Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 437: Giữa Hoang Tàn: Lời Thì Thầm Từ Cổ Tháp

Ánh mắt hắn mở ra, ánh lên một tia quyết tâm sắt đá. Hắn sẽ không để một ai phải ngã xuống vô ích nữa. Hắn sẽ tìm ra câu trả lời.

Bước chân Trình Vãn Sinh dứt khoát hơn bao giờ hết, hắn tiến thẳng về phía cổng tháp đổ nát, nơi những phiến đá khổng lồ đã bị thời gian bào mòn đến mức không còn nhận ra hình dáng ban đầu. Không khí xung quanh đặc quánh một sự nặng nề kỳ lạ, pha lẫn mùi đá cũ, mùi rêu ẩm và cả một loại tử khí nhàn nhạt, như thể nơi đây từng là mồ chôn của vô số sinh linh. Tiếng gió rít qua những khe hở lớn trên thân tháp, tạo ra những âm thanh u uẩn, như tiếng than khóc của những linh hồn bị mắc kẹt, hay tiếng vọng của một quá khứ bi tráng mà con người đã lãng quên. Ánh sáng chiều tà yếu ớt cũng không thể xuyên thấu hoàn toàn vào sâu bên trong, chỉ còn những luồng sáng lờ mờ, đôi khi có những tia sáng kỳ dị lóe lên từ sâu bên trong, khiến cho mọi vật hiện ra chập chờn, đầy vẻ ma quái.

Cả nhóm bước qua ngưỡng cửa, cảm giác như vừa bước vào một thế giới khác, một thế giới bị thời gian bỏ quên. Sảnh chính của Cổ Tháp Vô Danh rộng lớn đến choáng ngợp, nhưng cũng đổ nát đến thảm thương. Những cây cột đá khổng lồ, cao vút chạm đến trần tháp mù mịt, giờ đây đã gãy đổ, vương vãi khắp nơi. Từng khối đá vỡ vụn nằm chồng chất lên nhau, tạo thành những đống đổ nát cao ngất, che khuất tầm nhìn và khiến lối đi trở nên quanh co, hiểm trở. Dây leo cổ thụ, to bằng cả thân người, bám chặt lấy những tàn tích, bò từ chân lên đến đỉnh, tạo nên một vẻ đẹp hoang dại nhưng cũng đầy rêu phong, như những con rắn khổng lồ đang siết chặt lấy tòa tháp.

Linh khí ở đây không chỉ hỗn loạn mà còn mang theo một áp lực vô hình, đè nén lên tâm trí và cơ thể mọi người. Trình Vãn Sinh nhíu mày, thần thức của hắn như một tấm lưới vô hình, cẩn trọng quét qua từng ngóc ngách, từng tàn tích. Hắn cảm nhận được những luồng năng lượng bất thường, lúc mạnh mẽ hung bạo, lúc lại yếu ớt như sắp tan biến, như thể có vô số dòng chảy linh khí đang va chạm và xé toạc lẫn nhau. Đây không chỉ là sự tàn phá của thời gian, mà còn là vết tích của một cuộc chiến khốc liệt, của những trận pháp đã bị phá hủy và giờ đây đang vật lộn để duy trì sự tồn tại cuối cùng của mình.

"Nơi này... không chỉ là đổ nát. Nó đang cố gắng che giấu điều gì đó," Trình Vãn Sinh khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Đôi mắt màu nâu sẫm của hắn sắc bén quét qua một bức phù điêu lớn bị phong hóa nặng nề trên bức tường còn sót lại, nơi những hình ảnh mờ nhạt của những cường giả cổ xưa đang chung tay làm một việc gì đó dường như đang được khắc ghi, nhưng đã bị bào mòn gần hết bởi gió bụi và thời gian.

Mộ Dung Tĩnh bước tới gần một bức tường khác, nơi những ký tự cổ đã gần như biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại những đường nét mờ nhạt. Nàng đưa tay miết nhẹ lên mặt đá lạnh lẽo, vẻ mặt đầy cảnh giác. "Linh khí hỗn loạn, nhưng có vẻ như có một sức mạnh nào đó đang cố gắng giữ nó lại, hoặc đang phân tán nó một cách có chủ đích. Có thể là một phần của trận pháp phòng ngự, hoặc một cơ chế nào đó để bảo vệ bí mật bên trong." Giọng nàng điềm đạm, rõ ràng, mỗi lời nói đều có trọng lượng của sự phân tích kỹ lưỡng.

