Tai Ách Thu Dung Sở - Chương 310: Roosevelt Gilmore
Vì nhiệm vụ khẩn cấp, Ôn Văn không tự mình lái xe đến Đông Sơn mà trực tiếp dùng giấy chứng nhận nhận một vé máy bay miễn phí, bay thẳng đến thành phố Tùng Đào. Có thể đi máy bay miễn phí thì tội gì phải tự bỏ tiền xăng.
Trước khi lên đường, Ôn Văn đội mũ lưỡi trai, thay đổi trang phục và diện mạo của mình.
Anh khoác một chiếc áo khoác màu nâu, đội mũ mềm cùng màu, bên trong là bộ âu phục đen nhàn nhã.
Nhiệm vụ lần này ban đầu có thể không cần chiến đấu, nên Ôn Văn cảm thấy cách ăn mặc như vậy phù hợp với phong thái riêng của một thám tử, giúp anh nhập vai hơn khi điều tra vụ án.
Sau khi ngồi vào chỗ một lúc, một người bước lên máy bay, thu hút sự chú ý của Ôn Văn.
Người này ăn mặc gần giống Ôn Văn, thậm chí như thể được đúc ra từ cùng một khuôn mẫu, mà trang bị của hắn còn đầy đủ hơn cả Ôn Văn: kính lúp, đồng hồ bỏ túi, tẩu thuốc...
Ngay từ lần đầu nhìn thấy người này, Ôn Văn đã cảm thấy có chút không vừa mắt, có lẽ là vì “đụng hàng” chăng.
Điều khiến Ôn Văn khó chịu hơn là người này lại còn ngồi cạnh anh, cười tủm tỉm nhìn Ôn Văn, ánh mắt đó khiến anh có cảm giác vô cùng khó chịu, giống hệt ánh mắt anh thường dùng khi muốn trêu chọc người khác.
"Tôi biết anh, anh là một trong số những thợ săn đã vượt qua kỳ khảo hạch này, và việc anh có mặt trên chuyến bay này vào lúc này hẳn là để giải quyết vụ án ở Đồng Thoại trấn, vậy nên anh chính là đồ biến thái đó."
Sắc mặt Ôn Văn trở nên khó coi, anh cố gắng trợn tròn mắt nhìn chằm chằm người đối diện: "Anh mắng ai đấy hả?"
"À ừm, xin lỗi, nhưng tôi chắc là mình đoán không sai đâu nhỉ."
Nhìn ánh mắt như muốn xé xác mình ra từng mảnh của Ôn Văn, người kia nói với giọng yếu ớt hơn hẳn, rồi ngồi cạnh Ôn Văn mà không nói thêm lời nào.
Thật ra, ngay khi người này nói ra ba chữ “thợ săn”, Ôn Văn đã bắt đầu lục lọi ký ức để tìm thông tin liên quan đến người này, cuối cùng mới nhớ ra gã này cũng là một thành viên đã vượt qua kỳ khảo hạch.
Nhưng đối phương có thể ngay lập tức gọi tên anh khi vừa nhìn thấy, trong khi anh lại phải được hắn nhắc nhở mới nhớ ra gã này cũng là thợ săn.
"Tôi là Roosevelt Gilmore, biệt danh là 'Đại thám tử', cũng là thợ săn đã vượt qua kỳ khảo hạch này, giống anh là người xác nhận nhiệm vụ ở thành phố Tùng Đào. Lần này chúng ta phải hợp tác thật tốt nhé." Người đàn ông tháo mũ ra, để lộ mái tóc xoăn ngắn, và đưa tay ra với Ôn Văn nói.
Đ��i thám tử...
Ôn Văn cắn chặt răng, chính là cái gã này đã cướp mất biệt danh của mình!
"Tôi tên Ôn Văn, chuyên ngành thám tử, biệt danh..." Ôn Văn định đưa tay ra bắt tay.
"Anh là đồ biến thái, tôi biết." Roosevelt Gilmore nở nụ cười với Ôn Văn, để lộ hàm răng trắng bóng đều tăm tắp.
Nhưng nụ cười này khiến Ôn Văn chỉ muốn đấm gãy răng hắn, bàn tay vừa vươn ra cũng rụt lại. Anh không đời nào thèm bắt tay với cái gã đáng ghét này!
Thẳng thắn mà nói, người này không hề có hành động gì thiếu lịch sự với Ôn Văn, nhưng Ôn Văn đơn giản là không vừa mắt hắn, có lẽ vì gã đã chiếm mất cái hình tượng mà anh muốn xây dựng chăng.
Mà Roosevelt Gilmore... chẳng phải là thợ săn ma xếp thứ hai trong kỳ khảo hạch, người có tốc độ giải quyết mười cảnh tượng đó nhanh hơn cả Ôn Văn sao!
"Ôn tiên sinh, đã gặp nhau ở đây rồi, vậy chúng ta bàn bạc trước một chút về vụ án nhỉ," Roosevelt Gilmore tỏ ra nghiêm túc với vụ án sắp tới.
"Đợi tôi một chút." Ôn Văn đột nhiên đứng dậy, rồi đi thẳng vào nhà vệ sinh trên máy bay, khóa cửa lại.
Anh lấy thiết bị của thợ săn ra, kết nối và kiểm tra thông tin nhiệm vụ, phát hiện quả thật có một thợ săn tên 'Đại thám tử' cũng đã xác nhận nhiệm vụ này, lúc này mới an tâm phần nào khỏi nghi ngờ.
