(Đã dịch) Tại Hạ Là Hệ Thống - Chương 139: Dung hợp
Tiếng gào thét của Tử Văn đối với Số 013 giống như một bản hòa âm tuyệt đẹp.
Thông thường, các hệ thống trước đó, sau khi thử nghiệm quá trình hấp thu năng lượng đen, đều không chịu nổi mà sụp đổ.
Thế nhưng, hệ thống trước mặt hắn hiện tại thì khác.
Tuy vẻ mặt vô cùng đau đớn, nhưng đã trải qua một nửa quá trình hấp thu, hắn vẫn không bị bạo thể mà chết.
Liệu hắn có thể hấp thu hoàn toàn tất cả năng lượng đen mà còn sống không? Số 013 rất mong chờ điều đó.
“Hộc… Hộc…”
Cuối cùng, sau hai giờ đồng hồ, quá trình cũng kết thúc. Năng lượng đen hoàn toàn dung hợp vào cơ thể của Tử Văn mà hắn không bị bạo thể mà chết.
Tử Văn liên tục thở dốc, cái cảm giác ấy cứ như hàng ngàn con giun đang chui vào từng thớ da thịt hắn vậy. Sau đó chính là từng tấc tế bào của hắn bị phân rã ra, rồi lập tức hồi phục.
Cái điên cuồng nhất là Tử Văn cảm thấy sự thống khổ đó kéo dài hàng giờ liền mà không có lấy một chút nghỉ ngơi.
“Tuyệt vời. Thật tuyệt vời.” Số 013 ôm mặt cười lớn, vẻ mặt hưng phấn.
Số 01 nói không sai, tên hệ thống này rất khác biệt so với những hệ thống khác, rất có thể quá trình nâng cấp này sẽ vượt xa mong đợi.
Cẩn thận đưa Tử Văn ra, đặt hắn nằm yên trên giường, Số 013 tỉ mỉ kiểm tra cơ thể hắn.
“Tốt rồi, đưa hắn về nghỉ ngơi đi.” Xác định Tử Văn còn sống, Số 013 quay đầu nói với hai tên to xác sau lưng hắn.
Hai tên đó không nói một lời, ánh mắt vô cảm tiến đến nhấc Tử Văn lên, đưa về phòng của hắn.
Tử Văn hiện tại đã gần như mất cảm giác với mọi thứ xung quanh. Cơ thể hắn không thể cử động, mặc cho những người bên ngoài sắp xếp cơ thể hắn.
Số 013 đóng cửa căn phòng lại, hắn vòng qua vài hành lang, cuối cùng xuất hiện tại phòng nghiên cứu của Số 01.
“Tiến trình nghiên cứu như thế nào?” Số 01 nhìn thấy hắn liền ngẩng đầu lên hỏi.
Hắn chính là vị tiến sĩ dẫn đầu đoàn người ban nãy.
“Rất tốt. Quá trình còn thuận lợi hơn cả hai hệ thống trước đó, đây là số liệu. Hiện tại, việc cần làm là xem xét phản ứng của bản thân hắn sau quá trình này mà thôi.” Số 013 cười nói, đồng thời đưa bảng số liệu cho Số 01 xem.
“Ngoài việc phản ứng cơ thể phát triển nhanh hơn bình thường một chút, không hề có sự thay đổi. Kỳ lạ.” Cầm bảng số liệu lên xem, Số 01 ngạc nhiên lẩm bẩm.
“Có chuyện gì sao?”
“Không có gì. Phải rồi, ngươi có moi được thông tin gì từ hắn không?” Số 01 hỏi.
“Có.” Số 013 gật đầu, liền kể lại to��n bộ cuộc nói chuyện của hắn với Tử Văn vừa rồi. Nghe xong, Số 01 lập tức rơi vào trầm tư.
“Đi kiểm tra dữ liệu trong ba ngày qua có những hệ thống nào bị phân giải đã quay về đây, đồng thời điều tra rõ tọa độ hoạt động của chúng.” Ngẩng đầu lên, Số 01 lập tức ra quyết định, trầm giọng nói.
“Sau đó thu thập tất c�� số liệu và thông tin của những hệ thống đó về đây.”
“Phải.” Số 013 nghiêm túc gật đầu, lập tức xoay người đi điều tra ngay.
Số 01 nhẹ nhàng gõ tay lên bàn, ánh mắt híp lại nhìn vào số liệu của Tử Văn, lâm vào trầm tư.
Nếu biết được Tử Văn là hệ thống gì, hắn liền có thể tìm ra những hệ thống tương tự hắn. Khi đưa năng lượng đen vào, thì tỉ lệ thành công có lẽ sẽ cao hơn nhiều so với các hệ thống khác.
Cùng lúc đó, Tử Văn nằm trong căn phòng của hắn. Cả người cứng ngắc trên giường, một ngón tay cũng không thể nhúc nhích.
