Tai Ách Thu Dung Sở - Chương 1156: 18 tầng xoắn ốc núi
Ôn Văn phát hiện điều bất thường, đó là ngay dưới gầm giường Delia có một viên gạch lát nền màu sắc khác biệt so với những chỗ còn lại.
Nhấc viên gạch lên, Ôn Văn thấy một vật trông giống sợi dây leo màu xanh lục mờ ảo.
Trên đỉnh sợi dây leo mờ ảo đó là một con mắt to bằng quả trứng gà. Con mắt đảo hai vòng rồi tập trung vào Ôn Văn.
Sợi dây leo vốn nhỏ đến khó nhận ra bỗng chốc lớn gấp mấy chục lần, số lượng cũng tăng vọt, bao trùm toàn bộ căn phòng trong phạm vi tấn công.
Trên mỗi sợi dây leo đều có vô số cái miệng nhỏ li ti bằng hạt vừng. Ôn Văn không chút nghi ngờ rằng một khi bị chúng chạm vào, anh sẽ bị gặm mất không ít thịt da.
Khí tức từ những sợi dây này hoàn toàn không hợp với môi trường xung quanh, cũng chẳng mang phong cách ác mộng chút nào.
Việc chúng xuất hiện ở đây khiến Ôn Văn khó mà không liên hệ với các vụ án hôn mê.
Những sợi dây leo này tấn công cực kỳ hung mãnh. Một siêu năng giả cấp bậc thông thường, e rằng sẽ bị nuốt chửng ngay khi chúng bắt đầu khuếch trương.
Thế nhưng, Ôn Văn đã sớm đề phòng, ngay khi chúng phát động tấn công, anh đã kịp thời lùi ra ngoài cửa sổ.
Sau đó, anh hít sâu một hơi, bụng bất thường phồng lớn rồi phun ra một luồng lửa nóng rực vào phòng Delia.
Ngọn lửa này có nhiệt độ hơn vạn độ, vượt xa nhiệt độ bề mặt của mặt trời. Trong điều kiện bình thường, Ôn Văn sẽ khó tạo ra nhiệt độ cao đến thế, nhưng vì đây là mộng cảnh, anh có thể làm được điều đó một cách dễ dàng.
Trong biển lửa, những sợi dây leo giãy giụa rồi dần khô héo. Chỉ còn lại một đoạn dưới gầm giường, đã hoàn toàn mất đi sức sống.
Ôn Văn quay lại phòng, nhìn đoạn dây leo mờ ảo còn sót lại, hít sâu một hơi, rồi kích hoạt năng lực ác mộng để tiếp tục đi sâu vào.
Khác với bên ngoài, lần này năng lực của anh đã kích hoạt thành công. Điều đó có nghĩa là gần sợi dây leo này có một lối thông dẫn xuống tầng mộng cảnh sâu hơn.
Sau một cảm giác đè ép kỳ lạ, Ôn Văn đến một nơi khó có thể hình dung.
Nơi đây đâu đâu cũng là những khối màu biến hóa nhanh chóng. Những khối màu này là vô số dòng năng lượng mạnh mẽ, có cái hình đầu, có cái hình tròn, nhưng phần lớn là những hình thù kỳ quái, khó mà tả xiết.
Trong khu vực kỳ lạ này, Ôn Văn cảm thấy bản thân đang suy yếu nhanh chóng. Điều này chứng tỏ đây là một cấm địa tuyệt đối, ngay cả đối với ác mộng cũng vậy.
Tuy nhiên, nơi này dường như ẩn giấu một bí mật to lớn. Những khối màu kỳ quái kia có vài phần tương đồng với hình dáng bên ngoài của trung tâm thu dung mà Ôn Văn tình cờ thoáng thấy.
Nhưng Ôn Văn không tiếp tục điều tra sâu hơn. Với tình hình hiện tại, nếu anh nán lại đây quá lâu, rất có thể sẽ buộc phải tỉnh dậy và thoát ly khỏi mộng cảnh.
Ở cạnh đó, anh thấy một sợi dây leo màu xanh lục mờ ảo đang vươn dài mãi xuống dưới.
Ôn Văn lần theo hướng sợi dây leo, nhanh chóng lặn sâu xuống. Trên đường đi, anh thấy rất nhiều sợi dây khác cũng hướng về cùng một phương, mỗi sợi dây có lẽ đại diện cho một người đang hôn mê.
Đi khoảng một tiếng đồng hồ, Ôn Văn mới lại nhìn thấy những vật thể có hình thái cụ thể. Đó là một dãy núi khổng lồ, hình xoắn ốc, tổng cộng mười tám tầng.
Ôn Văn cẩn thận hồi tưởng. "Địa Ngục" mà vị thần linh trong bích họa nhắc đến chính là hình ảnh lộn ngược của dãy núi này.
"Mình đã tìm đúng chỗ rồi... Nhưng điều này cũng có nghĩa là, mình sắp phải đối mặt với một cường giả cấp Thiên Tai, và lại còn trên địa bàn của đối phương nữa."
Thành thật mà nói, trong hoàn cảnh này, Ôn Văn hoàn toàn không có khả năng thắng đối phương. Tuy nhiên, anh vẫn quyết định đi điều tra, nếu không đánh được thì phát hiện có gì bất ổn sẽ cưỡng chế tỉnh dậy.
