Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 488: Cái Giá Của Sự Sống: Lời Nguyền Khắc Sâu
Trung Tâm Lăng Mộ Thần giờ đây là một bãi chiến trường hoang tàn, đầy rẫy năng lượng hỗn loạn, như một vết sẹo khổng lồ trên mặt đất Đại lục Huyền Hoang. Những khối đá khổng lồ, từng là một phần của kiến trúc cổ xưa, giờ đây lơ lửng một cách vô định trong không gian như những hòn đảo trôi dạt sau một cơn đại hồng thủy. Chúng va vào nhau khẽ khàng, tạo nên những âm thanh trầm đục, vang vọng khắp nơi, như tiếng thở dài của chính cấm địa. Các pho tượng thần linh bị phong hóa, khuôn mặt mơ hồ vì bào mòn bởi hàng vạn năm, vẫn đứng sừng sững, nhưng dường như chúng cũng đang chứng kiến sự kiệt quệ của một thời đại, và sự sụp đổ của những chuẩn mực đã từng được tôn thờ. Nơi đây, không có ánh sáng mặt trời hay trăng sao, chỉ có thứ ánh sáng u ám, xanh xám tỏa ra từ những vết nứt không gian vẫn chưa lành miệng, từ tàn dư của các pháp trận khổng lồ vừa hoàn thành sứ mệnh phong ấn. Mùi nguyên tố nguyên thủy của sự khởi nguyên và mùi hư vô của sự tan rã hòa quyện, tạo nên một không khí vừa uy nghiêm, vừa thần bí, vừa áp lực khủng khiếp, nơi quy tắc không gian vẫn còn hỗn loạn như một vết thương chưa lành, có thể vặn vẹo mọi thứ trong khoảnh khắc.
Sự im lặng bao trùm, một sự im lặng nặng nề hơn cả tiếng gầm thét của thực thể cổ xưa hay tiếng kiếm reo của Đông Phương Hạo vài khắc trước. Đó là sự im lặng của sự kiệt sức, của sự mất mát, và của cả sự phẫn nộ âm ỉ đang chờ bùng nổ. Tiếng thở dốc nặng nhọc của các cường giả, những người may mắn sống sót sau cuộc phong ấn, như những mũi kim châm vào sự tĩnh mịch ấy. Họ nằm la liệt, ngồi dựa vào những tàn tích đổ nát, hay quỳ gối, cố gắng vận chuyển chút linh lực cuối cùng để chữa trị thương thế. Khuôn mặt ai nấy đều tái nhợt, ánh mắt vô hồn vì kiệt quệ, nhưng thỉnh thoảng lại bùng lên những tia nhìn đầy nghi ngờ, sợ hãi, hoặc thậm chí là căm ghét, hướng về một bóng hình đơn độc đang đứng thẳng tắp giữa trung tâm bãi chiến trường hoang tàn.
Đó là Trình Vãn Sinh.
Hắn đứng đó, dáng người không quá cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai phi thường mà ít ai có thể nhận ra. Bộ y phục tông môn tối màu, tiện lợi cho việc ẩn mình và di chuyển, giờ đây nhuốm bụi và có vài vết rách nhỏ do sức ép của không gian hỗn loạn, nhưng vẫn sạch sẽ một cách kỳ lạ, như thể sự hỗn loạn của thế giới không thể chạm vào hắn. Bích Lạc Linh Giáp đã thu lại, để lộ khuôn mặt bình thường, không quá điển trai hay xấu xí, dễ bị hòa lẫn vào đám đông. Nhưng đôi mắt màu nâu sẫm của hắn thì không hề bình thường. Chúng thường hơi cụp xuống như đang suy tư, nhưng giờ đây lại sắc bén và linh hoạt đến đáng sợ, quét qua từng gương mặt, từng biểu cảm nhỏ nhặt nhất của những người xung quanh. Hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát, như một họa sĩ đang hoàn thiện những nét cuối cùng trên bức tranh của mình, dù bức tranh ấy có tàn khốc đến đâu, dù những nét cọ của hắn có phải vẽ lên bằng máu và sự hy sinh của người khác.