Bạch Lạc Tuyết rút thanh kiếm băng ra khỏi vỏ, ánh sáng lạnh lẽo của lưỡi kiếm phản chiếu vẻ đẹp sắc sảo và kiên nghị của nàng. Nàng nhìn những vết nứt lớn trên tường tháp, nơi từng có lẽ là những mạch linh lực chính. "Cảm giác như nơi đây từng là một phần của Phong Ấn. Hoặc ít nhất, có liên quan mật thiết đến nó. Sát khí ở đây rất cổ xưa, không phải do yêu thú gây ra, mà là tàn dư của một cuộc chiến tranh tàn khốc, một sự kiện đã diễn ra từ hàng vạn năm trước." Ánh mắt nàng nhìn Trình Vãn Sinh, tràn đầy sự kiên định, như một lời cam kết thầm lặng.

U Lam, luôn cảnh giác, không ngừng quan sát xung quanh. Đôi mắt tím sâu thẳm của nàng quét một lượt từng góc tối, từng bóng đổ, không bỏ qua bất kỳ một chi tiết nhỏ nào. Nàng khẽ kéo Liễu Thanh Hoài lại gần hơn, bàn tay đặt nhẹ lên eo cô gái nhỏ bé, như một hành động bảo vệ tự nhiên. "Cẩn thận, có thứ gì đó không ổn." Giọng nàng trầm thấp, lạnh lùng, mang theo sự cảnh báo rõ rệt.

Liễu Thanh Hoài, từ nãy đến giờ vẫn luôn bám sát Trình Vãn Sinh, cảm nhận được sự lạnh lẽo và áp lực nặng nề của không gian. Cô bé nắm chặt lấy vạt áo của Trình Vãn Sinh, đôi mắt to tròn long lanh ánh nước, hiện lên vẻ lo lắng và sợ hãi. "Em cảm thấy hơi sợ, Vãn Sinh..." Giọng nói nhỏ nhẹ, trong trẻo của cô bé như một làn gió yếu ớt giữa không gian u ám, khiến Trình Vãn Sinh không khỏi xiết nhẹ bàn tay cô bé, trấn an.

Trình Vãn Sinh gật đầu, ra hiệu cho cả nhóm di chuyển chậm rãi. Hắn đi đầu, thần thức luôn duy trì ở mức cao nhất, thăm dò từng bước đi, từng tấc đất. Hắn không chỉ quan sát bằng mắt thường mà còn cảm nhận bằng toàn bộ giác quan, lắng nghe những tiếng vọng của quá khứ, những tiếng thì thầm của linh khí. Hắn biết, trong những di tích cổ xưa như thế này, nguy hiểm không chỉ đến từ cạm bẫy hay yêu thú, mà còn đến từ chính những tàn dư của trận pháp, của năng lượng hỗn loạn có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Hắn dừng lại trước một phù điêu bị phong hóa nặng nề, dường như có hình ảnh những cường giả cổ xưa đang chung tay làm gì đó. Hắn đưa tay chạm vào bức tường đá lạnh lẽo, cảm nhận luồng linh khí hỗn loạn truyền qua lòng bàn tay. Nó không chỉ là sự hỗn loạn của năng lượng, mà còn là sự hỗn loạn của thời gian, của những ký ức bị lãng quên. Cảm giác day dứt lại trỗi dậy, nhưng lần này không còn là sự yếu đuối, mà là một động lực mạnh mẽ hơn, thúc đẩy hắn phải khám phá, phải tìm ra sự thật.

Sau khi vượt qua một vài cạm bẫy nhỏ và khu vực linh khí hỗn loạn, nơi những tàn dư của trận pháp đã mất đi sự ổn định và có thể bùng phát bất cứ lúc nào, Trình Vãn Sinh dẫn cả nhóm đến một căn phòng nhỏ nằm sâu bên trong tòa tháp. Căn phòng này, lạ thay, lại ít bị hư hại hơn đáng kể so với sảnh chính. Dù vẫn mang dấu vết của thời gian và sự bào mòn, nhưng những bức tường đá vẫn còn khá nguyên vẹn, và trên đó, những đường nét mờ nhạt của một trận pháp phong ấn cổ xưa vẫn còn hiện rõ, dù đã suy yếu rất nhiều. Không khí trong phòng có phần tĩnh lặng hơn, không còn sự hỗn loạn của linh khí như bên ngoài, thay vào đó là một loại áp lực vô hình, tĩnh mịch nhưng đầy uy nghiêm, như thể có một thứ gì đó vô cùng quan trọng đang được phong ấn tại đây. Mùi đá cũ, mùi linh khí đã lắng đọng hàng vạn năm, thoảng một chút hương linh thảo đã khô héo từ lâu, tạo nên một không gian vừa bí ẩn vừa cổ kính.

