Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Tại Hạ Là Hệ Thống - Chương 131: Chướng nhãn pháp

Quế Võ không đối đầu trực tiếp với Vương Hi Phượng, hắn liên tục né tránh các đòn công kích từ xa của nàng, rồi chạy thẳng ra khu vực Ngoại Môn.

Vừa chạm đến ranh giới, hắn lập tức bị một lực cản vô hình đánh bật trở lại. Dù vậy, Quế Võ vẫn giữ vững trọng tâm lùi về phía sau, sắc mặt trở nên nghiêm túc.

Đối diện với hắn, bên ngoài trận pháp, ba vị Trưởng l��o nội môn đang vận chuyển linh khí, duy trì toàn bộ trận pháp.

Hừ.

Khóe môi Vương Hi Phượng khẽ nhếch lên nụ cười lạnh, nàng lớn tiếng nói:

"Vô dụng thôi. Trận pháp phòng ngự Thất giai này, trừ khi ngươi có thể đánh bại bọn họ, dốc toàn lực công kích trận pháp, may ra mới có thể phá giải được."

Dù Vương Hi Phượng nói vậy, nhưng nếu Quế Võ muốn cưỡng ép phá giải trận pháp, không biết đến bao giờ mới xong.

Huống hồ, Vương Hi Phượng chắc chắn sẽ không cho hắn thời gian để phá giải trận pháp.

"Quế Võ, bao năm qua ngươi vẫn chỉ ở Nguyên Anh Cảnh thất trọng. Không có tài nguyên tông môn duy trì, ngươi chỉ là chó nhà có tang mà thôi. Thật đáng thương."

Vương Hi Phượng đứng trên nóc nhà, cười khanh khách nói.

Lạnh lùng liếc nhìn nàng, Quế Võ lạnh nhạt lên tiếng: "Còn ngươi thì vẫn vậy, tâm địa rắn rết, trái ngược hoàn toàn với khuôn mặt của ngươi."

"Quá khen rồi. Dù sao, đợi thêm chút nữa thôi, ta sẽ xé rách cái miệng của ngươi ra."

Vương Hi Phượng mỉm cười nói, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.

Cao Lãng trong lòng thấp thỏm lo âu. Từ lúc Chung Linh không còn khả năng bảo vệ hắn, hắn đã hiểu mình cần phải nhanh chóng rời khỏi Linh Hoàng Tông.

Vì kéo dài càng lâu, kết cục của hắn sẽ càng không mấy tốt đẹp.

Đó cũng là lý do vì sao, dù mới lần đầu gặp Quế Võ, hắn vẫn không ngần ngại đi theo.

Dù sao, qua lời nói, ít nhất Quế Võ hiện tại không có ác cảm với hắn.

Bên ngoài trận pháp, một tiếng động nhỏ khẽ vang lên, lọt vào tai Quế Võ. Hắn khẽ nhếch khóe miệng.

"Vương Hi Phượng, bao năm qua ngươi vẫn ngu ngốc như vậy. Thật không biết tại sao Địch Long lại nâng ngươi lên thành Phó chưởng môn."

Quế Võ khẽ cười nói, như có như không liếc nhìn thân hình của nàng.

Sắc mặt Vương Hi Phượng biến đổi, nàng nhanh chóng ra tay, đồng thời quát lạnh một tiếng: "Câm miệng!"

Hai cánh tay vung mạnh lên, hóa thành hai cột lửa xoáy lớn lao thẳng đến Quế Võ, thế lửa hừng hực nóng rực.

Vụt!

Cột lửa chạm vào người hắn liền hóa thành một vũng nước, chảy xuống mặt đất, rồi nhanh chóng bốc hơi trong sức nóng của ngọn lửa.

Vương Hi Phư���ng biến sắc, lập tức ngẩng đầu lên nhìn. Thân hình Quế Võ đã xuất hiện bên ngoài trận pháp, ngay sau lưng ba vị Nội môn trưởng lão.

"Làm cách nào?" Vương Hi Phượng kinh ngạc thầm nói.

Nàng lao thẳng ra bên ngoài trận pháp, không một chút cản trở nào.

"Chướng nhãn pháp!"

Hai con ngươi nàng mở lớn, nhanh chóng nhìn lại chỗ ba vị Nội môn trưởng lão.

Ba người vẫn ngồi nguyên vị trí cũ, chỉ là hai mắt nhắm nghiền bất tỉnh nhân sự, không hề có động tác vận dụng linh khí.

Hai con ngươi Vương Hi Phượng chuyển thành màu đỏ rực, bốc lên ngọn lửa nhàn nhạt, nhìn xuyên thấu màn đêm, dõi theo bóng lưng Quế Võ.

Trên tay hắn xách hai bóng người, đã đến khu vực trung tâm Ngoại môn. Khoảng cách rất xa, Vương Hi Phượng giờ đây có đuổi theo cũng không thể đuổi kịp.

Sau lưng hắn còn có một bóng người mặc áo choàng đen khác. Như có cảm ứng, người đó quay đầu lại liếc nhìn Vương Hi Phượng.

