(Đã dịch) Tại Hạ Là Hệ Thống - Chương 120: Thao tác tay
Cao Lãng cuối cùng cũng đã đạt đến cảnh giới Linh Hải Cảnh thất trọng.
Khi đứng dậy, hắn chậm rãi vận động cơ thể đã cứng đờ vì ngồi quá lâu. Dần dần, những bước chân của hắn bắt đầu có những chuyển biến thú vị.
Bàn chân Cao Lãng bắt đầu thực hiện những động tác đầu tiên của Xà Hành Độn Pháp.
Xà Hành Độn Pháp yêu cầu một cơ thể dẻo dai, có thể uốn lượn như loài rắn, thế nên tạm thời, Cao Lãng rất khó để tu luyện.
Mất thêm một giờ đồng hồ, thế nhưng ngay cả những bước di chuyển cơ bản nhất của công pháp, hắn vẫn không thể thực hiện một cách trôi chảy.
Thở nhẹ ra một hơi, Cao Lãng trong lòng có chút buồn bực.
Công pháp mới có, nhưng không thể ngay lập tức học được, khiến hắn không cam tâm.
Mở danh sách công pháp của mình, Cao Lãng nhìn thấy một dấu cộng mờ ảo phía trên Xà Hành Độn Pháp. Dưới đó là con số 50 điểm năng lượng.
Hắn nắm chặt hai bàn tay, vẻ mặt nghiến răng nghiến lợi, bất đắc dĩ thốt ra một câu:
"Tử Văn, tiêu hao 50 điểm năng lượng, tự động học tập Xà Hành Độn Pháp."
Đã tiêu hao 50 điểm năng lượng. Đã học Xà Hành Độn Pháp, cơ sở nhập môn. Ký chủ còn lại 185 điểm năng lượng.
Rắc rắc.
Nghe thông báo từ Tử Văn, bàn tay Cao Lãng không nhịn được mà bóp chặt vào nhau, bẻ từng khớp ngón tay, phát ra âm thanh lạo xạo.
Bình tĩnh hít một hơi thật sâu, Cao Lãng nhắm mắt lại, rồi mở ra, ánh mắt trở nên vô cùng bình thản.
Bàn chân hắn bắt đầu di chuyển theo quỹ đạo của Xà Hành Độn Pháp. Chỉ trong phút chốc, trong phạm vi vài bước chân, Cao Lãng đã di chuyển vô cùng nhanh nhẹn, thực hiện nhiều động tác khác nhau.
Điều kỳ lạ là bàn chân hắn chỉ gói gọn trong vòng bán kính ba bước chân, không hề bước ra ngoài dù chỉ một bước.
Ổn định thân hình, Cao Lãng hạ thấp trọng tâm, cả cơ thể như dán sát vào mặt đất, bước chân trải rộng.
Chỉ trong chớp mắt, Cao Lãng đã xuất hiện ở bên vách tường mật thất, tốc độ di chuyển vô cùng nhanh.
Cảm nhận cả hai hình thái của Xà Hành Độn Pháp, Cao Lãng gật đầu hài lòng. Quả nhiên là một công pháp cực kỳ khó học, nếu không có hệ thống, hắn thật không biết đến bao giờ mới luyện thành.
Trong lòng cảm thấy bất đắc dĩ, hắn nhận ra dạo gần đây mình ngày càng dựa dẫm vào hệ thống. Thậm chí, Cao Lãng lờ mờ cảm thấy hệ thống có tính gây nghiện, khiến người sử dụng sẽ ngày càng lạm dụng mà bỏ quên khả năng tu luyện của bản thân.
Thế nhưng, dù trong đầu nghĩ thế, Cao Lãng vẫn không thể dứt bỏ việc sử dụng hệ thống.
Nếu không có hệ thống, thì ngay từ đầu, thực lực của Cao Lãng đã không thể phát triển nhanh như hiện tại.
Nhờ có Tử Văn, Cao Lãng mới thoát khỏi danh hiệu phế vật, rút ngắn hàng chục năm tu luyện cho hắn.
Có thể nói, nếu hỏi Cao Lãng tin tưởng ai nhất, thì đó chính là Tử Văn. Hắn hoàn toàn tin tưởng Tử Văn vô điều kiện, không hề có chút nghi ngờ.
Thở dài một hơi, Cao Lãng chậm rãi rời khỏi mật thất, đi ra khu vực Ngoại môn đệ tử.
Mục đích của hắn là đi tìm Vân Hi, nhưng dù đã đi khắp khu vực Ngoại môn, Cao Lãng vẫn không thể tìm thấy bóng dáng Vân Hi đâu cả.
Hỏi thăm mọi người xung quanh, cũng không ai quen biết Vân Hi, giống như hắn đã hoàn toàn biến mất vậy.