Bên trong Trình Vãn Sinh, có một sự bình yên đến lạ lùng, một sự chấp nhận định mệnh đã được dự liệu, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi day dứt rất sâu, một sợi dây vô hình đang kéo níu tâm hồn hắn. Hắn đã lựa chọn. Hắn đã hoàn thành phong ấn theo cách của mình, một cách không hoàn hảo trong mắt người khác, nhưng lại là hiệu quả nhất để bảo toàn đại cục, để giữ lại mạng sống cho số đông. Cái giá phải trả là sự hy sinh của một vài cá nhân, là sự hiểu lầm của toàn bộ thế giới, là danh hiệu "kẻ mang điềm xấu" sẽ vĩnh viễn đeo bám hắn như một bóng ma. Hắn biết, và hắn chấp nhận. "Sống sót là một nghệ thuật, và ta là một nghệ sĩ." Câu nói ấy vang vọng trong tâm trí hắn, như một lời tự thề, một lời biện minh cho mọi hành động, một kim chỉ nam cho triết lý sống còn mà hắn đã theo đuổi từ thuở ban sơ. Hắn chưa từng muốn sống lâu hơn ai, chỉ là không muốn chết trước khi hiểu mình là ai, trước khi hoàn thành những gì hắn cần làm để bảo vệ những người hắn yêu thương, để bảo vệ thế giới này theo cách mà chỉ hắn mới có thể.
Những ánh mắt đổ dồn về phía Trình Vãn Sinh càng lúc càng nhiều, càng lúc càng sắc lạnh. Hắn cảm nhận được sức nặng của hàng trăm cái nhìn ấy, như những mũi tên vô hình xuyên qua da thịt, từng nhát, từng nhát, cố gắng xé rách lớp vỏ bọc bình thản của hắn. Có những người không dám nhìn thẳng, chỉ lén lút liếc qua, sợ hãi sức mạnh và sự bí ẩn của hắn. Có những người thì công khai tỏ rõ sự khinh bỉ, sự tức giận, như thể hắn là nguyên nhân của mọi sự hỗn loạn và mất mát này, chứ không phải kẻ đã cứu vớt họ khỏi một tai họa diệt thế. Tiếng thì thầm bắt đầu nổi lên, như những cơn gió lạnh lướt qua chiến trường, mang theo những lời đồn thổi, những nghi ngờ, những phán xét.
"Đông Phương Hạo đã bị phong ấn... nhưng cái giá là gì?" một cường giả thều thào, giọng đầy chua chát, ánh mắt không rời Trình Vãn Sinh, như muốn xuyên thủng lớp phòng vệ của hắn. "Hắn ta đã làm gì mà lại kết thúc nhanh chóng đến vậy? Chẳng lẽ có uẩn khúc gì?"
"Chẳng lẽ Trình Vãn Sinh đã làm gì đó... không đúng đắn?" một người khác nghi ngờ, giọng nói bị bóp nghẹt bởi sự yếu ớt và hoài nghi, nhưng đủ lớn để lan tỏa. "Hắn ta sống sót một cách quá dễ dàng, trong khi những anh hùng chân chính đã phải trả giá..."
"Phương pháp phong ấn của hắn quá tàn nhẫn, quá bất công!" một tiếng gắt gỏng vang lên, mang theo sự tức giận ẩn chứa bấy lâu, như một ngọn lửa nhỏ chực bùng cháy. "Không thể nào lại không có thương vong nặng nề hơn thế này sau khi đối phó với thực thể cổ xưa và Đông Phương Hạo!"
Trình Vãn Sinh vẫn đứng đó, như một pho tượng đá giữa dòng chảy của thời gian và sự phẫn nộ. Hắn biết, giờ đây, mọi hành động của hắn đều sẽ bị đưa ra mổ xẻ, bị phán xét. Hắn đã chuẩn bị cho điều đó. Hắn quay người, đối diện với những ánh mắt đổ dồn về phía mình. Hắn không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát.
Nhưng hắn không cô độc.
Liễu Thanh Hoài, nắm chặt tay Trình Vãn Sinh, bàn tay nàng khẽ run lên vì phẫn nộ và đau lòng khi nghe những lời kết tội vô căn cứ. Nàng muốn nói gì đó, muốn biện minh cho hắn, nhưng nàng biết, trong tình cảnh này, mọi lời nói đều vô ích, chỉ làm tăng thêm sự hiểu lầm. Nàng chỉ có thể đứng đó, chắn trước hắn, dùng thân thể nhỏ bé của mình để bảo vệ người nàng yêu thương khỏi những mũi tên độc địa từ dư luận.
Bạch Lạc Tuyết, ánh mắt phượng sắc bén như dao cau, lạnh lùng nhìn thẳng vào đám đông đang xôn xao. Nàng không nói, nhưng khí chất lạnh lẽo như băng tuyết đã nói lên tất cả sự khinh thường của nàng đối với những kẻ chỉ biết phán xét mà không hề thấu hiểu. Nàng đứng ngay cạnh Liễu Thanh Hoài, tạo thành một bức tường kiên cố vô hình, như một nữ chiến thần sẵn sàng nghênh đón mọi kẻ thù.
