Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 121: Huyễn Nguyệt Độc Khí, Tuyết Lạnh Lời Nguyền

Một màn linh khí xanh biếc lấp lánh như ngọc, dịu nhẹ mà kiên cố, bao phủ lấy Trình Vãn Sinh, hòa tan vào từng sợi y phục cũ kỹ của y. Quá trình tế luyện Bích Lạc Linh Giáp đã hoàn tất một phần, không phải là sự dung hợp hoàn toàn, mà là một sự "nhập hóa", khiến linh giáp có thể tùy ý biến đổi, ẩn mình dưới lớp da thịt, hoặc hóa thành y phục bình thường, nhưng vẫn giữ được bản chất phòng ngự tuyệt luân. Y đã không còn ở trong mật thất tĩnh mịch, mà thay vào đó là một không gian hoàn toàn khác, một thế giới tràn ngập linh khí và hiểm nguy: Vườn Thảo Dược Bí Mật của Bí Cảnh Huyễn Nguyệt.

Buổi sáng sớm nơi đây chìm trong màn sương mù dày đặc, màu xanh xám của nó không chỉ che khuất tầm nhìn, khiến vạn vật trở nên mờ ảo, mà còn mang theo một mùi độc khí cay nồng, nhẹ nhàng len lỏi vào từng kẽ hở, từng lỗ chân lông. Không khí lạnh lẽo và ẩm ướt, khiến xương cốt dường như cũng bị nhiễm hơi sương mà thấm lạnh. Tiếng gió rít nhẹ, mang theo những làn độc khí cuộn xoáy, tạo nên một bản giao hưởng rùng rợn, hòa cùng tiếng côn trùng kêu rè rè ẩn hiện trong tán lá. Trình Vãn Sinh nhẹ nhàng lướt qua những lối đi quanh co, bước chân y nhẹ như không, gần như không tạo ra một tiếng động nào trên thảm thực vật ẩm ướt. Bích Lạc Linh Giáp đã biến thành một lớp áo lót mỏng, ôm sát cơ thể, mang lại cho y cảm giác an toàn, nhưng cũng không hoàn toàn ngăn cản được cái lạnh lẽo của độc khí đang cố gắng xâm nhập.

"Bích Lạc Linh Giáp quả nhiên là pháp bảo phòng ngự đỉnh cấp, ngay cả độc khí này cũng giảm đi đáng kể. Nhưng vẫn không thể chủ quan..." Trình Vãn Sinh thầm nhủ, tâm trí y hoạt động không ngừng nghỉ. Cái cảm giác lạnh lẽo vẫn còn đó, dù yếu ớt hơn nhiều so với việc không có giáp bảo hộ. Điều đó cho thấy độc khí Huyễn Nguyệt này không hề tầm thường. Nó tinh xảo hơn y nghĩ, không chỉ đơn thuần là công kích vật lý hay linh lực, mà còn có khả năng len lỏi, thẩm thấu, tác động đến cả tinh thần. Y đưa tay áo lên che nhẹ mũi, cố gắng hít thở thật nông để hạn chế lượng độc khí xâm nhập. Ngọc Giản Vô Danh, với những kiến thức uyên thâm về các loại độc vật và linh thảo, đã được y vận dụng triệt để. Từng loại thực vật y đi qua đều được y phân tích nhanh chóng trong đầu: loại nào mang độc tính ăn mòn, loại nào gây ảo giác, loại nào có thể làm tê liệt linh mạch. Y né tránh chúng một cách khéo léo, đôi khi chỉ là một bước chân dịch chuyển nhỏ, đôi khi là nghiêng người qua một bên, không để bất kỳ lá cây hay bông hoa độc nào chạm vào mình.