Tìm kiếm kiên nhẫn cả buổi sáng mà không có kết quả, Cao Lãng bất đắc dĩ đi về khu vực Đệ tử tạp dịch, tùy tiện chọn một nữ đệ tử, dẫn về khu vực của Chung Thy trưởng lão để làm người hầu cho hắn.
Còn Vân Hi, Cao Lãng hoàn toàn mặc kệ. Hắn tin rằng lúc cần thiết, Vân Hi sẽ tự khắc xuất hiện trước mặt hắn.
Đến ba ngày sau, Vân Hi mới tự mình xuất hiện trước mặt Cao Lãng. Hắn đứng trước cổng, nhờ một nữ tạp dịch đi vào gọi Cao Lãng đến.
Nhìn thấy Vân Hi, sắc mặt Cao Lãng hơi kỳ lạ. Vân Hi đang mặc trang phục Đệ tử Nội môn Linh Hoàng Tông giống hắn, góc áo còn đeo ngọc bội thể hiện thân phận của mình.
Cao Lãng ngạc nhiên im lặng nhìn chằm chằm Vân Hi. Bảo sao tìm mãi không thấy hắn đâu, hóa ra là đã vào Nội môn rồi, cứ loanh quanh tìm ở Ngoại môn thì làm sao mà tìm ra được?
"Ngươi trở thành đệ tử Nội môn từ khi nào?"
Cao Lãng hỏi với ánh mắt không mấy thiện ý, giả vờ lạnh nhạt với Vân Hi.
"Từ vài ngày trước." Vân Hi cười khổ, vẻ mặt không vui vẻ cho lắm khi đạt được thân phận này: "Không có ý định mời ta về phòng sao?"
Nhìn thấy sắc mặt Vân Hi, Cao Lãng trở nên nghiêm túc, đi trước dẫn Vân Hi vào phòng mình.
Khi hai người vừa vào phòng và đóng cửa lại, ở ngay ngoài cửa, trong một góc tối khuất tầm nhìn, một bóng người xuất hiện, khí tức nội liễm.
Thu hết khí tức của mình, bóng người đó dựa sát vào tường, lắng nghe nội dung hai người nói chuyện bên trong.
Chỉ là hắn không hề biết, tại căn phòng chính giữa đại sảnh, Chung Thy với sắc mặt lạnh nhạt cũng đang đứng trong bóng tối theo dõi bóng người kia.
Trong lòng nàng vô cùng giận dữ: mấy lão già Linh Hoàng Tông đúng là gan to thật! Thấy nàng dễ bắt nạt nên được đà lấn tới phải không?
"Thôi được rồi, ngươi cứ nói đi."
Bên trong phòng Cao Lãng, hai người ngồi đối diện với nhau. Rót cho Vân Hi một chén trà, Cao Lãng nhẹ nhàng nói.
"Ta được một vị Nội môn trưởng lão nhìn trúng, nên được đặc cách đưa vào Nội môn."
Nhẹ nhàng cầm chén trà lên uống một ngụm, Vân Hi đáp.
"Ta tưởng rằng Đệ tử Ngoại môn thì không được đặc cách thu nhận?" Cao Lãng nhíu mày, hỏi.
"Theo luật thì đúng là như thế. Nhưng một số vị Nội môn trưởng lão có thế lực lớn vẫn có thể đi cửa sau. Dù sao ta mới vào Nội môn chưa lâu, việc rời Ngoại môn cũng không có mấy ai phát hiện."
Vân Hi bình tĩnh đáp lại. Hai tay hắn khẽ đan vào nhau, thực hiện một động tác ngôn ngữ đặc biệt.
'Có người theo dõi ta.'
Nhìn thấy động tác của Vân Hi, Cao Lãng hơi gật đầu, không biểu lộ gì, cười nói:
"Ngươi vận khí tốt thật đấy nhỉ? Thế mà lại được một vị Trưởng lão Nội môn nhìn trúng."
Hai tay Cao Lãng cũng tạo thành một động tác nhỏ.
'Hành động thế nào?'
"Tất nhiên rồi. Ngươi phải biết ta là ai chứ, vận khí của ta luôn tốt như vậy mà." Vân Hi cười nhạt nói, hai tay khẽ ra hiệu.
'Cứ phối hợp theo ta là được.'
"Ha ha ha."
Cao Lãng gật đầu, cười to một tiếng, át đi những âm thanh xung quanh.
Cứ thế hai người không hề biểu lộ gì, chuyện trò phiếm đủ thứ trên trời dưới biển, sau cùng Vân Hi mới đi vào chủ đề chính.
"Lãng đệ, ngươi không biết đấy, trong tông môn ta mới phát hiện ra một khu vực có chứa thiên tài địa bảo, ngươi có hứng thú đi cùng ta không?"
