Tai Ách Thu Dung Sở - Chương 79: Dơ bẩn người mặt nạ
Với khí lực của hắn bây giờ, vẫn còn cảm thấy sức giật của khẩu súng này hơi lớn. Nếu người bình thường nổ súng, e rằng xương tay đã bị chấn vỡ ngay lập tức.
Sức giật kinh người, hiệu quả cũng hết sức kinh người. Ba con khôi lỗi trên một đường thẳng trúng một phát đạn này đều lập tức mất đi khả năng hành động. Con khôi lỗi đầu tiên trực diện phát bắn này bị thủng một lỗ lớn như quả bóng đá ở ngực, suýt nữa nát cả khung.
Mà trong khẩu súng này chỉ là một viên đạn Liệp Ma thông thường. Nếu lắp loại đạn đỏ đặc biệt kia vào, thì không biết hiệu quả sẽ kinh khủng đến mức nào.
Kiểm tra xong hiệu quả của "Chước Hổ", Ôn Văn nhét khẩu súng vào bao súng, né tránh một con khôi lỗi đang nhào tới, sau đó đá bay con khôi lỗi đó. Hắn lại rút ra một khẩu súng ngắn hơn, nền trắng lam văn khác, khẩu súng này là "Quần Lang".
Một khẩu súng chỉ cần bắn một phát đã đủ để Ôn Văn kiểm nghiệm. Mặc dù hiện tại hắn có rất nhiều đạn Liệp Ma, nhưng loại đạn này không dễ kiếm, dùng vào loại quái vật nhỏ có thể dễ dàng xé nát bằng tay thế này thì có chút lãng phí.
Nói đi thì cũng phải nói lại, trước đây Ôn Văn chưa kiểm tra là vì không có đối thủ thích hợp, không nỡ dùng đạn.
"Quần Lang" có hai chế độ bắn: một chế độ gọi là phân tán xạ kích, một chế độ gọi là lặng im xạ kích. Gần chốt an toàn có một cái chốt chuyển đổi.
Hắn nhắm vào một đám khôi lỗi dày đặc, một phát súng đi qua, con khôi lỗi ở phía trước nhất lập tức bị bắn nát bét như tổ ong, mấy con phía sau cũng trúng đạn. Chỉ có một viên đạn, nhưng hiệu quả của phát bắn này chẳng khác nào súng giảm thanh!
Bên ngoài những con khôi lỗi đó toàn là máu thịt của con người, nên một phát bắn này đi qua, cảnh tượng đừng hỏi thảm khốc đến mức nào. Nhưng Ôn Văn lại rất thích phong cách bạo lực này, càng thê thảm lại càng chứng tỏ khẩu súng này lợi hại.
Sau đó, Ôn Văn mở chốt, chuyển sang chế độ bắn im lặng, lại bắn một phát súng. Phát đạn này trực tiếp làm nổ tung đầu một con khôi lỗi, nhưng không hề phát ra một tiếng động nào, còn bá đạo hơn cả những thiết bị giảm thanh tốt nhất có thể mua được trên thị trường.
Hơn nữa, dù là bắn im lặng hay bắn phân tán, tốc độ bắn đều nhanh hơn "Chước Hổ" nhiều. Chỉ cần ngón tay khẽ nhúc nhích là có thể bắn ra đạn. Nếu Ôn Văn muốn, hắn thậm chí có thể bắn h���t băng đạn trong một giây!
Tốc độ bắn của khẩu súng này hoàn toàn phụ thuộc vào tốc độ tay. Nếu để Kato đại lão (1) sử dụng, bỏ qua hạn chế băng đạn, e rằng có thể tạo ra hiệu ứng súng máy Gatling.
Nói đi thì cũng phải nói lại, Ôn Văn có thể từ từ kiểm tra súng của mình là bởi vì thể chất của hắn hiện tại đã mạnh mẽ lên không chỉ một bậc. Chỉ cần có khôi lỗi tấn công tới, hắn sẽ đá văng nó ra bằng một cước.
