Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 289: Mộ Dung Chi Nhánh: Kẽ Hở Dưới Lớp Vỏ

Ánh trăng, dù đã cố gắng xuyên qua lớp sương đêm mỏng manh của Thiên Nguyên Đế Đô, vẫn không đủ sức xua tan đi cái vẻ u tối, nặng nề đang bao trùm căn phòng trọ bí mật của Trình Vãn Sinh. Mùi ẩm mốc nhẹ từ những bức tường gạch cũ kỹ và đồ đạc thô sơ hòa quyện với chút hương thảo mộc khô anh dùng để che giấu khí tức, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, căng thẳng đến nghẹt thở. Ngoài kia, sự ồn ào của thành phố đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn tiếng gió đêm xào xạc trên mái hiên và đôi khi là tiếng lá cây rì rào từ một khu vườn nào đó vọng lại, càng làm nổi bật sự im lặng đến đáng sợ trong căn phòng.

Trình Vãn Sinh ngồi bên bàn đá, trước mặt anh là một tấm bản đồ Thiên Nguyên Đế Đô được phác thảo sơ sài nhưng đầy đủ các chi tiết quan trọng, cùng với những mảnh ghi chép mật mà anh đã thu thập được. Ánh mắt anh tập trung cao độ, tựa như một tia lửa nhỏ trong màn đêm, lướt qua từng nét chữ, từng ký hiệu. Sau cuộc gặp gỡ với Mị Lan, những mảnh thông tin rời rạc trong đầu anh bắt đầu xoáy vào nhau, tạo thành một cơn lốc suy đoán không ngừng.

Anh nhớ lại lời Vệ Khải – kẻ tạp dịch cấp thấp bị Bách Lý Hồng lợi dụng – về kế hoạch phụ của Thái Huyền Thánh Địa liên quan đến một linh mạch cổ xưa dưới Cấm Địa Tổ Sư. Kẻ kia muốn đưa thứ gì đó vào, hoặc lấy thứ gì đó ra. Rồi những lời thăm dò đầy ẩn ý của Mị Lan, về một "giao dịch lớn" ở Mộ Dung Thế Gia, và đặc biệt là ánh mắt nàng khi anh nhắc đến Tiên Thiên Ấm Dương Đan.

"Không thể là ngẫu nhiên," Trình Vãn Sinh lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng gần như tan biến vào không gian. Anh đưa ngón tay gầy gò, có chút chai sần vì tu luyện, lướt trên bản đồ, khoanh tròn vị trí Thái Huyền Thánh Địa, rồi lại dừng lại ở những phủ đệ xa hoa của Mộ Dung Thế Gia rải rác trong Thiên Nguyên Đế Đô. "Bách Lý Hồng và Mị Lan... Hai kẻ này, một thì muốn thao túng thánh địa, một thì muốn lợi dụng mọi cơ hội để kiếm lời. Cả hai đều hướng về Tiên Thiên Ấm Dương Đan, và giờ đây lại cùng ám chỉ đến Mộ Dung."

Anh trầm tư. Giữa Mộ Dung Thế Gia, Thái Huyền Thánh Địa, Bách Lý Hồng và Tiên Thiên Ấm Dương Đan, chắc chắn có một sợi dây liên kết vô hình. Mộ Dung Thế Gia, một trong tứ đại thế gia của Trung Châu, sở hữu sức mạnh và ảnh hưởng không hề nhỏ. Liệu họ đang là đồng minh của Bách Lý Hồng, một con cờ trong tay hắn, hay bản thân họ cũng đang bị lợi dụng? Hoặc có lẽ, chính họ là người đang nắm giữ một mảnh ghép quan trọng liên quan đến linh mạch cổ xưa hay Tiên Thiên Ấm Dương Đan?

Trình Vãn Sinh thở ra một hơi thật nhẹ, kéo chiếc Ngọc Giản Vô Danh ra khỏi túi áo. Ánh sáng xanh nhạt từ ngọc giản lan tỏa, chiếu rọi lên gương mặt anh. Anh dùng thần thức của mình để lướt qua những ghi chép cổ xưa về các mối quan hệ phức tạp giữa các thế lực ở Trung Châu, về lịch sử của Mộ Dung Thế Gia, về những bí mật ẩn chứa trong các linh mạch cổ đại. Anh tìm kiếm bất kỳ thông tin nào về sự hợp tác bất thường, về những giao dịch bí mật giữa Mộ Dung và các thế lực khác, đặc biệt là những giao dịch liên quan đến dược liệu quý hiếm hoặc tài nguyên linh mạch.

