Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Tà Mệnh Kinh Thiên - Chương 5: Chapter 5: Cửu kinh nghịch mạch

Trời xế chiều, ánh hoàng hôn nhuộm một màu cam nhạt lên từng mái hiên, từng con phố trải dài. Dòng người vẫn qua lại tấp nập, tiếng rao bán hòa cùng hương thơm của thức ăn, tạo nên một khung cảnh náo nhiệt mà cũng nhuốm chút mệt mỏi sau một ngày dài.

Từ Vạn Bảo Đường, Hoàng Bạch Thần sải bước chậm rãi. Hộ vệ theo sau cung kính hỏi:

- Công tử, tiểu viện đã sắp xếp xong, có thể vào ở bất cứ lúc nào. Giờ chúng ta về luôn chứ?

Hắn thoáng trầm ngâm, rồi nhàn nhạt đáp:

- Không vội. Trước tiên đi đón muội muội ta đã. Rồi cùng trở về tiểu viện luôn.

- Rõ!

---

Ánh tà dương dần tắt, đèn lồng trước hiên quán Thiệu Bà đã lác đác sáng lên. Quán nhỏ, cũ kỹ nhưng ấm áp, mùi hương ngọt ngào của kẹo hồ lô, kẹo mạch nha, kẹo đậu phộng thoảng trong không khí. Trẻ con vây quanh quầy hàng, mắt lấp lánh nhìn những xiên kẹo óng ánh, níu tay nhau ríu rít.

Góc quán, một tiểu cô nương ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế nhỏ, hai tay ôm lấy đầu gối, đôi mắt trong veo dõi nhìn ra ngoài. Nàng mặc y phục màu lam nhạt, chất vải tuy bình thường nhưng sạch sẽ, gọn gàng. Dưới ánh đèn, dung nhan thanh tú phản chiếu một vẻ đẹp thuần khiết, như hoa lan nở trong sương sớm, không diễm lệ rực rỡ nhưng lại mang nét tao nhã, dịu dàng đến rung động lòng người.

Từ sau khi phụ thân mất, nàng luôn sống trong chờ mong… Chờ ca ca về, chờ một cuộc sống mới, chờ một tương lai không còn bấp bênh.

Bỗng, bóng dáng quen thuộc hiện lên nơi cửa quán.

- Ca ca!

Nàng lập tức đứng bật dậy, bước chân nhỏ bé chạy nhanh đến, như một chú chim non vừa tìm thấy chốn về, nhào vào lòng hắn.

Hoàng Bạch Thần thoáng khựng lại, rồi bật cười, nhẹ nhàng xoa đầu nàng:

- Được rồi, được rồi, lớn rồi mà không biết xấu hổ gì cả.

Hoàng Bạch Linh ngước lên, đôi mắt sáng rỡ, miệng nhỏ chu lên làm nũng:

- Muội không quan tâm!

Nàng cười, nụ cười trong trẻo như gió xuân.

- Đi thôi, ca ca dẫn muội đến nhà mới.

Hoàng Bạch Thần nắm tay dắt nàng rời đi, trước khi ra cửa, hắn tùy ý đặt xuống thêm một nén bạc. Chỉ một lượng.

Hắn không phải keo kiệt, nhưng đối với phàm nhân, tiền tài quá nhiều không phải phúc, mà là họa.

---

Gió đêm se lạnh, phố xá dần chìm vào ánh đèn lồng leo lét.

Hoàng Bạch Thần lặng lẽ bước đi, tâm tư dường như trôi về quá khứ. Căn nhà cũ… cũng chẳng còn gì đáng mang theo. Nếu có thứ gì không thể quên, thì chỉ có kỷ vật phụ thân để lại.

Bất giác, hắn dừng bước, nhìn muội muội, giọng điềm đạm:

- Đúng rồi Linh Nhi, chiếc ngọc bội phụ thân để lại cho muội đâu?

