Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 73: Hành Trình Độc Đạo: Bài Học Đầu Tiên Của Dược Lão Quái
Trình Vãn Sinh bước đi trên con đường đá phủ rêu phong, con đường dẫn lên Dược Các của Thanh Huyền Tông. Buổi sáng sớm trên đỉnh núi thường chìm trong màn sương mù dày đặc, cái lạnh se sắt của đất trời len lỏi vào từng kẽ áo, khiến lồng ngực người ta như bị nén lại. Những cây cổ thụ hai bên đường, thân cành phủ đầy địa y xanh xám, đứng sừng sững như những gã khổng lồ câm lặng, chỉ có tiếng gió lùa qua tán lá xào xạc như những lời thì thầm không ngừng nghỉ. Mỗi bước chân của Trình Vãn Sinh đều vững vàng, không nhanh không chậm, như thể hắn đang bước trên một con đường đã định sẵn từ rất lâu.
Trong tay hắn là cuốn "Bách Độc Kinh Giải" cũ kỹ, bìa da đã sờn rách, ố vàng theo thời gian, tỏa ra một mùi thuốc cổ xưa nồng đậm. Cuốn sách nặng trĩu, không chỉ bởi trọng lượng vật lý mà còn bởi gánh nặng của kiến thức và con đường mà nó đại diện. Trình Vãn Sinh không phải là kẻ mù quáng, hắn biết rõ mình đang đi đâu và sẽ phải đối mặt với những gì. Từ khi được thăng cấp lên ngoại môn đệ tử, những ánh mắt dò xét và lời đàm tiếu chưa bao giờ buông tha hắn. Dù ở Phàm Vực hay Tu Vực, bản chất con người vẫn không thay đổi: kẻ yếu luôn là mục tiêu của sự khinh miệt, và kẻ khác biệt luôn là chủ đề của những lời xì xào.
Phía sau lưng hắn, giọng nói lanh lảnh quen thuộc của Nữ Đệ Tử Đa Miệng vẳng tới, hòa vào tiếng gió, nhưng vẫn đủ rõ ràng để Trình Vãn Sinh nghe thấy. “Kìa, không phải Trình Vãn Sinh đó sao? Lại còn dám đi Dược Các của Dược Lão Quái. Đúng là không biết trời cao đất rộng.” Giọng điệu nàng ta đầy vẻ tò mò pha lẫn khinh thường, như thể việc hắn đến Dược Các là một trò hề đáng cười. Nàng ta, với khuôn mặt xinh xắn nhưng ánh mắt lanh lợi, hay liếc ngang liếc dọc, thân hình nhỏ nhắn được bao bọc trong bộ y phục tông môn chỉnh tề, thường là người khởi xướng mọi câu chuyện phiếm trong tông môn.
Ngay sau đó, một giọng nam trầm hơn, đầy vẻ kiêu ngạo vang lên. Đó là Kiếm Đường Sư Huynh, thân hình cao ráo, dáng vẻ uy phong, ánh mắt sắc bén đặc trưng của những đệ tử chuyên tu kiếm đạo. Hắn ta thường mặc y phục đệ tử nội môn màu xanh, biểu tượng cho địa vị và sức mạnh. “Hừ, kẻ tạp dịch mà cũng dám lên đây sao? Kẻ hèn nhát thì chỉ biết nghiên cứu ba cái độc dược lén lút, chứ có bản lĩnh gì mà tu luyện chân chính.” Tiếng cười khẩy của hắn ta vang vọng trong màn sương sớm, như một mũi dao đâm thẳng vào sự tự trọng của người khác.
Trình Vãn Sinh không quay đầu lại. Hắn thậm chí không liếc mắt một cái. Ánh mắt hắn vẫn kiên định nhìn về phía trước, nơi Dược Các ẩn hiện mờ ảo trong sương. Hắn giữ thái độ bình tĩnh, bước chân không đổi, như thể những lời đó chỉ là tiếng gió thoảng qua tai. Tuy nhiên, trong sâu thẳm nội tâm, một cảm giác quen thuộc dâng lên, vừa cay đắng vừa lạnh lẽo.
“Cứ nói đi, miễn là ta sống sót,” hắn thầm nhủ. Lời của Dược Lão Quái vang vọng trong tâm trí hắn: “Sống sót đã rồi hẵng nói chuyện đạo đức!” Hắn đã chấp nhận con đường này, con đường của kẻ bị ghét bỏ, của kẻ phải dùng trí tuệ và sự cẩn trọng để tồn tại, thay vì sức mạnh và danh dự phù phiếm. Hắn siết chặt cuốn sách trong tay, cảm nhận sự thô ráp của bìa da cũ, như thể đang nắm giữ một lời thề. Hắn không cần người khác hiểu, hắn cũng không cần người khác công nhận. Cái hắn cần, duy nhất chỉ là một hơi thở tiếp theo, một cơ hội để tiếp tục sống.