Mùi thảo dược tươi mát và nồng đậm của vô số linh thảo, từ những cây linh chi ngàn năm đến những loại kỳ hoa dị thảo chưa từng thấy, đan xen với mùi đất ẩm và mùi nấm mốc đặc trưng của rừng già. Trình Vãn Sinh chậm rãi tiến sâu hơn vào khu vườn, ánh mắt y không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, tìm kiếm những chi tiết nhỏ nhất. Y biết, trong môi trường như thế này, một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng cả mạng sống. Linh khí tinh thuần từ Bích Lạc Linh Giáp liên tục lưu chuyển trong cơ thể y, tạo thành một lớp màn bảo hộ thứ hai, ngăn chặn độc khí làm loạn linh lực. Y cảm nhận rõ ràng từng dòng linh khí vận chuyển êm ái, như một dòng suối mát lành chảy qua cơ thể đang căng thẳng của mình.

Đột nhiên, một luồng khí tức quen thuộc lướt qua khứu giác Trình Vãn Sinh, một mùi thuốc nồng, hỗn tạp giữa mùi linh thảo, mùi tro tàn và một chút gì đó rất... độc. Y không khỏi nhếch môi, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên khuôn mặt bình thường. Dược Lão Quái. Quả nhiên là ông ta. Trong Bí Cảnh Huyễn Nguyệt này, nơi tràn ngập độc vật và cạm bẫy, thì không có ai phù hợp hơn Dược Lão Quái để xuất hiện ở Vườn Thảo Dược Bí Mật. Mùi hương này không quá xa, đủ để Trình Vãn Sinh xác định được phương hướng. Y tăng thêm sự cẩn trọng, không phải để tránh né, mà là để tiếp cận một cách bí mật nhất có thể. Y không muốn gây chú ý, đặc biệt là với một nhân vật như Dược Lão Quái, người có khả năng nhìn thấu nhiều thứ hơn vẻ ngoài gầy gò của ông ta.

"Độc khí Huyễn Nguyệt này tinh xảo hơn ta nghĩ, có vẻ như cần một loại thuốc giải đặc biệt hơn," Trình Vãn Sinh tự nhủ, trong lúc y đang lùi lại một bước để tránh một chùm hoa tím biếc đang nhẹ nhàng tỏa ra một làn hương quyến rũ chết người. Loài hoa này có vẻ đẹp mê hoặc, nhưng Ngọc Giản Vô Danh đã cảnh báo nó có thể làm tê liệt ý chí, khiến người ta lạc lối trong ảo ảnh. Y đã chuẩn bị sẵn một loại linh đan giải độc phổ thông, nhưng y biết nó không đủ để đối phó với tất cả những loại độc dược tinh vi nơi đây. Kiến thức của Dược Lão Quái sẽ là chìa khóa. Trình Vãn Sinh chậm rãi, từng bước một, hướng về phía mùi thuốc nồng đậm kia, như một con linh miêu đang dò xét con mồi, nhưng thực chất là một học trò đang tìm kiếm tri thức từ vị thầy bất đắc dĩ. Trong lòng y, sự cảnh giác và khao khát sinh tồn luôn song hành, hòa quyện vào nhau, tạo nên một con người Trình Vãn Sinh đầy mâu thuẫn nhưng cũng vô cùng kiên định.

***

Sương mù đã bắt đầu tan dần, những tia nắng yếu ớt đầu tiên xuyên qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền thảm thực vật xanh tươi. Không khí vẫn mát mẻ, nhưng mùi độc khí cay nồng lúc trước đã được thay thế bằng mùi thảo dược tươi mới và một chút mùi đất ẩm sau màn sương đêm. Trình Vãn Sinh cuối cùng cũng tìm thấy Dược Lão Quái. Ông già gầy gò, râu tóc bạc phơ rối bù, vẫn mặc chiếc áo bào lấm lem đủ loại dược liệu, đang ngồi xổm bên một gốc cây cổ thụ, tỉ mẩn dùng một con dao nhỏ cạo từng lớp bào tử từ một cây nấm độc màu tím hiếm gặp. Ánh mắt sắc bén như chim ưng của ông ta tập trung hoàn toàn vào công việc, dường như không hề nhận ra sự hiện diện của Trình Vãn Sinh.

