(Đã dịch) Tại Hạ Là Hệ Thống - Chương 165: Ta không biết
Nghe thấy giọng nói khác hẳn vẻ mị hoặc ban nãy, Cao Lãng hơi sửng sốt, liền mở cửa bước vào trong.
Căn phòng bài trí vô cùng đơn giản. Một bộ bàn gỗ đặt ở giữa, nơi hai nữ nhân đang ngồi uống trà.
Ngoài chiếc ghế đệm, bên dưới không còn bất cứ thứ gì khác.
Cao Lãng đánh giá hai nữ nhân. Họ trông khoảng ngoài ba mươi, vô cùng xinh đẹp, mỗi người một vẻ. Đặc biệt là khí chất họ toát ra.
Người ngồi bên phải toát lên khí chất cao quý, thanh khiết, dáng vẻ ôn nhu hiền thục, dung mạo xinh đẹp thanh thoát. Chỉ là ánh mắt nàng nhìn Cao Lãng lại ẩn chứa chút tức giận và chán ghét.
Trong khi đó, nữ nhân ngồi bên trái lại mang khí chất thiên kiều bá mị, vừa xinh đẹp vừa quyến rũ. Dáng người phong tình vạn chủng, đôi mắt tràn đầy mị hoặc, nhìn Cao Lãng với ý cười và sự thích thú.
Chỉ cần nhìn sơ qua, Cao Lãng lập tức phân biệt được giọng nói ban nãy vọng ra là của ai.
Người vừa nói chuyện với Khả Vi chính là nữ nhân quyến rũ ngồi bên trái, còn người vừa cao giọng với Cao Lãng chính là nữ nhân ngồi bên phải.
Nhìn vẻ mặt nàng vẫn còn tức giận thế kia, không phải nàng thì còn ai vào đây? Cao Lãng thầm cười khổ.
Hắn và nàng mới chỉ lần đầu gặp mặt, vậy mà nàng tức giận điều gì chứ?
"Tham kiến hai vị tiền bối." Cảm thấy bầu không khí hơi căng thẳng, Cao Lãng lập tức hành lễ.
Vân Hi đi theo sau cũng hành lễ, mặt ngây ngốc nhìn lên trên, thấy hơi thất thố nên hắn nhanh chóng cúi đầu xuống.
"Ngươi là Cao Lãng?" Nữ nhân ngồi bên trái nhẹ giọng hỏi, ánh mắt ánh lên ý cười.
"Phải." Cao Lãng gật đầu, lòng hơi căng thẳng.
Sau khi xác nhận Cao Lãng, nữ nhân ngồi bên trái khẽ gật đầu rồi chuyển giọng nói:
"Khả Vi, đưa vị tiểu hữu này sang phòng khác, chúng ta muốn nói chuyện riêng với Cao Lãng."
"Vâng."
Khả Vi bên ngoài đáp lời, lập tức mở cửa đi vào, làm động tác mời.
"Mời khách quan."
"Ta đi trước." Vân Hi nhẹ giọng lẩm bẩm, ra hiệu cho Cao Lãng yên tâm, rồi mỉm cười quay đầu rời đi cùng Khả Vi.
Cạch.
Cánh cửa đóng lại, trong phòng chỉ còn ba người: Cao Lãng và hai nữ nhân.
Cao Lãng giữ im lặng, cố gắng ngồi thẳng lưng ra vẻ thoải mái, nhưng trong lòng lại có chút chột dạ.
Một mình hắn đối phó với hai vị tiền bối ở đây, quả thật khó lại càng thêm khó.
Dù không để lộ khí thế, nhưng Cao Lãng biết rằng để đặt chân được ở Dược Hoa Vực này, kiểm soát toàn bộ phố đèn đỏ, thực lực của hai người trước mặt hắn ít nhất cũng phải là Nguyên Anh Cảnh cường giả.
Chỉ là Cao Lãng không biết chính xác họ ở cảnh giới Nguyên Anh nào mà thôi.
"Hai vị tiền bối, không biết gặp riêng ta có chuyện gì không?" Cao Lãng cẩn thận hỏi.
"Thật ra có một chuyện chúng ta muốn hỏi ngươi." Nữ nhân bên phải chợt mở miệng nói, giọng lạnh lùng.
Toàn thân Cao Lãng hơi căng thẳng, cảnh giác nhìn nàng, nói: "Mặc dù không biết là chuyện gì, nhưng chỉ cần ta biết, ta sẽ nói cho hai vị."
"Vẫn còn rất cẩn thận đấy chứ. . ." Nữ nhân bên phải cười lạnh lẩm bẩm, vẻ mặt có chút hung ác nói:
"Ta hỏi ngươi, Viêm Phàm đang ở đâu?"