Con đường đá phủ rêu dẫn lên Dược Các càng lúc càng dốc, những bậc thang đá uốn lượn giữa những hàng cây cổ thụ, đôi khi bị bao phủ bởi những bụi dây leo rậm rạp. Mùi đất ẩm và mùi của các loại thực vật hoang dã xen lẫn với mùi trầm hương thoang thoảng từ phía Dược Các, tạo nên một sự pha trộn kỳ lạ. Không khí vẫn se lạnh, nhưng Trình Vãn Sinh cảm thấy một ngọn lửa âm ỉ cháy trong lồng ngực mình, ngọn lửa của ý chí kiên cường. Hắn biết, kẻ mạnh không phải là kẻ không bao giờ gục ngã, mà là kẻ gục ngã rồi vẫn đứng dậy. Hắn đã gục ngã quá nhiều lần trước những định kiến và hiểm nguy, nhưng hắn vẫn luôn đứng dậy, và lần này cũng vậy. Hắn chưa từng muốn sống lâu hơn ai, chỉ là không muốn chết trước khi hiểu mình là ai. Và con đường này, con đường độc dược và sinh tồn, có lẽ sẽ giúp hắn tìm thấy câu trả lời đó.
Khi Trình Vãn Sinh đến gần Dược Các, màn sương đã tan bớt, để lộ ra tòa lầu ba tầng bằng gỗ sẫm màu, cổ kính và vững chãi. Kiến trúc của Dược Các tuy không hoa mỹ nhưng toát lên vẻ trang trọng, yên tĩnh, như một nơi trú ẩn của tri thức cổ xưa. Cánh cửa gỗ nặng nề khẽ mở ra một khe hẹp, hé lộ một không gian bên trong tràn ngập mùi hương thảo dược phong phú, mùi đan dược tinh chế, và cả một chút mùi cay nồng của độc dược. Hắn hít một hơi sâu, cảm nhận luồng không khí đặc quánh mùi thuốc tràn vào phổi, như một lời chào đón đến thế giới mới của mình. Hắn bước qua ngưỡng cửa, vào bên trong Dược Các, bỏ lại sau lưng những lời xì xào, những ánh mắt khinh miệt và cả màn sương lạnh giá của buổi sớm.
***
Bên trong Dược Các, không khí yên tĩnh đến lạ lùng, chỉ có tiếng lật sách giấy sột soạt và tiếng nghiền thảo dược nhẹ nhàng. Ánh sáng xuyên qua khung cửa sổ nhỏ, chiếu rọi lên những kệ tủ cao vút chứa đầy bình lọ, ấm đan và các loại thảo mộc khô được phân loại gọn gàng. Dược Lão Quái đang ngồi sau một bàn gỗ cũ kỹ, trên đó bày la liệt các loại thảo mộc khô và tươi, một số bình nhỏ chứa chất lỏng không rõ nguồn gốc, đang cặm cụi với công việc của mình. Lão già gầy gò, râu tóc bạc phơ rối bù, ánh mắt sắc bén như chim ưng, chỉ liếc nhẹ Trình Vãn Sinh một cái khi hắn bước vào. Mùi thuốc nồng nặc từ người lão và từ không gian xung quanh hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng mùi hương độc đáo.
Không một lời thừa thãi, Dược Lão Quái chỉ tay vào một đống thảo mộc hỗn độn trên bàn, giọng khàn khàn như tiếng đá sỏi va vào nhau: “Nhận biết chúng. Phân loại độc dược và thảo mộc bổ dưỡng, nói rõ công dụng và tính chất cơ bản. Sai một, ngươi tự về.” Giọng điệu của lão không cho phép bất kỳ sự tranh luận hay biện minh nào. Đó là một mệnh lệnh, một thử thách trực tiếp.
Trình Vãn Sinh không tỏ ra nao núng. Hắn bước đến gần bàn, đôi mắt nâu sẫm của hắn ngay lập tức trở nên sắc bén và linh hoạt, quét qua từng loại thảo mộc. Hắn cúi người xuống, cẩn thận quan sát từng chiếc lá, từng cành cây, từng rễ củ. Đầu tiên, hắn dùng tay nhẹ nhàng chạm vào bề mặt của chúng, cảm nhận độ thô ráp, độ mềm mại, hay thậm chí là nhiệt độ ẩn chứa bên trong. Sau đó, hắn đưa chúng lên mũi, hít một hơi thật sâu, cố gắng phân biệt từng tầng hương khác nhau, từ mùi đất ẩm, mùi cỏ cây tươi mới, đến mùi cay nồng hay vị ngọt nhẹ. Hắn biết, mỗi loại thảo mộc đều có một "linh hồn" riêng, một dấu ấn độc đáo mà chỉ có sự tinh tế mới có thể nhận ra.