Trình Vãn Sinh nhìn quanh căn phòng, đôi mắt hắn lướt qua từng chi tiết, từ những khối đá phủ rêu phong đến những ký tự cổ khắc trên tường. Hắn cảm nhận được sự im lặng đáng sợ, nhưng cũng là sự im lặng cần thiết cho tâm hồn hắn lúc này. Hắn cần một khoảnh khắc tĩnh lặng, không phải để trốn tránh, mà là để đối mặt. Hắn thở dài một hơi thật sâu, âm thanh trầm thấp phá vỡ sự tĩnh mịch của căn phòng. "Ta cần một khoảnh khắc tĩnh lặng. Các nàng cứ ở đây, ta sẽ không đi xa." Hắn quay sang nhìn các cô gái, ánh mắt thoáng qua một tia mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định.

Mộ Dung Tĩnh hiểu ý hắn. Nàng gật đầu nhẹ, đôi mắt phượng sắc sảo ánh lên vẻ thấu hiểu. Nàng biết Trình Vãn Sinh đang phải gánh vác một gánh nặng tâm lý lớn lao, và sự cô độc trong việc đối mặt với nó là điều không ai có thể thay thế. "Hắn cần thời gian để đối mặt với những gì đã xảy ra. Sự hy sinh của Thượng Quan Lăng, của vô số tiền bối... không phải là điều dễ dàng để chấp nhận." Nàng khẽ nói, hướng về phía Bạch Lạc Tuyết và U Lam, như một lời giải thích thầm lặng.

Bạch Lạc Tuyết, dù luôn mang khí chất lạnh lùng, nhưng ánh mắt nàng nhìn Trình Vãn Sinh lại chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Nàng khẽ nhíu mày, giọng nói trong trẻo nhưng đầy lo lắng. "Chúng ta có thể giúp gì không? Chẳng lẽ cứ để hắn một mình chịu đựng?" Nàng muốn hành động, muốn chia sẻ, nhưng nàng cũng hiểu rằng có những vết thương lòng chỉ có thể tự mình chữa lành.

U Lam lắc đầu, đôi mắt tím lạnh lùng của nàng hiện lên một vẻ u buồn hiếm thấy. Nàng hiểu rõ hơn ai hết cảm giác cô độc khi phải gánh vác một nỗi đau. "Không ai có thể gánh vác thay hắn được. Chỉ có thể ở bên cạnh, làm điểm tựa vững chắc." Giọng nàng trầm thấp, kiên định, thể hiện sự ủng hộ không lời.

Liễu Thanh Hoài, với bản tính dịu dàng và nhạy cảm, cảm nhận rõ nhất nỗi đau âm ỉ trong Trình Vãn Sinh. Cô bé không nói gì nhiều, chỉ nhẹ nhàng bước đến bên cạnh hắn, đặt bàn tay nhỏ bé, ấm áp của mình lên vai hắn. "Anh đừng tự trách mình quá nhiều, Vãn Sinh..." Giọng nói nhỏ nhẹ, trong trẻo của cô bé như một dòng suối mát lành, làm dịu đi phần nào những vết thương lòng của hắn.

Trình Vãn Sinh cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay của Liễu Thanh Hoài. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa nhưng đầy chân thành, rồi nhẹ nhàng gỡ tay cô bé xuống, cúi người ngồi xuống tảng đá phủ rêu phong giữa phòng. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng loại bỏ tạp niệm, hít thở thật sâu, để bản thân chìm vào thiền định. Hắn cần sự tĩnh lặng này, cần đối mặt với những mảnh vỡ trong tâm hồn, cần sắp xếp lại những dòng suy nghĩ hỗn loạn.

