Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 453: Minh Chứng Hạo Kiếp: Chân Tướng Phong Ấn

Trình Vãn Sinh đứng sững, nắm chặt Ngọc Giản Vô Danh. Cảm giác giằng xé trong chính bản thân hắn dữ dội hơn bao giờ hết. Đông Phương Hạo, kẻ thù cũ, giờ đây lại xuất hiện như một mối đe dọa vượt quá mọi giới hạn, không còn là một cá thể đơn thuần mà đã trở thành một thực thể biến chất, một sự hỗn loạn đến từ sâu thẳm vũ trụ. Năng lượng Thiên Ngoại đã bị ô nhiễm, bị biến chất bởi một ý chí tà ác quen thuộc, một sự thật kinh hoàng đến mức khiến tâm trí hắn chao đảo. Ngọc Giản Vô Danh, Minh Trí Hồ Điệp và mạch nguồn trong cơ thể hắn, tất cả đều đang phản ứng mạnh mẽ, như muốn nói rằng đây chính là khởi nguồn của mọi vấn đề. Ánh mắt Trình Vãn Sinh nhìn về phía xa, nơi những tàn tích đổ nát kéo dài đến vô tận, và vết nứt đỏ máu vẫn rên rỉ trên bầu trời. Hắn biết, con đường phía trước sẽ là một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng trí tuệ, bằng ý chí. Hắn phải đối mặt với Đông Phương Hạo, không phải vì thù hận cá nhân, mà vì sự tồn vong của Đại lục Huyền Hoang, vì lời thề bảo vệ những người hắn yêu thương. Hắn đã sống sót qua bao nhiêu hiểm nguy, và lần này, hắn cũng sẽ sống sót. Nhưng cái giá phải trả sẽ là gì? Và liệu hắn có thể giữ vững được bản thân mình giữa sự hỗn loạn và biến chất của Thiên Ngoại hay không? Mối đe dọa này không chỉ là một cuộc tấn công, mà còn là một sự cám dỗ, một sự biến đổi. Đông Phương Hạo đã trở thành một phần của hiểm họa, liệu hắn có thể tránh khỏi số phận tương tự? Câu hỏi đó lơ lửng trong tâm trí Trình Vãn Sinh, nặng trĩu như đá tảng.

Gió rít qua các khe nứt trên những cột đá đổ nát, tạo thành những âm thanh ai oán như tiếng khóc than của một linh hồn cổ xưa. Mùi đất cổ xưa và linh khí hỗn loạn quẩn quanh, mang theo sự lạnh lẽo và một áp lực vô hình, đè nặng lên từng hơi thở của nhóm Trình Vãn Sinh. Họ đang đứng giữa một Tàn Tích Cổ Trận rộng lớn, nơi những phiến đá khổng lồ nằm ngổn ngang, khắc đầy những ký hiệu trận pháp đã mờ nhạt theo dòng chảy của thời gian, nhưng vẫn ẩn chứa một sức mạnh tiềm tàng, đáng sợ. Ánh sáng yếu ớt của tiểu thế giới u ám chỉ đủ để soi rọi những hình ảnh nhập nhoạng, tạo nên một khung cảnh hoang tàn và bí ẩn.

Trình Vãn Sinh hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh tâm trí đang hỗn loạn. Hắn bước chậm rãi về phía một phiến đá lớn nhất, nơi những ký hiệu cổ xưa dường như hội tụ. Ngọc Giản Vô Danh trong tay hắn khẽ rung lên, một ánh sáng mờ nhạt tỏa ra, như một sinh linh có ý thức đang dẫn đường. Minh Trí Hồ Điệp trên trâm cài tóc của Thượng Quan Lăng cũng cùng lúc rung động nhẹ, từng cánh mỏng khẽ lay động, phát ra những luồng năng lượng cảm ứng tinh tế, chỉ dẫn Trình Vãn Sinh đến một điểm tập trung năng lượng bất thường dưới phiến đá. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc đến rợn người, nhưng lại hoàn toàn biến chất, như thể một người bạn cũ đã bị bóp méo thành một thực thể hoàn toàn xa lạ.