Mộ Dung Tĩnh, ánh mắt tính toán và bao dung, quét qua toàn bộ hiện trường, như đang phân tích mọi động thái, mọi lời nói. Nàng hiểu Trình Vãn Sinh hơn ai hết, và nàng biết, hắn đã làm điều cần làm, một điều mà thế gian này không thể nào chấp nhận bằng lý lẽ thông thường. Nàng đứng chếch phía sau một chút, nhưng sự hiện diện của nàng đã là một lời khẳng định về niềm tin không lay chuyển.
U Lam, đôi mắt tím sâu thẳm lóe lên ánh sáng nguy hiểm, như ngọn lửa địa ngục đang cháy bùng. Nàng không nói một lời, nhưng sát khí nhàn nhạt quanh người nàng đã đủ để khiến những kẻ yếu ớt phải rùng mình, như một lời cảnh cáo ngầm: "Kẻ nào dám động đến hắn, sẽ phải trả giá đắt."
Tần Diệu Nhi, cô gái nhỏ nhắn với đôi mắt to tròn long lanh, khẽ lắc đầu khi nhìn những cảnh tượng hỗn loạn xung quanh. Nàng đứng hơi lùi lại một chút, như thể không muốn làm phiền khoảnh khắc riêng tư giữa Trình Vãn Sinh và những người phụ nữ khác, nhưng sự hiện diện của nàng vẫn là một điểm tựa tinh thần vững chắc, một sự chấp nhận vô điều kiện cho con người hắn. Mị Lan, với thân hình bốc lửa và đôi mắt phượng dài cuốn hút, cũng đứng đó, vẻ mặt quyến rũ thường ngày giờ đây thay bằng sự nghiêm nghị và kiên định. Nàng không nói lời nào, nhưng đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại, thể hiện sự âm thầm ủng hộ tuyệt đối, một sự cam kết không cần phải thốt ra thành lời. Thượng Quan Lăng, với vóc dáng thanh tao, khí chất thoát tục như tiên nữ giáng trần, đứng ở vị trí cao nhất trong số những người ủng hộ Trình Vãn Sinh, đôi mắt xanh thẳm sâu như biển cả của nàng nhìn xuyên thấu vạn vật, dường như đã thấy trước tất cả những gì đang diễn ra và sẽ diễn ra. Nàng khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự thấu hiểu về định mệnh nghiệt ngã của người đàn ông trước mặt.
Dược Lão Quái khẽ cười khẩy, cái cười mang đầy vẻ khinh thường sự ngu ngốc của đám đông. "Mấy kẻ ngu dốt này, chỉ biết nhìn vào bề nổi mà không hiểu được cái sâu xa," lão thì thầm, đủ để Trình Vãn Sinh nghe thấy, giọng mang theo mùi thuốc nồng đặc trưng, nhưng sâu thẳm trong đó là sự chấp nhận và thấu hiểu. "Sống sót đã rồi hẵng nói chuyện đạo đức!"
Vân Tiêu Tử cúi đầu, ánh mắt giằng xé, nhưng hắn vẫn đứng cạnh Dược Lão Quái, gần Trình Vãn Sinh. "Thế gian khó hiểu, nhưng lựa chọn của ngươi... ta hiểu." Hắn lẩm bẩm, không biết là nói với ai, hay tự nói với chính mình. Một sự chấp nhận có chút day dứt, một sự tôn trọng cho lựa chọn nghiệt ngã của bạn mình.
Trình Vãn Sinh khẽ gật đầu, một nụ cười rất khẽ lướt qua đôi môi mỏng, như một lời cảm ơn thầm lặng cho sự hỗ trợ không lời này, cho sự tin tưởng không cần phải nói ra thành lời. Hắn biết, hắn không hề cô độc. Dù thế gian có nguyền rủa hắn, có gán cho hắn danh hiệu "kẻ mang điềm xấu", thì những người này vẫn sẽ ở bên hắn, hiểu hắn, và cùng hắn bước tiếp trên con đường đã chọn. Hắn đứng đó, giữa sự lên án của số đông và sự thấu hiểu của số ít, một mình gánh vác định mệnh của mình.
***
Khi những lời thì thầm và ánh mắt ngờ vực dần biến thành những câu hỏi trực diện, một sự kiện khác đã cắt ngang không khí căng thẳng, đẩy sự phẫn nộ lên đến đỉnh điểm. Một nhóm tu sĩ, những người đã mạo hiểm tiến sâu hơn vào khu vực trọng yếu nhất của pháp trận phong ấn, nơi năng lượng vẫn còn xoáy cuộn nguy hiểm, bỗng phát ra những tiếng kêu kinh hoàng, vang vọng qua những tàn tích đổ nát, xuyên qua không gian hỗn loạn.
