(Đã dịch) Tại Hạ Là Hệ Thống - Chương 184: Cướp chìa khoá
Chân trước bên trái của Ngọc Hoàng Sư hoàn toàn tách rời khỏi cơ thể, văng ra một bên, máu tươi bắn tung tóe.
Gầm...
Ngọc Hoàng Sư kêu lên một tiếng đau đớn, đổ vật xuống, cả thân hình lăn lộn trên mặt đất.
Cổ tay Cao Lãng khẽ xoay, lưỡi kiếm chợt chuyển hướng về phía con Ngọc Hoàng Sư. Tay trái hắn chụp lấy chuôi kiếm, cả hai tay cùng vung kiếm chém mạnh xu���ng.
Bạt Kiếm Thuật.
Lưỡi kiếm bổ dọc đầu con Ngọc Hoàng Sư, một nhát chém xé toạc từ dưới cằm lên.
Xoẹt...
Khuôn mặt Ngọc Hoàng Sư tách làm đôi, máu tươi văng lên chiếc mặt nạ trên mặt Cao Lãng, khiến chiếc mặt nạ Tiểu Quỷ càng thêm dữ tợn.
Gào...
Nhìn thấy đồng loại mình gục ngã, Tuyết Linh Hồ hoảng sợ kêu lên một tiếng rồi chợt xoay người bỏ chạy.
Cao Lãng nhìn thấy vậy, không chút do dự đuổi theo.
Phía sau lưng hắn, bốn con quái vật đá bám sát.
Chợt Cao Lãng thu trường kiếm trên tay lại, hơi nghiêng người lách mình một góc 90 độ, bàn tay trái giơ về phía con quái vật đá, một cỗ lực đẩy từ người hắn phả vào nó.
Xuy Phong Chưởng.
Vì trọng lượng của con quái vật đá vô cùng lớn, lực đẩy đó không những không xô nó đi, mà còn phản phệ, đẩy Cao Lãng bay vút về phía Tuyết Linh Hồ.
Đồng thời, bàn tay phải Cao Lãng xuất hiện một cỗ hấp lực, nhằm về phía con yêu thú xinh đẹp kia.
Gào...
Tuyết Linh Hồ hoảng sợ kêu to một tiếng. Mặc dù nó cố gắng vận động bốn chân hết công suất, thế nhưng không những càng lúc càng chạy chậm lại, thậm chí còn bị kéo lùi về sau. Tốc độ kéo lùi càng lúc càng nhanh.
Cuối cùng, thậm chí hai chân Tuyết Linh Hồ còn không chạm đất, lơ lửng giữa không trung, bay thẳng về phía bàn tay phải Cao Lãng.
Nhận thấy khoảng cách giữa nó và Cao Lãng ngày càng rút ngắn, Tuyết Linh Hồ tức giận rít lên một tiếng trầm thấp trong cổ họng, hai con mắt lóe sáng, xung quanh nó bắt đầu xuất hiện từng bụi băng tuyết.
Nhiệt độ xung quanh cơ thể Tuyết Linh Hồ ngày càng lạnh giá, thậm chí mặt đất dưới những nơi nó bay lướt qua còn bị đóng thành lớp băng mỏng.
Chỉ cần Cao Lãng tiến đến quá gần, hắn sẽ lập tức bị hóa thành người băng.
Chỉ là, khi Tuyết Linh Hồ vừa tới khoảng cách năm mét, hấp lực trên tay Cao Lãng liền biến mất. Linh khí quanh hắn chợt biến đổi, một cỗ lực đẩy mạnh mẽ từ tay hắn bùng phát.
Cỗ hấp lực và lực đẩy xung đột, va chạm mãnh liệt, lấy cơ thể Tuyết Linh Hồ làm trung tâm mà tàn phá.
Gào...
Cơ thể Tuyết Linh Hồ tựa như bị xung đột nội tại quá mạnh mẽ, cả người nó co rút dữ dội, vài chỗ trên thân thể còn bị nổ tung da thịt, máu tươi văng ra.
Bịch...
Cơ thể Tuyết Linh Hồ rơi mạnh xuống mặt đất, suy yếu vô cùng. Nó thở ra từng ngụm hơi nặng nhọc, ánh mắt liếc về phía Cao Lãng tràn đầy sự sợ hãi.
Trong ánh mắt phản chiếu của nó, chỉ thấy một ánh kiếm lóe sáng bao trùm lấy, rồi tất cả sắc thái trong đôi m��t ấy liền tắt lịm.
Cao Lãng cất thanh trường kiếm đi, không thèm liếc nhìn, xoay người lao đến phía bốn con quái vật đá.
Đồng thời, bàn tay phải hắn tạo một cỗ hấp lực chỉ về phía thi thể Đường Lăng. Cây Bút Phán Quan cắm sau gáy hắn rung lên bần bật, rồi rút ra bay về phía Cao Lãng.
