Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 74: Biển dơi.

Thu dọn chiến trường đi.

Hàn Vũ Thiên đứng dậy, dùng năng lực từ chiếc ghế thành chủ để duy trì vòng tròn không gian.

Hắn dẫn theo vài đệ tử bước vào Nam Quan thành hoang tàn đến đáng thương. Từng nhóm đệ tử tản ra, tiến vào các tông môn hoặc thế gia để thu gom tài nguyên.

Hàn Vũ Thiên tiến vào Vân Đạo Tông, thẳng đường hướng tới bí cảnh. Hắn gặp vài đệ tử Vân Đạo Tông đang trốn tránh ở một xó, nhưng cũng không ra tay sát hại.

Cánh cửa bí cảnh hiện ra ngay trước mắt. Hàn Vũ Thiên tiến đến, lần lượt bố trí lại một số trận pháp xung quanh.

Hàn Vũ Thiên vung tay, một trận pháp lập tức hiện lên. Hắn lấy trận phá trận, rất nhanh đã phá vỡ được trận pháp phong ấn bí cảnh.

Hắn dùng ma trảo khổng lồ nhấc bổng cánh cửa bí cảnh lên, kéo ra bên ngoài Vân Đạo Tông.

Từng đệ tử muốn ngăn cản nhưng không dám tiến lên một bước, vì sợ vừa ra tay đã phải bỏ mạng.

Thân hình Hàn Vũ Thiên lóe lên, hắn lập tức tiến vào bí cảnh. Ở đây, vô số đệ tử chân truyền và trưởng lão của Vân Đạo Tông vẫn chưa hay biết chuyện gì đang xảy ra.

"Vũ Thiên, ngươi vậy mà quay trở về một mình sao?"

Một thanh niên cười nhạt, ánh mắt tràn ngập sát ý vô tận. Phía sau Hàn Vũ Thiên, một luồng sáng lóe lên, Kiều Nguyệt Nga với sát khí đằng đằng không nói một lời liền xông tới giết.

Cánh hoa bay múa sắc bén đến rợn người. Từng bông hồng cao chục trượng từ dưới đất trồi lên, tỏa hương thơm ngát.

Mùi h��ơng mang độc tính khiến đối phương tê liệt. Từng cây hoa hồng siết chặt những kẻ đã bất động, gai hoa đâm sâu vào xương thịt, gây ra nỗi đau đớn tột cùng.

"Kiều Nguyệt Nga, ngươi lấy oán báo ơn!"

Một trưởng lão kinh hãi mắng lớn. Kiều Nguyệt Nga liền tung ra một màn hình, lạnh lùng nói:

"Vậy các ngươi giết cha thì gọi là gì?"

Hình ảnh hiện lên là cảnh Tứ Thánh Chủ cùng các đạo thống vây hãm Bát Quan Thành, một lão nhân bị kiếm quang xuyên thủng. Cây kiếm đó lại giống hệt cây kiếm của nữ đệ tử chân truyền mà nàng từng gặp.

"Chứng cứ rành rành, nhận lấy cái chết đi."

Hàn Vũ Thiên đạp không mà đến, khí tức bức người. Ma trảo cuồn cuộn tấn công tứ phía.

Hai người áp chế toàn bộ cường giả nơi đây, từng sinh mạng ngã xuống đều vô cùng thê thảm. Hàn Vũ Thiên cũng nhân cơ hội hấp thu vô số thi thể mà mạnh lên.

Mơ hồ, hắn đã sắp đột phá Chí Tôn Vũ Cảnh. Sau khi dọn sạch toàn bộ nhân tộc nơi đây, Hàn Vũ Thiên mới ngừng tay. Hiện tại, hắn sẽ dùng bí cảnh này làm nơi bế quan cho mình.

Dù sao linh khí mà Vạn Niên Cung hấp thu đều truyền vào các hòn đảo khác và còn bồi bổ vào tám khẩu pháo cùng chiếc ghế cung chủ.

Ánh sáng lập lòe, hai bóng người hiện ra. Kiều Nguyệt Nga toàn thân dính máu, sát ý ngập tràn. Hàn Vũ Thiên đạp không, tiến đến trung tâm Nam Quan Thành.

Nơi đây cũng có một dòng linh khí nồng đậm hơn cả Bát Quan vài phần. Đại trận bắt đầu hình thành, dự kiến sẽ mất một khoảng thời gian để hoàn tất.