"Nhìn kìa!" một người kêu lên, giọng lạc đi vì sợ hãi và kinh hãi, chỉ tay run rẩy về phía trước, nơi ánh sáng xanh xám của năng lượng hư không vẫn còn nhấp nháy. "Không thể nào! Không thể nào lại như vậy!"
Những cường giả còn lại, dù kiệt sức đến mức chỉ muốn gục ngã, cũng cố gắng ngẩng đầu lên, hướng ánh mắt về phía đó. Một làn gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo mùi tử khí thoang thoảng, hòa lẫn với mùi nguyên tố nguyên thủy và mùi hư vô, tạo nên một cảm giác ghê rợn, một điềm báo xấu đã thành hiện thực. Trình Vãn Sinh cũng nhìn theo, ánh mắt không hề biến đổi, không một chút kinh ngạc. Hắn đã biết điều này sẽ xảy ra, đã tính toán đến cái giá ấy từ trước khi bắt đầu hành động.
Nơi đó, gần khu vực trung tâm nhất của pháp trận, nơi những khối đá khổng lồ lơ lửng xoay tròn như một vũ điệu tử thần, có một vài bóng người nằm bất động trên nền đất đá tan hoang. Một nhóm tu sĩ đã tìm thấy thi thể của Cổ Thanh và Thanh Phong Kiếm Khách, cùng với vài cường giả khác, những người đã dũng cảm xông pha vào những vị trí nguy hiểm nhất để chống đỡ những đợt tấn công cuối cùng của Đông Phương Hạo và thực thể cổ xưa, những đòn phản công tuyệt vọng của kẻ thù trước khi bị phong ấn.
Cổ Thanh, thân hình cao ráo, gương mặt cương nghị, giờ đây nằm gục trên một mảnh đá vỡ, cây trường thương vẫn nắm chặt trong tay, nhưng thân thể đã tan nát đến mức khó nhận ra. Ngực chàng lõm sâu, tứ chi gãy vụn, nhưng ánh mắt vẫn còn nguyên vẻ kiên định, như thể đến giây phút cuối cùng, chàng vẫn không hề hối hận với lựa chọn của mình. Linh hồn đã tiêu tán, không còn một chút sinh khí nào, chỉ còn lại một cái xác lạnh lẽo. Máu của chàng đã khô lại, tạo thành những vệt đỏ sẫm trên nền đá xám, như một lời nhắc nhở về sự hy sinh cao cả.
Ngay cạnh chàng là Thanh Phong Kiếm Khách. Dáng vẻ uy phong thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một thân thể lạnh lẽo, nằm co quắp trên nền đá mục nát, một cánh tay đã đứt lìa, nằm cách đó không xa. Thanh kiếm cổ của y, vốn luôn đeo bên mình, giờ đây cắm sâu xuống đất, lưỡi kiếm nứt toác thành nhiều mảnh, như thể đã gánh chịu một đòn công kích khủng khiếp vượt quá giới hạn của nó. Ánh mắt y vẫn sắc bén, nhưng đã vô hồn, nhìn thẳng lên không trung, như thể đang nhìn thấy một điều gì đó thiêng liêng trước khi trút hơi thở cuối cùng. Y đã hy sinh vì chính nghĩa, vì đại cục, như khẩu hiệu "Kiếm của ta, chỉ vì chính nghĩa" mà y vẫn thường nói. Cái chết của họ không hề đau đớn hay sợ hãi, mà là sự thanh thản khi đã hoàn thành sứ mệnh, nhưng trong mắt những người còn sống, đó lại là một sự mất mát không thể bù đắp, một vết thương lòng khó lành.
Sự thật về sự hy sinh của họ và phương thức 'tàn nhẫn' của Trình Vãn Sinh dần được hé lộ một cách rõ ràng qua những thi thể lạnh lẽo ấy, qua sự im lặng vĩnh cửu của những người đã ngã xuống.
Một tiếng gào thét phẫn nộ xé tan sự im lặng, vang vọng trong không gian trống rỗng, khiến những khối đá lơ lửng cũng phải rung chuyển.
"Cổ Thanh... Thanh Phong Kiếm Khách... họ đã ngã xuống!" một tu sĩ với khuôn mặt đầy nước mắt và bùn đất gào lên, chỉ tay run rẩy về phía Trình Vãn Sinh, như thể hắn là kẻ đã trực tiếp gây ra cái chết ấy. "Họ đã hy sinh vì chúng ta, vì đại lục, vì cái phong ấn này, trong khi kẻ này... kẻ này vẫn sống sót một cách nhơ nhuốc!"