Trong tâm trí hắn, những hình ảnh về Thượng Quan Lăng hiện lên rõ nét, như một thước phim quay chậm. Nụ cười của nàng, ánh mắt kiên định của nàng, những lời nói cuối cùng của nàng. "Huynh phải sống, Trình Vãn Sinh. Sống để chứng kiến, sống để tiếp nối." Những lời nói đó, như một lời nguyền, nhưng cũng là một lời hứa, một gánh nặng mà hắn phải mang. Rồi đến những gương mặt khác, những người đã ngã xuống vì Phong Ấn Thiên Ngoại, vì sự bình yên của Đại lục Huyền Hoang. Hắn nhìn thấy ánh mắt của những chiến sĩ vô danh, của những tiền bối đã hy sinh thầm lặng. Cảm giác tội lỗi dâng trào, như một dòng nước lũ cuốn phăng mọi sự phòng bị. Tại sao là hắn? Tại sao hắn được sống, còn những người kiên cường, dũng cảm kia lại phải ngã xuống?

Nỗi day dứt gặm nhấm tâm can hắn, khiến hắn vật lộn trong một cuộc chiến nội tâm không ngừng nghỉ. Hắn đã từng chỉ muốn sống sót, chỉ muốn tồn tại. Nhưng giờ đây, cái gi�� của sự sống sót lại quá đắt, quá nặng nề. Hắn đã hiểu rằng sống sót không chỉ là tồn tại, mà còn là gánh vác. Gánh vác những cái chết, gánh vác những lời hứa, gánh vác những hy vọng.

Nhưng rồi, trong sâu thẳm tâm hồn, một giọng nói khẽ vang lên, giọng nói của Thượng Quan Lăng, giọng nói của những lời dạy về Thiên Đạo, về sự luân hồi. "Vạn vật hữu linh, sinh diệt luân hồi. Cái chết không phải là kết thúc, mà là một phần của chu kỳ. Quan trọng là ý nghĩa của sự hy sinh, và những gì người sống làm để tiếp nối di nguyện của người đã khuất." Hắn nhớ lại những kiến thức cổ xưa từ Minh Trí Hồ Điệp, về sự cân bằng của linh khí, về vai trò của từng sinh linh trong vũ trụ bao la.

Trình Vãn Sinh dần nhận ra, ý nghĩa của sự sống sót không phải là để trốn tránh cái chết, mà là để gánh vác một lời hứa, một trách nhiệm to lớn hơn. Hắn không thể thay đổi quá khứ, không thể cứu vãn những sinh mạng đã mất. Nhưng hắn có thể trân trọng sự hy sinh của họ, biến nỗi đau thành động lực, biến gánh nặng thành ý chí. Hắn phải sống, không chỉ cho riêng mình, mà còn cho những người đã tin tưởng hắn, những người đã ngã xuống vì một tương lai tốt đẹp hơn. Hắn phải tìm ra câu trả lời, không chỉ để củng cố Phong Ấn, mà còn để những hy sinh đó không vô nghĩa. Hắn phải tìm cách khôi phục lại sự cân bằng, để chu kỳ linh khí không bị phá vỡ, để cuộc sống có thể tiếp diễn. Cảm giác tội lỗi không biến mất hoàn toàn, nhưng nó đã biến thành một loại quyết tâm mới, một ngọn lửa âm ỉ nhưng cháy bỏng trong lòng hắn. Hắn không còn là kẻ chỉ muốn tồn tại, mà là người gánh vác một sứ mệnh.

Khi Trình Vãn Sinh mở mắt, ánh sáng chiều tà yếu ớt đã nhường chỗ cho sự tĩnh mịch của màn đêm dần buông xuống bên ngoài tháp, nhưng bên trong căn phòng phong ấn, một luồng ánh sáng xanh lam nhạt đột nhiên lóe lên. Đó là Minh Trí Hồ Điệp, chiếc trâm cài tóc hình con bướm nhỏ màu tím than, bất ngờ rời khỏi tóc hắn, lơ lửng giữa không trung. Nó không ngừng rung động nhẹ nhàng, phát ra ánh sáng huyền ảo, như một tinh linh đang dẫn lối. Một luồng năng lượng đặc biệt, kỳ lạ, không hề hỗn loạn mà ngược lại, cực kỳ tinh khiết và cổ xưa, bỗng nhiên tỏa ra từ sâu bên trong tháp, thu hút sự chú ý của Trình Vãn Sinh. Hắn cảm nhận rõ ràng luồng năng lượng đó đang vẫy gọi, như một lời thì thầm từ quá khứ xa xăm.

"Nó đang dẫn chúng ta tới đâu?" Trình Vãn Sinh khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, nhưng không còn sự nặng nề của nỗi day dứt mà thay vào đó là sự tò mò và quyết tâm. Hắn đứng dậy, ánh mắt sắc bén theo dõi Minh Trí Hồ Điệp, thứ đang từ từ bay về phía một bức tường ẩn trong bóng tối.