Hai con ngươi màu trắng xóa không hề có lòng đen, khuôn mặt ẩn giấu trong bóng tối không thể nhìn rõ.

Lạnh nhạt liếc sang chỗ ba vị Nội môn trưởng lão, Vương Hi Phượng liền xoay người rời đi, không hề có ý định giúp đỡ.

Nàng đi thẳng đến khu vực của Chưởng môn.

Đi qua khu vực Ngoại môn, sắp rời khỏi Linh Hoàng Tông, Cao Lãng khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Tính ra hắn mất bao công sức để thi vào đây, kết quả cuối cùng lại chỉ làm đệ tử được vài ngày mà thôi.

Thời gian hắn tham gia thí luyện còn nhiều hơn cả thời gian sinh hoạt tại tông môn này.

Đúng là trớ trêu mà, Cao Lãng tự giễu cười khẽ một tiếng.

Loạt soạt.

Quế Võ đột nhiên dừng lại. Cao Lãng theo bản năng ngẩng đầu, nhìn thấy người phía đối diện, trong lòng điên cuồng thầm chửi.

Không phải chứ!

Vừa mới chạy thoát khỏi một vị Phó Chưởng môn, bây giờ lại xuất hiện thêm một vị khác.

Trước mặt Quế Võ lúc này, là thân ảnh Đàm Diệu Văn, bình tĩnh đứng trước cổng sơn môn, nhìn về phía ba người.

Xung quanh, ngoại trừ Đàm Diệu Văn, không hề có thêm một ai xuất hiện.

Soạt.

Bên cạnh Quế Võ khẽ xuất hiện một bóng người trùm áo choàng đen, từ bên trong vang lên giọng nói khàn khàn:

"Ngươi đi trước đi."

Quế Võ khẽ gật đầu, cứ thế bước chậm rãi lướt qua Đàm Diệu Văn, ung dung rời đi.

Trước ánh mắt kinh ngạc trợn lớn của Cao Lãng và Vân Hi.

Trong đầu hai người tràn đầy dấu chấm hỏi, rồi lập tức chuyển sang tò mò.

Nếu không phải để ngăn chặn bọn hắn rời đi, vậy Đàm Diệu Văn xuất hiện ở đây có mục đích gì?

Cao Lãng trầm mặc, trong đầu hắn nhớ tới chỉ vài giờ trước đó thôi, khi Đàm Diệu Văn còn hành hạ hắn.

Ánh mắt và biểu hiện khi đó rất chân thật, đầy căm thù.

Chỉ là hiện tại, hắn lại biểu hiện như không hề quen biết với Cao Lãng.

Vô cùng lạnh nhạt.

"Địch Long mời lão tổ xuất thủ, chỉ là nhìn bộ dạng hiện tại. Ngày mai sẽ trở thành một trò cười."

Đàm Diệu Văn lạnh nhạt lên tiếng, ngữ khí vô cùng bình tĩnh.

"Khi đó ngươi thật sự muốn giết hắn." Bên trong áo choàng, lão già lên tiếng, ngữ khí có vẻ hơi chất vấn.

"Việc để hắn sống có thể khiến các người bị bại lộ, kế hoạch của chúng ta sẽ bị ảnh hưởng. Cứ coi như không có chuyện gì xảy ra sẽ là tốt nhất."

Đối với lão già, Đàm Diệu Văn vẫn lạnh nhạt nói, ánh mắt không có chút tình cảm.

Khí tức trên người hắn như ẩn như hiện, cả người như hòa nhập vào trong thế giới.

Nhìn thấy khí tức của hắn, lão già hơi giật mình, kinh ngạc nói: "Ngươi đã sớm là Nguyên Anh Cảnh cửu trọng!"

"Chuyện đó quan trọng không?" Đàm Diệu Văn khẽ nói, rồi liền bước qua lão già, đi thẳng vào trong Linh Hoàng Tông.

Thân hình lão già hơi run rẩy, khẽ thở ra một hơi, rồi liền đi ra ngoài Linh Hoàng Tông.

Chưởng môn đại điện.

Địch Long sắc mặt bình tĩnh ngồi trên ghế, bàn tay đặt trên thành ghế nhẹ gõ theo nhịp, khí tức âm trầm bao trùm.

Đối diện hắn là Vương Hi Phượng nhàn nhã ngồi trên ghế, nhấp một ngụm trà, ung dung thưởng thức hương vị.

"Ngươi nói với ta là ngươi phát hiện có kẻ xâm nhập, nhưng lại không thông báo với ai mà tự ý giải quyết. Để bây giờ kẻ xâm nhập lại mang người trốn thoát?"

Nhìn thấy thái độ của Vương Hi Phượng, Địch Long sắc mặt trầm xuống, nói.

"Chưởng môn. Ngộ biến tòng quyền thôi. Trong thời gian ngắn như thế, làm sao ta có thể gọi thêm người khác được chứ?" Vương Hi Phượng khuôn mặt trở nên đáng thương, khóe mắt còn ươn ướt, nói.

Cộc cộc...

Tiếng bước chân từ bên ngoài vang lên. Đàm Diệu Văn sắc mặt lạnh nhạt, bình tĩnh bước vào, tự rót một chén trà, rồi tự nhiên ngồi xuống ghế.