Những dòng chữ cổ xưa hiện lên trong tâm trí anh như những con rắn uốn lượn, mỗi từ đều mang theo sức nặng của lịch sử và những âm mưu bị chôn vùi. Anh đọc về cách Mộ Dung Thế Gia đã từng thao túng một số linh mạch nhỏ, về việc họ có những kho tàng dược liệu bí mật, và về sự cảnh giác cực độ của họ đối với bất kỳ sự xâm nhập nào. Trình Vãn Sinh biết, Mị Lan không phải là loại người sẽ tùy tiện đưa ra một "món hời" mà không có sự toan tính. Nàng muốn anh hợp tác, có nghĩa là nàng thấy được giá trị của anh trong việc đối phó với Mộ Dung, hoặc ít nhất là trong việc khai thác thông tin từ họ.

"Kẻ mạnh không phải là kẻ không bao giờ gục ngã, mà là kẻ gục ngã rồi vẫn đứng dậy," anh tự nhủ, câu nói đó như một lời nhắc nhở về con đường anh đã chọn. Anh không phải là kẻ mạnh về sức mạnh thuần túy, nhưng anh là kẻ mạnh trong việc sống sót. Và để sống sót, anh phải nắm bắt mọi thông tin, hiểu rõ mọi mối đe dọa.

Sự phức tạp của thế giới tu tiên Trung Châu hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết. Mỗi thế lực đều có những toan tính riêng, mỗi cá nhân đều là một quân cờ trong ván cờ lớn hơn. Trình Vãn Sinh cảm thấy mình đang bị cuốn sâu hơn vào dòng xoáy của quyền lực và âm mưu. Anh không thể lùi bước. Anh cần thông tin. Và Mộ Dung Thế Gia, với những ám chỉ từ Mị Lan, chính là mục tiêu tiếp theo của anh. Anh cần phải biết Mộ Dung Thế Gia đang đóng vai trò gì trong kế hoạch của Bách Lý Hồng, và liệu "giao dịch lớn" mà Mị Lan nhắc đến có phải là chìa khóa để giải mã bí ẩn về Tiên Thiên Ấm Dương Đan hay không.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí đêm tràn vào lồng ngực. Sự căng thẳng nội tâm không hề giảm bớt, nhưng đôi mắt anh càng trở nên sắc bén và kiên định hơn. Anh không thể để mình bị động. Nếu muốn sống sót, anh phải chủ động tìm kiếm nguy hiểm, hoặc ít nhất là hiểu rõ nó.

Bản đồ Thiên Nguyên Đế Đô trên bàn, dưới ánh sáng mờ ảo của Ngọc Giản Vô Danh, như một chiến trường thu nhỏ. Trình Vãn Sinh đưa ngón tay đến một chi nhánh của Mộ Dung Thế Gia nằm ở khu vực phía đông bắc thành phố. Đây là một phủ đệ lớn, dù chỉ là chi nhánh, nhưng lại có vẻ bề ngoài ít phô trương hơn so với các phủ đệ trung tâm. Chính sự kín đáo này, đôi khi lại là nơi ẩn chứa nhiều bí mật nhất. Anh quyết định, đây sẽ là điểm khởi đầu.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Thiên Nguyên Đế Đô. Những tia nắng cuối cùng còn vương vấn trên những mái ngói cong vút, những phù điêu chạm trổ tinh xảo của phủ đệ chi nhánh Mộ Dung Thế Gia, khiến nó càng thêm vẻ cổ kính và trang nghiêm. Dù chỉ là một chi nhánh, nơi đây vẫn toát lên khí thế uy nghi, trầm mặc, mang đậm dấu ấn của một thế gia lâu đời. Tiếng gió nhẹ luồn qua những tán cây cổ thụ trong vườn, mang theo mùi hương trầm thoang thoảng, mùi gỗ quý từ bên trong phủ đệ, và cả tiếng nước chảy róc rách từ một đài phun nước được chạm khắc hình rồng đang phun trào giữa sân.

