Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tại Hạ Là Hệ Thống - Chương 142: Âm hiểm

Sau khi nghe xong toàn bộ nội dung kế hoạch của Cao Lãng, Tông chủ Hắc Dao Tông có chút cảm khái:

"Tiểu tử, ngươi có muốn gia nhập Hắc Dao Tông không? Với trí tuệ của ngươi, sau này ta sẽ toàn lực bồi dưỡng để ngươi ngồi lên vị trí của ta."

"Ta từ chối." Cao Lãng không chút do dự đáp.

Đùa à? Cái ghế rách nát của ngươi mà đòi ta thèm?

Không tự nhìn lại mình trong gương xem? Một chức Tông chủ tương lai cỏn con mà đòi giữ chân ta sao?

Nếu là chức Chưởng môn tương lai của Linh Hải Tông hay chức vị Diêm Vương tương lai của Địa Cung, may ra ta còn phải xem xét.

"Ngươi chê nó ư? Tên Vạn Quý đó thì có thể cho ngươi lợi lộc gì chứ? Theo hắn chẳng bằng theo ta?"

Nhìn thấy vẻ mặt không chút quan tâm của Cao Lãng, Tông chủ Hắc Dao Tông sao có thể không biết y nghĩ gì, lập tức trầm giọng nói.

"Ngài hiểu lầm rồi, ta vốn không phải là người của Thượng Thanh Tông. Tông chủ Thượng Thanh Tông đây có nhờ ta giúp hắn giải quyết chút khó khăn mà thôi." Cao Lãng cười nói.

"Thì ra là vậy. Thất lễ, thất lễ. Là ta quá nóng vội."

"Không sao. Chỉ là hiểu lầm nhỏ mà thôi."

Nhìn thấy Tông chủ Hắc Dao Tông chuyển biến sắc mặt nhanh như vậy, Cao Lãng bình tĩnh khách sáo nói.

"Không biết vị đây xưng hô thế nào? Sư thừa ở đâu?" Tông chủ Hắc Dao Tông lập tức chuyển giọng, nhẹ nhàng dò hỏi.

"Xin lỗi, nếu không có sự cho phép, ta không thể tiết lộ thân phận của mình." Cao Lãng cười nói, trong lòng cảnh giác.

Muốn dò hỏi thế lực sau lưng ta sao? Ngươi không có cửa đâu.

"Nếu mọi chuyện đã bàn giao xong xuôi, vậy chúng ta xin phép ra về." Cao Lãng khẽ cúi đầu, cười nói.

"Đi thong thả."

Tông chủ Hắc Dao Tông vô cùng nhiệt tình tiễn hai người rời đi.

Sau khi tận mắt dõi theo bóng lưng hai người khuất dạng, hắn mới chậm rãi thu lại nụ cười, bình tĩnh đi vào sơn môn.

Hai người thong thả đi trở về Thượng Thanh Tông, Tông chủ Thượng Thanh Tông một mặt cảm khái nói:

"Tiểu hữu quả thực trí tuệ siêu phàm, chỉ cần vài lời đơn giản đã có thể khiến Tông chủ Hắc Dao Tông phải thay đổi thái độ với ngươi."

"Ngài nói quá lời." Cao Lãng cười nhạt lắc đầu.

"May mắn là lần này gặp mặt chỉ có một mình hắn, ta mới dễ dàng xoay chuyển được tình thế như vậy. Nếu như lúc đó bên cạnh hắn có thêm Chu Gia gia chủ, mọi chuyện đã không còn dễ dàng rồi."

"Hừ. Nếu lúc đó Chu Gia gia chủ xuất hiện, ta sẽ không nói hai lời, dắt ngươi chạy đi đào mệnh." Tông chủ Thượng Thanh Tông mở miệng cười vui vẻ nói.

'Không. Nếu hắn xuất hiện, mọi việc sẽ trở nên đơn giản hơn nhiều.'

Cao Lãng thầm nghĩ trong đầu.

Tuy so về thực lực, hiện tại hắn không thể đánh lại cường giả Linh Đan Cảnh. Nhưng không có nghĩa là Cao Lãng không làm gì được bọn họ.

Trên tay Cao Lãng còn cất giữ một bình độc dược có thể gây tê liệt cả Nguyên Anh Cảnh cường giả. Độc tính của nó đủ để giết chết cường giả dưới Nguyên Anh Cảnh.

Nếu khi đó Chu Gia gia chủ mà xuất hiện, Cao Lãng sẽ không chút do dự thả độc giết chết cả hai người. Mọi chuyện sẽ đơn giản hơn hiện tại rất nhiều.

Mất đi một bình độc dược dùng để bảo vệ tính mạng chỉ dùng một lần, đổi lại là tài nguyên giúp hắn có thể tu luyện tới cảnh giới cao hơn.

Cao Lãng thấy rất đáng.

Chỉ là không thành công.

