Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tại Hạ Là Hệ Thống - Chương 171: Say sóng

Rì rào…

Đứng trên boong tàu, Cao Lãng tựa mình vào thành, ánh mắt nhìn về xa xăm, tận hưởng hương vị gió biển.

Có lẽ, đây là lần đầu tiên Cao Lãng được trải nghiệm cảm giác mới lạ này.

Bầu trời trong xanh, tiếng sóng vỗ rì rào dưới con tàu, cùng với làn gió mát mẻ và không khí thoáng đãng tạo nên một cảm giác vô cùng thoải mái.

Tất cả đều sẽ thật tuyệt vời nếu không…

"Oẹ!..."

Vân Hi ngồi bên cạnh Cao Lãng nôn thốc nôn tháo.

"Phù… Oẹ!..."

"..."

Hỏng cả cảnh đẹp!

"Lãng đệ, ngươi không bị say sóng sao?"

Cố gắng xoa dịu cơn chóng mặt, Vân Hi nhăn nhó hỏi.

"Không hề."

Cao Lãng bình thản đáp.

"Ngươi nhìn A Lôi mà xem, ngay cả hắn cũng không say sóng như ngươi."

"Không thể nào?"

Vân Hi chống cằm, vẻ mặt không cam tâm đáp:

"Khoa học đã chứng minh: cứ mười người đi biển thì ba người say sóng. Và thật trùng hợp, ở đây chúng ta có ba người."

"..."

*Ngươi suy nghĩ nhiều rồi. Tỉ lệ người đi biển say sóng là một phần ba. Vừa đúng lúc ở đây có ba người, ngươi là nằm trong một phần ba đấy,* Cao Lãng thầm nghĩ trong lòng.

"Lãng đệ, ngươi và ta vốn sống sâu trong đất liền, cả hai căn bản đều không có chút kinh nghiệm đi biển nào. Tại sao chỉ có mình ta say sóng mà các ngươi lại không bị chứ? Nói mau, rốt cuộc là ngươi có biện pháp gì?"

Vân Hi đột nhiên chuyển giọng, gặng hỏi.

"Đi thôi A Lôi, kệ hắn."

Cao Lãng chẳng buồn nói chuyện với Vân Hi, nhanh chóng dẫn A L��i tránh xa hắn, tiếp tục hưởng thụ phong cảnh trên boong tàu.

"Ta... Oẹ!..."

Vân Hi không kìm được muốn chửi thề, nhưng vừa nói đến miệng thì cái cảm giác buồn nôn kia lại ập tới.

Vân Hi nhanh chóng lấy tay che miệng, đầu cúi gằm xuống, một tay bám chặt thành tàu, nôn tháo vào chiếc xô gỗ đặt dưới chân.

"Hả?"

Vân Hi vừa nôn xong, đầu hơi ngẩng lên. Liền nhìn thấy phía đối diện là một đôi chân dài cùng chiếc đuôi váy màu hồng phấp phới trong gió.

"Tiểu ca ca, ta có thể hỏi ngươi chút chuyện không?"

Một giọng nói trong trẻo từ bên cạnh vang lên, khiến Vân Hi bất giác ngước mắt nhìn lên.

Một thiếu nữ tầm khoảng 19, 20 tuổi mặc váy màu hồng phấn. Dáng người có chút uyển chuyển, nàng cười nói với Vân Hi, miệng nhỏ còn để lộ ra hai chiếc răng khểnh nhỏ trông vô cùng đáng yêu.

"Chào cô nương, không biết ta có thể giúp gì được cho cô nương?"

Vội vàng đứng dậy chỉnh đốn lại vẻ ngoài nhếch nhác của mình, Vân Hi vừa khách sáo nói.

"Nhị Quỷ, qua đây."

Chỉ là thiếu nữ còn chưa kịp mở miệng, phía sau Vân Hi đã vang lên giọng nói nghiêm khắc của Cao Lãng.

Vân Hi nghi ngờ quay đầu lại, Cao Lãng và A Lôi đang bước chậm về phía hắn, thần sắc vô cùng nghiêm trọng.

Cộp...

Đi đến bên cạnh Vân Hi, Cao Lãng lạnh lùng liếc nhìn thiếu nữ, lãnh đạm nói:

"Chúng ta chỉ mới lên tàu, không có chuyện gì để nói với cô cả."

Nói xong liền xoay người rời đi, A Lôi lập tức xách Vân Hi lên, kéo hắn đi mà không để Vân Hi kịp phản ứng.

"..."

Thiếu nữ chỉ còn biết im lặng, mọi chuyện có vẻ không như ý nàng muốn chút nào.

"Thả ta ra, các ngươi đang làm cái gì vậy?"

Bị A Lôi kéo đi một đoạn, Vân Hi nhanh chóng giãy dụa, vẻ mặt tức giận nói.