Trình Vãn Sinh, ẩn mình trong bóng tối của một con hẻm nhỏ đối diện, đã vận dụng Huyễn Ảnh Phù. Chiếc phù chú đã kích hoạt, tạo ra một lớp màn năng lượng vô hình bao bọc lấy anh, khiến khí tức và hình dáng anh hòa lẫn vào màn đêm đang dần buông xuống. Anh đứng đó, tựa như một cái bóng mờ nhạt, hòa vào những mảng tối của bức tường rêu phong, chỉ có đôi mắt là vẫn sáng quắc, tinh tường quan sát từng chi tiết nhỏ nhất.

Anh không vội vàng. Đây không phải là một cuộc tấn công bất ngờ, mà là một cuộc trinh sát tỉ mỉ. Anh bắt đầu từ những lính gác. Họ mặc áo giáp nhẹ, tay cầm trường thương, đứng gác ở những vị trí chiến lược. Bước chân của họ đều đặn, trang trọng, thể hiện sự huấn luyện bài bản. Ánh mắt họ quét qua lại, cảnh giác nhưng không quá căng thẳng, như thể họ đã quá quen thuộc với sự yên bình giả tạo của nơi này. Trình Vãn Sinh ghi nhớ số lượng lính gác, lộ trình tuần tra của họ, thời gian họ thay ca, và cả những thói quen nhỏ nhất của từng người – cái nhíu mày thoáng qua của một người lính khi gió thổi mạnh, cái nhấp môi khô khốc của người khác khi đêm về.

Sau đó, anh chuyển sự chú ý đến các pháp trận phòng ngự. Chúng không hiển hiện rõ ràng, nhưng với khả năng quan sát và kiến thức sâu rộng về trận pháp mà anh đã tích lũy, Trình Vãn Sinh có thể cảm nhận được sự dao động năng lượng tinh vi trong không khí. Những đường vân sáng mờ ảo, gần như trong suốt, uốn lượn trên tường thành, trên cổng chính, và thậm chí là trên mái nhà. Chúng liên kết với nhau, tạo thành một mạng lưới phòng thủ chặt chẽ, vô cùng kiên cố.

"Phòng ngự chặt chẽ đến mức gần như hoàn hảo," Trình Vãn Sinh thầm nghĩ, một cảm giác thán phục nhưng cũng đầy thách thức dâng lên trong lòng. Mộ Dung Thế Gia quả nhiên không hổ danh là một trong tứ đại thế gia. Tuy nhiên, anh biết rõ một điều: "Không có gì là tuyệt đối. Luôn có một mắt xích yếu."

Anh kiên nhẫn. Hoàng hôn dần tàn, màn đêm hoàn toàn bao trùm, mang theo cái lạnh lẽo đặc trưng của khí hậu Trung Châu. Ánh trăng bắt đầu ló dạng, rải ánh bạc xuống khắp phủ đệ, khiến những chi tiết ẩn mình càng trở nên rõ ràng hơn dưới con mắt của anh. Trình Vãn Sinh di chuyển nhẹ nhàng, lướt qua những bóng cây, những góc khuất, như một ảo ảnh. Anh chú ý đến các điểm mù trong tầm nhìn của lính gác, các khu vực ít được tuần tra, và đặc biệt là sự dao động năng lượng của các trận pháp phòng ngự.

Mỗi khi một lính gác thay ca, hoặc khi một pháp trận nhỏ tự động điều chỉnh năng lượng, sẽ có một khoảnh khắc rất ngắn, một sự chệch choạc cực kỳ nhỏ mà hầu như không ai có thể nhận ra. Anh tập trung vào những khoảnh khắc đó, so sánh chúng với những gì anh đã học được từ Ngọc Giản Vô Danh về các loại trận pháp phòng ngự phổ biến và những điểm yếu cố hữu của chúng.

Mắt anh dừng lại ở khu vực nhà kho phía sau phủ đệ, nơi có vẻ như ít được chú ý hơn. Các bức tường ở đây có vẻ cũ kỹ hơn một chút, và linh khí nồng đậm bao trùm toàn bộ phủ đệ dường như có phần loãng hơn ở khu vực này. Một lính gác tuần tra ở đó thường có xu hướng đi nhanh hơn, hoặc dành ít thời gian kiểm tra hơn. Và rồi, anh phát hiện ra nó.

Một pháp trận thứ cấp, được thiết kế để bảo vệ nhà kho, có một sự mất cân bằng nhỏ trong quá trình hoạt động. Nó không phải là một lỗi, mà là một đặc tính. Mỗi khi chu kỳ năng lượng của nó chuyển giao từ trạng thái tĩnh sang trạng thái quét, sẽ có một khoảng thời gian cực kỳ ngắn, chỉ khoảng ba nhịp thở, mà năng lượng phòng ngự ở một góc nhất định của bức tường sẽ yếu đi đáng kể. Điều này xảy ra cứ mỗi hai canh giờ, trùng với thời điểm một số lính gác ở khu vực đó thay ca.