Tuy nhiên, khi Trình Vãn Sinh vừa đặt chân đến một khoảng trống nhỏ, Dược Lão Quái đã ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào y, không một chút ngạc nhiên. "Ngươi còn sống là tốt rồi." Giọng ông ta khàn khàn, nhưng đầy sức nặng, như thể ông đã đoán trước được sự xuất hiện của y. "Bí Cảnh này không phải nơi cho kẻ yếu đuối... hay kẻ ngây thơ." Dược Lão Quái ngừng tay, vuốt nhẹ chòm râu bạc, rồi ném cho Trình Vãn Sinh một viên linh đan nhỏ màu xanh đen, tỏa ra một mùi hương cực kỳ khó chịu. "Độc khí ở đây rất đặc biệt, không chỉ hại thân mà còn loạn thần. Ngươi phải học cách dùng độc để kháng độc, thậm chí là dùng độc để tự vệ. Đây, mấy thứ này tạm thời đủ cho ngươi xoay sở." Ông ta lại ném thêm hai lọ nhỏ, một chứa đầy bột mịn màu vàng, một chứa vài viên hoàn màu đỏ sẫm. "Nhớ kỹ, kẻ sống sót mới là kẻ chiến thắng."

Trình Vãn Sinh vội vàng đón lấy, cẩn thận cất vào túi trữ vật. "Đa tạ Dược Lão Quái đã chỉ giáo." Y khẽ cúi đầu, thái độ khiêm nhường. "Vãn Sinh cũng đang loay hoay với mấy loại độc khí tinh xảo nơi đây."

Dược Lão Quái hừ nhẹ một tiếng, lại cúi xuống tiếp tục công việc của mình. "Mấy thứ độc khí bên ngoài này chỉ là trò mèo vặt. Ngươi phải cẩn thận với khu vực sâu bên trong, gần Hồ Ngưng Linh. Nơi đó có một loại Độc Vương, một con Linh Thú Độc Cổ cổ xưa, đã hấp thụ linh khí độc hại của Bí Cảnh này qua hàng ngàn năm. Nó không chỉ mạnh mẽ mà còn cực kỳ xảo quyệt. Tôn Giả Hắc Phong đang hướng tới đó, muốn thu phục nó làm linh thú chiến đấu của hắn."

Trình Vãn Sinh giật mình, sắc mặt hơi biến đổi. Tôn Giả Hắc Phong? Độc Vương? Điều này vượt xa suy đoán của y. "Độc Vương... Linh Thú Độc Cổ?" Y lặp lại, cố gắng ghi nhớ từng chữ. "Lão Quái, nếu đã nguy hiểm như vậy, tại sao Tôn Giả Hắc Phong lại muốn thu phục nó?"

Dược Lão Quái cười khẩy, tiếng cười nghe như tiếng đá mài vào nhau. "Hắc Phong hắn ta muốn sức mạnh tuyệt đối. Độc Vương đó có khả năng ngưng luyện vạn độc, một khi được hắn khống chế, sẽ trở thành một vũ khí kinh khủng. Hắn muốn dùng nó để thanh lọc Bí Cảnh, hay đúng hơn là 'tẩy rửa' những kẻ cản đường hắn. Nhưng đâu dễ như vậy. Con Linh Thú Độc Cổ đó không phải là thứ dễ thuần hóa. Kẻ nào tiếp cận nó mà không có phương pháp đặc biệt, sẽ biến thành một vũng máu độc." Ông ta liếc nhìn Trình Vãn Sinh, ánh mắt đầy ẩn ý. "Ngươi, kẻ khôn ngoan, tốt nhất là tránh xa chỗ đó ra. Đừng có tham lam những thứ không thuộc về mình. Sống sót đã rồi hẵng nói chuyện đạo đức!"