Một người đột nhiên xuất hiện và nói quen biết mình, nếu Ôn Văn không kiểm tra lại một chút thì anh đã chẳng phải Ôn Văn rồi.
Sau đó Ôn Văn chỉnh lại vành mũ, khiến trang phục trên người anh chuyển sang màu tím sẫm.
Vừa rồi có một bà cô ngồi cạnh đã nhìn thấy hai người đàn ông là Ôn Văn và Roosevelt Gilmore mặc "đồ đôi" và gương mặt bà ta biểu lộ rất kỳ quái, e rằng đang nghĩ linh tinh những chuyện không hay ho.
Nên Ôn Văn định đổi màu trang phục một chút, để tránh người khác hiểu lầm.
Thế nhưng khi anh bước ra, đã thấy cả bà cô kia và Roosevelt Gilmore đều trợn tròn mắt. "Sao gã này vào nhà vệ sinh một cái là quần áo đổi màu được nhỉ?"
Roosevelt Gilmore thầm lắc đầu.
Đúng là đồ biến thái, đi vệ sinh cũng có thể khiến quần áo đổi màu.
Ôn Văn ngồi trở lại vị trí, nói với Roosevelt Gilmore: "Bây giờ chúng ta có thể bắt đầu thảo luận."
Roosevelt Gilmore mỉm cười nói: "Tình hình vụ án hiện tại là thế này, vụ án xảy ra tại Đồng Thoại trấn, một thị trấn nhỏ có phong cảnh đẹp, mới được xây dựng ba năm trước đây."
"Mấy ngày trước đó vẫn hoạt động bình thường, nhưng đột nhiên thị trấn này bị phong tỏa, dù vẻ ngoài mọi thứ vẫn như thường, song hễ ai đi vào đều không thể quay trở ra, nghi ngờ có thế lực siêu nhiên khác nhúng tay."
Ôn Văn gật gật đầu, những thông tin này anh cũng đã biết.
"Ngoài ra, tôi còn thông qua các kênh thông tin riêng của mình để tìm hiểu thêm một vài tin tức khác. Trong suốt ba năm qua, Đồng Thoại trấn đã từng xuất hiện một vài dấu hiệu của các sự kiện siêu nhiên, nhưng chưa từng xảy ra sự kiện đổ máu, nên đội Thợ săn ma của khu vực đó đã không tiếp tục điều tra sâu."
Roosevelt Gilmore hơi ghé lại gần Ôn Văn, và hạ giọng hỏi: "Nếu là anh, đối với một nơi thường xuyên xảy ra dị thường như vậy, lại chỉ vì không có người chết mà không điều tra sao?"
"Trong ba năm qua, tất cả các vụ án đ��� máu ở thành phố Tùng Đào đều xảy ra ở khu vực nội thành, còn xung quanh Đồng Thoại trấn thì không hề có một vụ nào, ngay cả trộm cắp vặt của người dân thường cũng hiếm thấy. Anh không thấy lạ sao?"
Ôn Văn khẽ gật đầu, như có điều suy nghĩ. Tình huống này khiến Ôn Văn nhớ đến trụ sở của Huyết Độc Tông, những nơi trông có vẻ an toàn đến bất ngờ như vậy, rất có thể lại ẩn chứa những nguy hiểm không ai ngờ tới.
Roosevelt Gilmore mỉm cười một chút, hắn biết mình đã thuyết phục được Ôn Văn: "Xem biểu cảm của anh, hẳn là tán thành quan điểm của tôi rồi. Vậy bây giờ chúng ta bàn bạc xem đến thành phố Tùng Đào thì phải làm thế nào đi, tôi nghĩ..."
"Không cần anh nghĩ, tôi muốn tôi nghĩ!" Ôn Văn ngang ngược đáp.
Roosevelt Gilmore lộ vẻ mặt vô cùng đặc sắc, thầm nghĩ: "Đồ điên! Thế này thì làm sao mà bàn bạc được."
...
Hai người trao đổi trong không khí căng thẳng suốt một hồi lâu trên máy bay, cuối cùng kết thúc trong sự không hài lòng của cả hai.
Về cách giải quyết vụ việc ở Đồng Thoại trấn, cả hai đều khăng khăng bảo vệ ý kiến của mình, không ai chịu nhượng bộ ai, cuối cùng đành quyết định mỗi người tự hành động theo ý mình.
Khi xuống máy bay trời đã về khuya. Ôn Văn ra khỏi sân bay, tìm một chỗ vắng người để phóng thích xe riêng của mình. Vừa ngồi vào ghế lái và chuẩn bị khởi hành, anh đã thấy ngoài cửa sổ có một bóng người hơi l��ng túng đang đứng, đó chính là Roosevelt Gilmore.
"Cái đó... tôi thấy kế hoạch của anh ban đầu cũng là muốn đến phân hội thành phố Tùng Đào, có thể cho tôi quá giang một đoạn không, tôi không biết đường."
Ôn Văn bĩu môi đáp: "Chẳng phải đã bảo chia ra hành động sao, đi gọi taxi đi."
Roosevelt Gilmore im lặng một lát, rồi đáp: "Thì ra là vậy... Tôi bị lạc đường rồi."
Ôn Văn: "..."
Hóa ra cái gã này đang lúc tìm taxi lại lạc đến tận chỗ mình!
Toàn bộ nội dung này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.