Sự suy yếu đó nhỏ đến mức chỉ một cường giả am hiểu sâu về trận pháp mới có thể cảm nhận được, và cần sự tập trung cao độ để xác định chính xác thời điểm. Hơn nữa, nó chỉ là một "khe hở" về năng lượng, không phải một lỗ hổng vật lý, nên việc đột nhập đòi hỏi một kỹ năng ẩn thân và xuyên qua pháp trận cực kỳ tinh vi.

Trình Vãn Sinh nheo mắt. Đây chính là điểm yếu mà anh đang tìm kiếm. Nó không hiển hiện rõ ràng, không phải là một sự lơ là thô thiển. Mà nó là một phần của hệ thống, một nhịp đập lỗi nhịp trong một cỗ máy hoàn hảo. "Một sự mất cân bằng nhỏ nhưng có thể khai thác. Hắn biết mình đang tìm kiếm gì, và hắn đã tìm thấy nó." Anh không khỏi tự hào về khả năng quan sát và phân tích của mình. Nhưng đồng thời, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Dù đã tìm thấy kẽ hở, việc thâm nhập vào một thế gia lớn như Mộ Dung vẫn là một hành động cực kỳ mạo hiểm, có thể phải trả giá bằng cả mạng sống.

Dưới ánh trăng mờ, căn phòng trọ bí mật của Trình Vãn Sinh giờ đây không chỉ đơn thuần là một nơi ẩn náu, mà đã trở thành một trung tâm chỉ huy thu nhỏ. Trên bàn đá, những bản vẽ phác thảo sơ sài về cấu trúc của chi nhánh Mộ Dung Thế Gia đã được trải ra, phủ kín bởi những ghi chú chi tiết, những đường mũi tên chỉ dẫn, và những vòng tròn đánh dấu đỏ. Mùi giấy và mực mới trộn lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của căn phòng, tạo nên một không khí tĩnh mịch, chỉ có tiếng hít thở đều đều của Trình Vãn Sinh là vang vọng.

Anh ngồi đó, đôi mắt vẫn sắc bén như cũ, nhưng giờ đây đã pha thêm chút mệt mỏi sau hàng giờ liền tập trung cao độ. Anh cầm một cây bút lông, vẽ thêm một vòng tròn nhỏ ở góc khuất của nhà kho phía sau phủ đệ Mộ Dung. Đây chính là "kẽ hở" anh đã phát hiện. Anh dùng bút đánh dấu thời điểm nó xuất hiện, ba nhịp thở ngắn ngủi mỗi hai canh giờ, trùng với thời điểm lính gác thay ca và pháp trận tự động điều chỉnh.

"Sơ hở này chỉ tồn tại trong vài khắc mỗi ngày," Trình Vãn Sinh lẩm bẩm, giọng nói trầm khàn, như thể đang nói chuyện với chính mình. "Rất nhỏ, rất tinh vi, nhưng đủ để ta luồn vào. Vấn đề là, bên trong đó sẽ có gì?" Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, mang theo cả sự tò mò và một nỗi sợ hãi mơ hồ. Anh biết, việc thâm nhập vào một thế gia lớn không phải là trò đùa. Mỗi bước đi đều có thể dẫn đến cái chết.

Nỗi ám ảnh về cái giá phải trả cho mỗi lần 'sống sót' lại hiện về. Anh đã thấy quá nhiều người ngã xuống vì sự tò mò, vì lòng tham, hoặc chỉ đơn giản là vì ở sai chỗ, sai thời điểm. Anh đã học được rằng, trong thế giới tu tiên này, mạng người rẻ như cỏ rác, và kẻ mạnh mới là kẻ có tiếng nói. Nhưng anh không phải là kẻ mạnh theo định nghĩa thông thường. Anh mạnh vì anh biết cách lùi bước, biết cách suy tính, và biết cách sống sót.