Thi thể Đường Lăng lúc này đã trở thành một thây khô, không còn một chút máu tươi nào.
Rầm...
Cao Lãng né tránh một đòn của con quái vật đá trước mặt, đồng thời cây Bút Phán Quan cũng kịp lúc bay về tay hắn.
Trên tay Cao Lãng xuất hiện một cây giáo, hắn ném mạnh về phía con quái vật đá đứng thứ ba, nhắm vào chân sau bên trái của nó.
Ầm...
Cây giáo cắm sâu vào, gây nên một tiếng vang lớn, đồng thời con quái vật đá cả người chao đảo.
Trên tay hắn liên tục xuất hiện những cây giáo mới, liên tiếp phóng về cái chân đó. Đồng thời, bước chân hắn không hề dừng lại, vẫn chạy về phía con quái vật đá thứ ba, né tránh những đòn tấn công của các con quái vật đá xung quanh.
Ầm... Ầm...
Từng mũi giáo được phi ra, lao về cùng một vị trí, khiến vết nứt trên cái chân đó ngày càng lớn dần.
Vì con quái vật đá chỉ biết cắm đầu công kích, không hề có trí tuệ rõ rệt, thế nên căn bản không thể né tránh, liên tục thụ động bị tấn công vào chân.
Ầm...
Đến cái giáo thứ mười hai của Cao Lãng đâm vào đó, chân trái của con quái vật đá nổ tung, từng mảnh đá vụn văng ra xung quanh. Con quái vật đá cũng vì mất một chân mà cả người khuỵch xuống.
Keng...
Chân trái vừa nổ tung, ngay lập tức một chiếc chìa khóa màu vàng văng ra.
Ban nãy, khi còn núp trong bóng tối, Cao Lãng đã cẩn thận quan sát vị trí của chiếc chìa khóa. Thế nên hắn không hề tấn công những con quái vật đá khác, mà chỉ nhắm vào vị trí của cái chìa mà thôi.
Chiếc chìa khóa như có linh tính, vừa văng ra, liền lao vút về phía cơ thể con quái vật đá, muốn chui ngược vào trong đó.
Vụt...
Hấp Chưởng.
Trên tay Cao Lãng xuất hiện một cỗ hấp lực, hút lấy chìa khóa về phía mình. Khoảng cách giữa hắn và chiếc chìa khóa lúc này chỉ còn ngang với khoảng cách từ chiếc chìa đến cơ thể con quái vật đá thứ ba.
Vì khoảng cách gần như vậy, lại thêm bị hấp lực từ tay Cao Lãng, chiếc chìa khóa chỉ có thể bị động lơ lửng giữa không trung, di chuyển chậm chạp về phía tay hắn.
Bộp...
Khi chiếc chìa khóa bay đến gần chân hắn, Cao Lãng nhảy lên một đoạn, liền tóm gọn chiếc chìa khóa giữa không trung vào tay mình.
Chiếc chìa khóa vừa chạm vào tay hắn, ánh sáng trên nó giảm dần rồi tắt hẳn, trực tiếp biến thành một chiếc chìa khóa bình thường.
Rầm... Rầm... Rầm...
Không có chiếc chìa khóa gia trì, toàn bộ những con quái vật đá xung quanh Cao Lãng ngừng chuyển động, sau đó tự động chia tách ra, rơi xuống mặt đất.
Cao Lãng liếc mắt nhìn xung quanh, những con quái vật đá đó đã biến thành những tảng đá thông thường, không còn một chút linh tính.
Tầm mắt Cao Lãng quay về phía sau. Xa xa phía bên kia cửa hang, thân ảnh của Lãnh Mộc và Đổng Mộ đã không còn thấy tăm hơi.
Lạnh nhạt thu hồi tầm mắt, Cao Lãng bước chậm đến chỗ thi thể đám người Băng Hoàng Tông, thu nhặt binh khí cùng với giới chỉ không gian của bọn hắn.
Dù sao đi nữa, Cao Lãng đã kh��ng còn hứng thú giết Lãnh Mộc và Đổng Mộ. Nếu không, hắn cũng sẽ không tha mạng cho Lãnh An.
So với người Ngũ Gia, Cao Lãng càng chán ghét hơn chính là người của Tam Tông.
Đối với Tam Tông, Cao Lãng hoàn toàn không có chút cảm tình tốt nào. Chỉ cần có cơ hội, hắn sẽ giết bằng được.
Còn người của các thế lực khác, thì tùy tâm hắn. Nếu bọn hắn chạy trốn, Cao Lãng cũng sẽ nhắm một mắt bỏ qua.
"Tử Văn, kết toán."
Cầm lấy chiếc chìa khóa trên tay, Cao Lãng chăm chú nhìn nó, lạnh nhạt nói.
"Kết toán nhiệm vụ phụ tuyến 1: Giết 5 Linh Hải Cảnh, đạt 50 điểm năng lượng."