“Đây là Huyết Cầm Thảo,” Trình Vãn Sinh bắt đầu, giọng điệu điềm tĩnh, rõ ràng. Hắn cầm một loại cây có lá màu đỏ sẫm, thân mảnh mai. “Tính hàn, có độc tố nhẹ gây tê liệt. Thường sinh trưởng ở những vùng đất ẩm ướt, thiếu ánh nắng mặt trời, đặc biệt ưa những nơi có tàn dư sinh khí của yêu thú. Dùng để làm thuốc mê hoặc làm suy yếu đối thủ. Nếu dùng quá liều, có thể dẫn đến suy kiệt khí huyết, thậm chí tử vong. Tuy nhiên, nếu biết cách bào chế, nó cũng có thể trở thành thành phần chính trong một số loại thuốc giảm đau cực mạnh, giúp phong bế kinh mạch tạm thời.”
Dược Lão Quái khẽ nhíu mày, ánh mắt chim ưng của lão dừng lại trên khuôn mặt bình tĩnh của Trình Vãn Sinh. Lão chỉ nói "công dụng và tính chất cơ bản", nhưng Trình Vãn Sinh lại bổ sung thêm cả môi trường sinh trưởng và cách sơ chế, những chi tiết mà lão chưa hề đề cập. Điều này khiến lão không khỏi ngạc nhiên.
Trình Vãn Sinh tiếp tục, cầm lấy một loại nấm màu xanh ngọc bích, tỏa ra một vầng sáng mờ ảo. “Đây là Thanh Linh Chi, tính ấm, bổ khí cường thân. Thường mọc trên những thân cây cổ thụ mục rữa trong rừng sâu, hấp thụ tinh hoa của đất trời. Nó là một loại linh dược quý hiếm, có khả năng tăng cường nguyên khí, phục hồi thương tổn. Tuy nhiên, nếu dùng quá mức, nó có thể gây bốc hỏa, dẫn đến rối loạn kinh mạch. Để phát huy tối đa công dụng mà không gây tác dụng phụ, cần kết hợp với một lượng nhỏ Thủy Tinh Thảo để trung hòa tính hỏa.”
Lần này, Dược Lão Quái không chỉ nhíu mày mà còn khẽ gật đầu. Trí nhớ và khả năng quan sát của thằng nhóc này quả nhiên không tồi. Không chỉ vậy, hắn còn biết cả những kiến thức bổ sung về sơ chế và phối hợp dược liệu, điều mà một đệ tử ngoại môn mới chân ướt chân ráo vào Dược Các khó lòng biết được, trừ phi đã có nền tảng cực kỳ vững chắc hoặc được chỉ dạy tỉ mỉ. Lão ta thầm nghĩ: “Thằng nhóc này... kiến thức từ Ngọc Giản Vô Danh của hắn đúng là một kho báu.”
Trình Vãn Sinh không dừng lại, hắn tiếp tục với một loại rễ cây khô héo, màu đen như than. “Đây là Hắc Ma Căn, tính âm độc, là một trong những loại độc dược kịch độc nhất. Chỉ cần một lượng nhỏ cũng đủ để làm tê liệt toàn thân, khiến linh khí trong cơ thể ngưng trệ, cuối cùng dẫn đến cái chết từ từ và đau đớn. Nó thường mọc sâu dưới lòng đất, ở những nơi bị nhiễm uế khí hoặc tà khí. Tuyệt đối không được tiếp xúc trực tiếp bằng da thịt trần. Cách giải độc duy nhất là dùng Bách Hoa Lộ kết hợp với tinh huyết của Hỏa Long Thảo.”
Mỗi khi Trình Vãn Sinh trình bày, hắn không chỉ đơn thuần đọc thuộc lòng mà còn giải thích rất rành mạch, đôi khi còn nêu ra những trường hợp ứng dụng hoặc những điểm cần lưu ý mà Dược Lão Quái chưa từng nhắc đến trong bài giảng đầu tiên. Hắn vận dụng kiến thức từ cuốn "Bách Độc Kinh Giải" mà lão vừa đưa, kết hợp với những gì hắn đã học được từ Ngọc Giản Vô Danh – một kho tàng tri thức vô giá mà hắn đã may mắn có được. Những thông tin bổ sung này không chỉ làm phong phú thêm bài học mà còn chứng tỏ khả năng tư duy liên kết và tổng hợp thông tin vượt trội của Trình Vãn Sinh.