Anh kích hoạt Ngọc Giản Vô Danh một lần nữa, tìm kiếm thêm thông tin về cấu trúc bên trong của các nhà kho thuộc Mộ Dung Thế Gia, về các loại tài liệu họ thường lưu trữ, và đặc biệt là các biện pháp đối phó với những kẻ xâm nhập bất ngờ. Ngọc Giản Vô Danh cung cấp cho anh một số mô tả chung về các trận pháp phòng ngự nội bộ, các cơ quan bẫy, và thậm chí cả những loại linh thú cảnh giới có thể được dùng để canh gác.

Trình Vãn Sinh nhắm mắt lại, trong đầu anh tái hiện lại toàn bộ quá trình thâm nhập. Anh hình dung mình sẽ lướt qua lớp màn năng lượng mỏng manh của pháp trận, di chuyển như một cái bóng không tiếng động qua hành lang vắng vẻ, né tránh các cơ quan bẫy, và tìm kiếm mục tiêu. Anh cần tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào về "giao dịch lớn" mà Mị Lan đã nhắc đến, hoặc bất kỳ thông tin nào liên quan đến linh mạch cổ xưa dưới Cấm Địa Tổ Sư của Thái Huyền Thánh Địa, hay thậm chí là Tiên Thiên Ấm Dương Đan.

Anh thận trọng vạch ra lộ trình thâm nhập khả thi nhất, từ điểm yếu ở nhà kho, qua các hành lang ít được tuần tra, đến những khu vực có khả năng chứa đựng thông tin quan trọng. Anh cũng không quên chuẩn bị sẵn sàng cho những tình huống xấu nhất. Huyễn Ảnh Phù sẽ là công cụ chính giúp anh tàng hình và né tránh. Bích Lạc Linh Giáp, một món phòng ngự quý giá, sẽ được giấu kín dưới lớp y phục, sẵn sàng kích hoạt nếu bị phát hiện và phải đối mặt với nguy hiểm trực diện. Anh còn chuẩn bị một số loại độc dược nhẹ để làm tê liệt hoặc gây mê lính gác nếu cần, và một vài lá bùa ẩn thân dự phòng.

"Kẻ mạnh không phải là kẻ không bao giờ gục ngã, mà là kẻ gục ngã rồi vẫn đứng dậy," anh thầm nhủ. Nhưng anh chưa từng muốn gục ngã, dù chỉ một lần. Anh phải tính toán mọi thứ thật kỹ lưỡng, để không bao giờ phải gục ngã. Anh đã quá quen với cảm giác cô độc này, với việc phải tự mình đối mặt với mọi nguy hiểm.

Anh biết, hành động này có thể không đơn giản như vẻ ngoài của nó. Liệu điểm yếu mà anh phát hiện có phải là ngẫu nhiên, hay đó là một "bẫy" tinh vi, một phần của âm mưu lớn hơn do Bách Lý Hồng hoặc một thế lực khác cố tình tạo ra để dẫn dắt những kẻ tò mò như anh? Suy nghĩ đó khiến anh rùng mình, nhưng không làm anh chùn bước. Anh phải biết. Anh phải hiểu.

Việc thâm nhập chi nhánh Mộ Dung Thế Gia này có thể sẽ đưa anh đến gần hơn với một bí mật cụ thể về Tiên Thiên Ấm Dương Đan, hoặc kế hoạch thực sự của Bách Lý Hồng ở Thái Huyền Thánh Địa. Cũng có thể, anh sẽ tình cờ gặp gỡ Mộ Dung Tĩnh, vị tiểu thư thiên tài của thế gia, hoặc một nhân vật quan trọng khác, và sự gặp gỡ đó sẽ thay đổi quỹ đạo của mọi thứ.

Trình Vãn Sinh đứng dậy, vươn vai. Các khớp xương kêu răng rắc. Anh cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí đêm, sự căng thẳng nhẹ của cơ bắp khi chuẩn bị cho một hành động mạo hiểm. Cảm giác giấy sần sùi dưới ngón tay khi anh lật lại những ghi chép, từng nét chữ đều là kết quả của sự suy tính kỹ lưỡng.

"Ta chưa từng muốn sống lâu hơn ai, chỉ là không muốn chết trước khi hiểu mình là ai," anh thì thầm. Và để hiểu mình là ai, anh phải tiếp tục đi, tiếp tục khám phá, tiếp tục sống sót. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ. Trăng đã khuất sau những đám mây đen, báo hiệu một đêm giông bão sắp tới. Nhưng đối với Trình Vãn Sinh, những cơn giông bão đó đã là một phần không thể thiếu trong cuộc đời anh. Anh đã sẵn sàng đối mặt với nó.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free