Cái "sự thật" ấy, dù không được ai giải thích rõ ràng, nhưng đã lan truyền như một đám cháy rừng trong tâm trí những người chứng kiến, được thổi bùng bởi sự mệt mỏi, nỗi sợ hãi và sự mất mát. Sự sống sót của Trình Vãn Sinh trở thành một tội ác trong mắt họ, một bằng chứng cho sự ích kỷ và vô tình. Ánh mắt họ giờ đây không còn chỉ là nghi ngờ hay sợ hãi, mà đã tràn ngập sự căm phẫn, sự ghét bỏ, một sự phán xét không cần chứng cứ. Áp lực vô hình từ hàng trăm ánh mắt thù địch càng lúc càng tăng, khiến không khí trở nên ngột ngạt, khó thở.
"Tại sao Trình Vãn Sinh lại sống sót, trong khi những anh hùng chân chính lại chết?" một cường giả khác, vốn có mối quan hệ thân thiết với Cổ Thanh, giận dữ chất vấn, bước từng bước nặng nề về phía Trình Vãn Sinh, như một con thú bị thương đang tìm cách trả thù. Khuôn mặt y vặn vẹo vì đau khổ và căm thù. "Hắn ta đã lợi dụng chúng ta! Hắn ta là kẻ vô tình, ích kỷ! Hắn đã dùng cái chết của Cổ Thanh để làm vỏ bọc cho sự hèn nhát của mình, để hắn có thể sống sót và hưởng lợi!"
Những lời nói ấy như một đốm lửa châm vào thùng thuốc súng, châm ngòi cho sự bùng nổ của cả đám đông. Các cường giả khác, sau khi kiểm tra thi thể của những người đã khuất, cũng bắt đầu lớn tiếng chất vấn, vây quanh Trình Vãn Sinh và nhóm người của hắn. Họ tụ tập lại, tạo thành một vòng tròn thù địch, tiếng la ó và nguyền rủa vang lên không ngớt, hòa cùng tiếng gió rít qua những tàn tích, tạo nên một bản giao hưởng của sự phẫn nộ.
"Trình Vãn Sinh, ngươi dám dùng thủ đoạn bẩn thỉu, đẩy những người khác vào chỗ chết để hoàn thành cái 'Phong Ấn' của ngươi sao?!" một giọng nói uy nghiêm vang lên, mang theo sự tức giận và thất vọng tột độ, như tiếng sấm sét giữa trời quang. Đó là Thái Thượng Trưởng Lão của Vô Danh Tông, một lão già với vẻ ngoài phúc hậu, đạo mạo, nhưng đôi mắt sâu thẳm khó dò giờ đây bùng lên lửa giận hừng hực, không còn chút che giấu nào. Mái tóc bạc trắng, râu dài đến ngực của lão khẽ run lên bần bật vì phẫn nộ. Lão mặc đạo bào màu tím trang nghiêm, nhưng giờ đây lại giống một vị thẩm phán đang tuyên án tử hình. "Ngươi là kẻ mang điềm xấu! Ngươi không xứng đáng được hưởng sự sống này! Ngươi là nỗi ô nhục của tu tiên giới, một vết nhơ không thể gột rửa!"
Lời buộc tội của Thái Thượng Trưởng Lão như một bản án chung thân, đâm thẳng vào Trình Vãn Sinh, không cho hắn một đường sống. Cái danh hiệu "kẻ mang điềm xấu" chính thức được gán cho hắn, vang vọng khắp Cấm Địa Thần Mộ hoang tàn, như một lời nguyền rủa sẽ đeo bám hắn đến tận cuối đời. Những cường giả khác cũng hùa theo, tiếng la ó vang dội, như một bản hợp xướng của sự căm ghét: "Kẻ mang điềm xấu! Trình Vãn Sinh, ngươi là kẻ mang điềm xấu! Hãy chết đi! Hãy đền tội!"
Trình Vãn Sinh vẫn im lặng. Ánh mắt hắn không dao động, không một chút biểu cảm hối lỗi hay sợ hãi. Hắn đã biết trước điều này sẽ xảy ra, đã chuẩn bị tâm lý để gánh chịu tất cả, để nuốt trọn những lời nguyền rủa này vào trong. Hắn đã lựa chọn con đường này, và hắn sẽ không bao giờ hối hận, dù cái giá phải trả có là sự ghét bỏ của toàn bộ thế gian, dù hắn có phải gánh vác mọi tội lỗi lên đôi vai mình. Sự bình thản đến lạnh lẽo của hắn, sự chấp nhận định mệnh ấy, lại càng khiến những kẻ đối diện thêm phần tức giận, thêm phần căm ghét, coi đó là sự ngạo mạn, sự vô cảm.