Dược Lão Quái ngồi im lặng lắng nghe, vẻ mặt vẫn khó tính nhưng ánh mắt lão dần lộ ra sự hứng thú và một chút ngạc nhiên. Lão phì phèo điếu thuốc lá khô, khói thuốc cuộn lên lượn lờ trong không khí, mang theo mùi ngai ngái đặc trưng. Khi Trình Vãn Sinh hoàn thành việc nhận biết và phân loại toàn bộ số thảo mộc trên bàn, lão ta mới gật đầu một cái thật nhẹ, nhưng ánh mắt lão đã ánh lên một tia sáng kỳ lạ.
“Không tồi,” Dược Lão Quái nói, giọng điệu đã bớt phần khó tính, thay vào đó là một chút trầm ngâm. “Ngươi có trí nhớ và khả năng quan sát vượt xa những gì lão già này mong đợi. Ngươi đã đọc kỹ cuốn ‘Bách Độc Kinh Giải’ rồi sao? Hay là ngươi đã có nền tảng từ trước?” Lão ta nhìn Trình Vãn Sinh dò xét, như muốn xuyên thấu tâm can hắn.
Trình Vãn Sinh cúi người, giọng điệu vẫn điềm tĩnh: “Vãn bối đã đọc qua cuốn sách đó một lần. Còn về nền tảng, vãn bối chỉ là một tạp dịch, may mắn có được một ít kiến thức từ một vị tiền bối ẩn danh khi còn nhỏ.” Hắn khéo léo né tránh việc đề cập đến Ngọc Giản Vô Danh, vì hắn biết, những bảo vật như vậy không nên tùy tiện tiết lộ.
Dược Lão Quái không truy hỏi thêm. Lão ta dường như cũng không quá quan tâm đến nguồn gốc kiến thức của Trình Vãn Sinh, mà chỉ chú trọng vào kết quả. “Được rồi,” lão nói, rồi lại đưa cho Trình Vãn Sinh thêm một túi vải khác, bên trong chứa đầy những mẫu thảo dược mới, phức tạp hơn một chút. “Đây là bài tập tiếp theo của ngươi. Nhận biết chúng, tìm ra cách bào chế cơ bản, và viết ra những gì ngươi đã học được. Đừng vội vàng, nhưng cũng đừng lười biếng. Lão già này không rảnh rỗi để trông chừng ngươi từng li từng tí.”
Trình Vãn Sinh nhận lấy túi thảo dược mới, cảm giác nặng trĩu hơn túi trước. Hắn cúi đầu một lần nữa, ánh mắt kiên định. “Vãn bối đã rõ. Đa tạ tiền bối chỉ dạy.” Hắn biết, Dược Lão Quái đang thử thách hắn, nhưng cũng là đang mở ra một cánh cửa. Con đường này, tuy gian nan và cô độc, nhưng lại phù hợp với hắn nhất. Hắn không cần sức mạnh bẩm sinh, hắn sẽ dùng trí tuệ và sự cẩn trọng để đi đến cùng. Hắn quay người, bước ra khỏi Dược Các, mang theo mùi thuốc nồng đậm và một ý chí sắt đá.
***
Chiều tối buông xuống, mang theo màn sương mù dày đặc và cái lạnh ẩm ướt đặc trưng của Thanh Huyền Tông. Trình Vãn Sinh ngồi xếp bằng trên bồ đoàn trong căn phòng tu luyện cá nhân của mình. Căn phòng đơn sơ, chỉ có một chiếc bàn gỗ nhỏ, một chiếc giường cứng và một vài kệ sách trống rỗng, phản ánh đúng địa vị ngoại môn đệ tử của hắn. Ánh sáng mờ ảo từ viên dạ minh châu treo trên trần nhà chiếu xuống, tạo nên một không gian tĩnh mịch và có phần cô độc.
Cuốn sách "Bách Độc Kinh Giải" cũ kỹ của Dược Lão Quái được đặt ngay ngắn trên đùi hắn. Xung quanh hắn là những mẫu thảo dược mới nhận được từ Dược Các, được hắn sắp xếp gọn gàng theo từng loại, từng tính chất. Mùi thảo dược phong phú từ chúng lan tỏa khắp căn phòng, tạo nên một bầu không khí đặc biệt, gần gũi nhưng cũng đầy bí ẩn.
