là dùng nguyên liệu thực vật để tạo hương vị giống thịt g�� mà thôi. Đảm bảo cái lão chỉ biết ăn cỏ đó chắc chắn chưa bao giờ được nếm một món chay đặc biệt như vậy." Tử Văn giải thích.

"Còn đối với Lôi Hùng Yêu Vương, công thức để chế biến cho hắn phức tạp hơn nên tất nhiên sẽ tốn nhiều hơn rồi. Con mực to thế cơ mà..."

"Sao chứ?" Tử Văn dò hỏi.

"Ta cũng cần phải nếm thử trước món ăn để hiểu rõ hương vị của nó." Tịnh Hương nói.

"Tất nhiên là như thế rồi. Nhưng ngươi phải mua công thức trước mới có thể." Tử Văn nói.

"Giao dịch đi."

"Tốt."

Tinh...

Mua công thức món Mực khổng lồ, tiêu hao 500 điểm năng lượng.

Mua công thức món Nấm đùi gà kho gừng, tiêu hao 200 điểm năng lượng.

Số điểm năng lượng còn lại: 300 điểm.

Trong đầu Tịnh Hương, một loạt thông báo hiện lên.

"Được rồi, bắt đầu học thôi." Tịnh Hương quyết tâm nói.

Hàn Vương Cung.

Khu vực Lôi Hùng Yêu Vương.

Nhấm nháp...

Bên trên đại điện, Lôi Hùng Yêu Vương thoải mái thưởng thức một con mực khổng lồ có kích thước lớn gấp năm lần người hắn, thô bạo xé từng sợi râu mực đưa vào miệng.

"Thoải mái... Ha ha ha..." Lôi Hùng Yêu Vương cười lớn.

Bên dưới đại điện, Đại Tuyết Lang đứng cùng Tịnh Hương và hai tên hộ vệ khác, gương mặt cung kính.

"Ta sao phải đi với ngươi chứ?" Đại Tuyết Lang khó chịu lẩm bẩm.

"Trong số ba vị Yêu Vương, ngươi có mối quan hệ tốt nhất với Lôi Hùng Yêu Vương. Nếu ta chỉ đi một mình, hẳn hắn sẽ không để tâm." Tịnh Hương mỉm cười hạ giọng.

"Điều đó là đương nhiên, Lôi Hùng Yêu Vương rất phàm ăn. Nấu món ăn cho hắn không cần quá cầu kỳ, mà chủ yếu là kích thước của món ăn." Đại Tuyết Lang kiêu ngạo lẩm bẩm.

"Món ăn này của ngươi không tệ, bấy lâu nay ta vẫn luôn chỉ nghĩ đến các món trên cạn, sao lại không nghĩ tới món ăn dưới biển chứ?"

"Bây giờ thì ngươi nghĩ tới rồi đó, chỉ là công sức để bắt được loại hải vật này khó hơn rất nhiều mà thôi." Tịnh Hương mỉm cười.

Để bắt được con mực này, nàng đã phải nhờ tới hơn trăm tên hộ vệ trong Hàn Vương Cung, những tên hộ vệ có bản thể là loài cá, phải lặn xuống đáy biển sâu phía B���c này mới có thể đánh bắt được.

Chi phí để bọn hắn lao động, quả thực không rẻ chút nào.

"Tốt lắm, lần trước trong cuộc thi thăng cấp Trù sư, ta vốn đã có ấn tượng tốt về ngươi, quả nhiên không nhìn lầm người." Thỏa mãn với con mực khổng lồ, Lôi Hùng Yêu Vương vừa xỉa răng vừa khen ngợi.

Đại Tuyết Lang sầm mặt, khi đấy Lôi Hùng Yêu Vương từng nói những lời coi thường hắn vẫn còn văng vẳng bên tai, vậy mà giờ đây, vì miếng ăn lại thay đổi nhanh như chong chóng.

"Đại Tuyết Lang, ngươi có ý kiến sao?" Lôi Hùng Yêu Vương hỏi.

"Không có..." Đại Tuyết Lang vội lắc đầu.

"Vốn dĩ có một bữa ăn ngon lành thế này, ta phải ban thưởng cho ngươi. Tuy nhiên, vì ngươi đang trong cuộc kiểm tra trở thành Trù sư..." Lôi Hùng Yêu Vương nhếch mép.