"Im miệng!" Liễu Thanh Hoài không kìm được nữa, nàng gằn giọng, khuôn mặt thanh tú vì phẫn nộ mà đỏ bừng, đôi mắt to tròn long lanh ánh nước giờ đây rực lửa. Nàng nắm chặt tay Trình Vãn Sinh, như muốn truyền cho hắn sức mạnh, như muốn dùng chính cơ thể mình để bảo vệ hắn. "Các ngươi không hiểu gì cả! Các ngươi chỉ biết phán xét! Trình Vãn Sinh đã cứu tất cả chúng ta! Hắn đã cứu đại lục này khỏi sự hủy diệt!"
"Cứu ư? Cứu bằng cách đẩy người khác vào chỗ chết sao?!" một tiếng cười khẩy vang lên, đầy khinh bỉ. "Đó là sự ích kỷ, không phải cứu rỗi!"
Bạch Lạc Tuyết, ánh mắt phượng sắc bén như dao cau, lạnh lùng nhìn thẳng vào Thái Thượng Trưởng Lão, không chút sợ hãi trước uy thế của lão. "Ngươi có biết hắn đã làm gì không mà dám phán xét?! Ngươi có đủ khả năng để hiểu được sự tính toán của hắn không mà dám mở miệng buộc tội?!" nàng gằn giọng, sát khí nhàn nhạt tỏa ra, như một thanh kiếm sắc bén chĩa thẳng vào đối phương. "Đám người ngu xuẩn, chỉ biết nhìn vào bề ngoài mà không thấy được bản chất của sự việc!"
Mộ Dung Tĩnh khẽ thở dài, ánh mắt nàng tính toán và bao dung, nhưng cũng đầy sự cương quyết. Nàng không nói gì, nhưng đã tiến lên một bước, đứng ngang hàng với Bạch Lạc Tuyết và Liễu Thanh Hoài, tạo thành một bức tường vững chắc, một lá chắn không thể xuyên thủng. "Ngươi đã làm điều cần làm. Thế gian sẽ không bao giờ hiểu. Nhưng thời gian sẽ chứng minh tất cả," Nàng nói khẽ, chỉ đủ để Trình Vãn Sinh nghe thấy, một lời động viên và thấu hiểu sâu sắc, một lời hứa về sự công bằng sẽ đến.
U Lam, đôi mắt tím sâu thẳm lóe lên ánh sáng nguy hiểm, sát khí từ nàng đã bùng phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nàng không nói một lời, nhưng mọi cử chỉ của nàng đều như đang nói: "Họ sẽ phải trả giá nếu dám động vào ngươi một lần nữa. Ta sẽ không tha cho bất cứ kẻ nào, dù là Thiên Đế hay cường giả cấp cao." Giọng nàng trầm và lạnh lẽo, như một lời nguyền rủa ngược lại dành cho thế giới.
Dược Lão Quái nhếch mép, râu tóc bạc phơ rối bù của lão khẽ rung lên. "Sống sót đã rồi hẵng nói chuyện đạo đức! Ngươi đã làm tốt rồi, tiểu tử. Cứ để bọn chúng sủa. Chó sủa mặc chó, người đi đường người!" Lão vỗ vai Trình Vãn Sinh một cái, lực không quá mạnh, nhưng chứa đựng tất cả sự tin tưởng và ủng hộ, một sự cổ vũ thầm lặng.
Vân Tiêu Tử ngước nhìn Trình Vãn Sinh, ánh mắt phức tạp, vừa đau khổ vừa kiên định. "Ta hiểu... nhưng cái giá này..." Hắn dừng lại, không nói hết câu, bởi hắn biết, Trình Vãn Sinh đã chấp nhận cái giá ấy từ lâu rồi. "Chỉ mong, sau này, ngươi sẽ tìm thấy sự thanh thản." Hắn nói, giọng nghẹn ngào, một lời cầu nguyện cho người bạn của mình. "Không phải lúc nào sống sót cũng là cách đúng đắn nhất, nhưng nó là cách duy nhất để có thể sửa sai."
Đám đông cường giả tiếp tục la ó, những lời nguyền rủa không ngớt vang lên, như muốn nhấn chìm Trình Vãn Sinh vào vực sâu của sự ghét bỏ. Họ gọi Trình Vãn Sinh là kẻ hèn nhát, vô liêm sỉ, kẻ giết người đội lốt. Họ muốn hắn phải trả giá cho cái chết của Cổ Thanh, của Thanh Phong Kiếm Khách, và của những người khác, bằng chính mạng sống của hắn. Nhưng Trình Vãn Sinh vẫn đứng đó, chấp nhận tất cả. Bởi vì, hắn biết, sự sống sót của thế giới này, của những người hắn yêu thương, quan trọng hơn bất cứ danh tiếng hay sự công nhận nào. Cái "lỗ hổng" trong phong ấn, cái "điểm yếu" tiềm ẩn mà hắn cố tình để lại, là một bằng chứng cho sự tính toán của hắn, một dấu ấn của "kẻ mang điềm xấu" mà chỉ hắn mới có thể lợi dụng hoặc khắc phục trong tương lai. Hắn sẽ gánh chịu lời nguyền này, để bảo vệ điều hắn trân trọng.