Nghe lời nói của Vân Hi, Cao Lãng hơi thu lại nụ cười, bình tĩnh nói:
"Thiên tài địa bảo? Vân Hi, tuy ngươi đã là đệ tử Nội môn, thế nhưng trong Linh Hoàng Tông có rất nhiều nơi không được phép đặt chân tới, nếu không sẽ phải chịu hình phạt."
"Huống chi Linh Hoàng Tông có rất nhiều cường giả, nếu thiên tài địa bảo ngươi nói thật sự tồn tại thì đã sớm nằm trong tay người khác rồi."
"Lãng đệ, ngươi không tin ta sao?" Vân Hi đầu hơi nghiêng một bên, nhỏ giọng hỏi.
"Không phải ta không tin ngươi, mà là điều này quá vô lý." Cao Lãng lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc.
"Được rồi. Phía sau Linh Hoàng Tông có một vách núi, nghe nói nơi đó từng là nơi giao chiến của cường giả Linh Hoàng Tông, có rất nhiều chỗ tốt." Vân Hi vội vàng nói.
"Vách núi? Vân Hi, ta nghe nói khu vực đó là cấm địa, không có sự cho phép của tông môn thì không được vào trong đó? Chẳng lẽ ngươi muốn mới vào đã bị tông môn trục xuất sao?" Cao Lãng nhẹ giọng nói, lời lẽ có phần vội vàng.
"Lãng đệ, hai chúng ta bí mật đi vào trong đó, tông môn làm sao có thể phát hiện ra được chứ?" Vân Hi ngữ khí có chút mất kiên nhẫn, vội nói.
"Nhưng..."
"Ta từng đi vào trong đó."
Cao Lãng còn định nói thêm, Vân Hi lập tức nói một câu quyết định, khiến Cao Lãng đột nhiên im lặng.
"Ngươi nói sao?" Cao Lãng hỏi lại, ánh mắt nghiêm trọng.
"Tối hôm qua,... ta vừa từ trong đó đi ra." Vân Hi hơi ngập ngừng, chậm rãi nói.
"Có bằng chứng gì không?" Cao Lãng nhẹ giọng hỏi.
"Đây." Vân Hi đáp một tiếng, chiếc nhẫn không gian của hắn sáng lên, trên tay Vân Hi xuất hiện một viên tinh thạch màu trắng, bề mặt có nhiều vết xước.
"Đây là cái gì?" Cầm viên linh thạch mà Vân Hi vừa đưa ra, Cao Lãng cảm nhận được một luồng linh khí nồng nặc từ bên trong nó.
"Linh thạch." Vân Hi trầm giọng nói, rồi lập tức giữ im lặng.
Hít một hơi thật sâu rồi thở ra, Vân Hi nói tiếp:
"Linh thạch là loại đá năng lượng do linh khí nồng nặc kết tinh mà thành."
"Tác dụng của nó rất đơn giản, ngươi có thể dùng nó trực tiếp hấp thu linh khí từ bên trong, hoặc dùng để gia tăng nồng độ linh khí trong một khu vực nhất định."
"Đây cũng là đồng tiền giao dịch của cường giả từ Nguyên Anh Cảnh trở lên. Một viên Hạ phẩm linh thạch tương đương một trăm nghìn kim tệ."
"Ý ngươi là, ta đang cầm trên tay một thứ vô cùng có giá trị sao?" Cao Lãng run giọng hỏi.
"Chính xác hơn, là một trăm nghìn kim tệ." Vân Hi lạnh nhạt nói, bình tĩnh nhìn viên linh thạch mà Cao Lãng đang cầm trên tay.
Đây là một viên linh thạch hạ phẩm.
"Lãng đệ, bên trong còn có rất nhiều linh thạch hạ phẩm khác nữa, ngoài ra còn có cả nhiều thứ có giá trị cao cấp hơn nữa."
"Ngươi muốn từ từ, ngày qua ngày mà tu luyện một cách nhàm chán, hay là muốn một đêm đổi đời, ngươi chọn đi?" Vân Hi nắm lấy bả vai Cao Lãng, hết sức lay mạnh, ngữ khí vô cùng khẩn trương.
"Bên trong còn có rất nhiều..." Cao Lãng nhẹ giọng lẩm bẩm, ánh mắt trở nên vô định.
"Nói kế hoạch của ngươi đi." Nhìn sang Vân Hi, Cao Lãng vội nói, ánh mắt đã hiện lên vẻ nghiêm túc.
Liều...
"Tốt." Vân Hi nhẹ gật đầu, khóe miệng nở một nụ cười nhẹ.
Cùng lúc đó, bóng người âm thầm đứng trước cửa phòng Cao Lãng khóe miệng lộ ra nụ cười tà mị. Thân hình hắn dần dần mờ ảo rồi biến mất trong góc khuất đó.
Để lại Chung Thy với ánh mắt lạnh lùng, bình tĩnh theo dõi từ đằng xa.
Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, được tạo ra bằng sự tận tâm và nhiệt huyết.