Với khí lực của hắn, một cước dù không thể giết chết ngay lập tức một con khôi lỗi, nhưng cũng đủ sức đá nó văng đi rất xa, tạm thời không thể tấn công.
Những con khôi lỗi này nhìn có vẻ đáng sợ, nhưng thực ra không hề khó đối phó. So với những quái vật Ôn Văn từng đối mặt trước đây, đám khôi lỗi này quả thực yếu đến mức thảm hại. Nếu một mình đối phó nhiều khôi lỗi như vậy có thể hơi khó, nhưng hợp tác với người khác thì lại chẳng có chút độ khó nào.
Ôn Văn và Diêm Tu hợp lực, đám khôi lỗi này nhanh chóng bị tiêu diệt sạch.
Đừng thấy Ôn Văn đánh nhau khí thế hừng hực, nhưng người đóng vai trò quan trọng nhất thực ra lại là Diêm Tu.
Dù thân thể của đám khôi lỗi bị đánh xuyên, từng bộ phận vẫn có thể tiếp tục tấn công. Chỉ riêng Ôn Văn muốn hủy diệt toàn bộ từng bộ phận mới được coi là thành công.
Nhưng ánh sáng trắng của Diêm Tu lại có thể tiêu diệt triệt để đám khôi lỗi này, khiến chúng không thể tiếp tục chiến đấu.
"Đám này thì giải quyết xong rồi, nhưng kẻ chủ mưu đằng sau thì sao? Không tìm thấy hắn thì nhiệm vụ lần này cũng không thể coi là thành công." Diêm Tu thở hắt ra một tiếng rồi nói.
"Kẻ chủ mưu đằng sau nói không chừng chính là căn phòng này. Đốt quách nó đi sớm đi." Ôn Văn cố chấp đòi phá hủy căn phòng, vì hắn muốn xem trong phòng có ẩn chứa điều gì bí ẩn.
Diêm Tu lắc đầu nói: "Không phải căn phòng này. Sau khi vào đây ta mới phát hiện, bản thân căn phòng này không hề nặng mùi ô uế, thậm chí có thể nói là không có gì. Mùi ô uế đều đến từ đám khôi lỗi này. Bây giờ chúng ta đã tiêu diệt hết chúng, mùi ô uế trong phòng cũng biến mất."
"Cái 'ô uế' mà ngươi cứ lải nhải mãi rốt cuộc là cái gì? Nếu ngươi không nói rõ ràng, ta sẽ không tin lời ngươi đâu." Ôn Văn nheo mắt hỏi.
Diêm Tu do dự một chút, sau đó nói: "Cái mặt nạ này của ta gọi là 'Mặt Nạ Kẻ Ô Uế', là Thánh Khí truyền thừa của Giáo đường Vinh Quang. Nó có thể nhìn thấy sự ô uế trên sự vật và con người. Mức độ ô uế càng nặng, tội nghiệt cũng càng sâu!"
Sau khi kề vai sát cánh chiến đấu với Ôn Văn, sự thù địch của hắn đối với Ôn Văn không còn lớn như vậy nữa. Trước đây hắn ghét bỏ Ôn Văn là vì trên người Ôn Văn có một luồng ô uế rất mạnh, còn nặng hơn cả sự ô uế của cả căn phòng đầy khôi lỗi này.
"Ài, Thánh Khí là cái gì vậy?" Ôn Văn nghiêng đầu, nhỏ giọng hỏi Lâm Lộ.
"À, đừng thấy họ gọi oai phong thế, thực ra nó cũng giống khẩu súng của cậu thôi, đều là vật phẩm Siêu Tự Nhiên cả." Lâm Lộ nhỏ giọng trả lời Diêm Tu.
"Hai tên thần kinh các cậu, ở gần thế này thì nói nhỏ làm gì chứ!" Diêm Tu kêu lên, trên mặt nạ hiện lên một ký hiệu tức giận.