"Các ký hiệu này... không chỉ là trận pháp cổ, mà còn ẩn chứa một loại ý chí nào đó. Và nó đang cộng hưởng với Ngọc Giản của ta," Trình Vãn Sinh thì thầm, giọng hắn trầm khàn, đôi mắt sắc bén lướt qua từng nét khắc trên phiến đá. Hắn không phải là một pháp trận sư, nhưng với khả năng quan sát và trí nhớ siêu phàm của mình, hắn có thể nhận ra sự bất thường, sự giao thoa giữa các loại năng lượng và ý niệm cổ xưa. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một ký hiệu, cảm nhận luồng khí tức lạnh lẽo và đầy biến động truyền qua đầu ngón tay. "Sự cộng hưởng này... nó không phải là tự nhiên. Giống như có ai đó đã cố tình... gieo rắc ý niệm của mình vào đây."

Mộ Dung Tĩnh, với vẻ mặt bình tĩnh nhưng ánh mắt cảnh giác cao độ, tiến lại gần, nàng đưa chiếc la bàn nhỏ trong tay dò xét. Kim la bàn xoay tít liên hồi, chỉ vào những hướng bất định, rồi đột ngột đứng yên tại một điểm, sau đó lại chuyển động điên cuồng. "Luồng năng lượng này rất quen thuộc, nhưng cũng vô cùng biến dị. Nó giống như một linh hồn bị vặn vẹo," nàng phân tích, giọng điềm đạm nhưng chứa đựng sự nghiêm trọng. "Nó mang theo dấu vết của sự tha hóa, như thể bị một lực lượng nào đó cưỡng ép bóp méo. Nhưng nguồn gốc của nó... vẫn vô cùng mạnh mẽ, không thể xem thường." Nàng liếc nhìn Trình Vãn Sinh, như muốn khẳng định sự nghi ngờ trong lòng hắn.

Thượng Quan Lăng khẽ thở dài, bước đến bên cạnh Trình Vãn Sinh, ánh mắt xanh thẳm của nàng nhìn sâu vào phiến đá, như thể muốn xuyên qua lớp thời gian và không gian để nhìn thấy bản chất thực sự của sự vật. "Có lẽ chúng ta đang tiếp cận một phần của sự thật... về 'Phong Ấn'," nàng nói, giọng trong trẻo nhưng mang theo sự uy nghiêm cổ xưa. Nàng đưa tay khẽ chạm vào Ngọc Giản Vô Danh đang phát sáng trong tay Trình Vãn Sinh, và luồng sáng đó càng trở nên mạnh mẽ hơn, chiếu rọi xuống một khe nứt nhỏ ẩn khuất dưới phiến đá, nơi mà trước đó không ai phát hiện ra. "Năng lượng này... nó đã bị cô lập, nhưng không hoàn toàn mất đi. Nó như một mảnh vỡ của ký ức, một lời nhắc nhở về một sự kiện đã bị chôn vùi."

Bạch Lạc Tuyết siết chặt thanh kiếm trong tay, vẻ mặt nàng lạnh lùng nhưng ánh mắt lộ rõ sự căng thẳng. Nàng quét mắt nhìn xung quanh, cảnh giác cao độ trước mọi động tĩnh. U Lam, trầm tĩnh như một bóng đêm, đôi mắt tím thẳm của nàng ánh lên sự sắc bén, luồng sát khí ẩn hiện quanh nàng, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào. Liễu Thanh Hoài nép chặt vào Trình Vãn Sinh, nàng cảm nhận được sự lạnh lẽo lan tỏa từ phiến đá, từ những luồng năng lượng hỗn loạn, và từ chính nỗi sợ hãi đang dâng lên trong lòng mình.