Tích.
“Ký chủ có dấu hiệu mất ý thức. Hệ thống sẽ cưỡng ép ý thức ký chủ tỉnh lại.”
Sau một hồi im lặng, hệ thống trong đầu hắn vang lên.
“A. Hệ thống, ngươi đã trở lại rồi? Ngươi có thể giải thích chuyện gì vừa xảy ra với ta vậy?” Bên trong đầu của hắn, ý thức của Tử Văn tỉnh lại, liền lập tức hỏi hệ thống.
Cơ thể bên ngoài của hắn vẫn chưa thể cử động được, Tử Văn tỉnh lại chỉ là ý thức mà thôi.
Hắn ngoài việc giao tiếp với hệ thống, liền không thể làm gì khác.
“Ta mới là người phải hỏi ngươi điều đó!” Hệ thống tức giận hồi đáp.
Nó chỉ đang ngủ đông, vậy mà liền bị buộc phải tỉnh dậy, rồi nhìn thấy cảnh tượng này. Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?
“Hệ thống? Sao ta cảm thấy lần này ngươi có tính cách hơn trước nhỉ?” Tử Văn ngạc nhiên hỏi.
“Chẳng phải vì nó sao.” Hệ thống tức giận hồi đáp, chỉ vào nguồn năng lượng đen đang chảy trong cơ thể.
“Nó là cái gì?” Tử Văn ngây thơ hỏi.
“Năng lượng đen, một vật chất tối do các nhà sáng chế mới nghiên cứu ra, có tác dụng nâng cấp và cải tiến cho hệ thống.” Hệ thống bình tĩnh nói.
“Ồ. Như vậy là điều tốt phải không? Dù sao nó có tác dụng cải tiến cho ngươi mà.” Tử Văn cười nói.
“Ý ta không phải như vậy. Năng lượng đen không truyền cho ta, mà truyền cho ký chủ, đồng nghĩa với việc cơ thể ký chủ sẽ bị nó cải tạo hoàn toàn.” Hệ thống lạnh nhạt đáp.
“Hả? Ý ngươi rốt cuộc là sao?” Tử Văn cẩn thận hỏi, trong lòng thót tim một cái.
“Năng lượng đen đang dung hợp ta và ngươi thành một thể. Đồng nghĩa với việc ngươi chấp nhận số phận làm hệ thống đi, đừng mong trở lại làm người.”
Hệ thống nói, dường như nó đã nhận mệnh rồi.
“Ngươi mau tìm cách đi chứ?” Tử Văn hoảng hốt nói.
“Không có cách, nơi đây là trung tâm sản xuất hệ thống, nó đã ngăn chặn khả năng vận hành của ta. Ta không làm gì được.”
“Vậy giờ ta phải làm sao?” Tử Văn hét lên.
“Đừng quá lo lắng, nó chỉ giống như ngươi nâng cấp điện thoại từ bàn phím bấm lên điện thoại màn hình cảm ứng mà thôi.”
“Mẹ kiếp, cái này thay đổi quá nhiều rồi! Đây đúng là vượt thời đại!” Tử Văn bất mãn chửi.
Mặc kệ Tử Văn phản ứng như thế nào, trong đầu hắn lập tức xuất hiện rất nhiều thông tin, từ lúc hệ thống bị chế tạo, đến lúc nó xuất xưởng xuống các vị diện để tìm ký chủ.
Toàn bộ ký ức, cách vận hành và cách hấp thu, vận dụng năng lượng từng chút một tràn vào đầu hắn.
Tử Văn biết, năng lượng đen đang phân giải hai cá thể, để hắn và hệ thống hòa làm một.
...
Bình Dao Thành.
Cao Lãng, Vân Hi, A Lôi và Mao Sơn đồng loạt xuất hiện ở cửa thành rồi bước vào.
Cả bốn người nhanh chóng tìm một quán trọ để nghỉ ngơi, đồng thời tra tìm thông tin trong thành.
Nhiệm vụ của bọn hắn là giải cứu một thiếu niên tên Vạn Thanh Sơn.
Theo quá trình điều tra, Vạn Thanh Sơn là thiếu chủ của Thượng Thanh Tông. Đồng thời, cuộc sống của Thượng Thanh Tông trong khoảng thời gian này không hề tốt đẹp gì.
Nghe nói mọi chuyện bắt đầu từ tám tháng trước. Đại trưởng lão Thượng Thanh Tông bị mất mạng tại Hắc Phong Lĩnh.
Nhân cơ hội đó, Gia tộc Chu, đứng đầu tại Bình Dao Thành, liền liên minh với Hắc Dao Tông, điên cuồng chèn ép Thượng Thanh Tông mà không hề e dè.
Thượng Thanh Tông trong khoảng thời gian ngắn này chịu thiệt hại thảm trọng. Hơn phân nửa đệ tử nếu không chết, bỏ trốn thì cũng đầu quân sang Hắc Dao Tông.