Hoàng Bạch Linh không chút do dự, lấy từ túi nhỏ trước ngực ra, cẩn thận đưa cho hắn:

- Đây ca ca, muội luôn luôn giữ bên người.

Hoàng Bạch Thần đón lấy, trong mắt xẹt qua một tia phức tạp.

Cặp ngọc bội, một chiếc hắn giữ, một chiếc muội muội hắn giữ. Nhìn thoáng qua, chỉ là khối ngọc cũ kỹ, xanh ngọc nhạt, không quá nổi bật. Nhưng nếu để dưới ánh sáng, lại thấy một tầng tử sắc nhàn nhạt lưu chuyển như sương khói huyền ảo.

Mặt trước khắc hình hạc trắng, nhìn sơ qua không có gì đặc biệt, nhưng quan sát kỹ mới thấy từng đường nét khắc họa tinh xảo đến lạ thường, mỗi sợi lông hạc đều như sống động. Mặt sau khắc chữ "Bạch", thoạt nhìn bình thường, nhưng càng nhìn càng thấy linh động, như thể chữ ấy ẩn chứa huyền cơ nào đó.

Ánh mắt Hoàng Bạch Thần trầm xuống.

Hắn chưa từng để ý kỹ đến chi tiết này. Một miếng ngọc bội truyền thừa qua bao thế hệ, thực sự chỉ là một vật tùy thân bình thường sao?

Bất giác, lòng hắn dâng lên một cảm giác khó tả.

Hắn trả lại ngọc bội cho muội muội, nhẹ giọng:

- Linh Nhi ngoan, nhớ kỹ, dù có chuyện gì xảy ra cũng không được làm mất ngọc bội này.

- Muội nhớ rồi!

Hoàng Bạch Linh cười rạng rỡ, nâng niu ngọc bội như bảo vật, lại cẩn thận cất đi.

---

Hai hộ vệ đã đứng chờ sẵn. Hoàng Bạch Thần nhẹ gật đầu, bọn họ lập tức dẫn đường, đưa hai huynh muội hướng về Vạn Bảo Nhị Viện.

Gió đêm thoảng qua, cuốn theo hương trầm phảng phất trên phố.

Hoàng Bạch Linh nắm chặt tay ca ca, niềm vui rạng rỡ trên gương mặt. Nàng chờ mong cuộc sống mới, chờ mong một mái nhà không còn hoang vắng, chờ mong những ngày tháng không còn lo sợ.

Hoàng Bạch Thần khẽ nghiêng đầu nhìn nàng, đáy mắt dịu dàng, nhưng trong sâu thẳm lại tỏa ra hàn ý lạnh lẽo.

Thế gian này, không dễ sống.

Nụ cười của nàng, hắn sẽ bảo vệ.

Dù phải dùng máu để đổi lấy, hắn cũng không tiếc.

---

Vạn Bảo Viện tọa lạc ngay phía sau Vạn Bảo Phường, được xây dựng trên một linh mạch dồi dào, địa thế tĩnh lặng mà không mất đi vẻ sang trọng. Nơi này được chia thành hai khu vực: biệt viện dành cho nhân vật thượng lưu và tiểu viện dành cho tầng lớp trung lưu. Bảy tòa tiểu viện tọa lạc giữa cây rừng xanh tốt, mái ngói ẩn hiện dưới bóng lá, không gian yên tĩnh, tách biệt khỏi sự ồn ào bên ngoài.

Lúc này, trời vừa tối, ánh hoàng hôn đã tan hẳn, nhường chỗ cho sắc lam nhạt của màn đêm. Ngọn đèn lồng treo rải rác trong viện tỏa ra thứ ánh sáng vàng ấm, khiến cảnh sắc càng thêm tĩnh mịch.

