Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 78: Nguyên Anh.

Hàn Vũ Thiên bước tới trước mặt lão già bạch bào, hắn không vội giết chết lão mà bẻ lìa tứ chi khỏi thân thể, dùng ma khí ám vào tim lão từng luồng đau đớn.

"Ngươi có muốn thử cảm giác nửa nhân nửa ma không?"

Ánh mắt Hàn Vũ Thiên cực kỳ tàn ác, không đợi Trương Quang cầu xin đã ném lão vào cái miệng quỷ khổng lồ phía sau hắn.

Thân ảnh lóe lên, vô số ma trảo xuất hiện, chộp lấy cổ năm vị Vũ Cảnh cường giả khác. Hắn nâng tay lên, khắc vào tim bọn họ từng luồng ma khí rồi ném vào miệng quỷ phía sau.

"Ngươi thả tên Trương Quang ra, chính tay ta phải giết được hắn."

Nữ xác ướp phẫn nộ chỉ tay về phía Hàn Vũ Thiên, hắn chắp tay sau lưng nói:

"Một cái oan hồn còn chưa đủ tư cách ra lệnh cho ta đâu, cút đi."

Nghe vậy, nàng ta rít lên phẫn nộ, hóa ra vô tận sa tiễn hướng về phía Hàn Vũ Thiên. Hắn khẽ híp mắt, vẻ mặt vẫn không chút cảm xúc.

"Ngươi chết thay hắn đi."

Nữ xác ướp gào thét, sa tiễn bay tới như thác lũ không thấy điểm dừng. Hàn Vũ Thiên chỉ tay vào hư không rồi biến mất, xuất hiện trở lại phía sau con cự xà.

Ma trảo nắm lấy đuôi con cự xà, xoay tít như chong chóng rồi ném về phương xa.

Miệng quỷ khổng lồ liên tục hút lấy sinh mệnh bên trong Tây Nam Quan. Từng linh hồn oán hận lần lượt bị hút vào và đều bị nuốt chửng.

Toàn bộ sinh mệnh trong thành không một ai sống sót, sau đó, miệng quỷ mới phun ra một cái bóng đen mặc bạch bào. Ánh mắt Trương Quang giờ đây chỉ còn m��t màu đen bao phủ.

Sắc mặt trắng bệch, ma khí tản ra khắp người từ đầu tới chân.

"Ta... ta là thứ gì vậy?"

Trương Quang nhìn hai bàn tay của mình, lòng lão như sụp đổ. Lão cảm nhận được thứ tà đạo mà suốt đời lão căm ghét đang chảy trong cơ thể.

"Ngươi hiện tại chính là một thứ tạp chủng, người không ra người, ma không ra ma."

Hàn Vũ Thiên nhìn Trương Quang thì vẻ mặt có chút hài lòng, nhưng lão lại rơi nước mắt nói:

"Ngươi giết ta đi, đừng để ta sống như một con quái vật."

Trương Quang như mất kiểm soát, vừa sợ vừa hận, lão tự đâm kiếm vào tim mình, moi tim ra, cảnh tượng ghê tởm vô cùng.

Hàn Vũ Thiên cười như không cười nói:

"Thân thể này chính ngươi muốn tự sát cũng không thành. Phải là một người mang Thuần Dương chi thể ra tay, mới giúp ngươi tìm được cái chết. Còn không, ngươi vẫn sẽ mãi mãi tồn tại, dù Tô Lăng giới này có bị hủy diệt, ngươi vẫn sẽ tồn tại."

Trương Quang quỳ xuống ở đó, vẫn bất lực moi tim mình ra, nhưng quả tim lão như vĩnh viễn tồn tại ở đó, hết lần này đến lần khác đều khôi phục nguyên vẹn.

"Trương Quang, nộp mạng đi."

Cự xà rít gào từ lòng đất trồi lên nuốt lấy Trương Quang, lão ta bị nuốt chửng nhưng sắc mặt vẫn không hề thay đổi.

"Nếu đã không thể bị xóa bỏ, vậy ta sẽ dành cả đời này để kiềm hãm ngươi."

Ma khí cuồn cuộn, Trương Quang phá đầu chui ra. Nữ xác ướp cũng rít gào thoát khỏi thân thể cự xà. Nàng hóa thành một thanh kiếm rỉ sét, còn Trương Quang thì rút ra một cây trường thương âm u.