"Vạn Niên Cung tới đây cũng là lúc trận pháp hoàn thành."

Hàn Vũ Thiên ra lệnh cho đám người Mạch Liên đóng toàn bộ vòng không gian, rồi điều khiển Vạn Niên Cung bay về phía Nam Quan Thành.

Bóng đen kia đứng bên cạnh Hàn Vũ Thiên cười nói:

"Ngươi định khi nào sẽ giúp hắn trở lại?"

Hàn Vũ Thiên khẽ cười, thản nhiên đáp:

"Hiển nhiên hắn sẽ trở lại, nhưng sẽ mất kha khá thời gian đấy."

Bóng đen gật gật đầu, có vẻ rất hài lòng với câu trả lời này. Sau đó, hắn hóa thành Âm Sát, tiêu tán vào thiên địa.

Hàn Vũ Thiên tiện tay nhặt một chiếc cần câu tre bên cạnh, đi về phía một hồ nước còn nguyên vẹn gần đó. H��n ngồi xuống, ung dung thả câu.

"Ngươi vậy mà thảnh thơi ngồi câu cá sao?"

Kiều Nguyệt Nga ngồi bên cạnh, khẽ thở dài. Hàn Vũ Thiên cười đáp:

"Vẫn còn thời gian để thư giãn, ngươi có muốn tranh tài một chút?"

Kiều Nguyệt Nga nhướng mày kinh ngạc hỏi:

"Tranh tài như thế nào?"

Hàn Vũ Thiên bình thản nhìn mặt hồ, nói:

"Câu được con cá to nhất sẽ thắng."

"Được."

Kiều Nguyệt Nga đứng dậy, tìm một chiếc cần câu khác, rồi chọn một góc hồ khác để quăng dây.

Nửa canh giờ trôi qua, dây câu của Kiều Nguyệt Nga khẽ động. Nàng lập tức kéo lên, đó là một con cá chép khá lớn.

Hàn Vũ Thiên cũng có cá cắn câu, nhưng khi kéo lên lại là một con rô phi nhỏ.

Vẻ mặt hắn tối sầm, khó coi vô cùng. Kiều Nguyệt Nga cười nói:

"Ngươi thua rồi."

Hàn Vũ Thiên hừ lạnh, ném cho nàng một túi linh thạch.

Hắn không ngồi câu nữa mà nằm trên một cái cây trụi lá. Kiều Nguyệt Nga đắc ý thu túi linh thạch vào.

Vạn Niên Cung đang bay về Nam Quan Thành, trên đường đi bị vô số yêu thú biết bay tấn công. Từng con đều khá cường đại.

Chúng bị vây quanh bởi một đám yêu thú bay lượn đông đúc như châu chấu.

"Mau chóng đến Nam Quan Thành, Cung chủ vẫn đang đợi đấy!"

Mạch Liên rút kiếm chém xuống, mở ra một con đường, nhưng con đường đó rất nhanh lại bị yêu thú bao vây.

Từ trong một hòn đảo, Hắc Hổ cảm thấy tiếng yêu thú gào thét thật chướng tai. Nó đứng dậy, cơ thể bốc lên hắc viêm vô tận.

"Gào!"

Hắc viêm hóa thành một cơn lốc xoáy, lao tới thiêu đốt vô số yêu thú thành tro bụi. Chúng bị hắc viêm thiêu đốt, hoảng sợ tháo chạy.

Phía dưới mặt đất bỗng nứt ra, một con dơi khổng lồ cao năm trăm trượng trồi lên. Nó xòe đôi cánh, che phủ cả một vùng thiên địa rộng lớn.

"Cái gì vậy?"

Sắc mặt tất cả đều biến đổi, kinh hãi không thôi. Đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy một con yêu thú khổng lồ đến vậy.

Từ khe nứt phía dưới, vô số con dơi với đủ loại kích cỡ khác nhau từ cơ thể con dơi khổng lồ này bay lên.

"Là yêu thú mẫu hoàng!"

Sắc mặt Mạch Liên kinh hãi khi nhìn thấy biển dơi vô tận từ phía dưới tràn lên.

Mọi nội dung chuy��n ngữ đều thuộc về truyen.free, kính mong quý độc giả đón nhận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free