Trình Vãn Sinh hít một hơi thật sâu, hắn biết rằng không còn đường lùi. Hắn cúi người xuống, dùng linh lực kích hoạt Ngọc Giản Vô Danh. Ánh sáng từ ngọc giản bùng lên mạnh mẽ hơn, xuyên thẳng vào khe nứt. Một tiếng "rắc" khẽ vang lên, những mảnh vụn đá nhỏ rơi xuống, và khe nứt dần mở rộng, để lộ ra một lối đi hẹp, tối đen, dẫn sâu xuống lòng đất. Mùi đất ẩm và một luồng khí tức cổ xưa, ngột ngạt xộc lên, báo hiệu một không gian bị phong tỏa từ rất lâu. Trình Vãn Sinh quay sang nhìn các nàng, ánh mắt kiên định. "Chúng ta phải đi xuống. Sự thật... nằm ở phía dưới."

Hắn bước tiên phong, Ngọc Giản Vô Danh chiếu sáng con đường mờ mịt. Liễu Thanh Hoài run rẩy bám chặt lấy tay áo hắn, ánh mắt đầy lo lắng. Bạch Lạc Tuyết và U Lam theo sát phía sau, kiếm và đoản đao của họ đã được rút ra một nửa, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối nguy hiểm nào. Mộ Dung Tĩnh và Thượng Quan Lăng bước cuối cùng, ánh mắt cả hai đều chất chứa sự suy tư sâu sắc. Con đường dốc xuống hun hút, tối tăm và lạnh lẽo, như thể họ đang bước vào một vực sâu không đáy của thời gian và bí ẩn. Tiếng bước chân của họ vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mỗi tiếng vang đều như gõ vào lòng họ một hồi trống cảnh báo.

Sau một lúc đi bộ trong bóng tối gần như tuyệt đối, họ đến một không gian rộng hơn. Đó là một căn phòng nhỏ, được xây dựng bằng những khối đá nguyên khối, kiên cố và cổ kính. Không có cửa rõ ràng, chỉ có lối vào mà Trình Vãn Sinh vừa mở ra. Khắp các bức tường và trần nhà đều được khắc đầy những trận pháp phong ấn phức tạp, cổ xưa, toát ra một áp lực vô hình, khiến không khí trở nên ngột ngạt và căng thẳng. Sự im lặng bao trùm căn phòng, chỉ có tiếng năng lượng trận pháp vận chuyển nhẹ nhàng, như tiếng thở của một sinh vật khổng lồ đang ngủ say. Mùi đá cũ kỹ và linh khí phong ấn đặc trưng hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác bí ẩn và trang nghiêm.

Trung tâm căn phòng là một bệ đá cổ xưa, được chạm khắc tinh xảo, trên đó đặt một viên linh thạch hình trụ. Viên linh thạch trong suốt, nhưng bên trong nó lại chứa đựng một linh ảnh mờ ảo, lay động như một ngọn lửa yếu ớt trong gió. Ánh sáng từ Ngọc Giản Vô Danh của Trình Vãn Sinh và Minh Trí Hồ Điệp của Thượng Quan Lăng dường như bị hấp dẫn bởi linh thạch, càng trở nên rực rỡ hơn khi họ tiến lại gần.

"Đây là linh thạch ghi lại ký ức! Một loại pháp khí rất hiếm của thời Thượng Cổ... Nó đã bị phong ấn cùng với trận pháp này," Thượng Quan Lăng khẽ thốt lên, giọng nàng vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Nàng bước đến gần, đôi mắt xanh thẳm của nàng dán chặt vào viên linh thạch. "Nó có thể lưu giữ những sự kiện quan trọng, những lời nói, những hình ảnh... như một bản ghi chép của thời gian."