***
Vài giờ sau, khi bình minh bắt đầu le lói phía chân trời, nhuộm hồng những đám mây xám xịt trên rìa Cấm Địa Thần Mộ, một cảnh tượng đối lập hoàn toàn với sự u ám của đêm trước. Gió mạnh bắt đầu thổi, mang theo những hạt bụi li ti và sương mù dày đặc từ các vết nứt không gian, rít qua những tàn tích đổ nát, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng than khóc của linh hồn. Tiếng la ó, nguyền rủa từ phía Trung Tâm Lăng Mộ Thần vẫn còn vang vọng, dù đã yếu dần, nhưng vẫn đủ để nhắc nhở về sự phẫn nộ không nguôi của thế gian, như những con sóng cuối cùng vỗ vào bờ đá, dai dẳng không dứt.
Trình Vãn Sinh, cùng với Liễu Thanh Hoài, Bạch Lạc Tuyết, Mộ Dung Tĩnh, U Lam, Tần Diệu Nhi, Mị Lan, Thượng Quan Lăng, Dược Lão Quái và Vân Tiêu Tử, lặng lẽ rời khỏi khu vực trung tâm hỗn loạn ấy. Họ bước đi trên nền đất đá lởm chởm, qua những khe nứt không gian vẫn còn rỉ ra linh khí hỗn loạn nhưng cũng có những luồng tinh khiết, từng bước một, vững chãi và kiên định. Ánh bình minh yếu ớt chiếu lên khuôn mặt Trình Vãn Sinh, không có vẻ hối hận hay sợ hãi, chỉ có sự bình thản đến lạ lùng, thậm chí là một chút mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt, nơi những gánh nặng của định mệnh đang đè nén. Hắn đã chọn con đường này, và hắn sẵn sàng gánh chịu mọi hậu quả, mọi lời nguyền rủa, mọi sự hiểu lầm.
Liễu Thanh Hoài vẫn nắm chặt tay Trình Vãn Sinh, ngón tay nàng siết chặt đến trắng bệch, truyền đi hơi ấm và sức mạnh cho hắn. Nàng ngước nhìn hắn, đôi mắt to tròn long lanh ánh nước, giọng run rẩy, đầy sự xót xa: "Vãn Sinh, huynh... huynh không cần phải chịu đựng tất cả một mình đâu. Hãy chia sẻ gánh nặng này với muội." Nàng biết hắn mạnh mẽ, nhưng sự cô lập này quá lớn, quá tàn khốc đối với bất kỳ ai.
Trình Vãn Sinh khẽ siết nhẹ lại bàn tay nàng, như một lời trấn an, một lời khẳng định thầm lặng rằng hắn đã chấp nhận nó. Hắn không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu. Làm sao hắn có thể không chịu đựng? Đây là lựa chọn của hắn, là con đường hắn đã chọn, là cái giá hắn phải trả để bảo vệ nàng và những người hắn yêu thương.
Bạch Lạc Tuyết liếc nhìn đám đông phía sau, nơi những tiếng nguyền rủa vẫn còn văng vẳng, khẽ nói, giọng nàng vẫn lạnh lùng, nhưng ẩn chứa sự xót xa hiếm thấy, một sự đồng cảm sâu sắc: "Đám người ngu xuẩn. Họ sẽ không bao giờ hiểu được cái giá huynh đã phải trả, cái gánh nặng huynh đang mang trên vai."
Mộ Dung Tĩnh khẽ thở dài, bước đi bên cạnh Trình Vãn Sinh, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, như thể đã nhìn thấy được cả tương lai xa xăm, nơi công lý sẽ được thực thi. "Ngươi đã làm điều cần làm, Trình Vãn Sinh. Thế gian sẽ không bao giờ hiểu. Nhưng thời gian sẽ chứng minh tất cả. Và chúng ta, sẽ luôn ở đây để thấu hiểu." Nàng nói, một lời hứa kiên định.