Trong lòng hắn âm thầm lấy làm lạ, khi nhờ Tông chủ Thượng Thanh Tông đi gặp mặt Tông chủ Hắc Dao Tông, hắn không hề ẩn giấu.

Nếu là bình thường, gia chủ Chu Gia tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội này. Có gì sai sót sao?

Vân Hi đang điều tra một mình về Chu Gia, sẽ không có vấn đề gì chứ?

"Phải rồi Vạn Tông chủ, lúc trước ngài nói Chu Gia gia chủ giết chết Đại Trưởng Lão Thượng Thanh Tông, rốt cuộc chuyện đó là sao?" Cao Lãng bất chợt nhẹ giọng hỏi.

"A a a. Chuyện đó kể ra khá dài dòng..." Tông chủ Thượng Thanh Tông nhất thời cười lạnh một tiếng, trầm giọng nói.

Đại khái là phải kể từ tám tháng trước, khi đó Thượng Thanh Tông phát hiện một khu vực tọa hóa của cường giả Nguyên Anh Cảnh. Sau đó bên trong ngôi mộ xuất hiện một tên trộm, hắn đã cướp đi bảo vật quý giá nhất bên trong đó.

Đại Trưởng Lão Thượng Thanh Tông chính là đi truy đuổi tên tặc tử đó, đáng tiếc bị hắn đánh trọng thương rồi quay về. Sau cùng bị Chu Gia gia chủ ám hại, đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tên tặc tử đó, khiến Thượng Thanh Tông vì điều tra chuyện này mà bị hắn lợi dụng, xoay như chong chóng.

Chính là một tháng trước, Gia Chủ Chu Gia liên hợp với Tông chủ Hắc Dao Tông đánh lén Tông chủ Thượng Thanh Tông. Để khiến hắn phân tâm, Chu Gia gia chủ đã nói tất cả sự thật. Sau cùng Tông chủ Thượng Thanh Tông phải ôm vết thương đóng cửa bế quan trong s��n môn.

"Tại sao người lại có thể tin chắc như vậy, nếu lúc đó Chu Gia gia chủ là đang nói dối thì sao?" Cao Lãng cẩn thận hỏi.

"Đại Trưởng Lão sau khi chết liền bị hủy thi diệt tích, không tìm ra một kẽ hở nào.

Lúc trước Sơn Nhi đã từng nói với ta, khi đó Chu Gia gia chủ và Đại Trưởng Lão đi chung với nhau. Nếu Đại Trưởng Lão chết, ít ra hắn cũng phải mang được thi thể về chứ. Sao có thể tay không quay về được?"

Tông chủ Thượng Thanh Tông trầm giọng nói.

Nghe nói thế, Cao Lãng nhẹ gật đầu.

"Ngài đoán tặc tử đó có thực lực như thế nào?"

"Ta nghi ngờ tặc tử đó và Chu Gia gia chủ liên kết với nhau giết chết Đại Trưởng Lão. Ngươi thử nghĩ xem, nếu lúc đó hắn giết được Đại Trưởng Lão, thì tại sao lại không giết được cả Chu Gia gia chủ nữa chứ."

Tông chủ Thượng Thanh Tông nghiêm túc suy đoán.

"Hơn nữa nếu hắn có thực lực đối phó với cả hai vị Linh Đan Cảnh tam trọng mà giết được một người, thì việc gì phải chạy trốn? Ở lại tàn sát tất cả mọi người chẳng phải tốt hơn sao?"

"Sau khi nghe được suy luận của ngươi ban nãy, ta nghĩ hắn rất có thể chính là tên cường giả trong bóng tối mà Chu Gia gia chủ mời đến để đối phó bọn ta. Một kẻ núp trong bóng tối."

"Vạn Tông chủ ngài đừng lo, chỉ cần kế hoạch không thay đổi, mọi chuyện sẽ được êm đẹp xử lý thôi." Cao Lãng cười nói.

Cao Lãng âm thầm suy nghĩ, không hiểu sao hắn cảm thấy những cái tên này rất quen thuộc, chỉ là nhất thời lại không thể nhớ ra.

"Tiểu hữu, chuyện ngươi bảo ta đồng ý dời đi Bình Dao Thành ban nãy. . ." Chần chừ một lúc, Tông chủ Thượng Thanh Tông cẩn thận hỏi.

"Ha ha, điều đó sao có thể coi là thật. Chúng ta chỉ giả bộ đồng ý để Tông chủ Hắc Dao Tông yên lòng mà thôi." Cao Lãng cười lạnh nói.

"Tiểu hữu nói phải." Tông chủ Thượng Thanh Tông cười bồi nói.

Trong lòng âm thầm cảnh giác, Cao Lãng quá âm hiểm. Sau này nếu Vạn Thanh Sơn gia nhập thế lực này, phải dặn dò nó tuyệt đối không được đắc tội Cao Lãng.

(ー_ー゛)

. . . . . .