. . .
Cao Lãng quả thật không biết nói gì.
Hắn biết cái tên Viêm Phàm này, đây chẳng phải là tên phụ thân hắn chưa từng gặp mặt sao?
Chỉ là nhìn sắc mặt nàng, Viêm Phàm không những là người quen, mà còn là người quen thân thiết.
"Ta không biết." Cao Lãng nhún vai, lắc đầu.
Vẻ mặt hắn có chút bực bội. Không hiểu sao khi nghe cái tên này, trong lòng hắn lại nổi lên một ngọn lửa vô danh.
Nữ nhân bên phải chợt im lặng, cả căn phòng bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.
Cảm nhận được sự khác lạ, Cao Lãng càng thêm cảnh giác, đề phòng nhìn hai nữ nhân.
Vụt. . .
Chợt trong tầm mắt Cao Lãng, nữ nhân bên phải biến mất.
Khi nàng xuất hiện trở lại, đã đứng ngay trước mặt Cao Lãng.
Cao Lãng toàn thân giật mình, lập tức bộc phát khí thế Linh Hải Cảnh bát trọng. Trên tay hắn là cây Bút Phán Quan, cánh tay chuẩn bị xuất thủ.
Chỉ là trong mắt nàng, hành động của Cao Lãng quá chậm.
Bộp. . .
Bàn tay phải nàng khẽ đưa ra, nắm lấy đầu Cao Lãng, ấn mạnh hắn xuống sàn nhà.
Rầm. . .
Một tiếng động lớn vang lên.
Đầu Cao Lãng va chạm mạnh xuống sàn, làm lõm một đoạn nhỏ. Đồng thời, khí thế kinh người từ nữ nhân kia tỏa ra, cô ta là Nguyên Anh Cảnh lục trọng.
Luồng khí thế trên người nàng đè ép lên cơ thể Cao Lãng, khiến hắn toàn thân không thể cử động, phải chịu đựng sự áp bức.
"A a a. . ."
Cao Lãng điên cuồng hét lớn, cố gắng giãy giụa đứng lên, nhưng mọi cố gắng đều vô ích.
Tại một căn phòng bên cạnh, Vân Hi đang nhàn nhã uống rượu, đối diện hắn là Khả Vi.
Cạch.
Chạm chén rượu của mình vào chén của nàng, Vân Hi thoải mái nói: "Uống."
Hắn vui vẻ đưa chén rượu lên miệng, còn đang uống dở thì. . .
Rầm. . .
Tiếng động lớn từ phòng bên khiến Vân Hi giật mình, cả người run bắn làm rượu trong chén văng ra ngoài, vương lên quần áo hắn.
Vân Hi bất mãn nhìn sang phòng bên cạnh, sau đó nhanh chóng đặt chén rượu xuống bàn, loay hoay lau vết rượu trên quần áo, cười khách sáo nói:
"Ha ha, xin lỗi, làm Vi trưởng lão phải chê cười rồi. Căn phòng bên cạnh quả thật náo nhiệt quá. Chủ nhân của cô thật hiếu khách."
Khả Vi vẫn giữ nguyên chén rượu vừa cạn với Vân Hi trên tay, sắc mặt không biểu lộ chút gì.
Ánh mắt nàng lạnh nhạt nhìn chén rượu trên tay, rồi lại nhìn khuôn mặt Vân Hi, chợt bình tĩnh hỏi:
"Ngươi không lo lắng cho hắn sao?"
"Lo lắng? Tại sao ta phải lo lắng cho hắn chứ?" Vân Hi cười đùa, cầm bình rượu rót chén mới cho mình.
"Hai người không phải huynh đệ sao?" Khả Vi hơi nghiêng đầu, khó hiểu hỏi, ánh mắt dò xét hành động của Vân Hi xem hắn đang nói thật hay giả.
"Chính vì là huynh đệ, thế nên ta mới không lo lắng cho hắn chứ. Để hắn chịu bớt đau khổ cũng tốt, ngươi không biết đệ đệ này của ta mệnh cứng rắn đến mức nào đâu." Vân Hi cúi thấp đầu về phía bàn rượu, nhỏ giọng cười nói.
"Huống chi. . ."
Vân Hi cao giọng, cả người trở nên ung dung, cầm chén rượu giơ lên miệng, hưởng thụ mùi rượu bốc lên mũi:
"Các người không dám giết hắn."
Nói xong, Vân Hi dốc hết chén rượu vào miệng, chợt cười khà rồi rót thêm một chén mới: "Rượu ngon, còn ngon hơn rượu ở tầng bên dưới."