Trình Vãn Sinh tiến lại gần bệ đá. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào viên linh thạch, cảm nhận luồng năng lượng quen thuộc và biến dị mà hắn đã cảm nhận được từ Tàn Tích Cổ Trận. Ngay khi hắn chạm vào, linh ảnh mờ ảo bên trong linh thạch đột nhiên sáng rực lên, như một thước phim cổ xưa vừa được khởi động. Hình ảnh bắt đầu rõ nét, và những gì hiện ra khiến Trình Vãn Sinh cảm thấy lạnh buốt đến tận xương tủy, một cảm giác kinh hoàng lan tỏa khắp cơ thể.

Trong linh ảnh, một bóng người quen thuộc hiện ra. Hắn ta cao lớn, cường tráng, với khuôn mặt điển trai lạnh lùng, đôi mắt sắc như dao cau, toát lên vẻ bá đạo và tàn nhẫn. Mái tóc đen dài được cột cao, và y phục lụa đen thêu rồng quen thuộc. Không ai khác, đó chính là Đông Phương Hạo. Nhưng hắn không còn là Đông Phương Hạo mà họ từng biết. Ánh mắt hắn điên cuồng, tham vọng tột cùng, và một luồng khí tức tà ác, hủy diệt bao trùm lấy hắn.

Đông Phương Hạo trong linh ảnh đang đứng giữa một không gian hỗn loạn, nơi những vết nứt không gian khổng lồ liên tục mở ra và đóng lại, tuôn trào ra những luồng năng lượng đen tối, vặn vẹo, không thuộc về Đại lục Huyền Hoang. Hắn đang vận dụng một công pháp tà dị, cổ quái, không ngừng hấp thụ những luồng năng lượng khổng lồ, hỗn loạn đó. Cơ thể hắn dần biến đổi, những vảy đen xuất hiện trên làn da, đôi mắt hắn chuyển sang màu đỏ máu, và một chiếc sừng nhỏ nhú ra trên trán. Hắn không ngừng gầm thét, giọng nói méo mó và đầy điên loạn, như thể đang hòa nhập với một thứ gì đó vượt xa sự hiểu biết của con người.

Cảnh tượng này chính là dị tượng mà họ đã thấy trên bầu trời Thiên Ngoại, một vết nứt khổng lồ màu đỏ máu, kèm theo tiếng gào thét không rõ nguồn gốc. Và Đông Phương Hạo đang ở chính giữa nó, cố gắng dung hợp với luồng năng lượng hủy diệt đó. Hắn không chỉ là kẻ lợi dụng, hắn đang cố gắng trở thành một phần của nó, thậm chí còn là kẻ điều khiển nó.

"Là hắn... Đông Phương Hạo! Hắn đang... cố gắng làm gì vậy?" Trình Vãn Sinh thì thầm, giọng hắn run rẩy đến mức khó nghe. Sự thật tàn khốc này đập thẳng vào mắt hắn, không còn là suy đoán hay cảm nhận mơ hồ. Kẻ mà hắn từng đối đầu, từng coi là một tên phản bội, giờ đây đã trở thành một quái vật, một mối đe dọa thực sự cho cả thế giới. Nỗi sợ hãi cái chết của những người anh yêu thương tái hiện trong tâm trí, nhưng lần này, nó không còn là một nỗi sợ hãi đơn thuần mà là một gánh nặng trách nhiệm nặng trĩu, một sự kinh hoàng trước sự biến chất của một con người. Hắn chưa từng muốn sống lâu hơn ai, chỉ là không muốn chết trước khi hiểu mình là ai, và giờ đây, hắn đang dần tìm thấy câu trả lời trong chính khoảnh khắc đối diện với hiểm nguy này.

