Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tại Hạ Là Hệ Thống - Chương 150: Vô lão giải độc

Mọi người xung quanh đều nín thở, không ai dám hé mắt nhìn Vô lão. Quá trình hành hạ mấy vị Linh Đan Cảnh của đám người Cao Lãng vừa rồi đã khiến bọn họ sợ vỡ mật. Nay lại còn xuất hiện một nhân vật có địa vị cao hơn, chẳng biết sự kinh khủng sẽ đến mức nào?

—Mời Vô Thường đại nhân giúp ta điều trị cho Thượng Thanh Tông chủ. —Hành lễ xong, Cao Lãng lạnh nhạt nói.

Ban nãy, tất cả các vị Linh Đan Cảnh tại đây đều đã trúng độc của hắn – chính là bình độc dược duy nhất mà Cao Lãng mang theo bên mình. Có lẽ do lan tỏa trong không khí ở phạm vi rộng, bình độc dược không đủ mạnh để đoạt mạng các Linh Đan Cảnh, nhưng vẫn đủ để khiến tất cả mọi người xung quanh tê liệt. Tất nhiên, đám người Cao Lãng vì biết trong không khí có độc nên đã sớm có sự chuẩn bị từ trước, không một ai trong số họ bị trúng độc. Tuy nhiên, Cao Lãng chỉ có độc dược chứ hắn vốn không hề có thuốc giải. Vậy nên hắn mới phải nhờ tới Vô lão ra tay. Vô lão là Nguyên Anh Cảnh cường giả, chút độc dược này đối với ông ta chẳng thấm vào đâu.

—Quy củ của Địa Cung, ngươi biết chứ?

Vô lão khàn giọng hỏi, giọng nói đằng sau chiếc mặt nạ không chút cảm xúc.

—Ta biết. Cái giá để Vô Thường đại nhân ra tay là toàn bộ tài nguyên của Chu Gia và Hắc Dao Tông. Thượng Thanh Tông chủ không có ý kiến gì chứ?

Cao Lãng bình tĩnh gật đầu. Sau đó, hắn quay sang hỏi Tông chủ Thượng Thanh Tông câu cuối cùng.

—Ta không có ý kiến.

Tông chủ Thượng Thanh Tông nghiêm nghị đáp. Bản thân hắn vốn đang bị trúng độc. Kẻ ngốc cũng hiểu rằng, người duy nhất có thể giải được loại độc này lúc này chính là vị Bạch Vô Thường đang đứng trước mặt. Hắn không ngu đến nỗi vì chút của cải đó mà vứt bỏ mạng sống của mình.

Vô lão không nói gì, trên tay ông xuất hiện bốn viên đá trận pháp nhỏ, lần lượt ném xuống bốn góc xung quanh Tông chủ Thượng Thanh Tông. Bốn viên đá phát sáng, linh khí xung quanh đột nhiên trở nên cuồng bạo, liên tục dồn vào trong. Sau đó, chúng lan tỏa bao bọc lấy Tông chủ Thượng Thanh Tông.

—A a a...

Tông chủ Thượng Thanh Tông hét thảm, hai bàn tay bấu chặt xuống mặt đất. Gân xanh nổi cuồn cuộn, vẻ mặt trở nên dữ tợn.

—Phụ thân! —Bên ngoài trận pháp, Vạn Thanh Sơn lo lắng lẩm bẩm. Hắn biết lúc này Bạch Vô Thường đại nhân đang chữa trị cho phụ thân mình, vì thế dù có lo lắng đến mấy cũng không dám tùy tiện xông vào. Từ trên người Tông chủ Thượng Thanh Tông, mắt trần có thể thấy những luồng độc khí màu đen toát ra từ cơ thể ��ng, sau đó dần tan biến trong không khí.

—Phù...

Tông chủ Thượng Thanh Tông ngã vật xuống đất, cả người suy yếu, liên tục thở dốc. Bốn viên đá tạo thành trận pháp mờ nhạt dần rồi biến mất, viên đá của Vô lão cũng nứt toác, vỡ thành bụi phấn. Tông chủ Thượng Thanh Tông chống hai tay xuống đất, run rẩy đứng lên. Vạn Thanh Sơn thấy thế vội vàng chạy đến, đỡ ông dậy.

—Đa tạ tiền bối.

Cả người dựa vào Vạn Thanh Sơn, Tông chủ Thượng Thanh Tông run rẩy nói, giọng thều thào. Vô lão không nói gì, ông quay người sang tiếp tục chữa trị cho hai tên Linh Đan Cảnh còn lại của Thượng Thanh Tông.

—A a a...

Vẫn cách thức chữa trị như cũ, cả khu vực xung quanh lại chỉ còn vang lên tiếng kêu thảm thiết của hai người đó. Xong việc, Vô lão thu tay lại, chậm rãi bước đến chỗ Tông chủ Thượng Thanh Tông, khàn giọng nói:

—Toàn bộ tài nguyên hãy giao hết cho Nhất Quỷ, hắn sẽ tự biết cách chuyển cho ta.