Cả hai lao vào đánh nhau điên cuồng, Hàn Vũ Thiên nhìn cảnh hai sinh vật bất tử bất diệt giao chiến lại cảm thấy có chút hài lòng.

Một kẻ vì oán hận mà trở nên bất tử bất diệt, gắn liền với sa mạc này. Một kẻ thì bị Hàn Vũ Thiên biến thành một dạng tồn tại dở người dở ma, cũng là một kẻ bất tử bất diệt.

Bọn họ đánh nhau có lẽ ngay cả khi Tô Lăng giới này sụp đổ, thì họ vẫn sẽ mãi tồn tại.

"Ta lại làm một cái đại trận dẫn động linh khí vậy."

Hàn Vũ Thiên xem đến phát chán mới đến trung tâm thành, hắn liên tục kết ấn, tạo ra từng trận đồ kỳ quái.

Vạn Niên cung lúc này cũng đã tiến đến biên giới. Bão cát liên tục khiến cho Vạn Niên khó lòng di chuyển trên cao, nên họ đã phái các cao thủ xuống dưới chấn thủ, bởi vì yêu thú phía dưới có thể tùy thời tấn công Vạn Niên cung.

Hàn Vũ Thiên sau khi đột phá, thi triển trận pháp cũng nhanh hơn trước rất nhiều. Hắn vẫn ung dung tự tại mặc cho khí tức của hai kẻ kia liên tục khuấy đảo nơi này.

Trời cao lại xuất hiện mấy bóng người kỳ lạ, bọn họ là một nhóm nhỏ tu sĩ khí tức gần bằng Vũ Cảnh.

"Nơi này lại có hai người đang chiến đấu sao?"

Một lão già mặc chiến giáp trong số đó hơi híp mắt nhìn xuống phía dưới. Bọn họ thật sự kinh ngạc nhìn chiến trường phía dưới.

"Dù là Vũ Cảnh nhưng sức chiến đấu này có thể sánh ngang với ngụy Hóa Thần ở Tiên giới."

Một tu sĩ trẻ tuổi trong số đó lại tỏ ra rất ngạc nhiên nhìn phía dưới. Bọn họ đảo mắt nhìn quanh một lượt thì thấy một thanh niên tóc trắng đang ngồi kết đại trận.

"Đó là những dòng ký tự gì vậy?"

Một trung niên cau mày, vẻ mặt khó coi, hỏi. Lão già chiến giáp nói:

"Hẳn là văn tự thời thượng cổ đi."

Từng bóng người lao thẳng xuống Tây Nam Quan. Họ đang dò xét tình hình nơi đây, nếu như đối phương chỉ có ba người thì sẽ thừa cơ vây công, giết được kẻ nào thì có lời kẻ đó.

Khí tức cuộn trào đè ép xuống, khiến Trương Quang và nữ xác ướp phải dừng tay. Hàn Vũ Thiên không thèm chú ý dù chỉ một li.

Không nói một lời, bọn họ đã tản ra, vây kín ba người vào giữa. Lão già chiến giáp cười nói:

"Có lời trăng trối gì không?"

Hàn Vũ Thiên phớt lờ lời nói của lão già chiến giáp, thản nhiên nói:

"Mấy tên Nguyên Anh tu sĩ và hai tên ngụy Hóa Thần, Tiên giới đã hạ phàm rồi sao?"

Lão già chiến giáp sắc mặt hơi đổi, hiển nhiên lão không nghĩ tới thân phận của mình bị bại lộ nhanh như vậy.

"Thì sao chứ? Dù sao các ngươi cũng sắp chết rồi."

Một tu sĩ Nguyên Anh trẻ tuổi kiêu ngạo nói. Hàn Vũ Thiên chậm rãi đứng dậy, khí tức tản ra, cười nói:

"Tới lượt ngươi lên tiếng sao?"

Lão già chiến giáp vừa kịp nhận ra điều gì đó thì đã thấy Nguyên Anh trẻ tuổi kia bị ma trảo kéo đến trước mặt Hàn Vũ Thiên.

Tất cả bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, mọi hình thức sao chép đều không được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free