Mộ Dung Tĩnh hít vào một hơi lạnh, vẻ mặt nàng trở nên vô cùng nghiêm trọng. "Hắn không chỉ cố gắng... hắn đang hòa nhập! Với một thứ gì đó vô cùng cổ xưa và tà ác. Luồng năng lượng đó... nó vượt xa bất kỳ công pháp tu luyện nào chúng ta từng biết. Đây không phải là tu luyện, mà là sự biến chất, sự đồng hóa." Nàng siết chặt nắm tay, nhìn chằm chằm vào linh ảnh, phân tích từng chi tiết nhỏ nhất. "Hắn đang cố gắng trở thành hiện thân của Thiên Ngoại, một cầu nối giữa thế giới này và vực sâu hỗn loạn."

Bạch Lạc Tuyết và U Lam đứng cạnh bên, ánh mắt các nàng đầy kinh hãi. Thanh kiếm trong tay Bạch Lạc Tuyết rung lên bần bật, còn U Lam thì sát khí bùng nổ dữ dội, đôi mắt tím thẳm của nàng tóe ra những tia lạnh lẽo. Liễu Thanh Hoài khẽ kêu lên một tiếng nhỏ, nàng nép chặt vào Trình Vãn Sinh, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi, không dám nhìn thẳng vào cảnh tượng kinh hoàng trong linh ảnh.

Thượng Quan Lăng nhắm mắt lại trong giây lát, như thể muốn xua đi hình ảnh đau đớn đó, rồi nàng mở ra, ánh mắt xanh thẳm tràn đầy sự bi ai. "Quả nhiên là hắn... Hắn đã không chết, và thậm chí còn... vượt xa những gì chúng ta biết. Hắn chính là 'chìa khóa' mà chúng ta đang tìm, hoặc đã trở thành một phần của hiểm họa này, thậm chí còn là kẻ điều khiển nó." Giọng nàng trong trẻo nhưng mang theo một sự uy nghiêm chết chóc, như một lời phán quyết cuối cùng. "Viên linh thạch này đã ghi lại khoảnh khắc Đông Phương Hạo bắt đầu quá trình đồng hóa với 'Hạo Kiếp' đến từ Thiên Ngoại. Nó đã được phong ấn ở đây để cảnh báo cho thế hệ sau về mối nguy hiểm này."

Cả nhóm chấn động. Không ai nghĩ rằng Đông Phương Hạo, kẻ mà họ từng coi là một tên phản bội, một kẻ thù nguy hiểm, lại có thể trở thành một phần của âm mưu hủy diệt cả một thế giới, và thậm chí còn mạnh mẽ đến mức này. Hắn đã vượt qua ranh giới của con người, biến mình thành một thực thể lai tạp, một con quái vật mang hình dáng con người, khao khát quyền lực và sự hủy diệt.

Trình Vãn Sinh cảm nhận được sự giằng xé trong chính bản thân mình. Kẻ mạnh không phải là kẻ không bao giờ gục ngã, mà là kẻ gục ngã rồi vẫn đứng dậy. Nhưng lần này, đối thủ của hắn không chỉ là sức mạnh, mà còn là một sự biến chất, một sự hỗn loạn đến từ sâu thẳm vũ trụ. Năng lượng Thiên Ngoại đã bị ô nhiễm, bị biến chất bởi một ý chí tà ác quen thuộc, và Đông Phương Hạo chính là hiện thân cho sự biến chất đó. Ngọc Giản Vô Danh, Minh Trí Hồ Điệp và mạch nguồn trong cơ thể hắn, tất cả đều đang phản ứng mạnh mẽ, như muốn nói rằng đây chính là khởi nguồn của mọi vấn đề, và cũng có thể là chìa khóa để giải quyết nó.