Hiện tại anh đang là một ác mộng, việc tự vệ trong mơ chắc chắn là điều có thể làm được.
Lần theo sợi dây leo đến vành ngoài dãy núi, Ôn Văn lại cảm nhận được một bức tường ngăn cản. Anh một lần nữa khởi động năng lực ác mộng, cuối cùng cũng chui vào bên trong dãy núi kỳ lạ này.
Quá trình lặn sâu lần này kéo dài hơn nhiều so với tưởng tượng. Mãi đến khi Ôn Văn cuối cùng chạm đất, anh phát hiện mình đang ở trong một khu rừng nguyên sinh rậm rạp.
Nơi đây cây cối cao lớn ngút ngàn, suối nước trong veo khẽ chảy giữa rừng núi, cá bơi lội dưới làn nước trong vắt có thể nhìn rõ mồn một.
Không khí vô cùng trong lành, mỗi khi hít thở đều có thể cảm nhận được mùi hương cây cỏ thoang thoảng.
"Môi trường ở đây cũng không tồi nhỉ. Dù mình không quá thích thiên nhiên, nhưng nếu được sống ở một nơi thế này chắc hẳn cũng rất dễ chịu."
"Chẳng lẽ những người đó bị kéo đến đây không phải để chịu tội, mà là để hưởng phúc ư?"
Ôn Văn định bay lên để quan sát tình hình xung quanh, nhưng anh lại đứng nguyên tại chỗ, không thể nhúc nhích. Một vòng mồ hôi lạnh toát ra trên trán.
Sức mạnh của anh đã biến mất!
"Thảo nào mình thấy có gì đó không ổn... Hóa ra là thế. Nơi này sâu hơn cả tầng đáy của mộng cảnh, sức mạnh của mình tạm thời không thể xuyên thấu vào đây."
"Nếu muốn cưỡng ép khôi phục thực lực thì cũng được, nhưng như vậy mình sẽ bị đẩy ra khỏi đây ngay lập tức."
"Nơi này không dễ giải quyết chút nào. Lỡ mà gặp phải kẻ địch trước khi khôi phục được thực lực, e rằng mình chỉ còn nước chạy trốn trong thảm hại."
Ôn Văn suy nghĩ một lát, quyết định sẽ âm thầm điều tra trước khi khôi phục thực lực.
Delia chỉ là một trong hơn vạn người đang hôn mê không đáng chú ý. Việc anh điều tra Delia chưa chắc đã khiến vị thần linh bí ẩn kia cảnh giác.
Không có thực lực, Ôn Văn cũng chẳng biết phải tìm Delia ở đâu, vì vậy anh quyết định để người khác đến tìm mình.
Anh tìm xung quanh một ít phân và nước tiểu của dã thú, nhóm lửa đốt chúng. Khói đen đặc nghi ngút bay lên trời. Chỉ cần có người nhìn thấy làn khói này, rất có thể họ sẽ tìm đến.
Đợi khoảng mười mấy phút, Ôn Văn cảm nhận được có người đang tiếp cận. Nhưng không phải một người như anh dự đoán, mà là một nhóm người.
Đó là một nhóm đàn ông đầu đội lông vũ, thân che bằng lá cây, trên người vẽ những hoa văn màu trắng không rõ ý nghĩa. Họ cầm những vũ khí trông khá nguyên thủy và bao vây lấy Ôn Văn.
Ôn Văn niềm nở chào hỏi những người này: "Chào mọi người, tôi là..."
"Bắt lấy hắn!"
Ôn Văn còn chưa nói xong câu, những người đó đã hung hăng lao tới tấn công.
Dù không có năng lực, nhưng Ôn Văn dù sao cũng là một siêu năng giả kinh qua trăm trận chiến. Đánh tay không như Diệp Sư Phụ thì vẫn nhẹ nhàng.
Cước hạ tam lộ, móc mắt, đánh yết hầu – một bộ quyền pháp hạ đẳng được tung ra, khiến những kẻ thổ dân này bị Ôn Văn đánh cho chật vật vô cùng.
Xoẹt!
Một cây kim nhỏ dài như ngón tay trỏ găm vào cổ Ôn Văn. Anh quay đầu nhìn lại, thấy một tên thổ dân đang thổi phi tiêu.
Sau khi mất đi thực lực, Ôn Văn không có chút khả năng kháng cự nào với loại phi tiêu tẩm độc này, lập tức bất tỉnh.
Những tên thổ dân cùng nhau xông tới, trói gô Ôn Văn lại, cột anh như cột heo. Sau đó, chúng cẩn thận dập tắt ngọn lửa mà Ôn Văn đã đốt, rồi mang anh đi về một hướng.
Mặc dù cơ thể đã hôn mê, nhưng ý thức của Ôn Văn hoàn toàn tỉnh táo. Dù thân thể vật lý bị hạn chế nên dễ dàng bị những kẻ thổ dân này chế phục, nhưng ý thức của anh vẫn ở đẳng cấp của một cường giả đỉnh cao.
Thấy những kẻ thổ dân này tạm thời không có ý định giết mình, Ôn Văn liền không vội vàng buộc mình tỉnh dậy. Anh tò mò muốn xem bọn người này định làm gì, biết đâu bằng cách này anh có thể tiếp cận được Delia.
Mọi bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.