Mộ Dung Tĩnh bước tới gần, ánh mắt nàng tập trung vào chiếc trâm cài tóc đang phát sáng. "Minh Trí Hồ Điệp là chìa khóa. Nó dường như chỉ phản ứng với những linh mạch hoặc trận pháp cực kỳ cổ xưa." Nàng nhận ra sự thay đổi trong khí chất của Trình Vãn Sinh, một sự trầm ổn và kiên định hơn bao giờ hết.

Minh Trí Hồ Điệp dừng lại trước một bức tường đá tưởng chừng như bình thường. Ánh sáng từ nó trở nên mạnh mẽ hơn, chiếu rọi lên bề mặt đá, và kỳ lạ thay, những đường nét mờ nhạt của một cánh cửa ẩn hiện dần. Trình Vãn Sinh tiến lên, đưa tay chạm vào bức tường, cảm nhận được một luồng linh khí cổ xưa đang chảy xiết bên trong. Hắn khẽ đẩy, và một cánh cửa đá nặng nề, gần như hòa lẫn vào bức tường, từ từ mở ra với tiếng rít ken két, để lộ một hành lang tối tăm dẫn sâu vào lòng tháp.

Cả nhóm cẩn trọng bước vào. Hành lang tuy tối tăm nhưng không có mùi ẩm mốc hay tử khí. Thay vào đó là một mùi đá cũ, mùi rêu và thoảng một chút hương linh thảo đã khô héo, một mùi hương cổ kính và thanh tịnh. Cuối hành lang là một sảnh nhỏ, ít bị ảnh hưởng bởi sự tàn phá của thời gian hơn hẳn những khu vực khác. Bầu không khí nơi đây bí ẩn, cổ kính, tĩnh mịch nhưng tiềm ẩn những rung động năng lượng mạnh mẽ. Trên những bức tường đá còn nguyên vẹn, những phù điêu cổ xưa được khắc họa vô cùng tinh xảo, dù đã phai màu nhưng vẫn còn rõ ràng từng đường nét, kể về một câu chuyện đã bị lãng quên.

"Những ký tự này... rất cổ xưa, có lẽ là từ thời Thượng Cổ Đại Chiến." Mộ Dung Tĩnh thốt lên, ánh mắt nàng dán chặt vào những hình vẽ và ký tự trên tường. Nàng là người có kiến thức uyên bác nhất trong nhóm về các điển tịch cổ xưa. "Chúng không phải là văn tự thông thường, mà là một loại ký hiệu linh lực, chỉ những cường giả hàng đầu thời đó mới có thể khắc họa và đọc hiểu."

Bạch Lạc Tuyết chỉ vào một hình vẽ lớn trên trần tháp, nơi một hệ thống linh mạch phức tạp được mô tả. "Đây là một linh mạch... và nó có hình dạng rất giống với bản đồ của chúng ta. Nhưng nó phức tạp hơn rất nhiều, như một mạng lưới khổng lồ." Nàng nhận ra sự tương đồng với những bản đồ cổ xưa mà Thượng Quan Lăng từng nghiên cứu.

Trình Vãn Sinh tiến gần hơn đến bức phù điêu trung tâm của căn phòng. Minh Trí Hồ Điệp bay khỏi tóc hắn, lơ lửng giữa không trung ngay phía trên bức phù điêu, và phát ra một luồng ánh sáng tím nhạt. Luồng sáng đó không ngừng biến đổi, chiếu rọi những hình ảnh, những đoạn ký tự cổ lên tường và sàn nhà, như một cỗ máy chiếu thời gian đang tái hiện lại quá khứ. Thông tin bắt đầu hiện rõ, như những dòng suối tri thức đang chảy vào tâm trí hắn.

"Linh Nguồn Chi Tâm... Thiên Địa Luân Hồi Trận..." Trình Vãn Sinh lẩm bẩm, đôi mắt hắn dán chặt vào những hình ảnh và ký tự đang hiện lên. Hắn hiểu ra, một sự thật kinh hoàng nhưng cũng đầy vĩ đại. "Chúng không phải là hai thứ riêng biệt. Chúng là một phần của một chu kỳ vĩ đại hơn, một sự cân bằng bị phá vỡ..."