Trình Vãn Sinh gật đầu lia lịa, ánh mắt sắc bén lướt qua Dược Lão Quái, cố gắng nắm bắt từng chi tiết nhỏ trong lời nói và hành động của ông. Y nhận ra Dược Lão Quái đang chỉ Trình Vãn Sinh cách phân biệt nấm độc, loại nào có thể dùng để điều chế thuốc giải tức thời từ lá cây dại xung quanh, loại nào chỉ nên tránh xa. Từng động tác của Dược Lão Quái đều ẩn chứa kinh nghiệm và tri thức uyên bác. Trình Vãn Sinh ghi nhớ mọi thứ một cách tỉ mỉ, không bỏ sót một chi tiết nào. Y cảm nhận được mùi linh khí tinh khiết từ cây nấm độc, nhưng cũng xen lẫn mùi độc tính chết người, một sự kết hợp đầy mâu thuẫn.

"Dược Lão Quái quả nhiên là kỳ nhân, ngay cả trong Bí Cảnh cũng có thể gặp được. Những lời chỉ dạy này còn quý hơn linh đan diệu dược," Trình Vãn Sinh thầm nghĩ. Y biết, kiến thức về độc dược và cách đối phó với chúng sẽ là một lợi thế cực lớn trong Bí Cảnh Huyễn Nguyệt này, và cả trên con đường tu tiên đầy cạm bẫy phía trước. Y không hỏi thêm gì về Độc Vương hay Tôn Giả Hắc Phong, chỉ im lặng quan sát và học hỏi. Y biết, có những lúc, lắng nghe và ghi nhớ quan trọng hơn là hỏi han. Y đã có đủ thông tin để cẩn trọng hơn trong hành trình của mình.

Dược Lão Quái lại ho khù khụ vài tiếng, rồi đưa tay chỉ về phía một cây dây leo màu đỏ tươi. "Loại này, nhìn thì đẹp, nhưng một khi chạm vào, sẽ khiến linh lực của ngươi bị phong bế tạm thời. Ngươi phải dùng loại phấn này," ông ta vừa nói vừa chỉ vào lọ bột màu vàng Trình Vãn Sinh vừa cất, "rắc lên, nó sẽ trung hòa độc tính, nhưng chỉ trong một thời gian ngắn. Quan trọng nhất là, độc khí ở đây thường đi kèm với ảo ảnh, khiến người ta mất phương hướng. Hãy giữ vững tâm trí, đừng để bị những gì ngươi thấy hay nghe đánh lừa."

Trình Vãn Sinh gật đầu, ánh mắt kiên định. Y đã có kinh nghiệm đối phó với ảo ảnh từ những lần trước, nhưng lời nhắc nhở của Dược Lão Quái vẫn vô cùng hữu ích. Mùi thuốc nồng nặc và mùi đất ẩm xung quanh Dược Lão Quái càng khiến y cảm thấy mình đang ở đúng nơi, đúng thời điểm để thu thập những tri thức quý giá. Y ở lại thêm một lúc, không ngừng quan sát Dược Lão Quái và những loại linh thảo xung quanh, cố gắng khắc sâu vào trí nhớ mọi chi tiết nhỏ nhất. Khi Dược Lão Quái cuối cùng cũng đứng dậy, vỗ vỗ vào áo bào, Trình Vãn Sinh cũng biết đã đến lúc rời đi. Y không muốn làm phiền ông lão quá lâu, cũng không muốn gây chú ý. "Vãn Sinh xin cáo từ, đa tạ Dược Lão Quái."

Dược Lão Quái chỉ phất tay, không nói thêm lời nào, rồi thân ảnh gầy gò của ông ta nhanh chóng biến mất vào màn sương mù vừa tan còn sót lại, để lại Trình Vãn Sinh một mình trong Vườn Thảo Dược Bí Mật, với những kiến thức mới và một cảm giác căng thẳng hơn về những hiểm nguy đang chờ đợi phía trước.