Cái mặt nạ này của hắn, ở một mức độ nào đ��, có thể trực tiếp khóa chặt quái vật và tội nhân, nhưng cũng có tác dụng phụ.
Đó là vì những ý nghĩ mãnh liệt của Diêm Tu sẽ hiện rõ trên mặt nạ, nên hắn mới phải giữ vẻ mặt lạnh tanh. Bằng không thì trên mặt nạ sẽ luôn hiển thị đủ thứ, khiến hắn trông như một tên ngốc (◉◡◔).
Nhưng giờ đặc tính này đã lộ ra trước mặt hai người họ, hắn cũng chẳng buồn che giấu nữa.
"Khụ khụ."
Ôn Văn ho nhẹ hai tiếng rồi nói: "Cậu đã nói vậy, thì ta tạm thời tin lời cậu. Thế thì cậu có thể nhìn rõ luồng 'ô uế' kia đã đi đâu không?"
Diêm Tu lắc đầu nói: "Không nhìn thấy. Ta chỉ có thể nhìn thấy sự ô uế trước mắt, ví dụ như cậu."
"Ừm..."
Ôn Văn nhất thời nghẹn lời. Sự ô uế tượng trưng cho tội nghiệt, lời hắn nói có nghĩa là Ôn Văn, vị Đại Thám tử đây, là một người mang nghiệp chướng nặng nề ư?
...Xét trên một khía cạnh nào đó, có lẽ cũng không sai thật...
Chưa kể bản thân Ôn Văn đã làm biết bao chuyện thất đức "trông có vẻ không phạm pháp", chỉ riêng việc Găng tay Tai ách nhét trái tim năng lượng vào lồng ngực hắn thôi đã thật sự là nghiệp chướng nặng nề rồi.
"Ha ha ha, ta còn thật là một người đàn ông có câu chuyện đó chứ."
Ôn Văn vừa cười gượng, vừa tiện miệng qua loa cho qua chuyện, sau đó nói với hai người: "Vậy nên nếu 'ô uế' của cậu không hữu dụng, thì cứ để ta lo đi~ Nếu hắn để lại dấu vết gì, chắc chắn ta sẽ tìm được."
Ôn Văn bắt đầu tìm kiếm manh mối giữa những thi hài đầy đất. Đối với Ôn Văn mà nói, trong khách sạn này đâu đâu cũng là manh mối.
Nếu kẻ chủ mưu không phải khách sạn này, thì đó hẳn là một người hoặc một sinh vật nào đó. Dù hiện tại không có mặt ở đây, hắn cũng nhất định sẽ để lại dấu vết trong khách sạn.
Hành vi của khôi lỗi đều có một khuôn mẫu nhất định. Vậy nên, những dấu vết khác biệt so với đám khôi lỗi kia, rất có thể là do kẻ chủ mưu để lại.
Sau một hồi sàng lọc và lựa chọn, Ôn Văn đã tìm được một căn phòng mà trước đó không có khôi lỗi nào trú ngụ.
"Không có gì bất ngờ, kẻ chủ mưu ẩn mình hẳn đang ở đây. Xem có manh mối gì không nào."
Ôn Văn tìm kiếm rất lâu trong phòng, cuối cùng, trong kẽ bàn, hắn phát hiện một chiếc quần lót đã hơi bốc mùi hôi.
"Ừm... có vẻ con quái vật kia cũng là một tên lười biếng. Dựa vào mùi phát ra từ chiếc quần lót này mà phán đoán, hẳn không phải là nhân loại. Nếu ta hít sâu một hơi, có thể dựa vào mùi để tìm ra tung tích của nó..."
(1) Kato đại lão theo google senpai thì là một nhân vật trong phim. Phim có tên Brother của Nhật Bản sản xuất, phim nói về một anh chàng bị băng đảng phản bội qua Mỹ lập băng mới... Ai muốn chi tiết hơn thì xem phim nha.
Bản biên tập này được thực hiện bởi truyen.free, mong bạn đọc tiếp tục ủng hộ.