Dọc theo lối đi lát đá xanh, Hoàng Bạch Thần cùng Hoàng Bạch Linh được hai hộ vệ dẫn đến Vạn Bảo Nhị Viện, căn thứ hai trong dãy tiểu viện. Trước cổng đã có bốn người chờ sẵn: hai hộ vệ canh gác và hai nha hoàn.

Thấy hai huynh muội đến gần, bọn họ lập tức cung kính hành lễ.

Hoàng Bạch Thần gật nhẹ đầu, thản nhiên nói với hai hộ vệ dẫn đường:

- Được rồi, các ngươi trở về đi. Thay ta gửi lời cảm tạ đến Lệ chưởng quỹ. Còn nữa... từ ngày mai, Lệ chưởng quỹ có thể đến bất cứ lúc nào để bàn chuyện.

- Vâng, công tử! – Hai người đồng thanh đáp, sau đó nhanh chóng rời đi.

Hai nha hoàn tiến lên, một người mở cổng viện, một người dẫn đường vào trong. Hai hộ vệ kia lập tức vào vị trí, tiếp tục canh gác.

Vừa bước qua cổng, một làn linh khí nhàn nhạt bao trùm khắp viện.

Dù kinh mạch đã phế, Hoàng Bạch Thần vẫn có thể cảm nhận được sự tinh thuần trong đó. So với những nơi hắn từng ở trước kia, nơi này rõ ràng không tầm thường.

Bên trái tiểu viện là một khu dược viên nhỏ, mười mấy gốc linh thảo thấp thoáng dưới ánh đèn lồng, tỏa ra hương thơm nhàn nhạt, thanh khiết mà dễ chịu.

Bên phải là một tòa lương đình, bên trong đặt bộ bàn ghế gỗ lim chạm khắc tinh xảo, ánh đèn lồng tỏa sáng, khiến hoa văn uốn lượn trên gỗ hắt lên bóng mờ huyền ảo.

Ở giữa viện là một hồ nước nhỏ, mặt nước phản chiếu ánh sáng từ những ngọn đèn, sóng gợn lăn tăn khi cá dưới hồ khẽ bơi lượn. Một cây cầu đá xanh bắc ngang, nối liền lối đi đến viện lạc phía trước.

Hoàng Bạch Thần không dừng lại lâu, chỉ nắm tay Hoàng Bạch Linh đi qua cầu, tiến thẳng đến tòa viện chính.

Toàn bộ kiến trúc chia thành hai tầng. Tầng trên là nơi ở của huynh muội hắn, tầng dưới dành cho hạ nhân, kèm theo nhà bếp cùng các gian phòng sinh hoạt.

Lên đến lầu hai, Hoàng Bạch Thần đảo mắt nhìn qua. Nơi này có tổng cộng bốn gian phòng: hai phòng ngủ, một tu luyện thất, một phòng khách.

Bước vào phòng khách, ánh mắt hắn lập tức rơi xuống chiếc bàn ở trung tâm.

Một ngọc bài đã được đặt sẵn trên bàn, chính là ngọc bài của Vạn Bảo Nhị Viện. Dưới sự hướng dẫn của nha hoàn, Hoàng Bạch Thần đặt ngọc bài vào vị trí.

Tích---

Một luồng ánh sáng nhàn nhạt bừng lên, kết nối trực tiếp với thức hải của hắn. Trong khoảnh khắc, hắn cảm nhận được một tầng trận pháp bao phủ toàn bộ tiểu viện, vận chuyển êm ái như một dòng chảy vô hình.

Trận pháp này không chỉ có tác dụng phòng hộ, mà còn có khả năng duy trì linh khí ổn định bên trong viện.

Hắn khẽ gật đầu, tỏ ý hài lòng.

Sau khi dùng bữa tối đơn giản, Hoàng Bạch Thần tự tay sắp xếp cho Hoàng Bạch Linh nghỉ ngơi. Đến khi chắc chắn nàng đã an ổn đi vào giấc ngủ, hắn mới lặng lẽ trở về phòng.