Sau khi linh ảnh trên viên linh thạch mờ dần và tắt hẳn, căn phòng bí mật lại chìm vào sự tĩnh lặng đáng sợ. Cả nhóm Trình Vãn Sinh trở lại mặt đất của tiểu thế giới hoang tàn, nơi tiếng gió rít qua không gian vẫn còn vang vọng, mang theo tiếng năng lượng hỗn loạn từ xa vọng lại, tạo cảm giác bị đe dọa. Mùi nguyên tố nguyên thủy, mùi hư vô, và mùi đá lạnh lẽo hòa quyện vào nhau, khiến không khí trở nên u ám, thần bí, và áp lực đến nghẹt thở. Quy tắc không gian và thời gian bị bóp méo ở nơi đây, tạo cảm giác nhỏ bé trước sự vĩ đại và đáng sợ của Thượng Cổ.

Sự thật về Đông Phương Hạo và mối đe dọa Thiên Ngoại đã rõ ràng, không còn chút nghi ngờ nào. Thượng Quan Lăng tìm một phiến đá tương đối bằng phẳng, nàng ngồi xuống, đưa tay vẽ ra những ký hiệu cổ xưa trên mặt đất bằng linh lực, những ký hiệu đó phát ra ánh sáng mờ nhạt, như những ngôi sao nhỏ trên bầu trời đêm.

"50 năm trước, các cường giả mạnh nhất của Đại lục Huyền Hoang đã dùng hết sức lực để phong ấn 'Hạo Kiếp' này," Thượng Quan Lăng bắt đầu giải thích, giọng nàng trầm thấp, mỗi lời nói đều mang theo sức nặng của lịch sử và bí ẩn. "Họ đã nhận ra sự tồn tại của Thiên Ngoại, một không gian vô tận chứa đựng những thực thể và năng lượng vượt xa mọi hiểu biết của chúng ta. Và trong số đó, có một loại 'Hạo Kiếp', một sự hủy diệt thuần túy, đang tìm cách xâm nhập vào Đại lục Huyền Hoang. Các vị tiền bối đã hy sinh thân mình, tạo ra 'Phong Ấn Thiên Ngoại', không phải để tiêu diệt Hạo Kiếp, mà chỉ để trì hoãn, để mua thêm thời gian cho thế hệ sau. Nhưng họ cũng biết rằng, phong ấn không thể vĩnh cửu. Và Đông Phương Hạo... hắn đã tìm được cách lợi dụng nó, để chính mình trở thành một phần của sự hủy diệt."

Nàng ngước nhìn Trình Vãn Sinh, đôi mắt xanh thẳm của nàng chứa đựng sự lo lắng sâu sắc. "Hắn không phải là kẻ đơn thuần bị Hạo Kiếp thao túng. Hắn đã chủ động tìm đến nó, cố gắng dung hợp với nó, để đạt được sức mạnh tuyệt đối. Hắn muốn trở thành Thiên Ngoại, hoặc ít nhất là một phần của nó, để thống trị mọi thứ. Có lẽ hắn đã khám phá ra bí mật của Hạo Kiếp từ những di tích cổ xưa, hoặc từ một thực thể bị phong ấn nào đó."

Mộ Dung Tĩnh gật đầu đồng tình, ánh mắt sắc sảo của nàng quét qua những ký hiệu cổ trên mặt đất mà Thượng Quan Lăng vừa vẽ. "Nếu hắn thành công dung hợp hoàn toàn, hắn sẽ không còn là Đông Phương Hạo mà chúng ta biết. Hắn sẽ là hiện thân của sự hủy diệt, mang theo sức mạnh của Thiên Ngoại. Một khi hắn hoàn toàn biến chất, hắn sẽ không còn lương tri, không còn cảm xúc, chỉ còn lại ý chí hủy diệt và tham vọng bá chủ. Hắn sẽ là một thực thể mà chúng ta chưa từng đối mặt, một mối đe dọa vượt xa mọi tưởng tượng."