Nói xong, thân hình Vô lão dần trở nên mờ ảo, cứ thế biến mất hẳn trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh.

—Phải. —Tông chủ Thượng Thanh Tông cố gắng gật đầu, lẩm bẩm. Tuy không biết Vô lão có nghe được hay không, nhưng ông vẫn lên tiếng để thể hiện thành ý của mình.

—Sơn nhi, con mau dẫn người còn lại trong đêm nay tập kích Hắc Dao Tông. Nhất định phải tiêu diệt Hắc Dao Tông ngay trong đêm, đồng thời cho người bí mật phong tỏa Chu gia lại. Sáng hôm sau sẽ dẫn người tấn công Chu Gia.

Tông chủ Thượng Thanh Tông lập tức hạ lệnh. Hiện tại, cả hai thế lực Hắc Dao Tông và Chu Gia đều đã tập trung cường giả tại đây. Những người còn lại chỉ còn là đám yếu ớt. Dù cho có đánh cũng chỉ đủ sức tấn công một thế lực mà thôi. Trong tình trạng suy yếu như vậy, họ không còn đủ tinh thần và sức lực để tấn công cả hai thế lực Hắc Dao Tông và Chu gia.

—Phải. —Vạn Thanh Sơn nhanh chóng đáp lời, giao Tông chủ Thượng Thanh Tông cho một đệ tử khác dìu đỡ, rồi lập tức dẫn người rời đi, trong đêm tấn công Hắc Dao Tông.

Cao Lãng đứng phía sau cũng lập tức ra lệnh cho A Lôi và Mao Sơn:

—Hai người đi hỗ trợ cho hắn. Nhất định phải huyết tẩy Hắc Dao Tông, không được để bất kỳ kẻ sống sót nào.

—Phải. —A Lôi và Mao Sơn đồng thanh đáp lại, rồi xoay người đi theo Vạn Thanh Sơn.

—Ngươi quay về Chu gia, liên hệ với người Hồng Đoàn Hội tại đó, bao vây những kẻ thuộc Chu Gia lại, sáng mai chúng ta sẽ thu lưới.

Cao Lãng tiếp tục quay sang Vân Hi dặn dò. Trong thời gian ở Thượng Thanh Tông, Cao Lãng đã bí mật gặp lại người của Hồng Đoàn Hội, đồng thời cũng biết được tình cảnh của họ. Hàn Quý dẫn người Hồng Đoàn Hội bỏ trốn lên phía Bắc, tưởng rằng đã thoát khỏi người Chu Gia, không ngờ rằng Chu Gia lại có thể tìm đến được họ. Trong lúc người Hồng Đoàn Hội ra ngoài săn yêu thú, Lâm Tiền và Chu Ban Mai, những người không đi cùng họ, đã bị người Chu Gia bắt mất. Bọn chúng giết chết Lâm Tiền, sau đó cưỡng ép đưa Chu Ban Mai về Chu gia. Hàn Quý sau khi biết chuyện này đã vô cùng tức giận, lập tức cùng các huynh đệ quay về Chu Gia, bí mật tìm cách đối phó với bọn chúng. Mục tiêu của Hồng Đoàn Hội khi đó không phải là giải cứu Chu Ban Mai, mà là để trả thù cho huynh đệ đã chết của mình. Dù sao Lâm Tiền đã chết, Chu Ban Mai vốn là người Chu Gia, Hồng Đoàn Hội chủ yếu là vì nể mặt Lâm Tiền mà đối xử tốt với nàng. Hai bên không hề có tình cảm sâu nặng gì.

—Phải.

Vân Hi nghiêm túc gật đầu, liền xoay người rời đi.

—Thượng Thanh Tông chủ, chúc mừng ngài đã loại bỏ được đối thủ của mình.

Cao Lãng chậm rãi bước tới chỗ Tông chủ Thượng Thanh Tông, miệng nở một nụ cười vui vẻ.

—Ha ha, lần này tất cả là nhờ công lao của tiểu hữu. Ngài cứ yên tâm, chuyện mà ta đã đáp ứng, chắc chắn sẽ không nuốt lời.

Tông chủ Thượng Thanh Tông lập tức vui vẻ đáp lời. Cao Lãng mỉm cười, hắn căn bản không hề sợ Tông chủ Thượng Thanh Tông có giữ lời hay không. Bởi nếu Tông chủ Thượng Thanh Tông dám nuốt lời, Vô lão chắc chắn sẽ xuất thủ, tuyệt đối không tha cho ông ta. Hai bên cười nói khách sáo đôi chút, liền dẫn người quay về Thượng Thanh Tông. Cao Lãng trước khi rời đi, hắn chậm rãi bước đến từng vị Linh Đan Cảnh xung quanh, bổ cho mỗi người một nhát kiếm. Tuy đám người kia đã dính phải chiêu thức tra tấn của Địa Cung, cả người tàn tạ đến chết, thế nhưng để chắc chắn, Cao Lãng vẫn tự tay kết liễu từng người. Tính cách hắn vốn cẩn thận như vậy.