Những gì Minh Trí Hồ Điệp đang chiếu rọi đã vượt xa mọi suy đoán của hắn. "Linh Nguồn Chi Tâm" không chỉ là một điểm tụ linh khí, hay một nguồn năng lượng đơn thuần. Nó là trái tim của "Thiên Địa Luân Hồi Trận", một cơ chế khổng lồ, phức tạp, được tạo ra từ thời Thượng Cổ để duy trì sự cân bằng linh khí và sinh mệnh của toàn bộ Đại lục Huyền Hoang. Nó là một vòng tuần hoàn vĩnh cửu, thu hút linh khí từ Thiên Ngoại, chuyển hóa nó, phân tán khắp Đại lục, rồi lại thu về để tái tạo.

Sự kiện "Linh Khí Khô Kiệt" cục bộ và "Phong Ấn Thiên Ngoại" không phải là hai vấn đề độc lập, mà là hậu quả trực tiếp của việc "Thiên Địa Luân Hồi Trận" bị phá hoại hoặc ngừng hoạt động một phần. Khi chu kỳ luân hồi bị ngưng trệ, linh khí không thể tái tạo và phân phối đúng cách, dẫn đến sự suy yếu của Thiên Địa, và tạo điều kiện cho các thực thể từ Thiên Ngoại xâm nhập.

Và những người đã hy sinh trong quá khứ, bao gồm cả Thượng Quan Lăng, họ không chỉ bảo vệ Phong Ấn theo nghĩa đen. Họ đang cố gắng duy trì một phần nào đó của "Luân Hồi Trận" này, cố gắng vá víu những vết nứt, kéo dài sự tồn tại của chu kỳ, dù chỉ là tạm thời. Thượng Quan Lăng, với sự hiểu biết sâu rộng về trận pháp và thiên văn, đã tìm cách tìm kiếm những mảnh ghép của "Linh Nguồn Chi Tâm" và "Thiên Địa Luân Hồi Trận", để khôi phục lại sự cân bằng, để cứu vãn thế giới này.

Trình Vãn Sinh cảm thấy một luồng cảm xúc mạnh mẽ dâng trào trong lòng. Nỗi day dứt về Thượng Quan Lăng không còn là sự yếu đuối, mà biến thành một sự tôn kính sâu sắc. Nàng đã gánh vác một gánh nặng to lớn đến nhường nào, và hắn, một kẻ chỉ muốn sống sót, lại vô tình được kế thừa di nguyện đó. Hắn hiểu rằng mục tiêu của anh không chỉ là củng cố Phong Ấn, hay tìm kiếm "cơ duyên" để trở nên mạnh mẽ. Mục tiêu của hắn đã vượt xa khỏi phạm vi cá nhân. Nó là khôi phục lại chu kỳ linh khí, để những hy sinh đó không vô nghĩa, để Đại lục Huyền Hoang có thể tiếp tục tồn tại.

"Sống sót là một nghệ thuật, và ta là một nghệ sĩ," hắn thì thầm, không còn là lời tự trào mà là một lời tuyên thệ. "Kẻ mạnh không phải là kẻ không bao giờ gục ngã, mà là kẻ gục ngã rồi vẫn đứng dậy, và gánh vác những gì cần gánh vác." Hắn chưa từng muốn sống lâu hơn ai, chỉ là không muốn chết trước khi hiểu mình là ai và mình phải làm gì. Giờ đây, hắn đã hiểu.

Hắn đưa tay chạm vào bức phù điêu, cảm nhận luồng năng lượng cổ xưa đang truyền qua lòng bàn tay. Cổ Tháp Vô Danh này, chỉ là một phần nhỏ của mạng lưới rộng lớn các di tích cổ liên quan đến "Thiên Địa Luân Hồi Trận" và "Linh Nguồn Chi Tâm". Sự hiểu biết mới về các bí ẩn cổ xưa này sẽ đặt ra những lựa chọn khó khăn và trách nhiệm lớn hơn cho hắn trong tương lai. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ không để Thượng Quan Lăng phải hy sinh vô ích. Hắn sẽ tiếp nối di nguyện của nàng, và của tất cả những người đã ngã xuống. Con đường phía trước sẽ là một thử thách nghiệt ngã, ẩn chứa những hiểm nguy không lường trước, và có thể, Đông Phương Hạo cũng đang tìm kiếm những mảnh ghép này. Cuộc đối đầu cuối cùng đang đến gần, và Trình Vãn Sinh biết, hắn phải đưa ra lựa chọn cuối cùng của mình. Hắn sẽ không trốn tránh.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free