"Kết toán nhiệm vụ phụ tuyến 2: Giết 3 yêu thú cấp hai, đạt 30 điểm năng lượng."
Bên trong đầu Cao Lãng, Tử Văn lạnh nhạt kết toán nhiệm vụ cho hắn.
"Tính cả lúc đầu ngươi giết hai tên Linh Hải Cảnh, vậy hiện tại tổng số điểm của ngươi là 685 điểm năng lượng."
"685 điểm năng lượng sao? Vẫn còn quá ít." Cao Lãng chép miệng.
"Phải rồi, Vân Hi và A Lôi có tính là thuộc hạ của ta không?" Chợt Cao Lãng hỏi.
"Không phải. Lần trước ngươi là đội trưởng của một nhóm bốn người bao gồm ngươi, Vân Hi, A Lôi và Mao Sơn. Nhưng đó cũng chỉ là đội ngũ tạm thời mà thôi, sẽ không được tính là thuộc hạ." Tử Văn lắc đầu nói.
"Vậy như thế nào mới tính là thuộc hạ?" Cao Lãng hỏi tiếp.
"Đám người Diệu La Hội của ngươi mới có thể tính là thuộc hạ." Tử Văn lạnh nhạt nói: "Ngươi quên rồi sao?"
"Diệu La Hội? À à... Nhớ rồi! Là tên La Thiên ở Minh Châu Thành. Gia tộc Vân Gia của Vân Hi." Cao Lãng vội vàng nói.
"Chính xác." Tử Văn gật đầu: "Xem ra trí nhớ của ngươi còn rất tốt mà."
Cao Lãng nở nụ cười khổ. Quả thực đã hơn một năm kể từ lúc hắn rời khỏi Minh Châu Thành, nếu Tử Văn không nhắc đến, Cao Lãng cũng không thể nhớ nổi.
"Nhưng ta không thấy có điểm năng lượng của bọn hắn à." Cao Lãng nhíu mày nói.
Hắn không tin rằng từ lúc nhiệm vụ của Tử Văn xuất hiện đến giờ, người Diệu La Hội lại không giết một ai.
Cần nhớ rằng Diệu La Hội là một hội chuyên săn giết yêu thú để sinh sống, thế nhưng đến bây giờ Cao Lãng vẫn chưa thấy một điểm năng lượng nào rơi ra từ đó cả.
"Ngươi phải quay về Diệu La Hội nắm quyền kiểm soát nó, như vậy hệ thống mới kết toán cho ngươi." Tử Văn nhàm chán nói, chức năng này của hệ thống đơn giản là để ngươi quên đi cái việc không làm mà đòi có ăn.
Vị trí của mình với thuộc hạ cách xa hơn một nửa đại lục như thế này mà cũng đòi tính điểm năng lượng. Quá nằm mơ đi.
"Vậy nếu để lâu nó có bị mất không?" Cao Lãng cẩn thận hỏi.
"Nếu ngươi không còn kiểm soát thế lực này nữa thì nó sẽ mất. Còn bây giờ thì không." Tử Văn đáp lại.
Cao Lãng nghe xong, an tâm thở phào một hơi rồi không hỏi lại nữa. Nếu nó không mất vậy cứ để đó tích thật nhiều, rồi đến lấy một thể.
Đồng thời, trong lòng hắn cũng vô cùng cảm thán. Hắn để La Thiên tự do hoạt động Diệu La Hội lâu như thế, mà tên đó cũng không dám phản bội, quả đúng là người trung thành mà.
E rằng Cao Lãng không biết rằng, trong đầu La Thiên đã sớm in sâu bóng ma tâm lý về hắn. Mới chỉ hơn một năm, căn bản không thể khiến La Thiên quên đi được.
"Được rồi, bây giờ có chìa khóa rồi, vậy mình cần phải tìm căn phòng để mở nó chứ, sau đó thì nó sẽ kêu leng keng." Cao Lãng cười nói.
Leng keng... Leng keng...
Ở phía sâu trong hang động, tiếng kêu báo động "Leng keng... leng keng..." vô cùng lớn vang vọng ra bên ngoài, khiến Cao Lãng dù đứng ở đây cũng có thể nghe thấy.
Cao Lãng ngẩn người.
Không phải chứ? Hắn vừa mới nói xong, đã có kẻ tìm ra chìa khóa mở cửa căn phòng rồi sao?
...
Tại một căn phòng sâu bên trong hang động.
Một tên mặc trang phục áo choàng trắng, đeo mặt nạ Thiên Binh, lạnh lùng đứng trước cửa căn phòng.
Bên trên cánh cửa, tiếng kêu báo động "Leng keng" vô cùng lớn vang vọng ra phía bên ngoài.
Chương này được dịch bởi truyen.free, và mọi quyền đều được bảo hộ.