Bên ngoài, màn đêm đã phủ kín, ánh đèn lồng trong viện lung lay theo gió, soi rọi những bóng cây in dài trên mặt đất.

Hoàng Bạch Thần lặng lẽ ngồi bên bàn, ánh mắt trầm tư sâu thẳm.

Một lát sau, hắn đứng dậy, chậm rãi bước đến giường, ngồi xếp bằng, điều chỉnh hơi thở, nhắm mắt tịnh tâm. Trong tâm niệm, hắn thầm gọi:

"Hệ thống."

Mở mắt ra, trước mắt hắn là không gian hệ thống vô tận, rộng lớn tựa vũ trụ hư vô. Hắn biết rõ bản thân hiện có hai bộ công pháp: Thiên Ma Tiên Quyết thì chưa thể tu luyện, còn Hỗn Nguyên Thập Thần Quyết lại có thể bắt đầu ngay lúc này. Công pháp này phẩm chất không rõ, nhưng trong tình cảnh hiện tại, đó là lựa chọn phù hợp nhất.

Không chút do dự, hắn cất giọng nói:

- Ta muốn tu luyện Hỗn Nguyên Thập Thần Quyết.

[ Đinh! Hỗn Nguyên Thập Thần Quyết - Tầng 1: Cửu Kinh Nghịch Mạch. ]

[ Cửu Kinh Nghịch Mạch: Ký chủ phải khai thông toàn bộ kinh mạch trong cơ thể, nhưng không được dẫn khí nhập thể. Sau đó, tự hủy toàn bộ kinh mạch, rồi phục hồi lại đúng chín kinh mạch, gồm: ]

Thái Dương Kinh

Túc Dương Minh Kinh

Túc Thiếu Kinh

Túc Thiếu Dương Kinh

Thủ Thái Dương Tiểu Trường Kinh

Thái Âm Kinh

Thủ Thiếu Dương Tam Tiêu Kinh

Túc Thiếu Âm Kinh

Thủ Thái Dương Minh Kinh

[ Sau khi phục hồi chín kinh mạch trên, ký chủ cần sử dụng ấn pháp và khẩu quyết để hoàn tất nhập môn. Chỉ khi dẫn khí nhập thể, hấp thụ linh khí vào chín kinh mạch này, chuyển hóa thành linh lực, mới có thể xem như tu luyện viên mãn tầng một. ]

Ngay tức khắc, một luồng sáng ấm áp tràn vào thức hải. Trong đầu Hoàng Bạch Thần hiện lên rõ ràng vị trí của chín kinh mạch, cùng với một bộ ấn pháp phức tạp và một đoạn khẩu quyết cổ xưa. Hắn không hiểu ý nghĩa của nó, nhưng trong tiềm thức, hắn lại có thể vận dụng một cách thuần thục.

Gương mặt hắn tối sầm lại. (╬ ̄皿 ̄)

Khai thông toàn bộ kinh mạch, rồi tự phế kinh mạch, sau đó lại hồi phục đúng chín kinh mạch?

" Mả mẹ nó, công pháp này thực sự dành cho người tu luyện à? "

Một cảm giác quái dị chợt dâng lên trong lòng hắn. Trong nhã văn "Tiếu Ngạo Giang Hồ", có một môn công pháp tên "Quỳ Hoa Bảo Điển", muốn tu luyện trước tiên phải tự thiến… Còn công pháp này? Muốn luyện thành trước hết phải trải qua cảnh tự phế kinh mạch, đau đớn chết đi sống lại!

Hắn cười khổ, thầm nghĩ:

"Cũng may nguyên chủ trước đây đã tự hủy, ta đỡ phải chịu nỗi thống khổ này."

Bỗng nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu, hắn cất giọng hỏi hệ thống:

- Công pháp này ai cũng có thể tu luyện sao?