"Cầm lấy."

Hắn vừa dứt lời, liền ném cho Tịnh Hương một chiếc răng.

"Nghe bảo ngươi có được sự chứng nhận từ Tuyết Hồ Yêu Vương, nhưng ta có thể cho ngươi biết. Cái lão trâu đen kia không dễ tính như ta đâu." Lôi Hùng Yêu Vương đưa tay trước miệng nhỏ giọng nói.

"Đa tạ đại nhân, ta tin tưởng vào khả năng của mình." Tịnh Hương cúi đầu nói.

"Rất tốt. Cố lên, ta vẫn còn muốn được thưởng thức món ăn của ngươi thêm lần nữa. Đừng để ta chỉ được thưởng thức có mỗi một lần này thôi nhé." Lôi Hùng Yêu Vương khích lệ.

"Đa tạ đại nhân."

Tịnh Hương cùng Đại Tuyết Lang đồng thời hành lễ, rời khỏi khu vực của Lôi Hùng Yêu Vương.

"Lôi Hùng Yêu Vương đại nhân đối với ngươi rất có hảo cảm." Đại Tuyết Lang lạnh lùng nói.

"Ngài ấy rất dễ tính." Tịnh Hương mỉm cười.

Nghe vậy, Đại Tuyết Lang nhếch mép cười lạnh: "Hắn chỉ dễ tính khi ngươi cho hắn ăn thôi."

Hai người quay lại khu bếp, chuẩn bị một lát, Tịnh Hương liền bê một khay thức ăn đi ra.

"Đi thôi." Tịnh Hương nói.

Đại Tuyết Lang nhìn thoáng qua món ăn của nàng, ngửi thử mùi hương tỏa ra từ món ăn, khẽ nhíu mày:

"Ta đã bảo với ngươi là hắn ăn chay rồi mà? Món ăn này của ngươi sẽ khiến hắn nổi giận đấy."

"Ngươi yên tâm, chuyện này ta đảm bảo." Tịnh Hương cười nói.

"Ngươi thì đảm bảo được cái gì, đây là lấy tính mạng ra mà khiêu khích hắn." Đại Tuyết Lang tức giận.

"Nếu đi thì ngươi cứ đi một mình, đừng có lôi ta vào chỗ chết."

Hàn Vương Cung.

Khu vực Ngưu Hương Yêu Vương.

"Vậy... đây chính là món ăn các ngươi chuẩn bị cho ta?" Bên trên đại điện, Ngưu Hương Yêu Vương trầm giọng hỏi.

Trước mặt hắn là một đĩa "đùi gà" màu sắc sặc sỡ, tỏa ra mùi hương thơm phức khiến người ta thèm thuồng.

"Thôi rồi, xong đời rồi. Đáng lẽ ra ta không nên tin tưởng con bé này mới phải." Đại Tuyết Lang đầu cúi thấp, liên tục đổ mồ hôi lạnh.

"Đại nhân, món ăn này có tên là Nấm đùi gà kho gừng, tuy tên món ăn có chữ 'gà', nhưng không hề có chút thịt gà nào. Hình dáng mà ngài đang nhìn thấy thực chất được làm từ nấm." Tịnh Hương mỉm cười giải thích.

"Nếu đại nhân không tin, có thể kiểm chứng. Tin rằng đại nhân sẽ dễ dàng nhận ra."

Ngưu Hương Yêu Vương đang bừng bừng tức giận trong lòng, nghe nàng nói xong hơi dịu xuống, nghi ngờ kiểm tra món ăn.

"Đúng, quả thật là nấm."

Ăn đồ chay bao nhiêu năm, việc nhận biết thực vật ít ra hắn vẫn còn phân biệt được.

"Ta biết đại nhân không ăn thịt. Chính vì vậy, tiểu nữ mới sáng tạo ra món ăn này dâng lên đại nhân. Dù không phải thịt, nhưng vẫn mang hương vị tựa thịt." Tịnh Hương thấy áp lực trong lòng giảm bớt đôi chút, ngoài mặt vẫn thản nhiên mỉm cười nói.

Truyện này thuộc về nguồn truyen.free, vui lòng không sao chép trái phép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free