Khả Vi vẫn giữ chén rượu trên tay, im lặng nhìn rượu, rồi chợt dốc hết vào miệng.
Cạch.
Đặt chén rượu lên mặt bàn, Khả Vi lẩm bẩm: "Đây là rượu ngâm từ Linh dược tam phẩm, tất nhiên là ngon hơn rượu bình thường bên dưới kia."
Trở lại căn phòng ban đầu, Cao Lãng đang bị đè ép nằm sấp trên sàn nhà. Nữ nhân ngồi bên phải ban nãy đang ngồi xổm xuống, một tay đặt lên đầu hắn, cả người tỏa ra khí thế vô cùng kinh khủng.
"Ngươi xác định là vì che giấu cho hắn mà không dám nói thật cho ta sao?" Nữ nhân bên phải tức giận quát.
"Ta nói rồi, ta thật sự không biết."
Cao Lãng hét lớn, trong lòng thầm chửi rủa.
Con mụ điên này, đúng là điên thật mà. Hắn quả thật có biết cái quái gì đâu?
Hôm nay đúng là xui xẻo.
"Hừ, ngươi là nhi tử của hắn, tại sao lại không biết hắn đang ở đâu?"
Nữ nhân đó cười lạnh, vô cùng không cam tâm hỏi.
Hiển nhiên trong lòng nàng đã có đáp án, nhưng nàng lại không muốn tin đó là sự thật mà thôi.
"Ai là nhi tử của hắn chứ? Từ lúc ta sinh ra đến giờ chưa gặp hắn lần nào. Vì hắn mà mẫu thân ta phải chết, ngươi tốt nhất đừng nói hắn là phụ thân ta. Cao Lãng này không có người phụ thân như thế."
Cao Lãng tức giận nói, cả người càng thêm giãy giụa.
"Được rồi, Triệu Vy, ngươi dừng tay đi. Nhìn sắc mặt hắn, có vẻ như hắn không nói dối. Suy cho cùng, hắn cũng bị Viêm Phàm bỏ mặc như chúng ta mà thôi."
Bộp.
Nữ nhân tên Triệu Vy đôi lông mày hơi nhíu lại, khẽ hừ lạnh một tiếng, lập tức ném Cao Lãng sang một bên.
"Khụ. . . Khụ. . ."
Cao Lãng ho khan một tiếng, rồi chật vật đứng dậy, vẻ mặt vô cùng khó coi.
"Ta không biết mối quan hệ của các người với Viêm Phàm là như thế nào, nhưng ta có thể nói cho các người biết, ta tuyệt đối không biết hắn ở đâu. Vì nếu biết, ta sẽ rút kiếm chém hắn trước. Cáo từ."
Dứt lời, Cao Lãng liền xoay người rời đi.
Rầm. . .
. . .
Chỉ là dù cố hết sức, hắn cũng không mở được cánh cửa, Cao Lãng chợt thấy bối rối vô cùng.
"Ngươi với chúng ta còn chưa nói chuyện xong mà đã nghĩ cách rời đi sao?" Nữ nhân ngồi bên trái chợt cười khẽ.
Cao Lãng cảm thấy điệu cười của nàng càng khiến hắn thêm phần xấu hổ, thế nhưng bề ngoài vẫn giữ vẻ thản nhiên, quay đầu nói:
"Giữa chúng ta không có chuyện gì để nói."
"Không, chuyện để nói còn rất nhiều."
Nữ nhân ngồi bên trái khẽ lắc đầu, nhẹ nhàng nói:
"Ví như việc chúng ta có thể sắp xếp lại thân phận cho ngươi. Khiến cho dù người của Linh Hoàng Tông có đến Dược Hoa Vực, ngươi cũng không cần sợ hãi mà bỏ trốn."
Sắc mặt Cao Lãng chợt chuyển sang vô cùng vi diệu, giọng nói cũng mềm mỏng hơn, cẩn thận hỏi:
"Làm như thế nào?"
"Ta là Uyển Dư, Tông chủ Hợp Hoan Tông. Trong Hợp Hoan Tông phần lớn đều là nữ nhân, không thích hợp để sắp xếp vị trí cho ngươi." Uyển Dư ngọt ngào nói, lời này khiến Cao Lãng hơi thất vọng.
Chỉ là Uyển Dư nhanh chóng nói tiếp, khiến tầm mắt Cao Lãng sáng lên: "Thế nhưng nàng lại là Triệu Vy, người của gia tộc Triệu Gia, một trong Ngũ Gia, có thể dễ dàng sắp xếp cho ngươi một thân phận mới." Đây là bản biên tập văn học độc quyền, được thực hiện bởi truyen.free.