[ Đinh! Công pháp này yêu cầu linh căn. Chỉ những người sở hữu Hỗn Độn Linh Căn mới có tư cách tu luyện. Người không đủ điều kiện, cưỡng ép tu luyện sẽ lập tức bạo thể mà chết. ]

Giọng nói máy móc của hệ thống vang lên, lạnh lẽo không chút cảm xúc.

Hoàng Bạch Thần trầm ngâm, ánh mắt lóe lên tia sắc bén.

Trùng hợp hay là sắp đặt?

Công pháp này dường như sinh ra dành riêng cho hắn. Quá mức phù hợp, quá mức hoàn mỹ, khiến hắn không khỏi nảy sinh nghi ngờ về sự tồn tại của hệ thống.

Nhưng bây giờ không phải lúc hoài nghi, hắn tạm gác suy nghĩ sang một bên, mặc niệm:

"Rời đi."

Trong nháy mắt, hắn đã trở về hiện thực.

Hoàng Bạch Thần ngồi trên giường, lấy ra viên Sinh Cơ Đan.

Viên đan dược này quả nhiên không hổ danh là đan dược cực phẩm. Hình tròn, bề mặt khắc hoa văn huyền ảo, nhỏ gọn vừa lòng bàn tay, sắc trắng ngọc bích. Một mùi hương thanh nhã tỏa ra, khiến người ta chỉ cần ngửi thôi cũng cảm thấy tinh thần sảng khoái, cơ thể như được hồi phục.

Không do dự, hắn nuốt xuống.

Tức khắc, một dòng khí ấm lưu chuyển khắp toàn thân, tẩm bổ từng tấc kinh mạch, từng sợi huyết nhục. Đan điền vốn đã tổn thương, nay được dược lực chữa trị, nhanh chóng khôi phục.

Đây là thời cơ tốt nhất!

Hoàng Bạch Thần lập tức vận dụng trí nhớ được hệ thống khắc họa, dẫn dược lực hỗ trợ hồi phục chín kinh mạch.

Từng luồng linh khí tinh thuần bắt đầu vận chuyển, xuyên qua chín kinh mạch, như một dòng chảy mạnh mẽ đang tái tạo sức mạnh cho hắn.

Khi cảm giác linh lực dần dần tràn đầy trong cơ thể, hắn lập tức kết ấn, niệm khẩu quyết.

Khoảnh khắc ấn pháp hoàn thành, toàn thân hắn như có một cỗ lực lượng bộc phát, từng tia linh khí dung hợp, đang chuyển vào kinh mạch.

Hoàng Bạch Thần tu luyện một hồi, cảm nhận từng dòng linh khí tinh thuần lưu chuyển trong cơ thể. Chín kinh mạch được phục hồi hoàn hảo, linh khí theo đó dần được dẫn nhập, lan tỏa khắp toàn thân.

[ Đinh! Chúc mừng ký chủ đạt đến Võ Giả Đỉnh Phong! ]

Âm thanh hệ thống vang lên, nhưng hắn không quá để tâm. Đây mới chỉ là bước khởi đầu, còn một chặng đường dài phía trước.

Hoàng Bạch Thần khẽ mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng lạnh lẽo rọi xuống mái ngói, bóng cây khẽ lay động theo gió, tạo nên một khung cảnh yên bình giữa màn đêm tĩnh mịch.

Tu luyện đến đây cũng đủ rồi. Hắn không vội.

Thu lại tâm niệm, hắn điều chỉnh hơi thở, để cơ thể dần thả lỏng, sau đó chậm rãi nằm xuống giường, kéo chăn đắp lên người. Cơn buồn ngủ nhanh chóng ập đến, mệt mỏi từ việc tu luyện khiến hắn dễ dàng chìm vào giấc ngủ sâu.

Bên ngoài, gió đêm nhẹ thổi qua hiên, mang theo hương hoa nhàn nhạt, hòa cùng ánh trăng dịu dàng phủ xuống nhân gian. Một đêm yên bình lại lặng lẽ trôi qua.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free