Trình Vãn Sinh nắm chặt tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Hắn nhìn về phía xa xăm, nơi dị tượng Thiên Ngoại vẫn còn mờ ảo trên bầu trời, như một vết thương rỉ máu của vũ trụ. Mỗi từ mà Thượng Quan Lăng và Mộ Dung Tĩnh nói ra đều như những mũi kim đâm vào tâm trí hắn, nhưng cũng đồng thời củng cố quyết tâm trong hắn. "Vậy thì chúng ta phải ngăn hắn lại," Trình Vãn Sinh nói, giọng hắn trầm khàn nhưng kiên định, không còn chút run rẩy nào. "Không chỉ vì Đại lục Huyền Hoang, mà còn vì... hắn đã từng là một con người. Dù hắn có điên loạn đến mức nào đi nữa, hắn cũng không thể hủy diệt thế giới này."

Hắn đứng thẳng dậy, bóng dáng không quá cao lớn của hắn giờ đây dường như trở nên kiên cường hơn bao giờ hết. "Sống sót là một nghệ thuật, và ta là một nghệ sĩ. Nhưng nghệ sĩ cũng cần phải bảo vệ tác phẩm của mình. Ta sẽ không để Hạo Kiếp hủy hoại tất cả." Ánh mắt hắn sắc bén, tràn đầy ý chí chiến đấu. "Ta chưa từng muốn sống lâu hơn ai, chỉ là không muốn chết trước khi hiểu mình là ai. Và giờ đây, ta hiểu rằng mình phải là người đứng ra bảo vệ những gì còn sót lại."

Bạch Lạc Tuyết, U Lam, và Liễu Thanh Hoài đứng xung quanh hắn. Ánh mắt các nàng đầy lo lắng, nhưng cũng tràn ngập niềm tin mãnh liệt vào Trình Vãn Sinh. Liễu Thanh Hoài không còn run rẩy, nàng siết chặt tay áo hắn, ánh mắt long lanh đầy kiên cường. Bạch Lạc Tuyết thu kiếm vào vỏ, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm trọng và kiên định. U Lam thu hồi sát khí, đôi mắt tím thẳm của nàng nhìn Trình Vãn Sinh với sự tôn trọng và sẵn sàng chiến đấu. Họ biết rằng, cuộc chiến này sẽ là cuộc chiến cuối cùng, cuộc chiến quyết định vận mệnh của cả một thế giới.

Trình Vãn Sinh biết rằng, mối đe dọa này không chỉ là một cuộc tấn công, mà còn là một sự cám dỗ, một sự biến đổi. Đông Phương Hạo đã trở thành một phần của hiểm họa, liệu hắn có thể tránh khỏi số phận tương tự? Câu hỏi đó vẫn lơ lửng, nhưng giờ đây, hắn đã có câu trả lời. Hắn sẽ không biến chất, hắn sẽ không bị đồng hóa. Hắn sẽ sống sót, và hắn sẽ bảo vệ. Mạch nguồn trong cơ thể hắn khẽ rung lên, Minh Trí Hồ Điệp trên trâm cài tóc của Thượng Quan Lăng phát ra ánh sáng dịu nhẹ, và Ngọc Giản Vô Danh trong tay hắn dường như cũng cộng hưởng, như những lời thì thầm của định mệnh, về bản chất thực sự của 'Phong Ấn Thiên Ngoại' 50 năm trước và những bí mật đằng sau nó. Mức độ biến chất và sức mạnh kinh hoàng của Đông Phương Hạo sau khi dung hợp với thế lực Thiên Ngoại sẽ là một thử thách kinh hoàng, nhưng hắn không đơn độc. Mạch nguồn và hạt giống tiến hóa trong hắn, có lẽ chính là chìa khóa để đối phó với bản chất biến dị của Đông Phương Hạo và thế lực Thiên Ngoại. Hắn sẽ phải tìm kiếm những 'người giữ chìa khóa' hoặc 'di vật cổ xưa' khác để hiểu rõ hơn về cách phong ấn hoặc hóa giải mối đe dọa này. Con đường phía trước đầy chông gai, nhưng Trình Vãn Sinh đã sẵn sàng đối mặt.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free