***

Sương mù đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho ánh nắng yếu ớt xuyên qua kẽ lá, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất rừng ẩm ướt. Không khí lúc này mát mẻ hơn, nhưng lại mang theo một chút oi nồng khó chịu của phấn độc, trộn lẫn với mùi linh khí hỗn loạn từ một cuộc giao chiến đang diễn ra không xa. Trình Vãn Sinh đang cẩn trọng dò xét một bụi cây kỳ lạ thì tiếng giao chiến ầm ĩ đột ngột vang lên, kéo theo những luồng linh lực chấn động cả không gian. Y lập tức ẩn mình vào sau một tảng đá lớn được phủ đầy rêu phong, vận dụng Bích Lạc Linh Giáp để che giấu khí tức, đồng thời lấy ra Huyễn Ảnh Phù, chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống.

Từ vị trí ẩn nấp của mình, Trình Vãn Sinh nhìn thấy một cảnh tượng hỗn loạn. Bạch Lạc Tuyết, với y phục trắng tinh đã lấm lem đôi chút, đang chật vật rút kiếm ngăn chặn những cánh hoa sắc bén như lưỡi đao. Bên cạnh nàng là Kiếm Đường Sư Huynh, dáng vẻ uy phong thường ngày giờ có phần lúng túng, linh lực đang bị phân tán để chống lại những làn phấn độc. Và Nữ Đệ Tử Đa Miệng, khuôn mặt xinh xắn giờ tái mét, đang vừa né tránh vừa la hét thất thanh. Chúng đang đối phó với một loài yêu hoa khổng lồ, thân cây xoắn vặn như xúc tu, những cánh hoa rực rỡ sắc màu nhưng lại phun ra những làn phấn độc màu tím biếc, tạo nên ảo giác và suy yếu linh lực. Đó chính là Mê Huyễn Yêu Hoa, một loài thực vật cực kỳ nguy hiểm mà Dược Lão Quái vừa nhắc tới.

"Ôi trời, độc quá! Sư tỷ, sư huynh, mau nghĩ cách đi!" Nữ Đệ Tử Đa Miệng kêu lên, giọng nói the thé mang theo sự sợ hãi. "Linh lực của ta sắp không chống đỡ nổi rồi!"

Kiếm Đường Sư Huynh cố gắng quát lớn: "Im đi! Tập trung vào! Đừng để phấn độc làm loạn tâm trí!" Hắn vung kiếm, tạo ra một luồng kiếm khí sắc bén, chém đứt vài xúc tu của yêu hoa, nhưng ngay lập tức, những xúc tu khác lại mọc ra, và làn phấn độc lại càng dày đặc hơn.

Bạch Lạc Tuyết, thân hình cao ráo thanh thoát, khí chất lạnh lùng như băng, vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua tình thế hiểm nghèo, nhưng rõ ràng nàng đang gặp khó khăn. Tu vi của nàng cao, kiếm pháp tinh xảo, nhưng kinh nghiệm đối phó với độc tố tinh xảo thì lại thiếu hụt. Linh lực trong cơ thể nàng bắt đầu có dấu hiệu trì trệ, và khuôn mặt xinh đẹp đã có chút ửng hồng bất thường vì độc tố đang xâm nhập. Mùi phấn độc cay nồng lan tỏa khắp nơi, khiến không khí trở nên ngột ngạt. Trình Vãn Sinh cảm nhận được cái gai người khi một luồng khí tức tà ác mờ ảo, quen thuộc đến đáng sợ, dường như lướt qua không gian, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của Tôn Giả Hắc Phong đang ở đâu đó gần đây, hoặc có thể, hắn đang tận hưởng cảnh tượng này.

Trong lúc Trình Vãn Sinh đang tập trung quan sát, một nhánh cây khô rắc nhẹ dưới chân y, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng rõ ràng trong không gian căng thẳng. Ngay lập tức, Kiếm Đường Sư Huynh và Nữ Đệ Tử Đa Miệng quay phắt lại, ánh mắt đầy cảnh giác.

"Ai đó?" Kiếm Đường Sư Huynh quát.