U Lam thì thầm, giọng trầm và lạnh lẽo, như thể đang thề độc với cả thế giới: "Họ sẽ phải trả giá nếu dám động vào ngươi một lần nữa. Ta sẽ không tha cho bất cứ kẻ nào, không một ai." Sát khí từ nàng vẫn còn nồng đậm, như một lời cảnh cáo dành cho thế giới, rằng Trình Vãn Sinh không phải là không có người bảo vệ.
Tần Diệu Nhi tiến lên một bước, khẽ chạm vào cánh tay Trình Vãn Sinh, đôi mắt to tròn đầy lo lắng. "Vãn Sinh, huynh... huynh hãy cẩn thận. Lời nguyền của thế gian... rất đáng sợ, nhưng muội tin huynh sẽ vượt qua." Giọng nàng nhỏ nhẹ, đầy sự quan tâm chân thành.
Mị Lan khẽ cắn môi, ánh mắt quyến rũ thường ngày giờ đây đầy sự lo lắng và quyết tâm. Nàng chỉ lặng lẽ đi bên cạnh Trình Vãn Sinh, sự hiện diện của nàng là một lời động viên không lời, một sự ủng hộ tuyệt đối.
Thượng Quan Lăng, bước đi thanh tao như một tiên nữ, khẽ nhìn Trình Vãn Sinh. Đôi mắt xanh thẳm sâu như biển cả của nàng nhìn thấu vạn vật, nhìn thấu cả định mệnh. "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, Trình Vãn Sinh. Ngươi đã chấp nhận cái giá đó. Định mệnh của ngươi, từ nay sẽ gắn liền với danh hiệu này, nhưng nó cũng sẽ định hình con đường vĩ đại của ngươi." Lời nói của nàng như một lời tiên tri, vừa an ủi, vừa nhắc nhở về con đường gian nan phía trước, nhưng cũng hé lộ một tia hy vọng.
Dược Lão Quái nhếch mép, râu tóc bạc phơ rối bù của lão khẽ bay trong gió. "Sống sót đã rồi hẵng nói chuyện đạo đức! Ngươi đã làm tốt rồi, tiểu tử. Cứ để bọn chúng sủa. Chó sủa mặc chó, người đi đường người!" Lão vỗ vai Trình Vãn Sinh một cái, lực không quá mạnh, nhưng chứa đựng tất cả sự tin tưởng và ủng hộ.
Vân Tiêu Tử ngước nhìn Trình Vãn Sinh, ánh mắt phức tạp, vừa đau khổ vừa kiên định. "Ta hiểu... nhưng cái giá này..." Hắn dừng lại, không nói hết câu, bởi hắn biết, Trình Vãn Sinh đã chấp nhận cái giá ấy. "Chỉ mong, sau này, ngươi sẽ tìm thấy sự thanh thản, và thế gian sẽ hiểu được sự hy sinh thầm lặng của ngươi." Hắn nói, giọng nghẹn ngào, một lời cầu nguyện cho người bạn của mình.
Trình Vãn Sinh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm nhưng cũng đầy mệt mỏi, như trút bỏ một phần gánh nặng. Hắn ngước nhìn bầu trời đang dần sáng, từng bước đi vững chãi về phía trước, bỏ lại sau lưng những lời nguyền rủa và một thế giới không hiểu anh. Hắn biết, danh hiệu "kẻ mang điềm xấu" này sẽ định hình cuộc đời hắn trong 50 năm tới, ảnh hưởng sâu sắc đến cách hắn tương tác với thế giới và những trận chiến trong tương lai. Nhưng hắn cũng biết, sự ủng hộ kiên định từ những người phụ nữ và đồng minh thân cận này sẽ là nguồn sức mạnh duy nhất của hắn trong con đường cô độc sắp tới, củng cố mối quan hệ của họ, tạo thành một pháo đài vững chắc. Bản chất 'bất công' của Phong Ấn Thiên Ngoại do Trình Vãn Sinh tạo ra, bằng cách lợi dụng quy tắc chứ không phải tiêu diệt hoàn toàn thực thể cổ xưa hay Đông Phương Hạo, đã để lại một 'lỗ hổng' hoặc 'điểm yếu' tiềm ẩn mà chỉ hắn mới biết. Đây không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu cho một hành trình mới, nơi hắn sẽ phải đối mặt hoặc sử dụng cái 'lỗ hổng' ấy trong tương lai.
Con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhiều hiểu lầm, nhưng hắn đã sẵn sàng. Bởi vì, sự sống sót là một nghệ thuật, và ta là một nghệ sĩ. Và hắn, Trình Vãn Sinh, sẽ tiếp tục vẽ nên kiệt tác của đời mình, dù bằng những nét cọ tàn khốc nhất, dù phải gánh vác lời nguyền của cả thế gian. Hắn đã chọn cách sống sót, và hắn sẽ sống.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.