Trình Vãn Sinh khẽ nhắm mắt, hồi tưởng lại những lời Dược Lão Quái đã nói, những kiến thức mà lão đã truyền đạt, dù chỉ là những câu từ ngắn ngủi. Hắn bắt đầu đọc sách, từng trang giấy mục nát được lật giở một cách cẩn trọng. Mỗi khi đọc được một loại thảo dược hay một phương thuốc nào đó, hắn lại mở mắt, đối chiếu với các mẫu vật đang bày ra trước mặt. Hắn chạm vào chúng, ngửi mùi, thậm chí dùng linh khí nhẹ nhàng thăm dò cấu trúc bên trong.
“Sống sót đã rồi hẵng nói chuyện đạo đức.” Lời của Dược Lão Quái vang vọng trong tâm trí hắn, trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động. Hắn biết, để sống sót trong thế giới tu tiên khắc nghiệt này, hắn phải hiểu rõ mọi thứ, cả độc và dược. Không chỉ là công dụng bề ngoài, mà còn là bản chất sâu xa, là sự biến hóa của chúng trong từng điều kiện khác nhau. Mỗi loại độc dược đều có mặt đối lập, mỗi loại linh dược cũng có thể trở thành kịch độc nếu dùng sai cách. Sự cân bằng, sự hiểu biết toàn diện, đó mới là chìa khóa.
Ngọc Giản Vô Danh, bảo bối bí mật của hắn, như một kho tàng tri thức vô tận, liên tục bổ sung và làm phong phú thêm những gì hắn học được từ Dược Lão Quái và cuốn "Bách Độc Kinh Giải". Có những chi tiết mà lão già khó tính kia không nói đến, hoặc chỉ nói lướt qua, thì Ngọc Giản Vô Danh lại giải thích cặn kẽ, sâu sắc. Ví dụ, về cách thức độc tố ảnh hưởng đến các kinh mạch khác nhau, hay cách thức tinh chế một loại thảo dược để loại bỏ tạp chất và tăng cường dược tính. Hắn cảm thấy mình như một miếng bọt biển khô cằn, đang không ngừng hút lấy tri thức, lấp đầy những khoảng trống trong tâm trí.
Con đường này, tuy cô độc, nhưng lại phù hợp với Trình Vãn Sinh nhất. Hắn không có thiên phú võ đạo, không có huyết mạch đặc biệt, nhưng hắn có trí tuệ, khả năng quan sát nhạy bén, trí nhớ siêu phàm và một ý chí sống sót quật cường. Những kỹ năng "phi truyền thống" như độc dược và thuật sinh tồn sẽ là vũ khí bí mật của hắn, giúp hắn tồn tại và vượt qua những thử thách mà những kẻ chỉ biết dựa vào sức mạnh thuần túy không thể tưởng tượng nổi.
Hắn miệt mài đọc, ghi nhớ, phân tích, và thử nghiệm nhẹ nhàng. Đôi khi, hắn nhắm mắt lại, tưởng tượng ra quá trình bào chế một loại thuốc, hình dung từng bước một, từ việc chọn lọc thảo dược, nghiền nát, đến việc đun nấu và tinh chế. Hắn đắm chìm hoàn toàn vào thế giới của độc dược và sinh tồn, quên đi những lời đàm tiếu bên ngoài, quên đi sự cô lập và những ánh mắt khinh miệt. Trong khoảnh khắc này, chỉ có hắn, cuốn sách, những thảo dược, và khao khát sống mãnh liệt.
Trình Vãn Sinh biết rằng, sự tập trung của hắn vào các kỹ năng này sẽ khiến hắn trở nên khác biệt và khó lường trong Tu Vực. Trong một thế giới tôn thờ sức mạnh tuyệt đối, việc một đệ tử ngoại môn lại miệt mài nghiên cứu độc dược sẽ khiến nhiều người coi thường, thậm chí nghi ngờ. Nhưng hắn không quan tâm. Hắn đã chấp nhận danh hiệu "kẻ mang điềm xấu" hay "kẻ hèn nhát". Đối với hắn, sống sót là một nghệ thuật, và hắn, Trình Vãn Sinh, sẽ là một nghệ sĩ của sự sống sót, từng bước một, từng hơi thở một.
Hắn siết chặt cuốn sách trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của giấy cũ và mùi thuốc cổ xưa quen thuộc. Ánh mắt hắn kiên định nhìn về phía trước, vào không gian mờ ảo của căn phòng. Con đường của hắn, con đường của trí tuệ và sự cẩn trọng, đã chính thức bắt đầu, và hắn sẽ không bao giờ lùi bước.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.