"Ôi trời, không phải là tên Trình Vãn Sinh hèn nhát đó sao?" Nữ Đệ Tử Đa Miệng thốt lên, giọng điệu đầy khinh miệt và chán ghét. "Chắc lại trốn từ đâu ra đây. Hắn đúng là đồ rắc rối, làm vướng chân chúng ta!" Khuôn mặt xinh xắn của nàng nhăn nhó, ánh mắt lanh lợi nhưng đầy vẻ khinh bỉ.

Trình Vãn Sinh chậm rãi bước ra khỏi chỗ ẩn nấp, dáng vẻ bình thường, không chút vội vã. Bích Lạc Linh Giáp đã hoàn toàn ẩn mình dưới lớp y phục cũ kỹ của y, khiến y trông không khác gì một tạp dịch yếu ớt. "Chỉ là đi ngang qua." Y đáp lời, giọng điệu điềm tĩnh.

"Đi ngang qua cái gì mà đi ngang qua!" Kiếm Đường Sư Huynh hừ lạnh một tiếng, ánh mắt sắc bén lướt qua Trình Vãn Sinh, đầy vẻ coi thường. "Loại tạp dịch hèn mọn, chỉ biết ẩn mình. Hừ, đừng có làm vướng chân Bạch sư tỷ. Mau cút đi!" Hắn không hề che giấu sự ghét bỏ.

Bạch Lạc Tuyết nhìn Trình Vãn Sinh bằng ánh mắt khó chịu. Nàng không nói gì, nhưng nội tâm nàng lại đang dậy sóng. *'Kẻ này... sao lại xuất hiện ở đây? Hắn lại muốn gây chuyện gì nữa đây?'* Nàng nhớ lại những lần trước Trình Vãn Sinh xuất hiện đều mang theo rắc rối. Tuy nhiên, nàng cũng nhận ra một điều bất thường. Mùi phấn độc cay nồng vẫn còn đó, nhưng khi Trình Vãn Sinh bước ra, nàng lại thoáng ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng khác lạ, rất nhẹ, rất tinh tế, như mùi bạc hà pha lẫn với hương hoa dại, dường như có khả năng làm dịu đi sự khó chịu do độc tố gây ra. Nàng nhíu mày, ánh mắt lướt qua vẻ bình tĩnh bất thường của Trình Vãn Sinh, một sự bình tĩnh không hề ăn nhập với vẻ ngoài yếu ớt của y.

Trình Vãn Sinh không đáp trả những lời khinh miệt. "Lại là những lời này... Phải rồi, ta là kẻ hèn nhát, ta chỉ muốn sống sót." Y thầm nghĩ. Tâm trí y hoàn toàn tĩnh lặng, không chút dao động bởi những lời lẽ cay độc. Y chỉ âm thầm quan sát Mê Huyễn Yêu Hoa và tình thế của ba người. Yêu hoa đang phun ra những làn phấn độc dày đặc, những cánh hoa sắc nhọn không ngừng vung vẩy, tạo thành một vòng vây chết chóc. Y nhận thấy Bạch Lạc Tuyết đang cố gắng tìm kiếm sơ hở, nhưng lại bị độc tố làm suy yếu.

Y nhẹ nhàng đưa tay vào trong tay áo, nơi Dược Lão Quái vừa đưa cho y lọ bột mịn màu vàng. Với một động tác cực kỳ tinh tế, Trình Vãn Sinh rắc nhẹ một nhúm bột vào không khí. Làn bột mịn như bụi, hầu như không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhẹ nhàng bay theo làn gió nhẹ, hòa vào làn phấn độc của Mê Huyễn Yêu Hoa. Đó là một loại độc dược tinh chế từ một loài linh thảo có khả năng kích thích giác quan của thực vật, đồng thời làm mất phương hướng mục tiêu của chúng. Y không muốn trực tiếp ra tay, điều đó sẽ khiến y lộ ra thực lực và thu hút sự chú ý không cần thiết. Nhưng y cũng không thể để Bạch Lạc Tuyết và những người khác bị nguy hiểm đến tính mạng, bởi vì điều đó cũng có thể tạo ra một sự hỗn loạn không lường trước được trong Bí Cảnh, ảnh hưởng đến sự an toàn của y.