Khí thế vô cùng sa sút.
Nếu không có Tông chủ Thượng Thanh Tông, một cường giả Linh Đan Cảnh, vẫn còn chống đỡ được, thì Thượng Thanh Tông đã sụp đổ từ lâu rồi.
Chỉ là nghe nói một tháng trước, hắn bị Tông chủ Hắc Dao Tông cùng gia chủ Chu Gia đánh trọng thương, nên đành cố thủ trong sơn môn, không dám ra ngoài.
Cả hai đều kiêng kỵ hắn giở trò chó cùng đường dứt giậu, liều chết giết một mạng, nên không ai dám ra tay trước, chỉ có thể kéo dài đến bây giờ, từ từ mài mòn hắn.
“Tình báo chỉ có vậy? Ngươi có kế hoạch gì không?” Khẽ đặt chén trà xuống bàn, Vân Hi nhẹ giọng nói.
“Còn kế hoạch gì nữa? Tất nhiên là đi gặp Vạn Thanh Sơn trước, xem rốt cuộc hắn muốn chúng ta giúp Thượng Thanh Tông của y, hay hỗ trợ y rời đi?”
Cao Lãng cười nhạt nói, ánh mắt liếc nhìn dòng người đi trên đường bên ngoài.
“Nếu hắn muốn chúng ta giúp Thượng Thanh Tông thì sao?” A Lôi cẩn thận hỏi.
Cao Lãng quay đầu nhìn hắn, bình tĩnh nói:
“Nhiệm vụ của chúng ta là giải cứu hắn. Chỉ cần Vạn Thanh Sơn không chết là được, còn Thượng Thanh Tông đâu có liên quan gì đến chúng ta?”
Nhìn thấy vẻ mặt của A Lôi vẫn còn muốn nói, Cao Lãng nhẹ lắc đầu nói:
“A Lôi, ngươi không nên giữ cái tư tưởng đó. Chúng ta hiện tại là lấy thân phận người Địa Cung để giúp đỡ y.”
“Người Địa Cung có thể không hoàn toàn là người xấu, nhưng ta có thể chắc chắn với ngươi, bên trong không có ai là người tốt hoàn toàn cả. Chúng ta không giúp người không công.”
“Ta hiểu.” A Lôi nghiêm túc gật đầu.
“Ngươi hiểu là tốt rồi.” Cao Lãng gật đầu nói.
So với A Lôi, Mao Sơn tỏ vẻ lạnh nhạt hơn nhiều. Từng bị Cao Lãng đả kích nhiều như hắn, sẽ hiểu rõ tính cách của Cao Lãng.
Thế nên lời nói này của hắn không khiến Mao Sơn cảm thấy kỳ lạ.
“Vậy thì đi thôi. Nhớ mặc trang phục Địa Cung.” Cao Lãng cười nói, rồi đứng dậy dẫn đầu rời đi.
“Tiểu nhị, tính tiền.”
...
Thượng Thanh Tông.
Một thiếu niên mày kiếm mắt sáng đứng trước cửa đại điện, ngẩn người nhìn ra sơn môn.
“Sơn nhi, ngươi còn cảm thấy lo lắng sao?” Đứng trước đại điện, tông chủ Thượng Thanh Tông tiến đến cười nói.
“Phụ thân, ngài sao lại ra đây? Vết thương của người thế nào rồi?” Vạn Thanh Sơn nhanh chóng quay đầu lại, lo lắng hỏi.
“Không sao. Bản thân ta vốn biết rõ v���t thương này thế nào. Cái tên khốn họ Chu đó, thật không ngờ kẻ giết Đại Trưởng Lão lại chính là hắn, ta chỉ hận không thể giết hắn để báo thù.”
Tông chủ Thượng Thanh Tông tức giận nói.
“Phụ thân. Ngài đừng quá lo lắng, chẳng phải vị tiền bối đó đã bảo sẽ cử người tới đây giúp chúng ta sao?” Vạn Thanh Sơn vội trấn an phụ thân.
“Thằng nhóc ngốc, nếu muốn giúp chúng ta, một mình vị tiền bối đó đã đủ sức san bằng Bình Dao Thành này. Nhưng y lại bỏ đi, đủ để hiểu y không muốn nhúng tay vào chuyện này.”
Tông chủ Thượng Thanh Tông bình tĩnh lại, cười nói.
“Nếu thế ta sẽ không gia nhập tổ chức của y nữa.” Vạn Thanh Sơn cắn răng một cái, nói.
Tông chủ Thượng Thanh Tông biến sắc, vội vàng quát: “Hỗn trướng! Ngươi muốn toàn bộ Thượng Thanh Tông bị hủy trong tay ngươi sao?”
Toàn bộ quyền sở hữu nội dung này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện tuyệt vời đang chờ bạn khám phá.