"Chưởng môn. Hình Đường bị tập kích, Kình trưởng lão trúng độc phản phệ, Liên trưởng lão khí tức hơi suy yếu. Ngoài ra không có thương vong."

Ánh mắt nhắm hờ, bàn tay cầm nắp chén gạt bớt hơi nóng, Đàm Diệu Văn nhẹ giọng nói.

"Địch nhân có bao nhiêu người?"

Địch Long vội hỏi, không hề quan tâm đến thái độ của Đàm Diệu Văn.

"Một người."

Đàm Diệu Văn nghiêm túc nói, đầu hơi ngẩng lên:

"Đối phương nhân lúc Liên trưởng lão vừa chữa trị xong, khí tức suy yếu liền ra tay đánh lén. May có Kình trưởng lão phản ứng kịp thời. Trong lúc giao thủ, ông ấy bị độc tố của bản thân phản phệ, khiến đối phương trốn thoát."

"Nói hươu nói vượn!" Vương Hi Phượng đột nhiên nói gắt.

"Đối phương rõ ràng có hai người. Thế nhưng Kình trưởng lão lại chỉ nói có một, chắc chắn có vấn đề."

"Trưởng môn, ta biết một kẻ trong đó là ai. Là Quế Võ, đệ tử cũ của Kình trưởng lão. Ta nghi ngờ Kình trưởng lão phản bội lại tông môn."

Nghe thấy lời nàng, Đàm Diệu Văn ánh mắt hơi híp lại, trầm giọng nói:

"Vương Hi Phượng, ngươi tốt nhất đừng nên đổ trách nhiệm lên người khác để che giấu sai lầm của mình. Nếu không có bằng chứng rõ ràng thì đừng nên kết tội lung tung như vậy."

"Ta nói sai sao? Đàm Diệu Văn, ngươi lại nói đỡ cho hắn. Chẳng lẽ ngươi cũng nhúng tay vào chuyện này?"

Vương Hi Phượng cười lạnh, ánh mắt trở nên đầy thâm ý nhìn sang Đàm Diệu Văn.

Đàm Diệu Văn im lặng không nói gì, nhiệt độ xung quanh hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, khí tức âm trầm.

Bầu không khí giữa hai bên dần trở nên căng thẳng.

"Được rồi!" Địch Long quát khẽ, phá vỡ bầu không khí.

"Vương Hi Phượng, Hạ Kình là một trong các Nguyên lão, chỉ một vấn đề nhỏ như vậy chưa đủ bằng chứng để kết tội hắn. Hành động của ngươi chỉ khiến các Nguyên lão liên kết lại mà thôi."

Nhìn sang Vương Hi Phượng, Địch Long trầm giọng nói, bác bỏ ý kiến của nàng, rồi ánh mắt quay sang nhìn Đàm Diệu Văn.

"Lão Đàm, mối hận của hắn với Viêm Phàm vẫn chưa dứt. Tuyệt đối không có chuyện hắn sẽ đi giúp đỡ bọn họ."

Nghe thấy lời Địch Long, Vương Hi Phượng âm thầm bĩu môi, ngoài mặt vẫn mỉm cười nói.

"Chưởng môn nói phải. Là ta kết luận quá vội vàng. Xin lỗi Diệu Văn Phó Chưởng Môn."

Nhìn thấy thái độ thành khẩn của nàng, Địch Long hài lòng gật đầu, rồi quay sang nói với Đàm Diệu Văn.

"Lão Đàm, Vương Hi Phượng đã hối lỗi, ngươi cũng không nên chấp nhặt."

"Phải. Trưởng môn."

Đàm Diệu Văn thu liễm khí thế, khẽ gật đầu nói.

Liếc mắt nhìn sang Vương Hi Phượng, thấy nàng mỉm cười híp mắt nhìn hắn. Sâu trong đôi mắt nàng ẩn chứa một tia sắc lạnh.

"Hạ Kình còn chưa động vào được. Nhưng Hậu Từ thì khác." Thấy hai bên đã hòa giải, Địch Long nhẹ giọng nói.

"Lần này hắn cho chúng ta cơ hội nhúng tay vào Thất Nguyên Lão. Chỉ cần loại bỏ được một người, lực cản trở sau này của chúng ta sẽ càng ít."

Đàm Diệu Văn và Vương Hi Phượng ngồi trên ghế hơi thẳng lưng, vẻ mặt nghiêm túc. Cả hai đều biết Địch Long sắp nói gì.

"Phế bỏ Hậu Từ khỏi vị trí Thất Nguyên Lão. Đưa người của chúng ta lên thay thế vị trí ấy." Địch Long trầm giọng nói, bàn tay đưa ra khẽ nắm chặt lại, ánh mắt hưng phấn.

Quyết định này của hắn sẽ khiến tầng lớp cao nhất của Linh Hoàng Tông xảy ra biến động, hoàn toàn phù hợp với mong muốn của hắn. Tất cả các tác phẩm của chúng tôi đều được đăng tải duy nhất trên truyen.free, xin quý độc giả lưu ý.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free