Sáng ngày hôm sau.

Tại Bình Dao Thành.

—Hàn Quý hội trưởng, ngươi vốn không cần phải đích thân đón tiếp bọn ta đâu. —Cao Lãng cười nói.

Đứng trước mặt Cao Lãng lúc này là đám huynh đệ Hồng Đoàn Hội, dẫn đầu là Hội trưởng Hàn Quý, theo sau là Phó hội trưởng Lưu Vũ và Vân Hi. Bên cạnh Cao Lãng, là Vạn Thanh Sơn, A Lôi, Mao Sơn và đám đệ tử Thượng Thanh Tông.

—Đầu tiên, xin chúc mừng Thượng Thanh Tông trong cuộc chiến đêm qua đã giành thắng lợi. Sáng ngày hôm nay, toàn bộ Bình Dao Thành trở nên vô cùng náo nhiệt vì trận chiến ấy.

Hàn Quý nói, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, khác hẳn với lúc Cao Lãng gặp ông ta trước đây. Đối diện Hàn Quý lúc này là người Thượng Thanh Tông, thế lực đứng đầu mới của Bình Dao Thành. Hồng Đoàn Hội của ông ta không thể so bì được, thế nên Hàn Quý mới nghiêm túc như vậy. Hắn không hề nhận ra Cao Lãng, bởi Cao Lãng đang mặc áo choàng đen, đeo mặt n�� quỷ, và cũng không hề có ý định lộ mặt với Hàn Quý. Dù sao thân phận của Địa Cung đối với người bên ngoài là bí mật, mà Hàn Quý đối với Cao Lãng chỉ là người quen biết, không quá thân thiết, thế nên Cao Lãng không hề có ý định tiết lộ thân phận cho ông ta.

—Quá lời rồi, chẳng hay người Chu Gia có náo nhiệt như vậy không? —Cao Lãng cười nhạt nói.

—Ha ha ha, người Chu Gia sau khi biết tin tức này đều vô cùng hoảng sợ, tìm mọi cách bỏ trốn, nhưng đều bị huynh đệ Hồng Đoàn Hội bên ngoài chặn đường và xử lý tại chỗ.

Hàn Quý cười to nói, vẻ mặt vô cùng sảng khoái. Dù sao người Chu Gia đã giết huynh đệ của hắn, Hàn Quý đối với Chu Gia không hề có chút thiện cảm nào, chỉ mong Chu Gia càng thảm càng tốt. Nếu không phải đêm qua vì Vân Hi không cho phép hắn giết người Chu Gia mà chỉ vây chặn bên ngoài, Hàn Quý đã sớm xông thẳng vào bên trong Chu Gia mà tàn sát. Đại phủ của hắn, đã sớm ngứa ngáy khó nhịn rồi.

—Tốt. Hôm nay sẽ huyết tẩy Chu Gia. Quý huynh, ta phải nhắc trước với ngươi, tài nguyên của Chu Gia đã bị một vị cường giả chiếm lấy rồi, người của ngươi tuyệt đối không được động vào.

Trước khi đi, Cao Lãng dặn dò hắn.

—Ngươi cứ yên tâm, chuyện này đêm qua vị huynh đệ kia đã nói với ta rồi. Mục đích của Hồng Đoàn Hội chỉ là báo thù cho huynh đệ đã mất thôi.

Nghe thấy lời hắn, Hàn Quý trầm ngâm gật đầu.

—Tốt. —Cao Lãng hài lòng gật đầu.

Vốn dĩ với mối quan hệ của Cao Lãng và Vô lão, dù cho Cao Lãng bảo Vô lão chỉ nhận một nửa tài nguyên của Chu gia, Vô lão cũng sẽ giúp hắn. Nhưng Cao Lãng lại vẫn muốn Vô lão nhận hết tài nguyên của cả hai thế lực Hắc Dao Tông và Chu Gia. Vì Cao Lãng biết, hắn vốn không thể chiếm được số tài nguyên đó, nếu Vô lão không lấy thì số tài nguyên đó cũng sẽ thuộc về Thượng Thanh Tông mà thôi. Mà Thượng Thanh Tông nếu lớn mạnh, sẽ không phù hợp lợi ích của Cao Lãng. Cao Lãng muốn Thượng Thanh Tông cần hắn. Để hợp lý hóa việc phân chia số tài nguyên kia, dù cho không trực tiếp chiếm được tài nguyên của Hắc Dao Tông và Chu Gia, Thượng Thanh Tông vẫn sẽ mang một món nợ ân tình với Cao Lãng.

Đoạn văn này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, được chỉnh sửa và biên tập kỹ lưỡng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free