*Không thấy ta đang được muội tử chú ý sao? Sao các ngươi lại phá hỏng chuyện tốt của ta? Có phải các ngươi đang ghen tị không?*

"Im lặng."

Cao Lãng ánh mắt hơi híp lại, ra hiệu cho Vân Hi im lặng, nhỏ giọng nói thầm.

Đồng thời, hắn ra hiệu bằng tay cho A Lôi, thả Vân Hi ra.

Soạt... Bịch...

A Lôi vừa nới lỏng tay, Vân Hi nhanh chóng đứng thẳng người lên, xoa xoa cánh tay, bất mãn nói:

"Rốt cuộc là chuyện gì vậy? Ta cho ngươi thời gian giải thích. Nói nhanh lên!"

"Nhìn đi."

Cao Lãng không nói, chỉ tay về phía bên kia.

Vân Hi theo ánh mắt của Cao Lãng nhìn sang, liền thấy thiếu nữ đi chậm đến chỗ một nhóm nam nữ khác, cả thảy bốn người.

"Thấy khí tức trên người bọn họ không?"

Cao Lãng lạnh nhạt nói.

"Tất cả đều là Linh Hải Cảnh cấp chín."

Vân Hi nghiêm túc trầm giọng nói. Đồng thời cũng hiểu tại sao ban nãy Cao Lãng lại bảo A Lôi lôi mình đi.

Họ đến đâu phải vì vẻ đẹp của mình. Họ căn bản là đến để dò la thông tin từ đối thủ của mình mà thôi.

"Nhìn lại dáng vẻ của ngươi xem, trên người mặc áo choàng đen kín mít, lại còn đeo mặt nạ che nửa mặt. Ngươi tưởng bản thân ngươi có khí chất gì mà thu hút được người ta?" Cao Lãng cười lạnh nói.

Vì bọn hắn đi tham gia bí cảnh với thân phận người Địa Cung, thế nên đều mặc trang phục của Địa Cung.

Duy chỉ có chiếc mặt nạ Tiểu Quỷ, để tiện đeo lâu dài hơn, mọi người không đeo mặt nạ toàn phần, mà đều đeo mặt nạ che nửa khuôn mặt trên, kéo dài từ mũi lên phía trên mặt.

Hình dáng mặt nạ tùy thuộc vào cấp bậc của bọn hắn.

Quế Võ đeo mặt nạ Đầu Trâu, còn nhóm Cao Lãng đeo mặt nạ Tiểu Quỷ.

Họ gọi nhau bằng tên gọi trong Địa Cung, chỉ khi không có người xung quanh mới có thể gọi tên thật.

Vân Hi im lặng, lời nói của Cao Lãng giống như nhát dao đâm vào tim hắn. Lòng hắn thật đau a...

"Oẹ!..."

"..."

"Được rồi." Cao Lãng bất đắc dĩ thở dài: "Trên tàu này, tuyệt đối phải hạn chế giao tiếp với người lạ. Chuyến đi lần này là để đột phá Linh Đan Cảnh. Đối thủ của chúng ta, đều là Linh Hải Cảnh cấp chín. Phải hết sức cẩn trọng."

"Được."

A Lôi và Vân Hi đồng loạt gật đầu đáp lại.

Về phía nhóm người kia.

Thiếu nữ quay lại nói chuyện với đồng bạn của mình, tâm tình không mấy vui vẻ.

"Ồ ồ... Thiếu nữ của chúng ta bị người ta từ chối rồi kìa. Xem ra gu thẩm mỹ của họ kém thật, không nhìn ra vẻ đẹp của ngươi."

Cô vừa quay về, lập tức bị đồng bạn của mình, một thiếu nữ váy xanh, trêu chọc với vẻ mặt ngang tàng.

"Im miệng đi! Nếu ngươi giỏi vậy thì cứ việc lên bắt chuyện với bọn hắn, xem người ta có thèm quan tâm tới ngươi không?"

Thiếu nữ váy hồng phấn cười lạnh nói, không hề yếu thế một chút nào.

"Ta quan tâm đến ngươi."

Nàng vừa dứt lời, bên cạnh một tên thanh niên gầy gò như que củi lạnh nhạt nói.

"Ta biết. Lãnh Mộc." Thiếu nữ váy hồng phấn lạnh nhạt đáp lại, ánh mắt còn không thèm nhìn tên thanh niên đó.

"Điều tra được gì không?"

Tên thanh niên trang phục màu trắng, miệng bịt khăn vải lạnh lùng hỏi.

Nghe thấy thế, vẻ mặt thiếu nữ váy hồng vội chuyển sang nghiêm túc, nhẹ lắc đầu: "Bọn hắn quá cẩn thận. Trừ việc biết họ là người Địa Cung, còn lại không biết gì hết."

"Chuyện đó bọn ta biết. Ngươi không cần nhắc lại." Thiếu nữ váy xanh kiêu ngạo nói.

"Ngươi không thích nghe cũng không cần nghe." Thiếu nữ váy hồng phấn cười lạnh.