Thượng Thanh Tông.

Bên trong phòng mình. Cao Lãng lạnh nhạt ngồi trên ghế nhấp nhẹ chén trà trên tay.

L���ch cạch. . .

Một tiếng động ở ngoài cửa khẽ vang lên, Vân Hi từ bên ngoài nhanh chóng đi vào trong phòng, ngồi phía đối diện hắn.

"Mọi chuyện như thế nào?" Nhìn thấy Vân Hi, sắc mặt Cao Lãng hơi hòa hoãn lại, nhẹ giọng hỏi.

"Nghe nói một tuần trước, Chu Gia gia chủ tìm được nữ nhi mất tích bấy lâu nay đã trở về, thế nên hắn ra lệnh tạm hoãn mọi hoạt động gần đây lại, án binh bất động, ưu tiên giải quyết chuyện của nữ nhi hắn trước."

Tự rót cho mình một chén trà uống vào, Vân Hi bình tĩnh nói.

"Nữ nhi hắn tên gì?"

"Chu Ban Mai. Tám tháng trước bỏ trốn cùng Hồng Đoàn Hội lên phía bắc, về sau bị người Chu Gia tìm được lôi về. Ha, ta còn phát hiện có kẻ thuộc Hồng Đoàn Hội đang theo dõi bên ngoài Chu Gia, may mà ta đã tránh được."

Đối với câu hỏi bất chợt của Cao Lãng, Vân Hi không chút do dự nhanh chóng nói.

"Chu Ban Mai. . . Hồng Đoàn Hội. . . Chu Gia. . . Bình Dao Thành. . ." Cao Lãng nhẹ giọng lẩm bẩm, hắn cảm giác những cái tên này quá quen thuộc.

Bộp. . .

Bất chợt Cao Lãng hai mắt trợn lớn, bàn tay nhẹ vỗ lên đầu mình.

"Hội trưởng của Hồng Đoàn Hội, có phải tên là Hàn Quý không?" Cao Lãng khóe miệng co giật, ánh mắt quái dị hỏi.

"Sao ngươi biết? Không sai, Hội trưởng của Hồng Đoàn Hội tên là Hàn Quý." Vân Hi ngạc nhiên hỏi lại, sau đó gật đầu nói.

Cao Lãng thở ra một hơi, nở một nụ cười khổ.

Hắn hiện tại có xúc động muốn mặc kệ Thượng Thanh Tông sống chết.

Tâm trạng có chút khó tả, nếu bây giờ Tông chủ Thượng Thanh Tông biết được, tên tặc tử mà hắn nói là Cao Lãng, không biết mọi chuyện sẽ diễn biến như thế nào?

Liệu có nên chăng thay đổi chút kế hoạch, kéo Thượng Thanh Tông cùng chịu chết không?

Cao Lãng điên cuồng lắc đầu. Không được không được, Bình Dao Thành nếu cả ba thế lực đều bị tiêu diệt, chắc chắn sẽ loạn, ảnh hưởng đến kế hoạch về sau của hắn.

Điều Cao Lãng mong muốn là Bình Dao Thành chỉ còn lại một tiếng nói duy nhất, và tiếng nói đó phải thật thân thiết với hắn.

Như vậy tương lai sau này Cao Lãng đưa người của hắn vào đây, sẽ ít vướng bận hơn.

"Ngoài ra còn có thông tin gì nữa không?" Cao Lãng giữ lại bình tĩnh, tiếp tục hỏi.

"Còn một chuyện nữa. Chiều tối nay có một tên đệ tử Hắc Dao Tông bí mật đi vào Bình Dao Thành muốn mời Chu Gia gia chủ bí mật đi đến Hắc Dao Tông. Ta vì chuyện đó cảm thấy nghi ngờ, vậy nên trước khi hắn kịp vào Chu Gia, đã bị ta bí mật xử lý rồi."

Vân Hi cười mỉm nói, vì hành động của mình mà cảm thấy vui vẻ.

"Lãng đệ, ngươi sao vậy?" Vân Hi lấy làm kỳ lạ hỏi.

Cao Lãng hàm răng cắn chặt, toàn thân run rẩy, nắm tay siết chặt lại tì lên bàn.

Trong lòng cảm thấy vô cùng câm lặng, đang không hiểu tại sao Chu Gia gia chủ lúc đó lại không có mặt phá hỏng kế hoạch của hắn đâu.

Hóa ra là chính bản thân hắn đã tự tay phá hỏng kế hoạch của mình.

"Không có gì? Ngươi làm rất tốt."

Cao Lãng trán nổi gân xanh, hai mắt nhắm lại chậm chạp nói.

"Tất nhiên, ngươi nghĩ ta là ai?" Vân Hi nở một nụ cười tự tin nói.

--- Những dòng chữ này được chuyển ngữ bởi truyen.free, nơi câu chuyện tìm thấy tiếng nói mới mẻ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free