Ngay lập tức, Mê Huyễn Yêu Hoa đột nhiên mất tập trung. Những xúc tu đang vung vẩy bỗng chững lại một nhịp, làn phấn độc phun ra cũng trở nên loạn xạ, không còn nhắm vào mục tiêu cụ thể. Nó như thể bị một thứ gì đó làm cho bối rối, những cánh hoa rực rỡ khẽ run lên, phát ra một tiếng gầm gừ nhẹ, không còn sự hung hãn như ban đầu. Cơ hội!

Bạch Lạc Tuyết, dù đang bị độc tố ảnh hưởng, vẫn là một thiên tài kiếm đạo. Nàng lập tức nhận ra sự thay đổi này. Ánh mắt nàng lóe lên một tia sáng, nắm chặt thanh kiếm trong tay, vận hết linh lực còn sót lại, một luồng kiếm khí sắc bén như băng tuyết lập tức bùng nổ, xuyên thẳng qua lớp phòng ngự của Mê Huyễn Yêu Hoa, chém vào giữa thân cây.

"Aaaaa!" Yêu hoa phát ra một tiếng kêu thảm thiết, thân cây khổng lồ đổ rạp xuống, những cánh hoa héo úa, tàn lụi nhanh chóng, làn phấn độc cũng tan biến vào không khí.

Ba người Bạch Lạc Tuyết, Kiếm Đường Sư Huynh và Nữ Đệ Tử Đa Miệng đều thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn còn sắc mặt tái nhợt vì bị độc tố ảnh hưởng. Nữ Đệ Tử Đa Miệng ngã ngồi bệt xuống đất, vừa ho sặc sụa vừa chửi rủa: "Thật là đáng sợ! May mà Bạch sư tỷ ra tay kịp thời!"

Bạch Lạc Tuyết thu kiếm, ánh mắt nàng lại lướt qua Trình Vãn Sinh, người vẫn đứng đó, vẻ mặt điềm tĩnh như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Mùi hương thoang thoảng dịu mát kia dường như vẫn còn vương vấn trong không khí, càng khiến nàng thêm tò mò. *'Là hắn sao? Hắn đã làm gì?'* Nàng không thể tin được một tạp dịch yếu ớt lại có thể làm được điều gì đó. Nhưng trực giác của nàng lại mách bảo điều ngược lại.

Trình Vãn Sinh không nói một lời. Y biết, hành động của y sẽ không được công nhận, thậm chí còn bị hiểu lầm. Nhưng y không quan tâm. Mục tiêu của y đã đạt được: hóa giải nguy hiểm một cách gián tiếp, bảo toàn an toàn cho bản thân, và không lộ ra quá nhiều bí mật. Y khẽ liếc mắt về phía một góc khuất, nơi một thân ảnh nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn long lanh, đang bí mật quan sát toàn bộ, và khẽ mỉm cười. Tần Diệu Nhi. Nàng vẫn ở đó, vẫn quan sát.

"Kẻ mạnh không phải là kẻ không bao giờ gục ngã, mà là kẻ gục ngã rồi vẫn đứng dậy. Nhưng kẻ sống sót, mới là kẻ đi đến cuối cùng." Trình Vãn Sinh thầm nhủ, củng cố thêm niềm tin vào con đường của mình. Y đã từng bị coi là hèn nhát, nhưng y vẫn sống. Y đã từng bị khinh miệt, nhưng y vẫn tiếp tục tiến về phía trước. Với Bích Lạc Linh Giáp làm bạn đồng hành, với những kiến thức độc dược từ Dược Lão Quái, và với sự cẩn trọng đã ăn sâu vào máu thịt, y tin rằng mình sẽ có thể đối phó với mọi hiểm nguy, kể cả Độc Vương hay Tôn Giả Hắc Phong. Con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, nhưng Trình Vãn Sinh đã sẵn sàng.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free