"Ta nghe."

Đám người Cao Lãng chẳng còn hứng thú ngắm biển nữa, liền lần lượt đi vào bên trong tàu.

Vân Hi và A Lôi ai về phòng nấy, chỉ riêng Cao Lãng đi tìm Đầu Trâu, dò hỏi thân phận nhóm nam n�� kia.

Con tàu mà nhóm Cao Lãng đang đi vô cùng to lớn. Bên trong thậm chí có hơn sáu mươi căn phòng riêng. Chỉ là mỗi căn phòng, lại được bài trí khá đơn giản, không cầu kỳ hay bắt mắt như nhà trọ.

"Là Lãnh Gia."

Ngồi uống trà với Cao Lãng, nước trà trong chén nghiêng ngả liên tục nhưng không hề văng ra ngoài, Đầu Trâu lạnh lùng nói.

"Bí cảnh này nằm ngoài hải đảo. Chỉ có các đỉnh cấp thế lực biết vị trí của nó. Lãnh Gia là một trong số đó, một trong Ngũ Gia."

"Sư thúc, ngài có thể nói rõ hơn cho ta về Ngũ Gia này được không?"

Cao Lãng cẩn thận hỏi.

"Ngũ Gia bao gồm năm gia tộc có lịch sử lâu đời và có sức mạnh gần như tuyệt đối cả về thực lực lẫn kinh tế trên đại lục. Mỗi gia tộc trong Ngũ Gia, chỉ cần họ muốn, đều có thể khiến người dân trên đại lục bị ảnh hưởng nặng nề."

Đầu Trâu bình tĩnh giải thích:

"Trong Ngũ Gia bao gồm Triệu Gia và Lãnh Gia ở phía Đông đại lục. Nạp Lan Gia và Đổng Gia ở phía Tây đại lục. Doanh Gia ở phía Bắc đại lục. Đặc biệt là Doanh Gia, tầm ảnh hưởng ở phía Bắc đại lục chỉ dưới Băng Hoàng Tông và Cổ Linh Học Viện."

Cao Lãng âm thầm gật đầu, trong lòng suy nghĩ. Băng Hoàng Tông, một trong Tam Tông, Cổ Linh Học Viện, một trong Tứ Viện. Doanh Gia chỉ đứng dưới hai thế lực đó, đủ hiểu nó mạnh như thế nào.

Chợt nhớ ra điều gì đó, Cao Lãng vội hỏi:

"Đầu Trâu đại nhân, thế còn Nhất Điện thì sao?"

Đầu Trâu kỳ quái nhìn Cao Lãng, rồi nhẹ giọng nói:

"Nhất Điện. Tên gọi của nó là Bắc Băng Điện. Tầm ảnh hưởng của nó không chỉ bó hẹp ở một đại lục nào, mà là cả vị diện này. Thế nên không được xếp chung vào đây."

"À thế à." Cao Lãng hỏi.

"À thế làm sao mà à." Đầu Trâu đáp.

"..."

"Đầu Trâu đại nhân, tại sao Lãnh Gia mạnh như thế, nhưng ta lại không thấy nó trên đại lục phía Đông."

Cao Lãng vội hỏi tiếp.

So với Triệu Gia phát triển mạnh thương nghiệp, phòng Đấu Giá còn trải dài khắp phía Đông đại lục. Lãnh Gia lại quá kín tiếng, gần như trên đại lục không hề có chút tiếng tăm gì.

"Lãnh Gia vốn là ẩn thế Tông môn, tất nhiên là sẽ không nổi tiếng như Triệu Gia rồi." Đầu Trâu lạnh nhạt nói.

"So với Triệu Gia coi trọng thương nghiệp, Lãnh gia lại chú trọng thực lực bản thân hơn. Bề ngoài Lãnh Gia có một vị Hóa Thần Cảnh, ba mươi vị Nguyên Anh Cảnh, còn những người ẩn mình đằng sau thì không thể biết được."

"Điều đáng sợ là tất cả các vị Cường Giả đó không ph��n tán khắp đại lục như Triệu Gia, mà tập trung toàn bộ trong một bí cảnh. Thi thoảng sẽ cho đệ tử có thiên phú trong gia tộc ra ngoài rèn luyện mà thôi."

"Địa bàn hoạt động của Lãnh Gia nằm gần Long Hải Thành. Chúng ta xuất phát sớm, nên may mắn được đi chung tàu với Lãnh Gia."

Các thế lực khác vì vị trí cách xa Hải Đảo, thế nên thời gian đến sẽ chậm hơn rất nhiều.

Cao Lãng âm thầm gật đầu, thầm vui vẻ. Tham gia bí cảnh lần này, chắc chắn sẽ rất thú vị lắm đây.

Truyện này do truyen.free chuyển ngữ, nếu thấy hay xin bạn đừng sao chép đi nơi khác nhé.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free