Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 94: Trận Tây Quan.

Giao lão thi triển pháp tắc không gian, khiến không gian rạn nứt. Mây tụ lại tưởng chừng vô hại, nhưng khi đánh tới, chúng mang theo uy lực pháp tắc không gian kinh người.

Ai nấy đều phải khiếp sợ trước pháp tắc không gian, một loại sức mạnh mà hiếm kẻ trên thế gian này có thể ngăn cản.

Cùng lúc đó, phía tiên quân cũng xuất hiện một lão già sử dụng pháp tắc không gian, tay cầm cây gậy pháp bảo cấp Hóa Thần.

Có vẻ lão già này sở hữu pháp tắc không gian lợi hại hơn cả Giao lão, chẳng nói một lời nào đã chớp động thân hình, tan biến vào hư không.

Kiều Nguyệt Nga xuất thủ, cánh hoa hồng bay lượn. Nàng ta thân thủ linh hoạt, lướt nhanh về phía một nữ tử Nguyên Anh gần đó.

Nữ tử Nguyên Anh này quả thực không hề tầm thường, nàng ta lại có thể sánh ngang với ngụy Hóa Thần.

Thải Thuận Nhi với dòng nước óng ánh bao quanh cơ thể như một lá chắn, nàng cũng đang đón đỡ một ngụy Hóa Thần.

Lúc trước, Vạn Niên cung có thể nghênh chiến ngụy Hóa Thần là do họ chưa thích nghi được với pháp tắc nơi đây, thực lực giảm mạnh chỉ còn ngang Vũ Cảnh viên mãn.

Nhưng bây giờ thì đã khác, thời gian trôi qua mấy năm, pháp tắc cũng đã được khống chế rõ ràng. Hóa Thần và ngụy Hóa Thần đã không còn kiêng kỵ Thánh Nhân hay Vũ Cảnh Thiên cấp nữa rồi.

Chiến trường hai bên cân bằng cũng mang lại nhiều sự chết chóc hơn trước. Tán tu hay lão già ẩn cư đều phải chọn phe để gia nhập.

Gia nhập tiên tộc, sau khi Nam Cương bại trận, bọn họ sẽ được tiếp quản nơi này. Còn gia nhập Nam Cương thì là bảo vệ quốc thổ, đời đời ghi công trong sử sách.

Kết cục vẫn là do lòng tham lam của con người. Đa số đã quay lưng với quê hương, theo chân tiên tộc. Đám người này tất nhiên bị căm thù nhất, sẽ là đối tượng bị ưu tiên tiêu diệt hàng đầu.

Lão Quân quả thật đã đưa ra một ý định rất sáng suốt: dùng người Nam Cương đánh người Nam Cương, tổn thất của tiên quân sẽ giảm đi rất nhiều.

Lòng người khiếm khuyết bao đời nay vẫn luôn là điểm yếu chí mạng của các nhánh nhân tộc. Ai rồi cũng một lần rơi vào hoàn cảnh phải tự mình đưa ra lựa chọn khó khăn.

Mạch Liên kiếm ý tung hoành, cắt xẻ từng tu sĩ phản bội thành nhiều khúc. Ở độ tuổi này, nhìn thấy lũ phản bội đó thật khiến lão chướng mắt vô cùng.

Hồng Thiên cầm búa trong tay, thân hình hóa lớn đến mấy chục trượng.

"Cự Nhân Biến!"

Hồng Thiên một búa khổng lồ nện xuống, mang theo sức ép của trọng lực. Lão sở hữu Cự Nhân Quyết, am hiểu điều khiển trọng lực.

Một búa hạ xuống khiến trời đất chấn động, ai nấy cũng kinh sợ. Khi búa nhấc khỏi mặt đất, một hố sâu hiện ra chôn vùi mấy trăm thi thể.

"Ha ha ha, lão phu cảm thấy hóa thành cự nhân rất hợp để nện lũ khốn nạn này!"

Hồng Thiên hóa thành cự nhân, giọng nói cũng trở nên trầm đục hơn trước.

"Hoàng Kim Thánh Sư!"

Luân Chi dùng vô tận hỏa diễm ngưng tụ thành một đầu kim sư. Hắn trèo lên lưng sư, liên tục chém giết.

"Long Hóa!"

Tiêu Hạo dậm chân xuống đất tạo thành một cái hố. Hỏa diễm bốc lên, thiêu đốt lớp da của hắn.

Lớp da người bị thiêu rụi hoàn toàn, lộ ra một thân long lân cứng cáp. Trên đầu mọc long giác, mắt phải hóa thành long nhãn.

Hai nắm đấm bốc lên hỏa diễm, lao thẳng vào chiến trường. Ở dạng Long Hóa, thể lực và tốc độ của Tiêu Hạo gia tăng vượt bậc, thật sự là một bộ công pháp hoàn mỹ cho việc chém giết.

Hỷ, thân hình cao ba mét, mang một chiếc mặt nạ quỷ cười. Vũ khí của hắn là một thanh kiếm sắc nhọn.

Nộ, thân hình cũng chẳng kém cạnh nhưng lại mang một chiếc mặt nạ quỷ giận dữ. Vũ khí là một thanh lang nha bổng.

Ai, thân hình chỉ hai mét nhưng lại đeo mặt nạ quỷ nhìn hiền từ, phúc hậu, khiến ai nhìn vào cũng phải yêu mến. Vũ khí của nàng là một thanh đại đao.

Ố, mang mặt nạ căm hận, thân hình không hề thay đổi. Vũ khí là trường thương.

Bốn người càn quét chiến trường tựa như quỷ thần giáng thế, ai nấy đều mang đầy sát cơ và oan hồn bủa vây.

"Xe Chỉ Luồn Tâm!"

Chuôi kiếm Tham Lam phóng ra vô số sợi chỉ, xuyên qua cơ thể từng người, mỗi sợi chỉ đều buộc chặt vào tim của bọn họ.

Thanh Hiên pháp lực lưu chuyển, tay dùng sức kéo mạnh. Vô số trái tim đen ngòm rời khỏi thân thể, rơi loảng xoảng trên mặt đất.

Hắn lại dùng sức kéo những quả tim kia về phía mình. Tham Lam kiếm dài ra thêm vài trượng, xiên những quả tim kia như một xiên cá viên.

"Đoạt Hồn!"

Trương Tuân Vinh, kiếm trong tay, cắt đứt từng linh hồn lìa khỏi thể xác.

"Trảm!"

Kiếm xoẹt qua, cắt toàn bộ linh hồn rời khỏi cơ thể. Hắn nhanh chóng hấp thu, không cho chúng tiến vào luân hồi.

Triệu Lệ Diễm trong tay nắm Tuyệt Tình kiếm. Từng vết chém hiện lên trên cơ thể bọn họ, ai còn tồn tại tình cảm đều bị cắt thành thịt vụn, hoặc một đường kiếm khiến máu bắn tung tóe.

"Trận chiến ở Tây Quân thành khá là đẫm máu đấy."

Lão Quân nhìn vào hai quân cờ, thở ra một hơi nói. Hàn Vũ Thiên không chút biểu cảm, đáp:

"Ừm."

Phiên bản dịch này được truyen.free bảo vệ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free